Chương 410: Kể Hết Ngọn Nguồn

Tô Minh Ngọc đã sớm biết Lý Kiệt biết y thuật, hơn nữa rất cao minh. Nàng bình thường có ốm đau gì căn bản cũng không cần đi bệnh viện, ở nhà là có thể trị hết. Đối với y thuật của Lý Kiệt nàng vô cùng tin tưởng, đặc biệt là một số thứ như "phòng trung thuật" gì đó, những tư thế đó thật khiến người ta xấu hổ chết đi được, nhưng hiệu quả cũng là hiển nhiên. Từ khi luyện cái gọi là "phòng trung thuật" nàng liền rốt cuộc chưa từng sinh bệnh, tinh thần cũng rất sung mãn. "Ừm, lát nữa ngươi xem cho đại ca ta một chút đi, hai ngày nay hắn hẳn là mệt mỏi lắm rồi, đi thôi, chúng ta mau chóng theo kịp." Lại qua một lát, Tô Minh Triết kéo vali thuận theo dòng người đi ra từ từ, trên mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, thần sắc vô cùng tiều tụy. Khi Ngô Phi nhìn thấy Tô Minh Triết khoảnh khắc đó, nước mắt tuôn trào, bước tiểu toái bộ nhanh chóng chạy tới nhào thẳng vào trong lòng Tô Minh Triết, ôm chặt lấy hắn. Tô Minh Triết đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Ngô Phi, ghé vào tai nàng thấp giọng nói: "Phi Phi, ta không sao, đừng lo lắng, nàng đừng khóc mà, ta thật sự không mệt." Ngô Phi ôm chặt Tô Minh Triết một lát rồi mới buông hắn ra, đưa tay sờ sờ khuôn mặt Tô Minh Triết, vô cùng đau lòng nói: "Ngươi xem mặt ngươi kìa, chẳng có chút huyết sắc nào. Minh Triết, hay là ngày mai chúng ta xin nghỉ một ngày đi." kyhuyen comTô Minh Triết mặt lộ vẻ khó xử, lúc trước hắn xin nghỉ phép sắc mặt của chủ quản khá là khó coi. Có thể xin được bốn ngày nghỉ đã rất không dễ dàng rồi, nếu như lại xin thêm một ngày nữa e rằng rất khó. Hắn còn trông cậy hai năm nữa công ty giúp hắn xin thẻ thường trú nữa chứ. Vừa nghĩ đến đây, hắn quyết định nhịn một chút, dù sao mình còn trẻ, thân thể chịu nổi. "Không cần, ta không mệt, thật đó, lát nữa trở về ngủ một giấc thật ngon là được rồi." "Chị dâu, nàng yên tâm đi, lát nữa ta để Thiên Đông xem cho đại ca. Thủ pháp xoa bóp của cậu ấy rất có nghề, đặc biệt thích hợp với người lao lực quá độ." Tô Minh Triết nghe được giọng nói của Tô Minh Ngọc mới chú ý tới hai người. Vừa rồi hắn tâm tư đều đặt ở trên người Ngô Phi, căn bản không hề nhìn thấy bên cạnh còn đứng hai người. Chuyến hành trình về nước lần này khiến trong lòng hắn nảy sinh quá nhiều nghi vấn, cần được giải đáp khẩn cấp. Nếu như Lý Kiệt hai người lần này không đến, lần sau được nghỉ phép hắn cũng sẽ cố ý đi Stanford một chuyến. Tô Minh Triết còn chưa kịp mở miệng trước, Lý Kiệt liền khẽ lắc đầu, ra hiệu có chuyện gì lát nữa hãy nói.
kyhuyen com Nơi này không phải là nơi tốt để nói chuyện. Tô Minh Ngọc cũng không muốn để đại ca biết mâu thuẫn giữa nàng và gia đình, cho dù muốn nói cũng không thể nói trước mặt Ngô Phi.
kyhuyen comLý Kiệt ước tính Tô Minh Triết lần này về nước hẳn là đã phát hiện ra điều gì đó, nếu không thì hắn sẽ không giống như bây giờ vẻ mặt muốn nói lại thôi. Tô Minh Triết nhận được nhắc nhở, cái miệng đang mở lại khép lại, rồi quay sang nói với Tô Minh Ngọc: "Được, lát nữa để Thiên Đông xem cho ta." Lý Kiệt mỉm cười gật đầu, tỏ vẻ không có gì là không được. Xem ra Tô Minh Triết cũng không phải hoàn toàn không hiểu chuyện, ít nhất hắn đã hiểu được lời nhắc nhở vừa rồi của mình, cũng không phải hoàn toàn không thể cứu chữa. Chuẩn bị lâu như vậy, đã đến lúc kể hết chân tướng sự tình cho Tô Minh Triết rồi. Còn như vấn đề của Triệu Mỹ Lan, Tô Minh Thành còn phải xem sự tình hậu tục phát triển ra sao, muốn uốn nắn hai người bọn họ thì độ khó lớn hơn nhiều. Có lẽ là trở lại địa phương quen thuộc, có lẽ là Ngô Phi ở bên cạnh, trên đường trở về Tô Minh Triết ngủ rất ngon. Mọi người thấy vậy cũng không quấy rầy hắn, dù sao mấy ngày nay hắn quả thật mệt mỏi rã rời rồi. Ngắn ngủi mấy ngày người đã gầy đi trông thấy, mắt quầng thâm cũng khá nghiêm trọng, đại khái khoảng thời gian về nước này vẫn luôn không được nghỉ ngơi tốt. Đến nơi, Ngô Phi không đành lòng đánh thức Tô Minh Triết đang ngủ say. Tô Minh Ngọc chủ động mở miệng để chị dâu ở lại trong xe cùng Tô Minh Triết, còn mình thì nhận việc nấu cơm. Khi đèn hoa vừa lên, mí mắt Tô Minh Triết động đậy, mở mắt nhìn một cái, bên ngoài trời đã tối rồi, mình vẫn còn ở trên xe, thảo nào lại thấy đau lưng nhức eo chứ. Trong xe không phải là nơi tốt để ngủ, quay đầu nhìn vợ Ngô Phi đang chớp chớp mắt nhìn mình. Tô Minh Triết đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve má của Ngô Phi. "Phi Phi, nàng vừa rồi sao không đánh thức ta?" Ngô Phi kìm lòng không được dán sát vào cọ cọ, ngữ khí ôn nhu nói: "Em đau lòng quá! Anh mấy ngày nay đều không ngủ ngon mà, khó lắm mới ngủ được say như vậy, em làm sao nỡ đánh thức anh chứ."
kyhuyen com Tô Minh Triết cầm lấy tay của nàng nắm chặt, dùng giọng điệu vô cùng thân mật nói: "Vậy ngươi cũng không cần cứ ở trong xe cùng ta mãi chứ, sẽ rất buồn chán, đi thôi, chúng ta về nhà." Ngô Phi gật đầu: "Ừm, Minh Ngọc và Thiên Đông ở nhà nấu cơm, hẳn là sắp xong rồi, nếu anh không tỉnh nữa thì em sẽ đánh thức anh đấy." Giấc ngủ này của Tô Minh Triết ngủ rất say, tinh lực hơi khôi phục một chút, đầu óc cũng tỉnh táo hơn rất nhiều, không còn mơ mơ màng màng như lúc vừa xuống máy bay nữa. Nghĩ đến chuyện phát sinh khi về nước hắn không khỏi muốn tâm sự một phen với vợ. "Phi Phi, ta..." "Cái gì?" Dáng vẻ ấp a ấp úng của Tô Minh Triết không khỏi khiến Ngô Phi có chút tò mò. Hai người sinh sống cùng nhau nhiều năm như vậy, Tô Minh Triết lại không phải là người có thể giấu được chuyện. Kỳ thật ngay từ lúc ở sân bay nàng đã phát hiện thần sắc của Tô Minh Triết có chút không đúng lắm, lúc ấy nàng còn tưởng rằng là quá mệt mỏi, nhưng bây giờ xem ra chỉ sợ là có nguyên nhân khác. "Ai, Phi Phi a, chuyện này ta cũng mơ hồ, không biết nên bắt đầu từ đâu, chờ ta hiểu rõ rồi sẽ kể chi tiết cho nàng." Tính tình của Ngô Phi ôn nhu hiền thục, thông tình đạt lý, thấy vậy cũng không tiếp tục truy hỏi. Nàng tin tưởng Tô Minh Triết, nếu không cũng sẽ không lựa chọn gả cho nam nhân này. Đến lúc nàng cần biết nàng tự nhiên sẽ biết, huống chi cho dù là vợ chồng, mỗi người cũng cần một chút không gian riêng tư. "Đại ca, chị dâu, các ngươi về đúng lúc, cơm sắp xong rồi." "Đại ca, anh ngủ một giấc này trông khởi sắc hơn nhiều rồi đấy, có phải vì chị dâu ở bên cạnh anh không?" Tô Minh Ngọc sau khi chào hỏi không khỏi trêu chọc vài câu. Tô Minh Triết và Ngô Phi nhìn nhau, cười mỉm, cũng không biện giải mà quay sang nói: "Minh Ngọc, hôm nay vất vả cho em và Thiên Đông rồi." Tô Minh Ngọc không cho là đúng mà vẫy tay, giọng điệu nhẹ nhàng nói: "Haiz! Không sao, đại ca anh mới vất vả chứ." "Chuẩn bị ăn cơm!" Lý Kiệt bưng đĩa thức ăn cuối cùng đi tới gọi mọi người chuẩn bị ăn cơm. Thức ăn hôm nay về cơ bản đều là Tô Minh Ngọc làm, hắn chỉ là làm người giúp việc. Sau bữa cơm, Lý Kiệt đúng lúc đề nghị xoa bóp một chút cho Tô Minh Triết để giảm bớt mệt mỏi. Mượn cơ hội hai người ở riêng, Lý Kiệt kể hết ngọn nguồn sự tình từng việc một cho hắn. Tô Minh Triết biết được chân tướng của chuyện, trên mặt lần lượt lóe lên vẻ kinh ngạc, mờ mịt, do dự, rối rắm, phẫn nộ, thất vọng, cuối cùng tất cả đều hóa thành một tiếng thở dài. "Ai!" "Thật sự là quá khiến ta..." Tô Minh Triết cuối cùng cũng không thể nói ra hai chữ cuối cùng trong câu cửa miệng. Người trong cuộc có mẹ hắn, cha hắn và của hắn đệ đệ muội muội. Hắn có thể nói về của hắn đệ đệ muội muội, bởi vì hắn là trưởng tử Tô gia, nhưng hắn không thể nói ra hai chữ thất vọng đối với phụ mẫu. "Minh Ngọc đứa nhỏ này cũng thật là, tại sao không nói với ta, đại ca này chứ? Hôm nay nếu không phải ngươi, ta căn bản không hề biết trong nhà đã xảy ra nhiều chuyện như vậy. Ai, chuyện này mẹ ta làm quả thật có chút............"
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị