Chương 127: Cây nấm lớn từ từ bay lên (meo meo meo?)
Sau khi tiện tay cứu ông chủ đó, Diệp Vân lần nữa đi đến trung tâm thương mại lúc trước, mà lúc này trên đường phố hỗn loạn bừa bãi, khắp nơi đều là người chạy tán loạn. Mặc dù vẫn chưa xuất hiện những chuyện như đập phá, cướp bóc hay cưỡng bức, nhưng giao thông sớm đã rối tinh rối mù. Thậm chí Diệp Vân còn nhìn thấy một chiếc xe cảnh sát đến điều tiết giao thông bị một chiếc xe thể thao màu đen đâm vào lề đường, tiếng còi inh ỏi khắp bầu trời liên tiếp vang lên, khiến đám người càng thêm phiền não.
Nhìn thành phố đã hỗn loạn thành một đống, Diệp Vân quay một đoạn video lại, sau đó gửi về Hoa Hạ của thế giới này, để trong nước có thể nhân lúc virus chưa lan tràn đến đó, làm thêm chút chuẩn bị. Hắn cũng chỉ có thể giúp đến đây thôi, dù sao hắn không phải Thần, vẫn không thể ngăn cản tất cả những chuyện này. Hơn nữa, đây vốn là số mệnh mà thế giới này đã chọn cho loài người, trừ phi thực lực của hắn mạnh đến mức đủ sức đối kháng một thế giới, nếu không thì hắn sẽ không thể ngăn chặn thảm họa sinh hóa đến.
Chuyện này Diệp Vân sớm đã hiểu rõ, do đó hắn không ngăn cản sự việc này xảy ra, mà chỉ là hơi thay đổi một chút cốt truyện, kiếm chút lợi lộc. Dù sao hắn lại không phải cứu thế chủ, không có tấm lòng vĩ đại hi sinh vì người khác như vậy. Hơn nữa, so với nguyên tác, tình hình bây giờ đã tốt hơn rất nhiều rồi, ít nhất những thị dân bị vây hãm trong Raccoon City ở nguyên tác bây giờ đã chạy ra ngoài hơn phân nửa, có không ít người có thể sống sót, mà không phải bị trồng nấm một cách vô nghĩa.
Nghĩ đến nấm, Diệp Vân vội vàng tăng tốc bước chân, đi vào trung tâm thương mại đã trống rỗng, không có bóng người. Nhìn những món hàng linh đình trên kệ, Diệp Vân đi đến khu thực phẩm, lấy ra túi Nhân Chủng, thu sạch thực phẩm ở đây, ngay cả đồ dùng hàng ngày cũng thu sạch. Cuối cùng, Diệp Vân thậm chí còn thanh không kho hàng của trung tâm thương mại. Lấy đi những thứ này Diệp Vân không hề có chút tội lỗi nào, dù sao cho dù có để lại những thứ này ở đây, chúng cuối cùng cũng sẽ bị bom nấm phá hủy.
Thu thập xong những thứ này, Diệp Vân trực tiếp rời khỏi trung tâm thương mại. Giữa đường, sau khi thu một chiếc xe bồn dầu bị lệch qua bên đường nhưng không hề hư hại, và chứa đầy xăng, hắn nhanh chóng rời khỏi Raccoon City. Hắn dùng Ma Huyễn điện thoại di động tải về một bản đồ toàn cầu, mà điểm sáng lớn nhất của bản đồ này chính là đánh dấu vị trí của các căn cứ quân sự lớn trên toàn cầu.
кyhuyen.comHoàn thành xong tất cả những điều này, Diệp Vân trực tiếp rời khỏi Raccoon City. Mặc dù còn một khoảng thời gian nữa mới đến lúc bom hạt nhân tấn công trong nguyên tác, dù sao việc cải tạo Alice và Matt vẫn cần một đến hai ngày, và sự bùng nổ hoàn toàn của thảm họa sinh hóa cũng cần thời gian, nhưng bây giờ đã xảy ra biến cố như vậy, Diệp Vân không dám đánh cược. Vạn nhất người của Umbrella Corporation chó cùng rứt giậu, vì để che giấu sự thật mà trực tiếp ném bom hạt nhân thì sao? Cho nên Diệp Vân cảm thấy cẩn thận một chút vẫn hơn.
Phản ứng của Umbrella Corporation và chính phủ Raccoon City vẫn khá nhanh. Sau khi tang thi xuất hiện liền nhanh chóng phái binh sĩ đi thanh lý, đặc biệt là khu vực gần Tổ Ong, càng là trọng binh trấn giữ, miễn cưỡng khống chế được sự lan tràn của tang thi. Còn những thị dân gần vùng ngoại ô, lại được xác nhận không bị lây nhiễm thì được ưu tiên rút khỏi Raccoon City, nhưng đều bị hạ lệnh cấm khẩu, mặc dù không nhất định có ích. Diệp Vân chính là trong tình huống như vậy, xen lẫn trong một đội học sinh cấp hai mà ưu tiên rời khỏi Raccoon City.
Sau khi rời khỏi Raccoon City, Diệp Vân nhân lúc tất cả mọi người không chú ý, lặng lẽ trượt xuống xe, tìm một ngọn đồi cách Raccoon City ngoài hai ba cây số, dựng một cái lều tạm thời ở lại. Hắn đang chờ bom nấm của Umbrella.
Diệp Vân không đợi bao lâu, giữa trưa ngày thứ hai, hắn đang ngồi ở bên ngoài lều, thổi gió mát, ăn bánh mì kẹp dăm bông thì Raccoon City đột nhiên sáng lên một vệt ánh sáng mạnh mẽ, khiến Diệp Vân cũng nhịn không được nheo mắt lại. Ngay sau đó, cùng với tiếng nổ ầm ầm vang trời, một đóa mây hình nấm khổng lồ từ từ bay lên. Cùng lúc đó, Diệp Vân cảm thấy đại địa dưới chân mình đều rung chuyển dữ dội một cái. Mà cùng lúc đó, một luồng sóng xung kích mạnh mẽ từ Raccoon City lan tỏa ra bốn phương tám hướng. Cây cối, nhà cửa, ô tô và các thứ khác xung quanh Raccoon City lập tức bị hất tung lên. Mấy giây sau, luồng sóng xung kích mang theo phóng xạ mạnh mẽ cuồn cuộn bay đến vị trí của Diệp Vân, khiến cây cối xung quanh bị thổi bay xào xạc. Mà vào khoảnh khắc sóng xung kích lướt qua, Diệp Vân toàn thân trên dưới đều cảm thấy một trận đâm nhói nhẹ, mấy giây sau mới trở lại bình thường.
Nhắm mắt cảm nhận cơ thể mình một chút, phát hiện phóng xạ không hề gây ra bất kỳ tổn thương nào cho hắn, và cơ thể hắn đã bắt đầu thích nghi với những phóng xạ này, Diệp Vân lúc này mới mở to hai mắt, đầy cảm thán nói: "Bom hạt nhân quả nhiên không hổ là vũ khí cấp chiến lược. Không nói đến phóng xạ này, chỉ riêng uy lực nổ tung đã xa không phải vũ khí bình thường có thể sánh bằng. Nếu bị đánh trúng trực diện, trừ phi đã tiến vào Thái Thanh cảnh, nếu không rất khó hoàn toàn chống đỡ, cho dù là Thượng Thanh thất bát trọng ít nhất cũng phải trọng thương."
Uy lực của bom hạt nhân Diệp Vân đã trải nghiệm qua rồi, bây giờ hắn chuẩn bị tìm một chỗ ở, bởi vì dữ liệu công nghệ của thế giới này trên Ma Huyễn điện thoại di động vẫn chưa sao chép hoàn thành. Vả lại, hắn muốn quan sát tình hình thế giới này một chút nữa, sau đó mới có thể ra tay thu lấy vũ khí của thế giới này.
кyhuyen.com
Mặc dù Umbrella Corporation tuyên bố Raccoon City bị phá hủy do vụ nổ gây ra bởi rò rỉ nhà máy điện hạt nhân, nhưng người sáng suốt đều biết chuyện gì đã xảy ra. Việc Umbrella Corporation phá hủy Raccoon City không nghi ngờ gì nữa đã xác nhận sự thật rằng thảm họa sinh hóa sắp đến. Điều này khiến toàn bộ thế giới đều hỗn loạn, đồ trong siêu thị liên tiếp bị cướp sạch, thậm chí còn xuất hiện tình huống có tiền cũng không mua được đồ. Thế là, dưới áp lực sinh tồn, đập phá, cướp bóc bắt đầu.
кyhuyen.comMọi người đều biết, người Mỹ việc sở hữu súng cá nhân là hợp pháp, trên cơ bản mỗi gia đình đều sẽ hợp pháp sở hữu súng đạn. Mà xung đột giữa ác ôn và người bị cướp là không thể tránh khỏi. Thế là, trong thành phố thỉnh thoảng sẽ vang lên tiếng súng. Còn Diệp Vân khi lái xe đi đến làng du lịch cách vài cây số thì cũng gặp một nhóm người chặn đường cướp bóc. Nhóm người kia ỷ vào đông người nhiều súng, chẳng những muốn cướp đồ của Diệp Vân, thậm chí còn muốn giữ hắn lại luôn.
Diệp Vân thực sự bị tên hắc nhân tráng hán liếm môi với ánh mắt rực sáng đó làm cho ghê tởm, thế là không nói hai lời, trực tiếp cầm lấy khẩu súng lục vứt trên ghế phụ lái, một phát một người, tiễn tất cả bọn chúng đi gặp Thượng Đế của họ. Hơn nữa vì bị bắn vỡ đầu, chúng thậm chí còn không thể biến thành tang thi được nữa.
Sau khi tiêu diệt nhóm người kia, Diệp Vân trên đường đi lại gặp thêm hai đợt cướp đường. Mà hai nhóm người này, ngoại trừ đợt trước đó chỉ muốn cướp ít thức ăn, khi thấy Diệp Vân không có thức ăn thì không hề làm khó hắn, thả hắn đi và thoát được một kiếp. Còn đợt còn lại, có tới hơn mười người thì trực tiếp bị Diệp Vân một phát một người tiêu diệt toàn bộ. Chiếc xe nhỏ "mượn" của hắn thì trở nên mấp mô, thế là Diệp Vân đổi sang một chiếc xe bán tải trông rất tốt, và tiện tay nhặt khẩu súng shotgun trên mặt đất.
Khẩu súng shotgun này chính là khẩu Remington 870 shotgun đại danh đỉnh đỉnh. Nơi người Mỹ nó rất phổ biến, trên cơ bản có thể nói là khẩu shotgun xuất hiện nhiều nhất trong phim. Remington là súng shotgun bơm đạn, khi đột kích vào tòa nhà hoặc phòng thủ có tính năng siêu cao, là vũ khí sát thương tầm gần được các loại đặc nhiệm trên toàn thế giới sử dụng. Cùng lúc đó, nó cũng là một trong những vũ khí đa năng nhất dùng cho dân sự, có thể dùng để săn bắn, phòng vệ gia đình, và cả mở khóa (mở khóa emmm…).
Nói nhiều như vậy, tóm lại là, nó rất dễ dùng, tính năng cực tốt, hơn nữa dùng rất bá đạo. Thế là Diệp Vân tiện tay nhặt lên, và tìm được hơn ba mươi viên đạn.
Không thể không nói sức uy hiếp của Remington vẫn rất mạnh. Sau khi tiến vào làng du lịch, người bên trong vốn là rất bài xích Diệp Vân, thậm chí còn muốn cướp đồ của hắn rồi đuổi hắn đi. Tuy nhiên khi nhìn thấy khẩu Remington hắn cầm trong tay thì ngoan ngoãn ngậm miệng lại, và chủ động nhường một căn phòng khá tốt. Thậm chí còn có một thiếu phụ xinh đẹp chủ động tìm đến tận cửa, nhưng bị Diệp Vân từ chối, bởi vì trên người nàng ít nhất có ba hơi thở đàn ông. Mặc dù Diệp Vân không để ý xảy ra chuyện gì đó với mỹ nữ, nhưng loại hàng này thì thôi đi.
PS: Lên khung rồi cầu đặt mua đầu tiên!!! Quá đột ngột rồi, ta cũng vậy, vừa mở ra mới phát hiện là chương VIP mới biết cư nhiên đã lên khung rồi!