Khương Dục sắc mặt bình tĩnh, vừa rồi hắn đã hơi đoán được, tình hình hiện tại vừa lúc nghiệm chứng phán đoán của mình.
Dạ Nhiên lẩm bẩm nói: "Huyễn trận sao?"
Huyễn trận là một trong các loại trận pháp, có thể chế tạo huyễn cảnh, lấy giả loạn chân. Tương truyền huyễn trận do chư thần bố trí vào thời Thái Cổ có đủ khủng bố vĩ lực để sáng tạo thế giới.
"Sao lại như vậy!"
Giang Thần gầm thét trong lòng, đồng tử mở to, thân thể run rẩy, vẻ mặt không thể tin được nhìn chằm chằm vào hòn đảo. Ngay cả hắn cũng không thể phát hiện xung quanh có huyễn trận hay không, vậy mà Lâm Trần một Võ Tướng cảnh bé nhỏ lại có thể nhìn ra nơi này bố trí huyễn trận, sao có thể?
ⓚyhuyen.comKhương Dục nhìn Lâm Trần thật sâu một cái, địa vị của Lâm Trần trong suy nghĩ của hắn lại được nâng lên một tầm cao mới.
Lâm Trần cũng nhìn không ra nơi này có bày huyễn trận, nhưng Khí linh Hồn Bảo Bảo của Luyện Hồn Đồ có thể thấy được sự tồn tại của huyễn trận. Lâm Trần mượn uy lực của Lạc Thạch Pháo đem trận kỳ của huyễn trận vỡ nát, huyễn trận tự nhiên sụp đổ, hiện ra nguyên hình.
Khương Dục và Dạ Nhiên không hẹn mà cùng chiếu ánh mắt lên người Giang Thần, dựa theo giao ước, Giang Thần xem như thất bại, nên nằm rạp trên mặt đất học chó sủa ba tiếng.
Giang Thần cảm nhận được ánh mắt của hai người, ánh mắt của hai người tựa như một thanh lợi kiếm đâm trúng lòng Giang Thần. Giang Thần mặt đỏ bừng, toàn thân phát run, nếu như hắn thật sự nằm rạp trên mặt đất học chó sủa ba tiếng thì sau này còn mặt mũi nào đặt chân trên Võ Thần Đảo. Vừa nghĩ tới đây, trong lòng Giang Thần sinh ra một cơn lửa giận, cháy hừng hực, nảy sinh một tia sát ý đối với Lâm Trần.
Lâm Trần ngược lại không chú ý tới Giang Thần, chiếu ánh mắt xuống hòn đảo phía dưới. Phía dưới lại là một con cự long chân chính, có tu vi Võ Hoàng cảnh, nếu như không cẩn thận ứng đối, hậu quả chỉ sợ sẽ hồn phi phách tán.
Phía dưới chiến thuyền mà Lâm Trần cùng những người khác đang ngồi, một đạo khe nứt không gian xé rách ra, tựa như đá đập trúng thủy tinh vậy. Một đạo bàn tay trắng như ngọc vươn ra từ một đầu khác của không gian. Một vị thiếu niên tóc dài màu đỏ, đôi mắt đỏ rực như lửa, người mặc y phục màu đỏ, trên người đang cháy hừng hực ngọn lửa, khí tức nóng bỏng ập vào mặt, lan tràn toàn trường. Lâm Trần cảm giác mình như phàm nhân đứng trên miệng núi lửa vậy, trong cơ thể thiếu niên bình tĩnh trước mắt ẩn chứa lực lượng bàng bạc, phảng phất như núi lửa vậy, bất động như núi, động như lôi đình.
ⓚyhuyen.com
Thiếu niên chính là hỏa long độ kiếp bị thương trong miệng Khương Dục. Yêu thú sau khi đạt tới Võ Hoàng cảnh, có thể huyễn hóa thành hình người, có trí tuệ như con người, biết suy nghĩ, giỏi mưu tính. So với yêu thú dưới Võ Hoàng cảnh, một trời một vực.
ⓚyhuyen.comHỏa Long hơi kinh ngạc nói: "Mấy tên các ngươi chỉ là mấy con kiến hôi Võ Vương cảnh, trong đó một cái còn là Võ Tướng cảnh, bốn con kiến nhỏ nhặt không đáng kể lại có thể nhìn ra bản hoàng ở đây bày huyễn trận?"
Giang Thần cố ý liếc nhìn Lâm Trần, trong nháy mắt, thử để Hỏa Long chú ý tới Lâm Trần, muốn mượn đao giết người.
Hỏa Long chú ý tới ánh mắt của Giang Thần, ánh mắt hơi mang kinh ngạc nhìn về phía Lâm Trần. Lâm Trần trong mắt hắn chỉ là một Võ Tướng bé nhỏ, nhân vật như vậy Hỏa Long một trảo có thể giết chết cả một đám, mà chính là con kiến hôi như vậy, lại có thể nhìn thấu huyễn trận của hắn.
Hỏa Long hiếu kỳ nói: "Tiểu bối, ngươi là làm sao phát hiện huyễn trận của bản hoàng?"
Đối mặt Hỏa Long, Lâm Trần nhếch miệng cười một tiếng nói: "Hỏa Long, ngươi muốn biết ta làm sao phát hiện huyễn trận của ngươi có thể đi Âm Tào Địa Phủ hỏi Diêm Vương."
"Ngươi muốn chết!"
Hỏa Long giận tím mặt, một Võ Tướng bé nhỏ dám cùng mình nói chuyện như thế, làm cho Hỏa Long có một loại cảm giác vũ nhục. Tay áo bào vung lên, một hỏa cầu thật lớn hình thành, kéo theo vĩ diễm thật dài bay về phía chiến thuyền của Lâm Trần và những người khác.
Dạ Nhiên sắc mặt biến đổi, một đạo linh thức rót vào trong chiến thuyền. Trên chiến thuyền từng đạo gương nhẵn bóng xuất hiện, xếp thành một hàng như một tòa thành tường bảo vệ thân thuyền. Lâm Trần hiếu kỳ quan sát gương trắng như ngọc, nhìn qua bình thường vô vị, nhưng Dạ Nhiên dám đem nó ra để ngăn cản công thế của Hỏa Long, chứng tỏ gương có năng lực ngăn cản Hỏa Long.
"Ầm!"
ⓚyhuyen.com
Ánh lửa lập lòe, thanh thế to lớn. Lâm Trần chỉ cảm thấy mình đang ở trong một cái biển lửa. Lâm Trần mặt không biểu cảm, âm thầm kinh hãi, nếu như là mình cứng đối cứng với hỏa cầu, hậu quả chỉ sợ sẽ nháy mắt hóa thành tro. Chênh lệch cảnh giới song phương quá lớn, đây còn là Hỏa Long chịu trọng thương thực lực hạ xuống, khó có thể tưởng tượng Võ Hoàng Hoàng giả toàn thịnh thời kỳ có bao nhiêu khủng bố.
Gương nhẵn bóng như thành tường không thể gãy phòng ngự công thế của địch, phảng phất một tòa đê đập củng cố ngăn cản dòng nước lũ của ngọn lửa.
Dạ Nhiên thở phào nhẹ nhõm một hơi. Gương là kính phản đòn của binh khí chiến tranh, cố danh tư nghĩa có thể phản đòn công kích của đối phương, nhưng chỉ thích ứng với công kích dưới Võ Vương hậu kỳ. Nếu như là lăng lệ công kích của Võ Vương hậu kỳ, sẽ không thể phản đòn, chỉ có thể miễn cưỡng ngăn cản công kích, mà lại số lần thừa nhận nhiều rồi kính phản đòn sẽ chia năm xẻ bảy.
Khương Dục mời Dạ Nhiên cũng là bởi vì Dạ Nhiên là Chiến Thuyền sư, trên tay có nhiều loại binh khí chiến tranh, thực lực cường đại, công thủ kiêm bị.
Khương Dục lạnh lùng nói: "Hiện tại đại địch trước mắt, nếu như chúng ta nội đấu, chính là tự rước diệt vong. Có ân oán gì chờ giải quyết con rồng này rồi nói sau."
Khương Dục nhìn thấy tiểu động tác của Giang Thần đối với Lâm Trần, lo lắng hai người nội đấu khiến hợp tác sụp đổ tan tành. Lực lượng của bọn họ hiện tại cùng Hỏa Long chỉ là kẻ tám lạng người nửa cân, một khi xuất sai dẫn đến thực lực hạ xuống, hậu quả tự nhiên không cần nói cũng biết.
Giang Thần trầm mặc một lát, hiểu rõ hiện tại nên trước giải quyết Hỏa Long. Còn như ân oán cùng Lâm Trần, chờ giải quyết Hỏa Long rồi nói sau.
Giang Thần hét lớn một tiếng, kiếm khí trên người giống như phong bạo quét tới. Một thanh nhuyễn kiếm màu trắng xuất hiện trong tay, huyết luyện Hồn khí Bạo Tuyết Kiếm. Trên kiếm một cỗ khí tức băng lãnh âm u dâng trào ra, che kín bầu trời, hóa thành một đạo kiếm quang óng ánh sát về phía Hỏa Long, từng đoá tuyết hoa như phi đao đâm về phía Hỏa Long.
Hỏa Long quát to: "Bản hoàng cho dù độ kiếp bị thương cũng không phải đám kiến hôi nhỏ bé của các ngươi có thể chọc. Bản hoàng muốn các ngươi vì tham lam của mình đánh đổi mạng sống."
"Hỏa Long Trảo!"
Thiếu niên tóc dài bay múa, trên người nổi lên một đạo hư ảnh Hỏa Long như ẩn như hiện, cánh to lớn, lít nha lít nhít vảy rồng, đồng tử đỏ rực. Một đạo cự trảo từ trên trời giáng xuống, xen lẫn lửa cháy hừng hực, phảng phất một cái biển lửa bao phủ mà đến, trên không gian lưu lại một đạo vết nứt đỏ rực.
"Rầm!"
Một tiếng va chạm vang dội vọng lại trong hải vực, không gian phát ra từng trận chấn động, vòng sáng màu đỏ khuếch tán ra, nghiêng trời lệch đất, cột nước dâng lên, bọt sóng từng đoá, kinh thiên động địa.
Giang Thần không khỏi lùi lại mấy bước, thân thể lay động, khóe miệng một ngụm máu chảy xuống. Lạc đà gầy chết vẫn hơn ngựa béo, cho dù Hỏa Long bị thương thế cũng không dễ đối phó.
Khương Dục và những người khác thấy vậy từ trên thuyền bay lên không. Khương Dục phát ra một tiếng rồng ngâm, xương cốt truyền đến tiếng lốp bốp vang lên, cơ bắp bạo trướng, huyết vụ tản ra. Mấy hơi thở thời gian, trên người Khương Dục mọc đầy lít nha lít nhít vảy rồng, cánh rồng mở ra, đuôi rồng vẫy vẫy, một đôi đồng tử băng lãnh vô cùng, không chứa chút nào tình cảm.
Khương Dục thi triển võ học "Hóa Long Chi Thể", có thể làm cho thân thể tạm thời long hóa, có thân thể cường đại, khủng bố phá hoại lực. Khương Dục là thể tu, thêm vào cường hóa của Hóa Long Chi Thể, cho dù là tu luyện giả Võ Vương hậu kỳ, cũng có sức đánh một trận.
"Vút!"
Khương Dục bay tới trước người Hỏa Long, một quyền vung ra, như cự long bay lượn, tựa phượng hoàng hót vang, kình quyền tấn mãnh, lực lượng vô cùng, không gì không phá, phục hổ hàng long. Hỏa Long thấy vậy, không cam lòng yếu thế, cũng là một quyền thẳng tắp nghênh kích.
"Rầm!"
Khóe miệng Khương Dục một ngụm huyết tiễn phun ra, cánh tay truyền đến tiếng xương cốt vỡ vụn. Trên mặt hắn lại lộ ra thần sắc dữ tợn, nhịn xuống thống khổ trên cánh tay, một đuôi như roi thép quét ngang, bức lui Hỏa Long.
"Huyết Hải Long Quyền!"
Trên người Khương Dục huyễn hóa ra một cái huyết hải rộng lớn vô bờ, một điều huyết long nổi lên mặt biển, rồng bơi Thương Hải, sóng lớn cuồn cuộn. Khương Dục từng quyền rơi xuống, huyết long xung phong, bọt sóng bao phủ, một quyền, hai quyền, ba quyền... Khương Dục mỗi khi thêm một quyền, khí thế càng thêm cường thịnh, quyền lực càng thêm cường đại, một quyền đấm tan đất trời, một quyền đấm tan biển cả.
Lâm Trần âm thầm líu lưỡi, đây chính là luyện thể tu sao? Quả nhiên khủng bố. Trong giới tu luyện thể tu chú trọng thân thể, cho rằng nhân thể là một cái bảo tàng vô cùng, dùng thiên địa chi lực tôi luyện thân thể, cường hóa thân thể. Luyện thể tu đỉnh phong có thể làm được một quyền đấm tan đất trời, một quyền đồ thần linh.
Bất quá luyện thể tu ở giới tu luyện tương đối hiếm thấy. Một là bởi vì tu luyện của luyện thể tu khô khan mà lại phải chịu rất nhiều khổ sở. Hai là công pháp thể tu của giới tu luyện cũng không nhiều. Ba là nhân tộc cho rằng nương tựa vào ưu thế như trận pháp, đan dược, binh khí chiến tranh có thể khắc chế thể tu. Cho nên trên đại lục thật sự có danh tiếng cường đại thể tu rất ít.
Lâm Trần thu liễm tâm thần, triệu hoán ra tám vị hóa thân. Khi tám vị hóa thân của Lâm Trần xuất hiện, trừ Khương Dục đang bận rộn chiến đấu ra ánh mắt mọi người đều mở to. Trong giới tu luyện người bình thường chỉ có thể luyện chế một hóa thân, ngẫu nhiên có tu luyện giả dùng võ học đặc thù luyện chế ba, bốn hóa thân. Như Lâm Trần có tám vị hóa thân này còn từ trước tới nay chưa từng nghe qua. Mặc dù Dạ Nhiên và những người khác đã sớm biết Lâm Trần có tám vị hóa thân, khi tận mắt nhìn thấy vẫn là không tự chủ được vì đó mà kinh thán.
Hỏa Long thấy vậy, đồng tử mở to, trợn mắt hốc mồm, đến nỗi bị Khương Dục một quyền đánh trúng ngực, lùi lại mấy bước. Trong lòng Hỏa Long không tự chủ được sinh ra một cỗ dục vọng tham lam, trong đầu chỉ có một ý niệm: nhất định phải lấy được võ học của Lâm Trần. Nếu như hắn có đạo võ học này chẳng phải là bằng có chín cái mạng.
Hỏa Long không biết tính đặc thù của Cửu Linh Phân Thần Pháp của Lâm Trần. Không thể giống như những thân ngoại hóa thân khác, bản tôn chết đi mà ý thức hóa thân vẫn còn tồn tại, coi như có hai cái sinh mệnh. Bản tôn của Lâm Trần nếu như chết, tám vị hóa thân cũng sẽ theo đó vẫn lạc. Cái gọi là "mỗi mất một vật, tất có điều được; mỗi được một vật, tất có điều mất", giữa thiên địa há có chuyện lưỡng toàn kỳ mỹ.
"Luyện Hồn Cửu Viêm Long Trận!"
Lâm Trần bày ra đại trận, chín điều Viêm Long bay lượn trong bầu trời, miệng phun ngọn lửa, phần thiên chử hải, khí thế bàng bạc, quang thải đoạt mục. Lâm Trần hai tay bấm quyết, chín điều Viêm Long hợp nhất, một điều Viêm Long càng thêm khổng lồ hình thành, phát ra một tiếng rồng ngâm vang dội, chấn nhân tâm phách, sát về phía Hỏa Long.
Lâm Trần hiểu rõ sự cường đại của Hỏa Long, vừa bắt đầu liền toàn lực xuất thủ, không có giữ lại chút nào, đề phòng âm câu lật thuyền.
Hỏa Long chỉ là bởi vì võ học Lâm Trần có thể triệu hoán tám vị hóa thân mà kinh ngạc, đối với bản thân Lâm Trần cũng không coi trọng. Trong mắt Hỏa Long, Lâm Trần chẳng qua là tu vi Võ Tướng cảnh, có thể tạo thành thương hại gì cho hắn?
Hỏa Long tay áo bào vung lên, một đạo hỏa cầu to lớn vô cùng bay về phía Lâm Trần. Hỏa Long cố ý giảm bớt công thế, không có toàn lực xuất thủ, sợ hãi Lâm Trần bị hắn giết chết. Ngược lại không phải là Hỏa Long mềm lòng, mà là Hỏa Long muốn có được võ học Lâm Trần luyện chế tám vị hóa thân.
Rất nhanh, Hỏa Long liền phải trả giá vì khinh địch.
Cự đại Viêm Long do Luyện Hồn Cửu Viêm Long Trận diễn hóa, một trảo sắc bén xẹt qua, uy lực cường đại, tồi khô lạp hủ. Hỏa cầu của Hỏa Long xé thành hai nửa, phảng phất như pháo hoa nở rộ quang mang xán lạn trên không trung. Viêm Long thừa thắng xông lên, biển lửa ngập trời như phụ cốt chi trở bao phủ trên người Hỏa Long.
Hỏa Long lập tức phát ra một tiếng kêu thống khổ, cảm giác một đạo ngọn lửa nóng bỏng thiêu đốt linh hồn của mình. Hỏa Long không đoái hoài nắm đấm của Khương Dục, xé rách khe nứt không gian trốn tránh.
Khương Dục khẽ giật mình, kinh nghiệm chiến đấu phong phú làm cho hắn lập tức phản ứng lại, hét lớn: "Lâm Trần, mau tránh!"
Chỉ thấy phụ cận Luyện Hồn Cửu Viêm Long Trận do Lâm Trần biến thành, một đạo khe nứt không gian vỡ vụn ra. Hỏa Long một trảo vươn ra, che khuất bầu trời, khí thế hùng hổ, thử bắt được Lâm Trần.