“Xem ra tình hình này Lâm Trần đang đấu pháp với người ta, không biết đối thủ là ai?”
Một nam tử khó chịu vì Lâm Trần không cho phép mọi người vào chế giễu nói: “Tốt nhất là tồn tại Võ Hoàng cảnh hậu kỳ, khiến Lâm Trần vẫn lạc, nói không chừng chúng ta còn có cơ hội đoạt được bảo vật.”
Trên người Lâm Trần tỏa ra kim quang chói mắt, như mặt trời to lớn, chiếu rọi vạn giới, hào quang rực rỡ, móng tay phải trong sát na kéo dài vài mét, lóe lên hàn quang lạnh lẽo.
“Long Hoàng Liệt Không Trảo.”
Lâm Trần một trảo xé về phía ma thi, không gian phá toái, xuất hiện một vết cào khổng lồ sâu thẳm. Lâm Trần bức lui ma thi, ma thi rút lui mấy bước, trên thân xuất hiện mấy đạo vết cào, ma khí tản ra trên người ảm đạm xuống.
⒦yhuyen.comMa thi tuy nhiên không có bao nhiêu lý trí, nhưng bản năng cảm giác nếu tiếp tục đánh với Lâm Trần, mình không phải đối thủ của Lâm Trần, bèn rống giận một tiếng, miệng phun ma vụ, ma vụ ngọ nguậy, che khuất bầu trời.
Thân thể ma thi rút lui về phía sau, hai tay bấm pháp quyết, ma khí ngọ nguậy, phù văn trôi nổi, âm khí âm u. Qua một lúc, một đạo trận pháp hình thành, tản ra năng lượng bàng bạc.
Lâm Trần trong lòng có chút kinh ngạc, tốc độ thật nhanh, mới đó đã bày ra một đạo trận pháp rồi.
Trước người ma thi chính là thân truyền đệ tử của Thiên Trận Tông. Thiên Trận Tông lấy trận pháp làm chủ, đệ tử của tông môn đều có thiên phú bày trận, giỏi về bày trận, tốc độ bày trận cực nhanh, uy lực trận pháp cường đại. Mà thân truyền đệ tử lại là người nổi bật trong số đệ tử tông môn, nếu không phải thực lực hạ thấp, uy lực của trận pháp sẽ càng thêm bàng bạc.
“Cửu Viêm Ma Giao Trận.”
Trận pháp huyễn hóa ra chín đầu giao long, giao long giương cánh, sinh động như thật, hung uy tràn ngập, ma khí tản ra, đồng tử băng lãnh không có một tia tình cảm.
⒦yhuyen.com
Giao long phát ra một tiếng long ngâm lảnh lót, chín rồng cùng xuất, thân thể bàng bạc chen lẫn ma hỏa hừng hực, ngọn lửa cháy rực, biển lửa bao phủ, phần thiên chử hải, khiến người ta cảm giác phảng phất như đã tới thế giới lửa.
⒦yhuyen.comLâm Trần cười nhạt một tiếng, ung dung bất bách, trên người lóe lên quang mang ngũ sắc, hồn lực trong cơ thể như hồng lưu dâng trào tới bàn tay, bàn tay tản ra năng lượng bàng bạc, trong chớp mắt, một đạo cự chưởng hình thành, vặn vẹo không gian xung quanh, cự chưởng bàng bạc như núi non.
Lâm Trần quát to: “Ngũ Hoàng Luân Hồi Chưởng.”
Lâm Trần thi triển võ học của Ngũ Hành Tông sư là Ngũ Hành Luân Hồi Chưởng thức thứ hai Ngũ Hoàng Luân Hồi Chưởng, một chưởng giáng xuống, thiên địa sụp đổ, sơn hà phá toái, hóa thành hư vô.
Ngũ Hoàng Luân Hồi Chưởng tương đương võ học Huyền giai hậu kỳ, tuy nhiên, chưởng này do ngũ hành chi lực dung hợp hình thành, ngũ hành dung hợp điệp gia, tương sinh tương diệt, uy lực cũng không phải một cộng một đơn giản như vậy.
Một chưởng quán xuyên không gian, từng tầng không gian phá toái, thần cản giết thần, ma cản giết ma. Chín đầu giao long rít gào một tiếng, long khu bàng bạc bị cự chưởng vặn vẹo, chia năm xẻ bảy.
Lâm Trần thừa thắng truy kích, một chưởng trấn áp ma thi, ma thi phát ra tiếng rít gào cuồng loạn, trên ma khu xuất hiện một vết nứt, vết nứt lấy tốc độ kinh người lan tràn, ma thi cuối cùng hóa thành hư vô.
“Ầm!”
Một đạo tiếng bạo tạc vang dội truyền khắp tứ phương, đất rung núi chuyển, cuồn cuộn sương mù lan tràn ra, một mảnh hỗn độn.
Người bên ngoài kinh ngạc nhìn kiến trúc vật, không biết bên trong xảy ra cái gì.
⒦yhuyen.com
Lâm Trần trảm sát ma thi, quang mang trên người biến mất.
Hồn Bảo Bảo đột nhiên mở miệng nói: “Lâm Trần, ta phát hiện bên trong còn có một đầu ma thi, hơn nữa còn là Võ Hoàng cảnh hậu kỳ.”
Sắc mặt Lâm Trần biến đổi, với thực lực của Lâm Trần, có thể quét ngang tu luyện giả Võ Hoàng cảnh trung kỳ, tuy nhiên, đối mặt với tồn tại Võ Hoàng cảnh hậu kỳ, Lâm Trần cũng chỉ có thể chống đỡ vài chiêu, cuối cùng người thất bại sẽ là Lâm Trần.
Dù sao tu vi của Lâm Trần mượn Đấu Chiến Chi Ấn để đề thăng và Võ Hoàng cảnh hậu kỳ chênh lệch tròn hai trọng cảnh giới, quá ư cự đại.
Cho đến nay, trừ Tiểu Thạch, Lâm Trần còn chưa từng nghe nói có người nào có thể đánh bại người cao hơn chính mình hai trọng cảnh giới.
Đương nhiên, tình hình của Lâm Trần đặc thù, thực tế, Lâm Trần cũng chỉ có thể trảm sát tồn tại cao hơn mình một trọng cảnh giới.
Lâm Trần chuyển thân chuẩn bị rời đi, đối phương quá mạnh rồi, bảo vật có tốt đến mấy cũng phải có mạng để lấy, đến cả mạng cũng không còn, bảo vật có nhiều và tốt đến mấy cũng không có ý nghĩa.
Hồn Bảo Bảo cười cười nói: “Lâm Trần, thực tế ngươi cũng không phải không có cơ hội trảm sát con ma thi Võ Hoàng cảnh hậu kỳ kia.”
Bước chân của Lâm Trần dừng lại, nói: “Hồn Bảo Bảo, ý của ngươi là gì?”
Hồn Bảo Bảo nói: “Ma thi tuy nhiên có tu vi Võ Hoàng cảnh hậu kỳ, tuy nhiên, ở phương diện linh hồn yếu kém nhất…”
Ánh mắt Lâm Trần sáng lên, nói: “Ta minh bạch ý của ngươi rồi.”
Hồn Bảo Bảo nói: “Sâu bên trong có không ít thiên tài địa bảo, chính ngươi tự mình quyết định đi.”
Ánh mắt Lâm Trần chợt lóe, trong đầu thôi diễn chiến đấu, cuối cùng quyết định mạo hiểm, đúng như câu nói phú quý hiểm trung cầu, muốn có được, thì nhất định phải có trả giá. Nếu như quá nguy hiểm, Lâm Trần đương nhiên sẽ không bị lợi ích mê hoặc, tuy nhiên hiện tại có một nửa thắng suất, Lâm Trần suy nghĩ một chút quyết định mạo hiểm vì nó.
Lâm Trần để tự thân tu vi khôi phục, phục dụng huyết của Tiểu Thạch khôi phục tới trạng thái toàn thịnh, lấy thiên biến vạn hóa biến thành một con kiến nhỏ bé, lặng lẽ nhích lại gần ma thi.
Sâu bên trong kiến trúc, dáng vẻ của ma thi là một nam tử trung niên mặc kim y, thân thể thẳng tắp, khuôn mặt phổ thông, như pho tượng bất động, trên người tản ra đạm đạm ma khí, trong cơ thể uẩn hàm năng lượng mênh mông bàng bạc, trong nháy mắt có thể phát ra công kích cuồng bạo vô cùng.
Ma thi bình thường uyển như con gấu ngủ đông, rơi vào trạng thái ngủ say, chỉ có khi sinh mệnh nhích lại gần thì ma thi mới lộ ra răng nanh, triển khai sát lục.
Lâm Trần biến hóa thành kiến lặng lẽ nhích lại gần ma thi, ma thi biết kiến đang nhích lại gần, nhưng sinh mệnh nhỏ yếu như vậy trong mắt nó không đáng nhắc tới, ma thi tự nhiên lười xuất thủ giết chết kiến.
Chỉ là ma thi không biết thứ dưới chân nó không phải kiến, mà là mãnh hổ ẩn mình, khi nó thoát đi ngụy trang, sẽ lộ ra răng nanh, phát động công kích lăng lệ tàn nhẫn.
Con kiến do Lâm Trần biến hóa thành ngẩng đầu quan sát ma thi, đồng tử nhỏ bé lóe lên từng đợt hàn quang.
“Long Hoàng Liệt Không Trảo.”
Lâm Trần trong sát na hóa thành nguyên hình, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai một trảo lướt qua, nhắm vào yết hầu của ma thi, thí đồ trảm thủ ma thi.
Lâm Trần một trảo bức lui ma thi không có phòng bị, đại địa xuất hiện một vết nứt, vị trí yết hầu của ma thi lóe lên từng đám hỏa hoa.
Lâm Trần nhíu mày, thân thể thật mạnh, không hổ là tồn tại Võ Hoàng cảnh hậu kỳ. Lâm Trần hữu tâm toán vô tâm, đánh lén xuất thủ cư nhiên không có biện pháp xé rách yết hầu của ma thi.
“Gầm!”
Ma thi hoàn hồn, phát ra một tiếng rít gào lanh lót, nắm đấm giơ lên, muốn oanh về phía Lâm Trần, bên tai Lâm Trần truyền đến tiếng rít gào của quyền phong.
Lâm Trần quả đoán rút lui, hai tay giao nhau phòng ngự, ma thi một quyền không đánh trúng Lâm Trần, tuy nhiên quyền kình cuồng bạo của ma thi oanh tới cánh tay của Lâm Trần, cánh tay Lâm Trần tê dại.
Thần tình Lâm Trần ngưng trọng, nếu không phải mình lui kịp thời, nếu bị ma thi một quyền đánh trúng, chỉ sợ sẽ chịu thương thế không nhỏ.
Ma thi rống giận một tiếng, lay động thương khung, sải bước, một quyền đánh về phía Lâm Trần.
“Tam Thiên Tàn Ảnh.”
Lâm Trần hai tay bấm pháp quyết, huyễn hóa ra ba mươi đạo tàn ảnh, theo tu vi của Lâm Trần tăng lên tới Võ Hoàng cảnh giới, số lượng Tam Thiên Tàn Ảnh tăng lên tới ba mươi, hơn nữa còn huyền ảo hơn, trừ phi cảnh giới vượt qua Lâm Trần rất nhiều, nếu không căn bản không nhìn ra hư thực của Lâm Trần.
Nắm đấm ma thi xuyên qua tàn ảnh của Lâm Trần, tàn ảnh của Lâm Trần biến mất, uyển như hoa trong gương, trăng trong nước.
Thần tình Lâm Trần lạnh nhạt, Tam Thiên Tàn Ảnh chỉ là thủ đoạn kéo dài thời gian của Lâm Trần, mục đích đã đạt được rồi.
Trên đỉnh đầu Lâm Trần, giường ngủ lơ lửng, quang mang lóe lên, hồn lực của Lâm Trần rộng lớn như đại dương mênh mông quán chú vào trong giường ngủ, phù văn trôi nổi, áo diệu vô cùng.
Lâm Trần lẩm bẩm nói: “Thụy Vụ Che Thiên.”
Nùng vụ lấy thế sét đánh không kịp bưng tai lan tràn ra, khi ma thi hấp thu nùng vụ, động tác nhanh như phi kiếm đình đốn xuống, trở nên phi thường trì độn.
Với tu vi của Lâm Trần, nếu sử dụng giường ngủ đối với tu luyện giả Võ Hoàng cảnh hậu kỳ, hiệu quả phi thường nhỏ, dù sao Lâm Trần và tu luyện giả Võ Hoàng cảnh hậu kỳ chênh lệch tròn hai trọng cảnh giới. Tuy nhiên ma thi và tu luyện giả bất đồng, nguyên thần ma thi yếu ớt, trí tuệ thấp kém, cho nên hiệu quả của giường ngủ đối với ma thi gia tăng.
Ma thi như gã say rượu loạng choạng, nhìn qua có khí vô lực.
Lâm Trần thở phào nhẹ nhõm, mình cược đúng rồi, tuy nhiên hiện tại còn chưa thể an tâm, giường ngủ tiêu hao của Lâm Trần rất lớn, nhất định phải tốc chiến tốc thắng. Lâm Trần lấy ra một thanh đan dược, phục dụng một lần, lấy thân thể cường đại hấp thu đan dược chi lực, hai tay bấm pháp quyết, một trăm lẻ tám thanh phi kiếm trong cơ thể bay ra, như quân đội tinh nhuệ huấn luyện có trật tự sắp xếp, tổ thành kiếm trận, kiếm ý xung thiên, kiếm khí tràn ngập.
“Thiên La Địa Võng.”
Lâm Trần dùng kiếm khí hóa thành Thiên La Địa Võng bao phủ xung quanh, ma thi ở trong Thiên La Địa Võng, mỗi một đường của Thiên La Địa Võng đều do kiếm ý ngưng tụ áp súc hình thành, một khi bạo phát, phi thường cường đại, thân thể ma thi lóe lên từng đám hỏa hoa.
Ma thi cố nhiên cường đại, tuy nhiên nếu bị Lâm Trần liên tục công kích, cũng sẽ có nguy hiểm vẫn lạc. Dù sao chênh lệch giữa ma thi và Lâm Trần còn không đủ để khiến ma thi phớt lờ công kích liên tục của Lâm Trần.
Nếu nói ma thi là Thần cấp, mà Lâm Trần là Võ Đế, ngay cả Lâm Trần công kích liên tục ma thi ngàn năm, cũng không cách nào hủy diệt thân thể của ma thi.
Ma thi phát ra tiếng rít gào, áp chế một phần buồn ngủ trong cơ thể, nhích lại gần Lâm Trần, chỉ là tốc độ phi thường chậm, như rùa bò.
Sắc mặt Lâm Trần biến đổi, nếu để ma thi nhích lại gần, Lâm Trần sẽ nguy hiểm rồi, nếu cận chiến thì Lâm Trần không phải đối thủ của ma thi.
Lúc này trong đầu Lâm Trần chỉ có một niệm đầu, không thể để ma thi nhích lại gần mình.
Hồn lực trong cơ thể Lâm Trần như hồng lưu dâng trào ra, kiếm khí như bạo phong tuyết càn quét tới, cảnh vật xung quanh bị kiếm khí của Lâm Trần san bằng.
Thân thể ma thi bắt đầu xuất hiện mấy đạo kiếm ngân, kiếm ngân như mạng nhện giao thoa, ma thi không chút nào để ý tới thương thế trên người, đứng vững cuồng bạo lăng lệ kiếm khí phong bạo đi về phía Lâm Trần.
Trên mặt Lâm Trần lộ ra một đạo thần tình tranh nanh, vỗ ngực, một ngụm bản mệnh huyết tiễn phun vào kiếm trận, sắc mặt Lâm Trần đốn thời trở nên tái nhợt.
“Vạn Kiếm Quy Nhất, Kiếm Trảm Thương Khung.”
Luyện Hồn Quy Nguyên Kiếm Trận hóa thành một thanh phi kiếm cự đại, phi kiếm bàng bạc uẩn hàm năng lượng mênh mông, không gian xung quanh vặn vẹo sụp đổ, cự kiếm bay qua, nhanh như chớp, nhắm vào chỗ yết hầu của ma thi. Tuy nhiên vừa rồi Lâm Trần không xé rách yết hầu của ma thi, tuy nhiên cũng tạo thành thương thế cho nó.
Một kiếm trảm thương khung, một kiếm diệt vạn cổ!
“Ầm!”
Một đóa nấm vân cự đại dâng lên, vang vọng vân tiêu, phi sa tẩu thạch, nùng vụ bao phủ xung quanh, khí lãng càn quét thương khung, Lâm Trần bị cỗ xung kích lực này thương tới, một ngụm huyết tiễn phun ra.
Lâm Trần không để ý tới máu trên khóe miệng, mắt gắt gao nhìn chằm chằm nùng vụ, muốn nhìn một chút ma thi rốt cuộc là sống hay chết?