Chương 2872: Náo nhiệt

Dương Nhứ hóa giải từng đòn tấn công của Vương Đằng, tiếp tục lải nhải: "Ta nói thật đấy, chắc hẳn ngươi đã dừng lại ở cảnh giới này rất lâu mà chưa đột phá rồi, đi theo ta, ta sẽ giúp ngươi nhanh chóng nâng cao thực lực." Dương Nhứ rất tự tin, hắn có chút địa vị trong Ám vực, thêm nữa hắn đã sống lâu như vậy, tuy không am hiểu thế tục, nhưng những chuyện phỏng đoán lòng người thì hắn vẫn làm được. Tuy nhiên, hắn nhất định phải thất vọng, Vương Đằng vẫn luôn giỏi diễn kịch, những gì Dương Nhứ hiểu rõ đều là những gì Vương Đằng muốn hắn hiểu về bản thân mình, nên lời khuyên của Dương Nhứ chắc chắn không có hiệu quả. Vương Đằng đã đạt đến đỉnh phong cảnh giới Chân Hoàng, việc không thăng cấp được trong thời gian ngắn không khiến hắn vội vàng, cho nên đối mặt với sự dụ dỗ này của Dương Nhứ, hắn không hề để ý. Nhưng xem ra, Dương Nhứ vẫn chưa nhìn thấu thực lực chân thật của hắn, bằng không thì cũng sẽ không nói ra lời này. Nghĩ đến đây, sự vui vẻ trong lòng Vương Đằng càng lớn. ḱyhuyen.ⓒom"Thật sự không cần tiền bối nhọc lòng, ta thấy mình như vậy rất tốt." Vương Đằng lần nữa từ chối lời mời của Dương Nhứ, ánh mắt Dương Nhứ lập tức lạnh đi. Hắn cũng là vì coi trọng Vương Đằng, cho nên mới trước mặt mọi người lặp đi lặp lại nhiều lần mời Vương Đằng này, kết quả Vương Đằng này căn bản cũng không để ý lời mời của hắn, từ chối nhiều lần như vậy. Ân Niên và những người khác hiểu rõ Dương Nhứ, nên khi thấy ánh mắt Dương Nhứ thay đổi, họ không nhịn được tiến lên một bước, lo lắng nhìn người phía trên, luôn cảnh giác Dương Nhứ. Họ khá hiểu về tính cách và cách hành xử của Dương Nhứ. Người này hỉ nộ vô thường, nếu ngươi làm trái ý hắn, tâm tình hắn không tốt sẽ trực tiếp giết chết người. Lần này hắn kiên nhẫn như vậy, cũng là vì thấy Vương Đằng vừa lợi hại vừa có tiềm năng bồi dưỡng. Nhưng việc Vương Đằng từ chối mấy lần cũng tương đương với việc nhảy nhót trên bãi mìn của Dương Nhứ, chỉ sợ Dương Nhứ một khi tức giận, sẽ trực tiếp ra tay. Vương Đằng cũng không sợ những điều này, hắn ước chừng thực lực của bản thân và thực lực của Dương Nhứ. Nói thật, nếu như liều mạng thì vẫn có khả năng thắng.
ḱyhuyen.ⓒom Cảnh giới Ám chi của Dương Nhứ không hề che giấu, hắn vẫn luôn quen với việc phô trương, nhưng hắn cũng không hoàn toàn phóng thích ra, dù sao chỉ cần giơ tay là có thể diệt đi người dưới cảnh giới Chân Vương.
ḱyhuyen.ⓒomTuy nhiên, Vương Đằng cũng không đắc tội nặng, dù sao ở đây hắn không sợ Dương Nhứ này, nhưng còn những người khác có thể bị thương oan. Cho nên lần này Vương Đằng chỉ phát huy năm thành thực lực, có thể gây nên sự coi trọng của Dương Nhứ nhưng cũng sẽ không để Dương Nhứ và những người khác nhìn ra thực lực chân thật của hắn. Hiện tại, từ phản ứng của Dương Nhứ mà xem, hắn đã thành công. Vương Đằng cũng chỉ là muốn so tài, không muốn đánh một mất một còn. Sau khi ánh mắt Dương Nhứ lạnh đi, thái độ đối xử với Vương Đằng liền tiêu cực hơn nhiều, nhìn Vương Đằng thế nào cũng không thuận mắt. Hắn vốn định trực tiếp ra tay với Vương Đằng, nhưng thấy Ân Niên và mấy lão bất tử kia có vẻ sắp bùng nổ, hắn đã cân nhắc lợi và hại. Thất Tuyệt Môn chỉ có một vị trưởng lão là hắn tiến vào đây. Ân Niên và những người khác tuy là vãn bối của hắn, nhưng dù sao cũng là năm vị đỉnh phong cảnh giới Chân Hoàng, một mình hắn đối đầu với năm người vẫn có chút phí sức. Nếu như hắn không đánh thắng năm người kia, đồ đệ của hắn lại cùng người nhà họ Lương đánh nhau bị thương, hắn còn phải chống lưng cho đồ đệ nữa. Nghĩ đến đây, Dương Nhứ lập tức không còn tâm tư đánh nhau với Vương Đằng nữa, mặt mày hầm hầm, cười lạnh một tiếng: "Giết!" Hướng về phía Vương Đằng bổ ngang một kiếm. Kiếm này hàm chứa tất cả Ám Ảnh chi lực mà Dương Nhứ quán chú, khí thế bàng bạc, bầu trời cũng thuận thế sấm sét chợt hiện, kèm theo thanh quang, với thế bẻ gãy nghiền nát bổ tới Vương Đằng. Vương Đằng nhìn chằm chằm chiêu này, ánh mắt cũng không chớp. Hắn có thể từ thái độ chuyển biến trong giây lát kia của Dương Nhứ, nhận ra hắn kỳ thực đối với bản thân hàm chứa sát ý, chỉ là không biết hắn nghĩ gì đó mà sát ý chợt biến mất.
ḱyhuyen.ⓒom Ân Niên và những người khác thấy Vương Đằng đứng sừng sững bất động, có chút nóng nảy, thân hình lóe lên đến trước mặt Vương Đằng, giơ tay có chút phí sức chặn lại công kích của Dương Nhứ. Vương Đằng nhìn thân ảnh trước mắt, có chút kinh ngạc, hắn vốn định xuất thủ, không ngờ Ân Niên thoáng cái đã xuất hiện trước mặt mình. Trong lòng Vương Đằng có chút cảm động nho nhỏ, ngẩng đầu liếc mắt nhìn Dương Nhứ, lại phát hiện trên vị trí của Dương Nhứ đã không còn người nào. Chặn lại công kích của Dương Nhứ, trên trán Ân Niên toát ra mồ hôi dày đặc. Hắn quay đầu muốn hỏi Vương Đằng có chuyện gì không, cũng phát hiện Dương Nhứ không có ở trước mặt bọn họ nữa. Chắc là công kích vừa rồi là để chuyển sự chú ý của bọn họ. Ân Niên cũng không màng xem Vương Đằng có bị thương không, nhìn về phương hướng của Dương Tuyết Di và những người khác. Sự chú ý của bọn họ trước đó vẫn luôn ở trên người Vương Đằng và Dương Nhứ. Chắc là động tĩnh lớn như vậy của bọn họ, vị trí chắc hẳn đã sớm bại lộ rồi, người bên kia cũng chú ý tới động tĩnh bên này của bọn họ rồi. Lại thấy bên kia, trừ người của Thiếu Cung gia tộc không bị bao nhiêu tổn thương ra, người của Thất Tuyệt Môn và Lương gia hoặc nhiều hoặc ít đều có chút bị thương. Nhưng người của Lương gia đều ở cùng một chỗ, chắc hẳn là Lương đại công tử bị thương rồi. Bên Thất Tuyệt Môn cũng không nhìn thấy Thánh Nữ của bọn họ, nhất thời không biết đã xảy ra chuyện gì. Trong lòng Vương Đằng có chút khó chịu, tuy bản thân không có ý định liều mạng một mất một còn với Dương Nhứ, nhưng thái độ phía sau của Dương Nhứ khiến hắn có chút khó chịu. Hắn nhìn tình hình bên kia, thu lại sự phiền não trong lòng, nói với Ân Niên: "Đã bại lộ rồi, vậy thì đi xem một chút đi." Ân Niên cẩn thận quan sát một phen thần sắc của Vương Đằng, thấy hắn không có thất vọng và cảm giác thất bại, âm thầm gật đầu, người trẻ tuổi này tâm lý rất tốt. Cười vỗ vỗ bờ vai của hắn: "Đi thôi, đi xem một chút." Người phía dưới thấy Vương Đằng và những người khác không bị tổn thương gì, đều thở phào nhẹ nhõm, dù sao một đòn của Dương Nhứ khiến người ta hô hấp ngừng lại. Bọn họ nhìn từ phía dưới đều cảm thấy áp lực mười phần, càng đừng nói Vương Đằng đối mặt trực diện đòn đó. Thấy Vương Đằng và những người khác nói muốn đi xem tình hình bên Thất Tuyệt Môn, họ lặng lẽ thu lại sự tôn kính đối với Vương Đằng, sự chú ý chuyển sang bên Lương gia và Thất Tuyệt Môn. Tuy nhiên, vì Vương Đằng và Dương Nhứ đánh nhau, họ đều không chú ý đến động tĩnh bên kia, cho nên đối mặt với tình hình hiện tại, họ cũng không rõ ràng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhưng từ Dương Nhứ biến mất và Dương Tuyết Di biến mất, cũng có thể đoán ra một số vấn đề. Một đoàn người cuồn cuộn đi đến bên kia, Thiếu Cung gia tộc rất nhanh đã chú ý tới động tĩnh bên đó. Khi Vương Đằng và Dương Nhứ đánh nhau, tất cả mọi người tạm thời đặt sự chú ý vào bên đó. Thất Tuyệt Môn càng là vẻ mặt kiêu ngạo nhìn người nhà họ Lương. Mấy vị trưởng lão của Lương gia nhìn thấy sự xuất hiện của Dương Nhứ trên mặt đều xuất hiện vẻ ngưng trọng, nhưng nhìn thấy Vương Đằng trực tiếp đối đầu với Dương Nhứ, cũng kinh ngạc đến rớt cằm. Họ từng so tài với Vương Đằng, biết Vương Đằng là có chút năng lực, nhưng Vương Đằng trực tiếp vượt cảnh giới đối đầu với Dương Nhứ, người bình thường thật sự không làm được. Dương Tuyết Di vốn định nhân lúc sự chú ý của mọi người đều ở bên đó, muốn ra tay với Lương đại công tử, không ngờ Lương đại công tử đã giữ một tâm nhãn, trực tiếp chế trụ Dương Tuyết Di. Sự chú ý của tất cả mọi người lại quay trở lại, Thất Tuyệt Môn và Lương gia lại bắt đầu đánh nhau. Lương đại công tử thắng hiểm, đánh bị thương Dương Tuyết Di. Dương Tuyết Di bị đánh ngã trên mặt đất, nhổ một ngụm máu ứ, trong ánh mắt tràn đầy sát ý, tay nắm chặt nắm đấm, ánh mắt đầy vẻ không cam lòng!
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị