Chương 484: Lý Ngư Thượng Môn

Sau một bữa lẩu ăn uống thỏa thuê, Diễm Linh Cơ lại bắt đầu trêu chọc Tiểu Tình Nhi, còn Diệp Vân thì đi ra sân phía ngoài đi dạo khắp nơi. Mà lúc này trong hoàng cung, Lý Ngư đang giáo huấn đệ đệ của nàng là Lý Hồn Viên, bởi vì đệ đệ không nên thân này của nàng hôm nay lại ức hiếp đệ đệ cùng cha khác mẹ với hắn rồi. Lý Hồn Viên là đệ đệ ruột cùng cha cùng mẹ của Lý Ngư. Mẫu thân nàng trước khi chết từng dặn Lý Ngư chăm sóc tốt đệ đệ của nàng, do đó sau khi nàng từ thảo nguyên trở về liền không ngừng hành động, muốn vì đệ đệ của mình lôi kéo các phương thế lực, để đưa hắn lên hoàng vị. Đáng tiếc là nàng tuy rằng phi thường nỗ lực, nhưng đệ đệ này của nàng lại quá không nên thân rồi, chỉ biết gây họa. Sau khi Lý Hồn Viên rời đi, Lý Ngư lại nghĩ tới câu nói kia mà phụ hoàng nàng từng nói trước đó: "Ngươi nếu như có thể có được một nửa, thậm chí là một phần ba sự ưu tú của Diệp Vân, ngôi vị Hoàng đế này ta hiện tại liền có thể giao cho tay ngươi." Lý Ngư đối với vị nam tước mới nổi lên này cũng có nghe nói đến, dù sao Đại Đường những năm gần đây đã ít có phong tước rồi, mà Diệp Vân lại là trẻ tuổi như thế. Càng quan trọng hơn là hắn giống như đột nhiên xuất hiện, thần bí như thế. Bất quá nàng lúc trước chỉ là hơi chú ý một chút, cũng không có truy đến cùng, dù sao Diệp Vân chỉ là một nam tước cấp thấp nhất mà thôi, còn không đáng giá công chúa trưởng duy nhất của Đại Đường như nàng đặc biệt chú ý, nhưng lời nói kia của phụ hoàng hắn lại khiến nàng sinh ra tâm tư khác biệt. "Muốn giúp Hồn Viên trở thành Đường Hoàng, ngoài sự ủng hộ của quan viên trong triều ra còn cần phải thay đổi hình tượng của Hồn Viên trong lòng phụ hoàng. Vì phụ hoàng coi trọng Diệp Vân kia như thế, nếu như ta có thể khiến Hồn Viên và Diệp Vân kia trở thành hảo bằng hữu, thì Hồn Viên nhất định có thể thêm không ít điểm trong lòng phụ hoàng. Chính là không biết nhân phẩm của Diệp Vân kia rốt cuộc như thế nào, có được hay không dễ chung sống hay không." ḳyhuyen.comDiệp Vân đang đi dạo trong tiểu viện nhà mình căn bản không biết Lý Ngư đã để mắt tới hắn. Hắn đang đi vòng quanh vườn hoa trọc lóc mà suy nghĩ. Hắn đang nghĩ, có phải là có thể bố trí một phù trận trong vườn hoa, khiến vườn hoa bốn mùa như mùa xuân hay không? Nếu như có thể, lại nên bố trí như thế nào. Kỳ thật Diệp Vân tuy rằng có không ít nền tảng trận pháp, nhưng kia đều là học được từ thế giới Tru Tiên. Mà thế giới Tru Tiên có thể nói là một thế giới sau tai ương, thế giới đang ở của bọn họ trước đó từng trải qua biến cố thảm liệt, dẫn đến rất nhiều thứ đều bị thất truyền, biến mất rồi, rất nhiều truyền thừa đều bị thất truyền rồi. Hiện tại những thứ kia đều là người của thế giới Tru Tiên dựa theo những điểm nhỏ còn sót lại mà phục hồi, không hoàn chỉnh. Cho nên Diệp Vân đối với truyền thừa về phương diện trận pháp, đan dược cũng không hoàn chỉnh, bất quá về phương diện đan dược đã đi một chuyến đến vị diện điện ảnh Đấu Phá lại bổ sung không ít. Hiện tại hắn đã đến thế giới Tương Dạ, cũng học được không ít thứ về phù trận. Tuy rằng Thần Phù nhất đạo khác với trận pháp, nhưng cũng có chỗ thông suốt. Tỉ như cả hai vận hành đều cần giao tiếp linh khí giữa thiên địa, bất quá chỗ khác biệt là trận pháp cũng có thể dựa vào sức mạnh của bản thân trận pháp mà vận hành độc lập, mà Thần Phù thì không được. Ý nghĩ hiện tại của Diệp Vân chính là nhìn xem có thể hay không dung hợp hai thứ lại một chỗ, bất quá cả hai thứ hắn đều chỉ mới nhập môn, muốn làm được còn cần một đoạn đường rất dài phải đi. Bất quá lợi dụng Thần Phù khiến vườn hoa trở nên bốn mùa như mùa xuân vẫn không thành vấn đề, chỉ là cần chuẩn bị một ít vật liệu. Sáng sớm hôm sau, Diệp Vân nhẹ nhàng gỡ cặp đùi đẹp thon dài của Diễm Linh Cơ đang đặt trên người mình ra, thức dậy đắp chăn mền ngay ngắn cho nàng rồi mới xoay người đi mặc áo khoác. Tuy rằng hiện tại đã là đầu mùa xuân, nhưng thời tiết vẫn còn rất lạnh. Lúc Diệp Vân đi ra khỏi phòng thì thấy dưới mái hiên phía ngoài còn treo từng trụ băng nhỏ bé, mà trong Diệp phủ đã có khói bếp bốc lên rồi.
ḳyhuyen.com Diệp Vân hôm nay dậy khá sớm, hắn đi đến phòng bếp thì thấy quản gia đang ngáp chỉ huy hạ nhân Diệp phủ đun nước chuẩn bị bữa sáng, mà thị nữ của Diễm Linh Cơ là Tiểu Tình đang ôm một chậu gỗ tựa ở khung cửa mà ngáp, mơ mơ màng màng đến nỗi ngay cả mắt cũng sắp nhắm lại rồi.
ḳyhuyen.comQuản gia nhìn thấy Diệp Vân, vội vàng để công việc trong tay xuống chạy đến trước mặt Diệp Vân khom người nói: "Thiếu gia, ngài sao lại đến đây? Ngài có việc cứ để hạ nhân phân phó một tiếng là được rồi." Diệp Vân xua xua tay, nói: "Không có gì, ta chỉ tiện đường đến đây nói cho ngươi một tiếng, ta phải ra ngoài một chuyến, bữa sáng sẽ không ở nhà ăn nữa. Với lại, kỳ thật các ngươi không cần dậy sớm như thế đâu, trời vừa sáng, thời tiết lạnh thế này các ngươi hoàn toàn có thể ngủ nhiều thêm một chút." Quản gia nghe thấy lời Diệp Vân nói, vẻ mặt kinh hoảng nói: "Cái này... cái này làm sao được, chúng ta ngoài việc phải chuẩn bị bữa sáng ra còn phải chuẩn bị nước nóng rửa mặt cho thiếu gia và phu nhân, tuyệt đối không thể sơ suất." Diệp Vân bất đắc dĩ cười một tiếng, nói: "Tùy ngươi đi. Bất quá các ngươi không cần tất cả đều dậy, dù sao làm bữa sáng loại này cũng không cần bao nhiêu người. Với lại, sau này người trong phủ có tuổi tác thấp hơn mười sáu tuổi đều có thể ngủ thêm nửa canh giờ, những tiểu gia hỏa này chính là lúc đang phát triển thân thể thích ngủ, ngươi nói có phải không, Tình Nhi?" Nói đến đoạn sau, Diệp Vân khẽ búng một cái lên trán Tình Nhi, người ngay cả hắn đang nói chuyện với quản gia ở bên cạnh cũng không biết, khiến nàng giật mình tỉnh dậy từ trong mơ hồ. Mà chậu gỗ trong tay nàng lại vì nàng đột nhiên tỉnh giấc mà thoáng cái không nắm giữ được, 'rầm' một tiếng rơi xuống đất. Vừa mở mắt ra liền nhìn thấy Diệp Vân, Tình Nhi đầy mặt kinh ngạc nói: "A, công tử sao ngài lại đến đây." "Ngươi cái tiểu mơ hồ này, sau này không cần dậy sớm như thế để đợi nước nóng đâu, thói quen của Linh Cơ ngươi cũng không phải không biết, nàng không dậy sớm như vậy đâu." Nói Tình Nhi vài câu, Diệp Vân quay đầu lại tiếp tục nói với quản gia: "Được rồi, những gì cần nói ta đều đã nói rồi. Còn việc sắp đặt như thế nào thì tùy thuộc vào quản gia ngươi rồi. Sau này đừng dậy sớm như vậy nữa, đơn giản chính là quấy rầy giấc mộng đẹp của người khác mà!" Nói xong, Diệp Vân xoay người đi ra ngoài. Hắn muốn đi thu thập một ít vật liệu, mà phù trận ngoài một số trận cơ bố trận ra còn cần khắc họa không ít phù văn. Khắc họa phù văn thì cần bút mực, nhưng mực nước bình thường không đạt được hiệu quả mà Diệp Vân mong muốn, cho nên Diệp Vân muốn đến ngoài thành tìm kiếm một vài linh vật có linh tính để chế thành linh mực.
ḳyhuyen.com Diệp Vân rời đi không lâu, một cỗ xe ngựa khoác ánh nắng ban mai vàng kim từ từ rời khỏi phủ công chúa và tiến về Diệp phủ. Người trong xe chính là Lý Ngư với một thân trang phục thị nữ. Mục đích nàng đến Diệp phủ tự nhiên là để dò hỏi về chuyện của Diệp Vân, mà sau sự việc Ninh Khuyết, Lý Ngư liền cảm thấy, chỉ có đích thân trải qua mới có thể thật sự hiểu rõ một người, cho nên nàng đích thân đến. Lý Ngư đến Diệp phủ lúc Diệp Vân đã rời đi một lúc rồi. Do đó sau khi nhận được thông báo nói người của phủ công chúa đến, quản gia đã nói rõ mọi việc. Lý Ngư nghe nói Diệp Vân không ở nhà tự nhiên hơi thất vọng, bất quá đã đến rồi, tự nhiên không thể tay không trở về, cho nên nàng muốn cùng Diễm Linh Cơ nói chuyện phiếm, từ một phía tìm hiểu một chút về nhân phẩm của Diệp Vân. Diễm Linh Cơ cũng không phải tiểu nữ hài cái gì cũng không hiểu, liếc mắt nhìn một cái liền biết người đến căn bản cũng không phải là thị nữ thân cận của công chúa mà là bản nhân công chúa. Thế là trực tiếp tìm một lý do nói muốn đi kiểm tra sổ sách liền bỏ mặc Lý Ngư lại Diệp phủ, còn nàng thì một mình chạy đi chơi rồi. Lý Ngư là ai? Nàng ấy chính là công chúa trưởng duy nhất của Đại Đường, mà hiện tại công chúa trưởng như nàng thế mà lại bị người ta bỏ mặc, điều này khiến nàng lập tức giận dữ. Bất quá vừa nghĩ tới thân phận hiện tại của mình chỉ là một thị nữ cùng với mục đích đến đây, nàng chỉ có thể nhịn xuống lửa giận, rồi cùng Tình Nhi nói chuyện phiếm. Tình Nhi bản thân cũng chỉ là một tiểu nữ hài mười ba mười bốn tuổi, căn bản cũng không hiểu nhiều khúc mắc như vậy, mà lại Diệp Vân và Diễm Linh Cơ cũng chưa từng nói qua chuyện trong phủ không thể tùy tiện truyền ra những chuyện này, thế là vô cùng vui vẻ đem những chuyện nàng biết rõ kể đầu đuôi gốc ngọn cho Lý Ngư.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị