Diệp Vân bên này tận hưởng một đêm ôn nhu hương, còn Long Khánh bên kia thì không được tươi đẹp cho lắm. Tuy Trình Lập Tuyết chỉ bị thương ngoài da, nhưng đây không phải thời hiện đại có phẫu thuật ngoại khoa hay truyền máu, cho nên cho đến bây giờ, vết thương trên thân Trình Lập Tuyết chỉ cần hơi động một chút là vẫn sẽ rỉ máu ra ngoài, nhìn qua quả thực không nên quá thảm.
Có thể nói Trình Lập Tuyết bị thương là vì chính mình, cho nên Long Khánh một buổi tối cũng không nghỉ ngơi, một mực dùng niệm lực tinh thuần của mình giúp Trình Lập Tuyết trị thương. Một buổi tối trôi qua, cho dù hắn là đại tu hành giả Động Huyền đỉnh phong nửa bước bước vào Tri Mệnh, cũng vì niệm lực tiêu hao quá nhiều mà sắc mặt trở nên tái nhợt.
Chuyện phát sinh bên phía Long Khánh rất nhanh đã truyền ra khắp Trường An thành. Chuyện này khiến chủ đề về Diệp Vân vốn đã dần dần yên tĩnh lại lần nữa trở nên sôi nổi. Thế nhưng lần này không còn là những lời ca ngợi Diệp Vân, mà là chia thành hai phe. Một phe nói Diệp Vân làm tốt, tăng thêm uy phong của Đại Đường, còn một phái khác thì chỉ trích Diệp Vân không nên xuất thủ với Long Khánh.
Sở dĩ xuất hiện tình huống như vậy, là bởi vì Long Khánh tuy là hoàng tử Yến quốc, nhưng hắn cũng là Quang Minh chi tử, lại thêm các loại quang hoàn thiên tài gia thân, ở Đại Đường vẫn có rất nhiều người ủng hộ. Mà những người ủng hộ cuồng nhiệt này tự nhiên là không phân đen trắng mà chỉ trích Diệp Vân, dù sao Diệp Vân nhắm vào chính là chí ái của bọn họ.
Những lời đàm tiếu từ ngoại giới đều không liên quan đến Diệp Vân. Mà khi chân tướng của chuyện này được học sinh thư viện nói ra ngoài, những người ủng hộ Diệp Vân dần dần áp đảo những lời chỉ trích. Lại thêm Đường Hoàng bắt đầu trắng trợn tuyên truyền công tích của Diệp Vân, khiến thanh danh của Diệp Vân cấp tốc tăng vọt, dẫn đến chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi một ngày, toàn bộ Trường An thành bắt đầu xuất hiện xu thế nghiêng về một bên, tất cả đều là ủng hộ Diệp Vân, thậm chí còn có ít người đề nghị hủy bỏ tư cách tham gia khảo hạch Lầu Hai của Long Khánh.
kyhuyen.comLong Khánh vừa mới giúp Trình Lập Tuyết ổn định vết thương, nghe được tin tức này, lập tức liền ngồi không yên, trực tiếp chạy tới thư viện yêu cầu thương lượng với thư viện. Cuối cùng nhất vẫn là Quân Mạc xuất hiện cho thấy thái độ, sẽ không hủy bỏ tư cách khảo hạch của bất luận kẻ nào, lúc này mới khiến vở kịch ồn ào này dừng lại.
Chuyện như vậy phát sinh ở Trường An thành, Diệp Hồng Ngư đã đến Trường An thành làm sao không có khả năng không biết. Bởi vậy vào buổi tối ngày hôm đó nàng liền tìm tới Long Khánh, hỏi thăm Long Khánh về tình hình thực lực của Diệp Vân.
Diệp Hồng Ngư đến Trường An vốn là để chấp hành nhiệm vụ Tây Lăng chém giết Diệp Vân. Hiện tại Diệp Vân có khả năng sẽ gây trở ngại nghiêm trọng cho kế hoạch tiếp theo của bọn họ, liền càng thêm không có khả năng bỏ qua Diệp Vân. Hơn nữa Tây Lăng đã hạ lệnh, nhất định phải giải quyết Diệp Vân trước khi thư viện khảo hạch Lầu Hai diễn ra.
Vốn dĩ dựa theo ý nghĩ của Diệp Hồng Ngư, nàng quyết định trước tiên quan sát Diệp Vân một đoạn thời gian, thăm dò một chút nội tình của Diệp Vân, sau khi hiểu rõ triệt để thực lực của Diệp Vân rồi mới ra tay, nhất định phải làm được nhất kích tất sát. Thế nhưng hiện tại Tây Lăng đã truyền tin tức đến, yêu cầu nàng phải tìm cách giết chết Diệp Vân trước khi thư viện khảo hạch Lầu Hai bắt đầu, điều này đã hoàn toàn phá hỏng kế hoạch của nàng.
Mặc dù nàng vô cùng không muốn chấp hành mệnh lệnh đến từ Tây Lăng, nhưng lúc trước nàng đã bị Diễm Linh Cơ hãm hại một phen, Tây Lăng đối với nàng đã không còn tín nhiệm như trước kia. Nếu như lần này nàng không chấp hành mệnh lệnh, rất có thể sẽ bị coi là đã có lòng phản bội, cực kỳ có khả năng sẽ bị chưởng giáo dùng cái này làm lý do đá ra khỏi Quang Minh Điện, đây là điều nàng vô cùng không nguyện ý nhìn thấy.
“Dựa theo Long Khánh trước đó đã nói, thực lực của Diệp Vân hẳn cũng đang ở cảnh giới Tri Mệnh, mà hắn chỉ cần còn ở Tri Mệnh, ta liền còn có khả năng giết chết hắn, nhưng để cho ổn thỏa, chỉ có thể ra tay ám sát mà thôi.”
kyhuyen.com
Suy tư hồi lâu, Diệp Hồng Ngư cuối cùng cũng làm ra quyết định, nàng quyết định buổi tối sẽ lẻn vào chỗ ở của Diệp Vân, tiến hành ám sát Diệp Vân.
kyhuyen.comDiệp Vân không biết Diệp Hồng Ngư đã làm tốt chuẩn bị ám sát hắn. Lúc này hắn đang nâng cuốn sách cuối cùng mà hắn có hứng thú trong Cựu Thư Lâu lên tỉ mỉ thưởng thức. Cuốn sách trong tay hắn là một bộ kiếm phổ, bộ kiếm phổ này tên gọi là 《Hạo Nhiên Kiếm》, chính là một trong những loại mà Ninh Khuyết sẽ tu luyện ngày sau.
Thực lực của Diệp Vân xác thực rất mạnh, nhưng hắn cũng có một khuyết điểm trí mạng, đó chính là chiêu thức lợi hại mà hắn nắm giữ cũng không có bao nhiêu. Chiêu thức đem ra được nhất cũng chỉ có Thần Kiếm Ngự Lôi Chân Quyết, đặc biệt là sau khi hắn sửa chữa, kiếm quyết lấy hư không chi Lôi làm dẫn, cho dù là tồn tại ngang nhau cũng khó có thể ngăn cản.
Mà trừ chiêu này ra, hắn đã không có bao nhiêu chiêu thức đem ra được. Dù sao thế giới mà lúc trước hắn từng đến đều không có gì là chiêu thức lợi hại, cho nên điều này đã dẫn đến một thân thần lực của Diệp Vân bàng bạc vô cùng, nhưng lại thiếu khuyết chiêu thức để phát huy một thân thần lực này. Cũng chính là vì như vậy, Diệp Vân mới chế tạo Pháo Điện Từ, chế tạo Chiến Y Nano, nghiên cứu các loại chiêu thức.
Chỗ lợi hại nhất của Hạo Nhiên Kiếm là có thể điều động Hạo Nhiên Chính Khí trong thiên địa để đối địch. Diệp Vân tuy rằng đã đọc sách nhiều năm như vậy, cũng có một chút Hạo Nhiên Chính Khí, thế nhưng đây không phải là thứ hắn chủ tu. Cho nên Diệp Vân chỉ học chiêu thức của nó, Hạo Nhiên Chính Khí thì bị hắn dùng thần lực thay thế. Mà theo ngón tay Diệp Vân không ngừng bắt chước, Cựu Thư Lâu lập tức trở nên kiếm khí sâm sâm, chỗ ngồi trước mặt hắn đều bị kiếm khí xẹt qua từng đạo vết cạn.
Trong nháy mắt khi kiếm khí không bị khống chế phá hủy chỗ ngồi, Diệp Vân giật mình tỉnh giấc từ trong trầm tư, dừng động tác vô ý thức trong tay lại. Lập tức kiếm khí sâm sâm tràn ngập trong Cựu Thư Lâu cũng biến mất không còn tăm hơi.
Diệp Vân khép lại bí tịch Hạo Nhiên Kiếm trong tay, nhìn bàn ghế trước mặt đầy vết xước, trong mắt lóe lên một vệt kinh dị chi sắc. Hắn không ngờ tới, hắn chỉ là vô ý thức múa may một chút, không điều động bất kỳ thần lực gì mà đã có uy lực như thế. Nếu điều động thần lực dùng ra kiếm quyết, uy lực kia Diệp Vân cảm thấy nhất định sẽ vô cùng khả quan.
“Kiếm quyết này không tệ, nhưng đáng tiếc chỉ có thể dùng khi đối địch bình thường, nếu để làm sát thủ giản thì vẫn còn kém một chút. Dù sao tuy chất lượng thần lực phải so với Hạo Nhiên Chính Khí cao hơn một chút, nhưng ý cảnh của kiếm quyết và thần lực lại không phối hợp, uy lực của kiếm quyết vẫn còn kém một chút.”
Hơi cảm thán một chút, Diệp Vân thả lại Hạo Nhiên Kiếm vào vị trí ban đầu trên giá sách. Hắn biết, cho đến giờ khắc này, toàn bộ sách đáng giá xem trong Cựu Thư Lâu hắn đã xem hết. Những quyển sách còn lại có lẽ hữu dụng với người khác, nhưng đối với hắn đã không có tác dụng gì nữa rồi.
Nhẹ nhàng vươn vai một cái, Diệp Vân nhìn kiến trúc thư viện phân bố có trật tự ngoài cửa sổ mà suy nghĩ xuất thần. Sách trong Cựu Thư Lâu đã xem hết, thứ hắn gieo xuống cũng đã thu hoạch được, danh tiếng nên có cũng đã có, hắn cũng nên rời khỏi thư viện rồi. Còn như chức giáo tập, Thần Phù một đạo, toàn bộ thuật ban cũng chỉ có Ninh Khuyết cùng Tư Đồ Y Lan còn chút thiên phú, những người khác đã đến cực hạn rồi, dạy nữa cũng không có tác dụng gì nữa.
kyhuyen.com
Nghĩ đến Tư Đồ Y Lan, Diệp Vân bất đắc dĩ thở dài một hơi, suy tư một chút, hắn quyết định sẽ sao chép một bản nhập môn Thần Phù một đạo mà hắn lấy được từ Nhan Sắt, rồi mới sao chép một chút tâm đắc của chính mình xuống, cùng nhau giao cho nàng. Coi như là câu trả lời cho tấm lòng này của nàng đi.
Nghĩ đến đây, Diệp Vân lật tay từ nhẫn trữ vật lấy ra một viên ngọc giản, thần thức chi lực tuôn trào, rất nhanh đã dùng thần thức chi lực sao chép nội dung mấy quyển sách mà hắn được đến từ Nhan Sắt vào bên trong ngọc giản. Sau đó thần thức lại động, tâm đắc của chính mình về Thần Phù một đạo sau khi rút gọn cũng được khắc ghi vào bên trong ngọc giản.
Trước sau không quá mấy giây đồng hồ, một phần truyền công ngọc giản liền chế tác hoàn thành. Sau khi chế tác hoàn thành ngọc giản, Diệp Vân cất kỹ ngọc giản, dưới ánh mắt kinh ngạc của Dư Liêm, rời khỏi Cựu Thư Lâu.