Chương 2795: Quá yếu rồi

Lâm Phong bọn họ mở cửa, liếc mắt nhìn đại sảnh khách sạn, rất nhiều người đều đã tụ tập ở phía dưới, còn có người cũng mở cửa nhìn ra bên ngoài, muốn biết rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì. "Bây giờ ra không được, khắp nơi đều là người, bây giờ ra ngoài mục tiêu quá lớn." Lâm Phong bọn họ lập tức lại rụt vào phòng, lắc đầu nói. Vương Đằng giao phó xong tất cả mọi chuyện, cả người lập tức thả lỏng. Hắn ngồi xuống nói: "Không sao, lát nữa ta ra ngoài thu hút mục tiêu, các ngươi thừa lúc hỗn loạn rời đi là được." ⒦yhuyen.ⓒomVương Đằng đối với thực lực hiện tại của mình rất tự tin, hắn ước lượng một chút, thực lực của những người khác căn bản không bằng Thiếu Cung Kỳ và Thiếu Cung Minh, hắn cũng không có ý định liều mạng, những người này phía sau khẳng định là hợp sức đối phó hắn, hắn chỉ cần kéo dài một khoảng thời gian, sau đó sử dụng Ám Ảnh chi lực biến mất là được. Trừ Thiếu Cung Kỳ trước đó, còn chưa có ai có thể cảm ứng được phương vị của hắn, nhưng Thiếu Cung Kỳ bây giờ đoán chừng đang trị thương, sẽ không ra mặt. Thấy Vương Đằng đã an bài tốt xong, mọi người cũng không sốt ruột nữa, có người ngồi trên ghế, có người ngồi dưới đất, đều nhao nhao ngẩng đầu nhìn Vương Đằng. Bị mọi người nhìn bằng ánh mắt vừa chờ đợi vừa sùng bái như vậy, Vương Đằng thừa nhận, một khắc này lòng hư vinh của hắn đã được thỏa mãn. Thế là Vương Đằng bắt đầu kể lại kinh nghiệm trộm Vô Cực Tiên Cung và bảo khố Thiếu Cung gia tộc lần này, lúc nào không hay, thời gian rất nhanh đã trôi qua. Bên ngoài cũng không ngừng xảy ra tiếng cãi vã và đánh nhau, đoán chừng trong đó có người thừa nước đục thả câu.
⒦yhuyen.ⓒom Vương Đằng nói xong sự việc, Lâm Phong đối với Vương Đằng càng thêm sùng bái, trước đó hắn đã từng chứng kiến sự lợi hại của Vương Đằng, Vương Đằng bây giờ càng thêm lợi hại, mấy người đỉnh phong Chân Hoàng cảnh giới đều không phải đối thủ của Vương Đằng.
⒦yhuyen.ⓒomHắn cảm thấy, những cao thủ kia trước mặt Vương Đằng cứ như rau cải trắng bán sỉ vậy, rẻ mạt vô cùng. Lâm Phong tuy rằng trong lòng nghĩ như vậy, nhưng lại dự cảm những cao thủ kia bóp chết hắn dễ như giẫm chết kiến. Vương Đằng uống một ngụm trà, duỗi người, ngữ khí cuồng vọng nói: "Thời gian không sai biệt lắm rồi, đến lúc tiểu gia ta xuất hiện rồi. Các ngươi tìm đúng thời cơ nhé, ta đi gặp gỡ những người này." Nói xong, Vương Đằng liền biến mất ngay tại chỗ, lập tức xuất hiện trên đường cái, đối với Vương Đằng đột ngột xuất hiện giữa không trung, binh sĩ canh giữ trên đường phố kinh hô, nổi giận nói: "Ngươi là người phương nào!" Binh sĩ khu phố này chĩa vũ khí về phía Vương Đằng, cảnh giác nhìn hắn, bọn họ không thể nhận ra tu vi của Vương Đằng, ánh mắt lập tức trở nên ngưng trọng, bọn họ đoán chừng đều không phải đối thủ của Vương Đằng. "Các ngươi không phải đang tìm ta sao? Ta đến rồi, các ngươi cũng đừng nói nhảm nữa, đều lên đi." Vương Đằng nhẹ nhàng phủi ống tay áo, ngữ khí lãnh đạm, thần sắc đạm mạc, phảng phất căn bản coi thường bọn họ vậy. Binh sĩ bị ánh mắt khinh miệt của Vương Đằng chọc giận, đầu lĩnh binh sĩ chỉ huy một tên binh lính đi báo cho các trưởng lão Thiếu Cung gia tộc, còn bọn họ thì ở lại ngăn chặn Vương Đằng. Mặc dù bị chọc giận, nhưng bọn họ vẫn có tự mình hiểu lấy, biết mình không phải đối thủ của Vương Đằng, nhưng bọn họ cũng không tin người của Thiếu Cung gia tộc không đối phó được cái hỗn tiểu tử không biết trời cao đất rộng này!
⒦yhuyen.ⓒom "Lên!" Đầu lĩnh đại thủ vung lên, một đạo Ám Ảnh chi lực kích xạ về phía Vương Đằng, những binh lính khác cũng không còn lo lắng gì nữa, nhao nhao sử xuất Ám Ảnh chi lực của mình, muốn thừa lúc đông người chém giết Vương Đằng. "Ong!" Vương Đằng cảm nhận kình phong bốn phía, khinh miệt cười một tiếng, thu tay lại đứng thẳng, ánh mắt lạnh lùng nhìn đám người này, đối phó đám người này hắn căn bản cũng không cần ra tay là có thể trấn áp bọn họ. Mười mấy đạo Ám Ảnh chi lực, bao bọc lấy ám khí, toàn bộ thân ảnh của Vương Đằng bị bao phủ. Các đoàn khí nồng đậm đều tiêu tán ngay lập tức khi chạm vào cơ thể Vương Đằng, giống như đập vào một khối Ám Minh thạch, Vương Đằng không hề chịu một chút ảnh hưởng nào. Mọi người hít vào một ngụm khí lạnh, sắc mặt đại biến, kinh hãi không thôi, rốt cuộc là quái vật như thế nào, thế mà không thể làm tổn thương hắn một phân một hào? Thấy phản ứng của mọi người, Vương Đằng cười lạnh một tiếng, hắn chính là cố ý không đi chống đỡ, dùng nhục thân của mình đối cứng với công kích của mọi người, cũng để người của Thiếu Cung gia tộc đang âm thầm quan sát biết, mình không phải người bình thường có thể đối phó. Cũng là vì sau này trực tiếp đối đầu với cường giả, mà không phải một đường đối phó với kẻ yếu, như vậy thì có gì thú vị. "Cái gì? Hắn thế mà một bước cũng không động, cũng không hoàn thủ? Những binh sĩ này thấp nhất cũng là cao thủ Ám Vương cảnh giới, cùng nhau ra tay, cũng không khiến hắn xuất thủ!" "Thực lực như vậy quả thực không sợ người bình thường, nhưng không biết đối đầu với người của Thiếu Cung gia tộc sẽ thế nào." "..." Những người khác trốn ở trong phòng mình, trước đó còn tưởng Vương Đằng hẳn phải chết, không ngờ sự tình lại đảo ngược thành như vậy, đều chấn kinh không thôi. "Là ngươi! Vương Đằng, gan không nhỏ nhỉ! Chân trước giết Nhị công tử Thiếu Cung gia tộc ta cùng hai lão tả hữu, chân sau thừa lúc Thiếu Cung gia tộc tuyên chiến với Vô Cực Tiên Cung, đến trộm bảo khố Thiếu Cung gia tộc ta, còn trọng thương trưởng lão Thiếu Cung gia tộc ta!" "Hừ, xem ra đây chính là kế sách của Vô Cực Tiên Cung! Các ngươi người tu tiên tự xưng là chính nhân quân tử gì chứ, ta thấy cũng chỉ đến thế, trộm đồ của người khác như cường đạo, còn không chịu nhận sai!" Người đến treo lơ lửng giữa không trung, bọn họ nhận được tin tức đều tật tốc đến con đường mà Vương Đằng đang ở, kết quả nhìn thấy người trên bức họa mà Thiếu Cung Viêm mang về đang kiêu ngạo nhìn binh sĩ, cũng không có một chút sợ hãi nào. Bọn họ lập tức nhận ra Thiếu Cung gia tộc của mình đã bị Vô Cực Tiên Cung và Vương Đằng bọn người tính kế, phía trước Vô Cực Tiên Cung ngăn chặn mọi người của Thiếu Cung gia tộc, phía sau Vương Đằng liền đánh lén bảo khố của bọn họ, khiến mọi người trở tay không kịp. Người đến thổi râu trừng mắt, ngữ khí phẫn nộ, Thiếu Cung gia tộc của bọn họ thế mà bị một tiểu tử lông bông như vậy làm cho xoay như chong chóng, bảo khố bị hủy, Thiếu Cung Minh thế mà bị buộc tự bạo, Thiếu Cung Kỳ trọng thương ngất xỉu ở hậu sơn! Từng chuyện từng chuyện đều không thoát khỏi liên quan đến Vương Đằng, không giết chết Vương Đằng khó mà hả được mối hận trong lòng bọn họ! "Hừ! Vương Đằng, hôm nay là tử kỳ của ngươi!" Người trong hư không giận dữ hét, hóa thành một đạo Ám Ảnh, lập tức biến mất tại nguyên chỗ, cả người như một thanh lợi kiếm, với tốc độ nhanh cực điểm, xông về phía Vương Đằng. Những người xem náo nhiệt bị chuyện bí mật của Thiếu Cung gia tộc làm cho chấn kinh không thôi, thì ra Thiếu Cung gia tộc và Vương Đằng có nghiệt duyên sâu như thế. Vương Đằng làm ngơ trước tiếng mắng chửi của Thiếu Cung gia chủ, một cú dịch chuyển ngang, ung dung tránh được đòn tấn công của người đến, chợt từ bên cạnh đánh ra một chưởng, người đến né người rút lui, tránh thoát một chưởng của Vương Đằng. Vương Đằng nhíu mày, không ngạc nhiên chút nào, không hổ là trưởng lão của Thiếu Cung gia tộc, hoàn toàn không cùng đẳng cấp với Thiếu Cung Quyết, Thiếu Cung Quyết không tránh được, người đến lại dễ dàng tránh thoát. Hắn cũng không cho đối phương cơ hội phản ứng, lập tức bồi thêm một chưởng về phía sau, mang theo tiên đạo chi lực hung hãn. "Hừ! Đây chính là thực lực của ngươi sao? Quá yếu rồi!" Lão giả dễ dàng đánh tan chưởng lực mạnh mẽ này, có chút thất vọng với Vương Đằng, còn tưởng là người lợi hại đến mức nào, nhưng chỉ là bị lời đồn thổi lừa gạt, Thiếu Cung Minh và Thiếu Cung Kỳ đoán chừng là bị đánh lén, hơn nữa tình báo nói Vương Đằng một nhóm bảy người, ở đây mới có một người, đoán chừng trước đó là bảy người bọn họ gây ra động tĩnh. "Đến lúc kết thúc rồi!" Lời vừa dứt, lực lượng trên người lão giả lập tức bạo trướng, khí tức trở nên khủng bố, cười lạnh, ánh mắt trở nên hung ác, xông tới trận sát Vương Đằng.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị