"Xuy!"
Đặng trưởng lão thân ảnh lóe lên, sau một khắc xuất hiện trước mặt Lâm Trần, thật sâu nhìn Lâm Trần một cái, cảm khái nói: "Lâm Trần, ta vẫn là quá coi thường ngươi rồi."
Lâm Trần cười nhạt một tiếng, sắc mặt bình tĩnh, không vui không buồn, khiến người khác nhìn không ra hư thực của Lâm Trần, mang đến cho người ta một cảm giác cao thâm khó lường.
Lâm Trần vươn vai nói: "Cơ trưởng lão đã chết, lưu ở nơi đây vô dụng, trở về Võ Thần Đảo đi."
"Ừm."
ⓚyhuyen.comMấy ngày sau, ba người Lâm Trần trở lại trong cung điện của Đặng trưởng lão, Đặng trưởng lão thiết yến khoản đãi hai người.
Đặng trưởng lão hỏi: "Lâm Trần, tiếp theo ngươi chuẩn bị tu luyện như thế nào?"
Lâm Trần uống một ngụm rượu, thản nhiên nói: "Ta muốn đi sưu tập một ít thiên tài địa bảo luyện khí, sau đó chuẩn bị đột phá tu vi, tấn cấp Võ Vương cảnh trung kỳ."
Đặng trưởng lão nhìn Lâm Trần một cái, đề nghị nói: "Lâm Trần, ta kiến nghị ngươi đi Tinh Thần Tháp tu luyện."
Lâm Trần nghi ngờ nói: "Tinh Thần Tháp?"
Tiêu Nhiên cổ quái nhìn Lâm Trần một cái, buột miệng thốt ra nói: "Lâm Trần, ngươi sẽ không ngay cả Tinh Thần Tháp cũng không biết chứ?"
ⓚyhuyen.com
Lâm Trần lắc đầu nói: "Ta đã nghe qua, nhưng là Tinh Thần Tháp có hiệu quả gì ta không biết?"
ⓚyhuyen.comTiêu Nhiên lắc đầu nói: "Lâm Trần, ngươi đến Võ Thần Đảo cũng gần một năm rồi, ngay cả công năng của Tinh Thần Tháp cũng không biết."
Lâm Trần sờ sờ mũi, ngượng ngùng cười một tiếng, mặc dù mình đến Võ Thần Đảo đã một năm rồi, nhưng ngày tháng chân chính ở Võ Thần Đảo hình như ngay cả một tháng cũng chưa tới.
Tiêu Nhiên nói: "Trên Tinh Thần Tháp có một đạo trận pháp, có thể hấp thu đại lượng tinh thần chi lực từ bên ngoài Võ giới, dùng trận pháp tinh luyện luyện hóa, khử trừ tạp chất. Tu luyện ở Tinh Thần Tháp hiệu suất cao hơn bên ngoài gấp mấy lần. Tinh Thần Tháp có chín tầng, tầng thứ nhất là tu luyện giả Võ Vương cảnh sơ kỳ tu luyện, tầng thứ hai là tu luyện giả Võ Vương cảnh trung kỳ tu luyện, tầng thứ ba là tu luyện giả Võ Vương cảnh hậu kỳ tu luyện..."
Lâm Trần như có điều suy nghĩ nói: "Tu luyện ở Tinh Thần Tháp hẳn là dùng tích phân mua thời gian ở trong tháp đi."
Tiêu Nhiên gật đầu nói: "Không sai, tu luyện ở Tinh Thần Tháp cần không ít tích phân, nhưng là đối với tu luyện giả mà nói đáng giá. Mà lại tinh thần chi lực của Tinh Thần Tháp nghe nói còn có hiệu quả cường hóa thân thể cùng Nguyên Thần."
"Ồ."
Lâm Trần dấy lên một tia hứng thú, sau khi luyện chế Ngũ Hành Sơn có thể cân nhắc tiến về Tinh Thần Tháp tu luyện. Tu vi hiện tại của Lâm Trần là Võ Vương sơ kỳ đỉnh phong, cách Võ Vương trung kỳ chỉ thiếu chút nữa, mặc dù nói là chỉ kém một bước, nhưng cũng cần một thời gian nhất định. Nếu như mượn nhờ Tinh Thần Tháp, nói không chừng có thể rút ngắn thời gian.
Còn như tiền, trên tay Lâm Trần có ba đạo trữ vật đại của Võ Đế, căn bản không thiếu tiền.
Tiêu Nhiên đột nhiên quỳ xuống trước Đặng trưởng lão, mở miệng nói: "Vãn bối Tiêu Nhiên, muốn bái tiền bối làm sư phụ."
ⓚyhuyen.com
Đặng trưởng lão hơi ngẩn ra, nhìn Tiêu Nhiên một cái, do dự không quyết.
Sau khi Cơ trưởng lão chết, Tiêu Nhiên không có chỗ đi, nếu như không tìm một chỗ dựa mới, liền muốn bị trục xuất khỏi Võ Thần Đảo. Rời khỏi hoàn cảnh Võ Thần Đảo, khả năng đột phá tu vi của Tiêu Nhiên sẽ phi thường thấp, cho nên Tiêu Nhiên phải tìm một chỗ dựa mới.
Hai người cùng Lâm Trần hợp lực đối phó Cơ trưởng lão, mà lại Đặng trưởng lão cũng đạt được trữ vật đại của Cơ trưởng lão, tâm tình thật tốt, thừa thắng xông lên, khả năng Đặng trưởng lão đáp ứng sẽ cao hơn.
Lâm Trần thấy vậy, trầm ngâm một lát, mở miệng nói: "Đặng trưởng lão, tư chất của Tiêu Nhiên tuy không tốt, nhưng mà tâm cơ thâm trầm, đầu óc thông minh, ngươi có thể cân nhắc thu hắn làm đồ đệ."
Đặng trưởng lão ngoài ý muốn nhìn Lâm Trần một cái, không thể tưởng được Lâm Trần lại giúp Tiêu Nhiên mở miệng nói chuyện.
Nếu như không phải Tiêu Nhiên, Lâm Trần muốn chém giết Cơ trưởng lão không phải một chuyện dễ dàng, cho nên Lâm Trần thuận nước đẩy thuyền giúp đỡ Tiêu Nhiên một phen.
Phân lượng của Lâm Trần trong lòng Đặng trưởng lão cao hơn Tiêu Nhiên nhiều lắm, Lâm Trần mở miệng, Đặng trưởng lão thuận thế đáp ứng.
Đặng trưởng lão nói: "Được, Tiêu Nhiên, bản đế liền thu ngươi làm đồ đệ. Còn như nghi thức thu đồ đệ, đợi Lâm Trần đi sau chúng ta sẽ bắt đầu."
Tiêu Nhiên đại hỉ, quỳ lạy nói: "Đa tạ Đặng trưởng lão."
Tiêu Nhiên hơi khom người, cảm kích nói: "Đa tạ Lâm đạo hữu."
Lâm Trần phất phất tay nói: "Chuyện nhỏ mà thôi."
Trong đầu Lâm Trần linh quang chợt lóe, mở miệng nói: "Đặng trưởng lão, ngươi lát nữa giúp Tiêu Nhiên chém đứt ký ức quá trình ám toán chém giết Cơ trưởng lão, bằng không thì ta lo lắng một số trưởng lão có khả năng sẽ sưu hồn, đến lúc đó liền phiền toái rồi."
Cơ trưởng lão dù sao cũng là một trưởng lão, mà không phải học viên bình thường, cho nên cao tầng Võ Thần Đảo có lẽ sẽ điều tra chuyện này, nói không chừng sẽ chú ý tới Tiêu Nhiên, một hộ điện đồng tử dưới trướng Cơ trưởng lão, tiến hành sưu hồn.
Mà Lâm Trần và Đặng trưởng lão không cần lo lắng, Đặng trưởng lão dù sao cũng là trưởng lão của Võ Thần Đảo, địa vị cao quyền thế nặng, cao tầng Võ Thần Đảo sẽ không vì nguyên nhân cấp bậc này mà sưu hồn hắn. Còn như Lâm Trần, mặc dù ân oán giữa Lâm Trần và Cơ trưởng lão ở Võ Thần Đảo cơ hồ là không ai không biết, không ai không hiểu, nhưng mà cho dù Lâm Trần mở miệng nói mình đã chém giết Cơ trưởng lão, cũng không có ai tin tưởng, bởi vì tu vi của Lâm Trần chỉ có Võ Vương, một Võ Vương chém giết một Võ Đế, căn bản không có khả năng có người tin tưởng.
Tiêu Nhiên thần sắc nghiêm nghị, gật đầu, biết nếu như chuyện này xử lý không tốt để lại sơ hở, đối với hắn mà nói là chuyện mất đầu.
Đặng trưởng lão nhìn Lâm Trần một cái, Lâm Trần tâm tư kín đáo, chiến lực cường đại, tư chất trác việt, tiến thoái có thứ tự, thâm bất khả trắc. Nếu như để Lâm Trần tiếp tục trưởng thành, Lâm Trần sẽ trưởng thành đến mức độ nào, Đặng trưởng lão cũng tưởng tượng không ra.
Nếu như để Đặng trưởng lão chọn một người giữa Lâm Trần và Tiêu Nhiên làm đồ đệ, Đặng trưởng lão trăm phần trăm sẽ lựa chọn Lâm Trần.
Nhưng mà Đặng trưởng lão trực giác Lâm Trần sẽ không bái hắn làm sư phụ, cho nên Đặng trưởng lão cũng liền không mở miệng.
Lâm Trần lưu lại uống mấy chén rượu, từ biệt rời đi, dạo chơi trên Võ Thần Đảo. Trên đảo sinh cơ bừng bừng, một mảnh phồn hoa, tiếng rao mua bán vang vọng khắp bốn phía.
"Hư Không Kim, Hư Không Kim một cân, đi qua đi lại đừng bỏ lỡ."
"Tinh Thần Kim Tinh, vật liệu tất yếu để luyện chế Võ Hoàng Võ Giáp."
"Võ học Huyền cấp hậu kỳ "Phong Kinh Chưởng", một chưởng đánh ra, kinh mạch phong ấn, đối thủ cũng chỉ có thể thúc thủ chịu trói rồi."
Không còn uy hiếp của Cơ trưởng lão, Lâm Trần liền bớt đi mấy phần ưu lo, hứng thú bừng bừng dạo phố, tìm kiếm thiên tài địa bảo luyện chế Ngũ Hành Sơn, đều mua hết.
Lâm Trần không chú ý tới, khi hắn đang dạo phố, một ánh mắt chú ý tới hắn, con ngươi toát ra một tia vui mừng...
Trải qua một buổi chiều, Lâm Trần mua được vài phần vật liệu luyện chế Ngũ Hành Sơn. Có những vật liệu này, Lâm Trần liền có chắc chắn tám phần mười luyện chế ra Ngũ Hành Sơn.
Con ngươi Lâm Trần lướt qua một tia thần sắc nóng bỏng, không kịp chờ đợi xem bản mệnh hồn khí mà Huyền Miếu chủ nhân chọn cho mình có gì kinh người.
Sau khi Lâm Trần mua xong vật liệu, xoay người trở về động phủ. Khi Lâm Trần đến động phủ, phát hiện một vị nữ tử thân mặc váy áo màu đỏ đứng trước cửa động phủ của Lâm Trần, tựa hồ đang chờ đợi Lâm Trần. Nữ tử dáng người cao gầy, yêu kiều thướt tha, dung mạo mỹ lệ, một đôi con ngươi cao ngạo như phượng hoàng trên cửu thiên chi thượng, đầu đội trâm vàng, trên người tràn ngập một cỗ khí tức cao quý. Sự cao quý này, không phải chỉ dựa vào tài vật liền có thể hình thành, mà là vừa ra đời liền dưỡng thành, khắc sâu trong linh hồn. Có thể thấy bối cảnh xuất thân của nàng này không hề đơn giản.
Lâm Trần thấy vậy, thần sắc hơi ngẩn ra, tên nữ tử này là ai? Vì sao đứng trước động phủ của hắn? Mà lại... Lâm Trần cảm thấy gương mặt của nàng có vài phần thần tự với Tô Vũ, là ảo giác sao?
Lâm Trần tiến lên, hỏi: "Đạo hữu ở trước cửa động phủ của Lâm mỗ, có phải tìm Lâm mỗ có việc?"
Hồng y nữ tử không vội vàng trả lời, chậm rãi nhìn Lâm Trần, tựa hồ muốn nhìn thấu Lâm Trần. Ánh mắt của nàng khiến Lâm Trần trong lòng có chút không vui, ánh mắt này, là ánh mắt cường giả nhìn xuống kẻ yếu. Chẳng qua Lâm Trần không phải người bình thường, có thể làm được mức độ hỉ nộ không lộ ra ngoài, luôn luôn là một bộ dạng không chút biểu cảm, chỉ từ bề ngoài, hoàn toàn nhìn không ra suy nghĩ trong lòng Lâm Trần.
Hồng y nữ tử nói: "Ngươi chính là Lâm Trần?"
Lâm Trần nói: "Nếu như Võ Thần Đảo không có người khác tên Lâm Trần, vậy ta chính là."
Hồng y nữ tử nói: "Lâm Trần, nếu thức thời sau này liền rời xa tỷ tỷ của ta một chút, đừng để ta nhìn thấy ngươi cùng tỷ tỷ của ta có bất kỳ tiếp xúc nào."
Lâm Trần nhìn gương mặt của hồng y nữ tử, trong lòng có chút suy đoán, nói: "Tỷ tỷ ngươi là Tô Vũ sao?"
"Không sai!"
Lâm Trần nhíu mày, trong lòng có chút không rõ, nói: "Ngươi vì sao muốn ta rời xa tỷ tỷ ngươi một chút?"
Hồng y nữ tử cao ngạo nói: "Tên của ta là Tô Phi, là muội muội của Tô Vũ. Ngươi biết tỷ tỷ của ta là thân phận gì không?"
Lâm Trần hiếu kỳ hỏi: "Tô Vũ là thân phận gì?"
Nói đến Lâm Trần và Tô Vũ quen biết lâu như vậy, Lâm Trần thật không biết thân phận của Tô Vũ. Tô Vũ không mở miệng, Lâm Trần cũng liền không hỏi, bởi vì đối với Lâm Trần mà nói, thân phận Tô Vũ là cao quý hay là bình thường cùng địa vị của Tô Vũ trong lòng mình không có quan hệ.
Tô Phi ánh mắt cao ngạo, lưng thẳng tắp, một mặt tự hào, kiêu ngạo nói: "Ta và Tô Vũ đều là công chúa của Tinh Thần Vương Triều, ta là Thập Thất công chúa của Tinh Thần Vương Triều, Tô Vũ là Đại công chúa."
Lâm Trần nghe vậy, vẻ mặt không chút biểu cảm, trong lòng lại giống như sóng to gió lớn, Tô Vũ vậy mà lại là công chúa của Tinh Thần Vương Triều! Trên Võ Thần Đại Lục, thế lực nhiều như phồn tinh trong tinh không, nếu như không tính thế lực cấp thần, tam đại vương triều chính là thế lực mạnh nhất đại lục. Tam đại vương triều phân biệt là Nhật Nguyệt Vương Triều, Thiên La Vương Triều, Tinh Thần Vương Triều.
Tam đại vương triều thế lực khổng lồ, cường giả vô số, địa vị tôn quý, danh tiếng vang khắp thiên hạ, thâm bất khả trắc. Tu luyện giả của bất kỳ vương triều nào trong tam đại vương triều đều có thể nói là Võ Đế đông đảo, Võ Tông cũng có mấy vị, thậm chí truyền thuyết còn có sự tồn tại của Võ Tôn tôn giả.
Lâm Trần thật không nghĩ tới, Tô Vũ cư nhiên lại có bối cảnh to lớn như vậy. Đúng rồi, Lâm Trần bừng tỉnh đại ngộ, nghĩ đến trước đó ở trong thử luyện của Phỉ Thúy Sâm Lâm, trước khi cùng Thập Cửu hoàng tử Tô Thần đấu pháp, Tô Vũ xin mình tha cho Tô Thần một mạng, lúc đó mình vẫn không hiểu, bây giờ Lâm Trần đã suy nghĩ ra, là bởi vì Tô Thần là đệ đệ của Tô Vũ.
Nhưng mà, nếu là bối cảnh của Tô Vũ lớn như vậy, vì sao lại xuất hiện ở Thanh Nham thành, một thành trì hẻo lánh như vậy? Mà lại còn một mình đến Thanh Sơn sơn mạch mạo hiểm tiến vào Trấn Ma Ngục. Theo lý mà nói Tô Vũ nếu là công chúa của Tinh Thần Vương Triều, vậy địa vị tôn quý, đại bộ phận tài nguyên tu luyện đối với nàng mà nói đều có thể nói là dễ như trở bàn tay, hoàn toàn không cần thiết mạo hiểm sinh mệnh.
Mà lại Lâm Trần và Tô Vũ khi tiếp xúc cảm thấy hoàn toàn khác biệt với Tô Phi. Trên người Tô Phi có một cỗ khí chất cao quý không thể che giấu, mà Tô Vũ lại không có. Khí chất và phương pháp đối nhân xử thế trên người Tô Vũ giống với Lâm Trần, là một loại chỉ có từ nhỏ ở tầng dưới cùng giãy dụa mới hình thành, vì đạt mục đích không từ thủ đoạn, liều mạng tranh đoạt, không màng tất cả.
Trực giác nói cho Lâm Trần biết, trên thân Tô Vũ còn có chuyện khác, tuyệt đối không chỉ là một vị công chúa đơn giản như vậy!