Chương 78: Mộng Trung Nhật Nguyệt Trường (5)

“Cái gì?” Văn Uyên một bước dài xông đến trước mặt Đỗ Thiên Vĩ, vừa định đưa tay bắt mạch cho hắn, nhưng chỉ liếc mắt nhìn sắc mặt của hắn một cái, tay liền cứng đờ tại đó. Đỗ Thiên Vĩ đã chết rồi, với kinh nghiệm hành y nhiều năm của Văn Uyên, liếc mắt liền thấy được, cô gia đã một mạng quy tây, sắc mặt hắn xám xịt, diện mục vì thống khổ mà giữ một vẻ mặt dữ tợn, đáng sợ. Càng đáng sợ hơn là, thi thể của hắn vẫn đang từng cái co giật, người tuy đã chết, thân thể cơ năng vẫn chưa hoàn toàn tử vong, bị độc dược kia kích thích tiếp tục làm ra phản ứng. Văn Uyên lùi lại hai bước, trầm giọng nói: “Khiên Cơ! Tuyệt đối là độc Khiên Cơ, mau! Lập tức cho Đông gia uống thuốc!” Hai vị lang trung vội vàng từ trong tay tiểu hỏa kế tiếp nhận chén thuốc, tiến hành cứu trị cho Tôn Tuyết Liên, Diệu Dực ngơ ngác nhìn thi thể Đỗ Thiên Vĩ, không rõ là loại cảm giác gì, bi thương cố nhiên không thể nói đến, bởi vì nàng đối với nam nhân này hoàn toàn không có tình cảm. Thế nhưng bất kể nói thế nào, nam nhân này vốn nên là người sẽ từ đây làm bạn với nàng cả đời, nàng thậm chí còn chưa thấy rõ dáng vẻ của người này, hắn lại đã chết rồi…… “Mở cửa! Mở cửa!” Cánh cửa lớn “thình thịch thình thịch” vang lên, gia đinh trong phủ vừa mới mở cửa lớn, một tên mập liền được người đỡ xông vào, chân sau vấp một cái trên ngưỡng cửa, khiến người đỡ hắn bị đè nằm rạp trên mặt đất, tên mập gào rít kêu lên: “Cứu… cứu mạng…, đau… đau chết mất rồi…” Hạ nhân bảy tay tám chân đỡ người kia đi vào, có người nhận ra hắn đã kêu lên: “An Viên Ngoại?” ḳyhuyenⓒom An Lập Đồng đau đến run rẩy: “Mau… mau khám bệnh, ta… ta đau…, không thở nổi…” Hắn vừa nói, tay chân vừa co giật, thấy tình cảnh này những lang trung kia làm sao lại không biết đã xảy ra chuyện gì trên người hắn, vội vội vã vã đỡ hắn vào trong sảnh nằm xuống, cũng may các lang trung đã xác định được nguyên nhân trúng độc, đối chứng hạ dược, lập tức thi cứu, hắn liền không giống như Đỗ Thiên Vĩ đang cứng đơ thi thể kia vô cớ chịu nhiều tội không cần thiết. “Lão Văn, lão Văn, không đúng rồi à.” Phương Tử Nhạc dùng cùi chỏ huých Văn Uyên một cái, thấp giọng nói: “Cô gia, Đông gia, An Viên Ngoại, liên tiếp trúng độc, ngươi nói… chỉ có ba người bọn họ trúng độc sao?” Văn Uyên nói: “Ngươi có ý gì?” “Ta lo lắng… liệu có nhiều người hơn trúng độc không? Còn chúng ta…” Văn Uyên vừa nghe, sắc mặt đột nhiên biến đổi, lập tức quay đầu phân phó đồ đệ: “Mau, dựa theo phương thuốc vừa rồi, bốc mười bộ thuốc, không! Có thể phối mấy bộ thì phối mấy bộ, nhanh nhanh nhanh, dùng nồi lớn sắc thuốc…” Tôn Tuyết Liên đã được dùng thuốc tẩy ói, rửa ruột và uống giải dược, tuy vẫn chưa thể lập tức chữa trị, nhưng độc tố đã ngừng tiếp tục xâm hại thân thể, khí sắc tốt hơn nhiều, đầu óc của nàng vẫn thanh tỉnh, vừa nghe câu nói này, cũng tỉnh ngộ ra e rằng có nhiều người hơn trúng độc, vội cố hết sức nói: “Dực nhi, Dực nhi…” “Nương…” Tôn Diệu Dực liên tục gật đầu: “Nương, hài nhi minh bạch, hài nhi biết phải làm thế nào rồi, nương hãy hảo hảo nghỉ ngơi, đừng nói chuyện nữa.”
ḳyhuyenⓒom Nói rồi đứng người lên, dựa theo mẫu thân phân phó vội vã đi bố trí. ※※※※※※ An Lập Đồng chỉ uống một chén rượu độc, lại kiêm thân hình rộng lớn mập mạp, lượng thuốc chịu đựng nhỏ hơn nhiều so với thân hình thon gọn mảnh mai của Tôn Tuyết Liên, thi cứu cũng còn kịp thời, lúc này chen vào trong ghế thái sư, tuy vẫn suy sụp không chịu nổi, một mạng sống xem như nhặt lại được. Hắn nghiến răng nghiến lợi mắng: “Có người hạ độc, đây là có người hạ độc a, mụ nội nó, đây là ai muốn hạ độc?” Đang nói, ngoài cửa lớn bị hắn tông mở lại đi vào hai tên côn đồ, hai người này chính là hai tên vô lại ngày ấy đứng trên phố chế giễu Canh Viên Ngoại bán đèn lớn kiêm làm phu khuân vác. Hai tên vô lại mở rộng vạt áo, đầy miệng mùi rượu, trên cánh tay đang vác một nam nhân quần áo không chỉnh tề, đầu tóc bù xù, một trong số đó cười hì hì nói: “Ối, sao lại náo nhiệt thế này, Tôn gia hôm nay không phải làm hỉ sự sao? Chuyện gì thế này?” Tên vô lại khác lớn tiếng kêu lên: “Đưa tiền đưa tiền, Canh Viên Ngoại đã đồng ý rồi, chỉ cần hai anh em chúng ta dìu hắn về, thì mỗi người thưởng mười quan tiền. Tôn gia nương tử, tướng công nhà ngươi đã đích thân đồng ý rồi, ngươi cũng không thể chơi xấu nha.” Hắn vừa nói vậy, mọi người mới nhận ra kẻ bị bọn họ vác kia mũi xanh mặt sưng, hơi thở thoi thóp vậy mà lại là Canh Tân. Văn Uyên, Phương Tử Nhạc cùng vài vị lang trung đang bận rộn đến đầu tắt mặt tối âm thầm kêu khổ, vội lại tiến lên đỡ hắn, nhìn cũng không nhìn liền vội vàng gọi: “Mau mau, thuốc tẩy ói mang đến.” Canh Tân đầu đau muốn nứt, cơ bắp khuôn mặt do mất đi khống chế, luôn không tự chủ được co giật, cho nên thần sắc hiển lộ đặc biệt dữ tợn, khóe miệng đã có nước dãi chảy ra không ngừng, nhưng thần trí của hắn vẫn thanh tỉnh, hắn từng cẩn thận hỏi thăm dược tính và tình hình phát tác của độc Khiên Cơ kia từ vị dược thương Vân Nam kia. Hắn biết mình đã không kịp rồi, độc đã phát tác đến bước này, uống giải dược chẳng qua chỉ là kéo dài sinh mệnh trong chốc lát, để hắn chịu đựng thêm nhiều thống khổ hơn mà thôi.
ḳyhuyenⓒomHắn vừa muốn khóc, lại vừa muốn cười: “Sự tình sao lại thành ra thế này? Vốn dĩ kế hoạch thiên y vô phùng, hết lần này tới lần khác nửa đường lại xuất hiện một thích khách, hết lần này tới lần khác thích khách này lại là người trong phủ ta, kết quả lại rơi vào kết cục tự bó buộc.” “Không cam tâm! Không cam tâm! Cho dù phải chết, ta cũng muốn… nhìn bọn họ chết trước!” Cũng không biết lực khí từ đâu đến, Canh Tân đột nhiên đứng vững thân thể, phấn lực vùng vẫy một cái, thoát khỏi hai lang trung, trừng mắt nhìn đôi mắt đỏ ngầu nhìn xem tình hình chật vật trong sảnh, gào rít nói: “Chết một người? Chỉ chết một người thôi sao?” Hắn lảo đảo tiến về phía trước hai bước, nhìn thi thể Đỗ Thiên Vĩ, lại nhìn Tôn Tuyết Liên đang ủ rũ ngồi trong ghế, gầm thét lên: “Ngươi không chết? Ngươi vậy mà không chết?” Tôn Tuyết Liên mở to hai mắt, như nhìn một người xa lạ nhìn nam nhân cùng giường chung gối hơn mười năm này, nàng đột nhiên hiểu rõ ra vài điều: “Ta không chết, ta đã uống giải dược đúng bệnh! Ta sẽ không chết đâu, ngươi tại sao…” Canh Tân giận tím mặt, đưa tay hai tay liền muốn bóp cổ nàng, nhưng gân mạch đột nhiên co rút, hai cánh tay co rút lại với một tư thế kỳ quái giơ lên, đồng thời cả người mất đi thăng bằng “oành” một tiếng ngã xuống đất, hắn liền quái dị như vậy nằm trên đất, hai cánh tay vẫn không ngừng co duỗi, ý chí cùng độc tố liên tục tranh giành quyền khống chế thân thể, gầm thét lên: “Làm sao có thể? Ngươi làm sao có thể không chết, ta đã hao hết tâm cơ, ta đã hao hết tâm cơ rồi a, ta muốn giết sạch các ngươi, ngươi làm sao có thể không chết!” Hắn dung nhan vặn vẹo, mỗi nói một câu nói, khóe miệng đều không tự chủ được co giật một cái, người trong đầy sảnh đều kinh hãi nhìn hắn. Canh Tân gào khóc lên: “Ngươi làm sao có thể không chết! Trời không phù hộ ta a, ta vốn dĩ muốn đem các ngươi toàn bộ độc chết, kết quả… kết quả vậy mà chỉ độc chết một phế vật vô dụng như vậy!” Hắn gấp rút thở hổn hển vài tiếng, chậm rãi ngẩng đầu lên, cổ quái dị cứng đờ, ánh mắt trực câu câu chuyển động vài cái, đột nhiên điên cuồng cười to lên: “Không đúng, không đúng, hắn chết rồi, hắn nhất định chết rồi, Dương Húc tên cẩu tặc kia, ha ha ha ha… Dương Húc nhất định chết rồi, ít nhất ta đã giết gian phu của ngươi, ha ha ha…” Triệu tập đủ người trong phủ, Diệu Dực vừa mới vội vàng trở về đại sảnh, vừa đúng nghe được câu nói này, trong lòng nàng “thịch” một tiếng nhảy dựng lên, sắc mặt lập tức trắng bệch: “Hắn làm sao biết Văn Hiên ca ca và ta… không đúng nha, chuyện đó liên quan gì đến hắn, tại sao phải hận đến mức hạ độc giết người?” Diệu Dực nhìn Canh Tân như một kẻ điên, lại nhìn mẫu thân sắc mặt tái mét, một dự cảm bất tường nổi lên trong lòng, nhưng nàng không muốn tin, cũng không dám tin, điều đó thực sự còn khó chấp nhận hơn cảnh tượng trước mắt. Canh Tân lại một tiếng kêu thảm, toàn bộ thân thể đều còng xuống, dần dần cuộn tròn lại, hắn đã không thấy rõ người trước mặt là ai rồi, chỉ là không ngừng co giật, trong cơn kịch liệt đau đớn phát tiết khoái ý của mình: “Ít nhất, ta đã giết Dương Húc rồi, ha ha ha… ta không phải phế vật, ít nhất ta… ta đã giết một kẻ, ta… ta không… phải phế vật…” Hắn đầu chân chạm nhau, hai mắt mở trừng trừng, khóe miệng vẫn còn mang theo một tia nụ cười dữ tợn, chậm rãi phun ra hơi thở cuối cùng. Người trong sảnh ngoài sảnh đều mắt choáng váng, từng người từng người ngốc như khúc gỗ đứng tại đó, trong đám người vừa được Tôn Diệu Dực gọi đến tiền sảnh có người cất tiếng khóc lớn, đó là Canh phụ, Canh phụ gào khóc nói: “Con trai ta! Con trai ta! Phụ thân còn chưa chết, con làm sao có thể bỏ lại lão tử một đi không trở lại, con trai ta!” Hắn giãy dụa muốn bổ nhào lên, nhưng không ai đi nâng xe lăn của hắn, Canh phụ dùng sức đẩy xe lăn một cái, thân thể “bụp” một tiếng rơi trên mặt đất, hướng về đại sảnh bò tới, vừa bò vừa khóc: “Con trai ta, con làm sao có thể ngốc như vậy, nghĩ ra biện pháp như thế chứ. Con trai ta, đều là cha không tốt, đều là cha không tốt, cha không nên nói những lời kia với con chứ…” Hắn ôm lấy thi thể Canh Tân, cất tiếng khóc lớn, đột nhiên lại hung hăng tát vào mặt mình, giống như một kẻ điên vậy, hết thảy mọi người nhìn lão điên đầu tóc bù xù này, bọn họ bị một chuỗi bất ngờ này làm cho cũng sắp phát điên rồi. Lúc này An Mập Mạp đột nhiên vỗ tay vịn gầm thét lên: “Dương Húc! Dương Húc a! Các ngươi không nghe thấy lời hắn nói sao? Nhanh chóng đi cứu Dương Húc a! Đi trễ rồi lại là một mạng người nữa của mẹ nó, Tôn gia các ngươi đây là làm yêu quái gì, tạo nghiệt gì vậy a, ôi… bụng ta còn đau…” ※※※※※※ Quyển «Sát Thanh Châu» sắp kết thúc, hạ quyển dự cáo «Xông Bắc Bình», tinh thải không ngừng, nỗ lực không ngừng, hôm nay thứ hai, cầu mọi người phiếu đề cử, nguyệt phiếu, tất~~~ tất~~~ tất cả! (Chưa hết còn tiếp)
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị