Chương 42: Tâm kiếp (Thêm chương, cầu đọc tiếp!)
"Ông ta là tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ của Ai Lao Sơn!"
"Lần này tới Đại Hà Phường là để chịu trách nhiệm kiểm tra, bảo dưỡng tình trạng các linh cư ở Đại Hà Phường. Dù sao thì năm đó Đại Hà Phường cũng do Ai Lao Sơn thiết kế và xây dựng thay cho Ngọc Đỉnh Kiếm Tông."
"Không chỉ vậy, phía Ngọc Đỉnh Kiếm Các còn định bỏ ra số tiền lớn để mời ông ta thiết kế và xây dựng lại kiến trúc mang tính biểu tượng mới đấy."
Nghe Cố Thải Y nói chuyện này, mí mắt La Trần giật liên hồi.
Mẹ kiếp, đây là cai thầu công trình mà!
Trách không được lại giàu có như thế, đan dược và pháp khí cấp thấp cứ thế tùy tiện vung ra ngoài.
Nhưng dù có giàu đến mấy thì cũng không thể tiêu linh thạch kiểu này được chứ!
Đối mặt với sự nghi ngờ của La Trần, Cố Thải Y suy nghĩ một chút, thử dò xét nói: "Ông ta có ý đồ với tôi sao?"
ḳyhuyen com. Lời này vừa nói ra, khuôn miệng nhỏ nhắn của Cố Thải Y khẽ há, đột ngột chộp lấy cánh tay La Trần.
"Đại đạo của tôi có hy vọng rồi!"
La Trần trợn trắng mắt, "Ôm đùi đại gia là rất đáng xấu hổ có được không!"
Ôm đùi đại gia?
Dù sao cũng là tu sĩ, Cố Thải Y lập tức hiểu được từ này.
Đấm mạnh vào La Trần một cái, cô nghiêm túc suy nghĩ rồi tự lẩm bẩm: "Nghe nói Phí Bách Văn là rể chui gầm chạn, bản thân đã có đạo lữ. Hơn nữa đạo lữ còn là cháu gái của tu sĩ Kim Đan ở Ai Lao Sơn, e là không dám nuôi thiếp thất."
Cho nên vẫn là một tên rể chui gầm chạn, phượng hoàng nam sao?
Cô hừ một tiếng, suy nghĩ kỹ càng rồi thở dài một hơi.
"Bỏ đi, loại người này không thể trêu vào, cho dù ông ta có lòng thì tôi cũng không chọc nổi đạo lữ của ông ta."
"Hơn nữa, đó cũng không phải là mong muốn của tôi."
ḳyhuyen com. Nói xong, cô chuẩn bị đi ra ngoài.
La Trần ở phía sau gọi với theo: "Ngày mai về nhớ mua giúp tôi năm trăm cái ngọc bình ở Cát Tường Phường nhé, lấy loại kiểu dáng này này, lát nữa tôi đưa linh thạch cho cô."
Cố Thải Y không thèm quay đầu lại, chỉ xua xua tay.
Thấy cô đi xa, La Trần thở dài một hơi, một lần nữa bước vào trong đan thất.
"Lại thất bại rồi, tại sao tỷ lệ thành công vào buổi chiều lại thấp như vậy."
"Một ngày hai lò, vẫn là quá miễn cưỡng sao?"
La Trần mặt mũi lấm lem nhìn đống dược cặn vừa xúc ra, tâm trạng sa sút.
Một lần thất bại đồng nghĩa với việc năm khối linh thạch đã đổ sông đổ bể.
Nhưng hắn chắc chắn rằng mình đã làm đủ tốt rồi mà!
Quét dọn đan lò, lau chùi đan thất.
ḳyhuyen com. Luyện tập pháp thuật vài lần trong phòng, La Trần tắm rửa đơn giản rồi lên giường.
Nuốt vào viên Dưỡng Khí Đan còn sót lại không nhiều, vận chuyển Trường Xuân Công.
Hắn nghĩ có lẽ là do tu vi cảnh giới của mình quá thấp, dẫn đến tỷ lệ thành công vào buổi chiều mỗi ngày kém xa so với buổi sáng.
Đến mức khi luyện công cũng mang theo vài phần nôn nóng.
Hai mắt nhắm nghiền, hơi thở tiến hành theo một nhịp điệu đặc biệt, chỉ là dường như có phần dồn dập hơn thường ngày.
"Những ngày tháng thế này bao giờ mới kết thúc đây!"
"Cố Thải Y thật sự là may mắn, đan dược pháp khí đều có người tặng, còn mình thì phải tự đi kiếm."
"Tu sĩ Trúc Cơ chẳng lẽ thật sự nhìn trúng cô ấy? Thực ra cô ấy cũng khá xinh đẹp, tuy đường nét khuôn mặt không tinh tế bằng Hương Hương cô nương, nhưng vóc dáng thật sự rất chuẩn."
"Người phụ nữ như vậy, tại sao lại không thể là của La Trần ta sở hữu chứ?"
"Hắc hắc, tu sĩ Luyện Khí trung kỳ cũng xứng sở hữu mỹ nhân cỡ này sao, trừ phi đi tới thế giới phàm nhân mà buông xuôi."
"Nhưng tư chất ngũ linh căn, thật sự có thể Trúc Cơ sao?"
"Mình liều mạng như vậy, nếu cuối cùng chỉ là một tràng tay trắng, chẳng phải là lãng phí năm tháng tươi đẹp sao."
"Có lẽ nên thả lỏng một chút, đừng quá khắt khe với bản thân nữa."
"Biết đâu còn có lần xuyên không tiếp theo thì sao, lúc đó vừa sinh ra đã là tu sĩ thiên linh căn, lại thêm một cặp cha mẹ đại năng, hi hi..."
Từng làn hương thơm thanh khiết, như có như không, bay vào mũi, thấm sâu vào linh hồn.
"Không đúng, mình rốt cuộc đang nghĩ cái gì thế này!"
Đột nhiên!
La Trần bừng mở mắt, một cảm giác u uất, đè nén xộc thẳng lên lồng ngực.
Phụt!
Một ngụm máu tươi đỏ hồng phun tung tóe trên nền gạch.
Ngơ ngác nhìn bãi máu tươi chói mắt kia, trong đầu La Trần vô cớ hiện lên một từ.
"Tâm kiếp"
Một từ ngữ có chút xa lạ, nhưng lại vô cùng chuẩn xác.
Hắn vừa rồi trong quá trình luyện công, đã vô cớ nảy sinh rất nhiều cảm xúc tiêu cực.
Những suy nghĩ đó, trong quá trình hắn vận chuyển Trường Xuân Công, suýt chút nữa đã khiến linh khí trong đan điền sôi trào lên.
Thế nhưng, từ ngữ cao siêu như tâm kiếp chẳng phải nên xuất hiện ở Kim Đan thượng nhân hay Nguyên Anh chân nhân sao?
Một tu sĩ Luyện Khí cấp thấp như hắn, có đức có tài gì mà lại dính dáng đến thứ này?
Trong sự mờ mịt, La Trần bắt đầu tích cực thu gom cảm xúc, hồi tưởng lại quá trình vừa rồi.
Dần dần, hắn có một tia minh ngộ.
"Có lẽ là do thời gian này đổi sang môi trường luyện đan mới, dẫn đến cơ thể quá mức mệt mỏi."
"Cũng có khả năng là tỷ lệ thành công mãi không đạt yêu cầu, tổn hao chi phí nghiêm trọng, khiến mình quá mức nôn nóng."
"Sự kích thích của Thải Y đối với mình thời gian qua, cũng có một hai phần khả năng là nguyên nhân dẫn dắt."
La Trần nghĩ rất nhiều, thậm chí nghĩ đến sự thay đổi to lớn về tam quan và thói quen sinh hoạt trước và sau khi xuyên không, khiến hắn tích tụ rất nhiều cảm xúc tiêu cực.
Chỉ là do sự bận rộn trước đó đã tạm thời đè nén xuống.
Thời gian gần đây có chút thả lỏng, nên mới dần dần giải phóng ra ngoài.
"Nếu vừa rồi không kịp thời tỉnh lại, e rằng mình đã tẩu hỏa nhập ma, thân tử đạo tiêu."
Hồi tưởng lại cảm giác linh khí sôi trào, bạo ngược di chuyển giữa các kinh mạch kia, La Trần chỉ cảm thấy một trận khiếp sợ.
"Cũng may, Nguyệt Quang Thảo đã cứu mình một mạng."
Ánh mắt rơi vào gốc cỏ nhỏ hình trăng khuyết trắng muốt ở đầu giường, La Trần không khỏi may mắn vô cùng.
Nguyệt Quang Thảo có công hiệu an thần định hồn, niên đại càng lâu, hiệu quả càng tốt.
Truyền thuyết nói Nguyệt Quang Thảo ngàn năm còn có hiệu quả hỗ trợ tu hành đối với Nguyên Anh chân nhân.
La Trần không có Nguyệt Quang Thảo ngàn năm tuổi, nhưng hắn cũng chỉ mới Luyện Khí trung kỳ.
Vừa rồi, chính hương thơm tỏa ra từ chậu Nguyệt Quang Thảo này đã khiến hắn bừng tỉnh, từ đó cứu lại một mạng.
Lắc đầu cười một tiếng, bản thân trái lại vô tình nợ Phù Tú Tú một lần ân tình.
Nhưng nếu nói ra chuyện mình gặp phải tâm kiếp ngay từ thời kỳ Luyện Khí, e rằng người khác cũng sẽ không tin nổi đâu!
Đứng dậy lau rửa một phen, La Trần bước ra ngoài phòng.
Đêm khuya thanh vắng, vạn vật lặng tờ.
Ngồi trên chiếc xích đu phiên bản trẻ em nhỏ bé kia, La Trần ngước nhìn bầu trời đầy sao.
"Chẳng qua chỉ là chút gập ghềnh trên con đường trường sinh mà thôi."
"Ngũ linh căn thì đã sao, chỉ cần có đủ tài nguyên, một con lợn cũng có thể thành tiên, mình việc gì phải tự coi nhẹ mình."
"Nỗ lực, phấn đấu, đến chết mới thôi!"
Dưới bầu trời sao, người nam tử hèn mọn như hạt bụi, nhưng một con tim lại rực rỡ tựa tinh thần.
Ngày hôm sau, vẫn là những chuyện phiền toái thường nhật kia.
La Trần đã quen rồi, đặc biệt là sau khi trải qua chuyện tâm kiếp đêm qua, tâm thái của hắn càng thêm bình hòa.
Dù cho buổi sáng vẫn thất bại, nhưng việc luyện chế lò Chúng Diệu Hoàn thứ hai vào buổi chiều cũng không hề nóng vội.
"Lên!"
Tay bấm linh quyết, Khiên Dẫn Thuật đã đạt tới cấp độ Thuần Thục cách không chộp lấy nắp lò còn mang theo hơi ấm, từ từ nhấc lên.
Một luồng hương thơm kỳ lạ quen thuộc xộc vào mũi.
La Trần mỉm cười hiểu ý.
Thành công rồi!
Khác với linh thiết oa, đan dược ra lò từ đan lò có thể ngưng tụ thành hình dưới sự khống chế của pháp trận.
Vì vậy, La Trần trực tiếp dùng ngọc bình thu thập mười viên Chúng Diệu Hoàn bên trong lại.
Trong quá trình thu thập, hắn xoa xoa thái dương bên trán.
Trước đây mỗi khi luyện đan vào buổi chiều, thường đến giai đoạn sau, hắn đều sẽ có cảm giác tinh lực không đủ.
Nhưng hôm nay, dường như không còn cảm giác đó nữa?
Hơn nữa trong mơ hồ, tinh thần lực của mình dường như đã tăng lên.
Khoảng chừng gấp đôi.
"Là thu hoạch sau khi phá vỡ ma chướng đêm qua sao?"
La Trần như có điều suy nghĩ.
Truyền thuyết nói khi tu sĩ cao giai độ kiếp, ngoài lôi kiếp bên ngoài, cũng có tâm kiếp bên trong.
Hoặc là chấp mê, hoặc là ma chướng, cũng có vực ngoại thiên ma khơi gợi lòng người, vân vân.
Tu sĩ cao giai chỉ cần vượt qua được tâm kiếp bên trong, sẽ nhận được lợi ích ngoài ý muốn.
La Trần tự hỏi mình vẫn chưa đến tầng thứ đó, nhưng những người khác cũng sẽ không gặp phải tâm kiếp ở thời kỳ Luyện Khí.
Cho nên suy đoán như vậy, dường như thật sự có khả năng là tình huống này.
Đây tự nhiên là một chuyện tốt, ít nhất La Trần đã có lòng tin mạnh mẽ hơn đối với việc luyện hai lò Chúng Diệu Hoàn một ngày.
Hơn nữa, hắn có cảm giác, trải nghiệm lần này có lẽ cũng sẽ mang lại lợi ích ngoài ý muốn trong quá trình tu hành sau này.
(Hết chương này)