Chương 547: Kiếm Ra Các Đổ

Diệp Vân nhìn một chút Kiếm Các cao vút, cười nhạt một tiếng nói: “Kiếm Thánh Liễu Bạch, quả nhiên ngạo khí vô song!” Diệp Hồng Ngư nhìn thấy Diệp Vân ăn mệt, ngữ khí hơi mang châm chọc nói: “Diệp Vân, ta thừa nhận ngươi rất lợi hại, bất quá trên đời người lợi hại còn có rất nhiều, không phải ai cũng sẽ sợ ngươi. Thực lực của Liễu Bạch này cường hãn, coi như là đặt trong Bất Tri Chi Địa cũng được cho là một nhân vật rồi.” Diệp Vân nghe vậy cười nhạt một tiếng, nói: “Bất Tri Chi Địa? Tri Thủ Quan sao? Quan chủ của các ngươi từ Nam Hải trở về rồi sao?” Diệp Hồng Ngư chợt nghe Diệp Vân nói lời này, nhất thời ngây ra một lúc, ngay sau đó liền kinh ngạc trợn lớn hai mắt, bởi vì chuyện này coi như là chính nàng cũng là lúc nhỏ ngẫu nhiên biết được từ miệng Trần Bì Bì, đừng nói là ngoại giới, coi như là trong Tri Thủ Quan cũng có rất nhiều người không biết chuyện này, dù sao thì chuyện này đối với Tri Thủ Quan bọn họ mà nói cũng là một loại sỉ nhục, Quan chủ của bọn họ thế mà lại bị Phu tử dùng một cây gậy đánh cho không còn dám đặt chân lên đại lục một bước nữa. Diệp Vân nói xong lời này, không đợi Diệp Hồng Ngư trả lời, vượt qua Diệp Hồng Ngư với vẻ mặt kinh ngạc trực tiếp đi về phía trong Kiếm Các, mà mấy đệ tử Kiếm Các trông coi Kiếm Các thấy thế lập tức đi lên, muốn ngăn cản Diệp Vân lại. ⒦yhuyen.comDiệp Vân thấy thế ngay cả mí mắt cũng không động một chút, lại càng không mở miệng, bất quá ngay khi hai đệ tử Kiếm Các kia sắp đi đến bên cạnh nàng, một cỗ kiếm ý ngút trời từ trên người Diệp Vân tản ra, khí thế sắc bén bộc lộ toàn bộ đó, phảng phất muốn đâm rách cả bầu trời. Cỗ kiếm ý kinh thiên này chẳng những khiến hai đệ tử Kiếm Các kia kinh ngạc liên tục lùi lại, cũng kéo Diệp Hồng Ngư đang lâm vào ngẩn người trở lại, cùng lúc đó, trong Kiếm Các cũng có một người bị kiếm ý kinh thiên của Diệp Vân đánh thức, mà điều khiến Diệp Hồng Ngư không thể lý giải là, cỗ kiếm ý kinh thiên trên người Diệp Vân thì các đệ tử Kiếm Các khác cách nàng mấy chục bước ngoài cửa lại không hề cảm nhận được. Liễu Bạch với tư cách là một kiếm khách, thanh kiếm trong tay chính là tất cả của hắn, cũng chính là vì như vậy, khi hắn cảm nhận được kiếm ý mà Diệp Vân tản ra, trái tim đã yên lặng từ lâu của hắn lập tức rộn ràng rung động, bởi vì hắn tuy rằng chưa đột phá ngũ cảnh, nhưng đây không phải là nói hắn sợ hãi không dám đột phá, mà là hắn cho rằng thực lực hiện tại của hắn vẫn không thể ứng phó với nguy cấp đến sau khi đột phá, bởi vậy hắn một mực ẩn cư trong Kiếm Các mài giũa thanh kiếm trong tay mình, khi hắn cảm thấy mình có thực lực ứng phó với tất cả những điều này, chính là lúc hắn phá cảnh. Một kiếm khách chân chính vĩnh viễn sẽ không sợ chiến, thậm chí còn có thể thích chiến, bởi vì mỗi một lần đối đầu với đối thủ đồng cấp đều có khả năng sẽ khiến thực lực của bọn họ cao hơn một tầng, bởi vậy ngay một cái chớp mắt cảm nhận được kiếm ý của Diệp Vân, Liễu Bạch liền giật mình tỉnh dậy, nắm chặt rồi thanh trường kiếm cổ xưa đã bầu bạn với mình không biết bao lâu. Trong khoảnh khắc Liễu Bạch nắm chặt thanh trường kiếm, một cỗ kiếm ý ngút trời đột nhiên bùng nổ, ầm ầm đụng vào nhau với kiếm ý mà Diệp Vân phóng thích ra, ngay một cái chớp mắt hai luồng kiếm ý va vào nhau, đệ tử Kiếm Các đột nhiên phát hiện thanh trường kiếm trong tay mình không bị khống chế thoát ly khỏi tay mình, lăng không lơ lửng, nghiêng xuống về một vị trí nào đó với góc bốn mươi lăm độ, thì giống như đang hành lễ với quân chủ của bọn họ vậy, một màn này dọa cho đệ tử Kiếm Các sợ tái mặt. Ngay một cái chớp mắt Liễu Bạch bộc phát ra kiếm ý của mình, Diệp Vân liền biết Liễu Bạch đã ứng chiến, mà Diệp Vân hắn tuy rằng không phải kiếm khách thuần túy, bất quá đối với kiếm hắn cũng có sự lý giải không cạn, đối với kiếm khách xem kiếm như mạng như Liễu Bạch, Diệp Vân vẫn rất tôn trọng.
⒦yhuyen.com Liễu Bạch đã ứng chiến rồi, Diệp Vân tự nhiên sẽ không thất hẹn với Liễu Bạch, bất quá trong tay hắn lại không có thanh kiếm tiện tay, nếu như hắn lấy ra Thừa Mộng, vậy thì có hơi quá mức ức hiếp người ta rồi, dù sao Thừa Mộng hiện tại đã tiếp cận tồn tại của Tiên Khí, đã có được linh tính, không biết khi nào liền có thể sinh ra kiếm linh, cho dù là không có Diệp Vân khống chế cũng có thể treo lên đánh Liễu Bạch, dù sao đây không phải là một cấp bậc.
⒦yhuyen.comGiữa lúc suy tư, Diệp Vân nhìn thấy Diệp Hồng Ngư đang liều mạng đè nén thanh trường kiếm trong tay, khóe miệng hơi nhếch lên, cười nói: “Mượn kiếm dùng một chút, lát nữa sẽ trả lại ngươi.” Trong lúc nói chuyện, Diệp Vân cũng không đợi Diệp Hồng Ngư trả lời, ngón tay hơi khẽ móc, thanh trường kiếm kia mà Diệp Hồng Ngư đang liều mạng dùng Nguyên Khí đè nén lại liền không chế trụ nổi nữa, trực tiếp thoát ly khỏi sự khống chế của Diệp Hồng Ngư bay đến trong tay Diệp Vân, mà ngay khoảnh khắc lấy được thanh trường kiếm, kiếm ý trên người Diệp Vân đột nhiên vừa thu lại, người lập tức biến mất trước cửa Kiếm Các. Diệp Hồng Ngư mặc dù dùng Nguyên Khí khống chế thanh trường kiếm trong tay, nhưng sự chú ý lại một mực đặt trên người Diệp Vân, ngay một cái chớp mắt Diệp Vân biến mất, Diệp Hồng Ngư liền trừng lớn hai mắt, bởi vì nàng cư nhiên không biết Diệp Vân là lúc nào, lại là biến mất như thế nào, thậm chí nàng còn đang nghi ngờ, khi Diệp Vân mượn kiếm nàng, người có phải hay không vẫn còn ở đây. Tuy nhiên, một giây sau vẫn chưa chờ Diệp Hồng Ngư hoàn hồn lại, toà Kiếm Các cao mấy tầng này liền bị một đạo kiếm quang chém nghiêng thành hai đoạn, đạo kiếm quang kia sau khi chém đứt Kiếm Các vẫn chưa tiêu tán, mà là vẫn tiếp tục bay về phía trước, cắt mặt đất ra một vết kiếm rộng hai ba mét, sâu bảy tám mét, dài gần trăm mét, hơn nữa vết kiếm này mặt cắt gọn gàng bóng loáng, ngay cả vết xước nhỏ cũng không có. Diệp Hồng Ngư nhìn vết kiếm khổng lồ cách mình chỉ mấy chục mét, thấp giọng thất thần nói: “Đây chính là thực lực của đại tu hành giả chân chính sao? Tùy tiện một kích liền có uy lực như thế, thật là khiến người ta hướng tới, đáng tiếc thực lực của ta quá thấp không thể quan chiến, cũng không biết khi nào ta mới có thể đạt tới cảnh giới như vậy.” Sự thật thật là như Diệp Hồng Ngư đã dự đoán như vậy sao? Thật ra Diệp Hồng Ngư có chút đoán sai rồi, đòn đánh kia không phải là tùy tiện một kích, mà là dư ba rò rỉ ra ngoài khi Liễu Bạch chống đỡ kiếm đầu tiên Diệp Vân vung ra, nếu như là một kích hoàn chỉnh thì vết nứt trên đất e rằng còn phải mở rộng gần mười lần mới được. Lúc này chỉ còn lại một nửa tòa lầu, trong đó Diệp Vân cùng Liễu Bạch cầm kiếm đối diện nhau, Diệp Vân một tay cầm kiếm, mái tóc dài tùy gió bay lượn, tản ra một cảm giác phiêu nhiên như tiên. Một bên Liễu Bạch cũng là một tay cầm kiếm, bất quá khí thế trên người hắn sắc bén bộc lộ toàn bộ, liền tựa như một thanh trường kiếm sắc bén, hoàn toàn đối lập với Diệp Vân. Hai người cầm kiếm đối lập khoảng hai giây, trên quần áo màu trắng ở ngực của Liễu Bạch lộ ra từng điểm đỏ thẫm. Mặc dù hắn đỡ được kiếm kia của Diệp Vân, nhưng kiếm khí cường đại cũng làm bị thương lồng ngực của hắn, hai người lập tức phân cao thấp. Máu tươi đỏ thẫm nhuộm đỏ quần áo ở ngực, thế nhưng Liễu Bạch lại phảng phất như người không có việc gì, ngay cả nhìn một chút cũng không cúi đầu nhìn, mà là ánh mắt chuyên chú nhìn Diệp Vân trầm giọng nói: “Ngươi chính là Diệp Vân đi, không hổ là xuất thân từ Thư Viện, quả nhiên lợi hại, ta thua rồi, bất quá ngươi cũng tiếp ta một kiếm thử xem!”
⒦yhuyen.com Nói xong, Liễu Bạch một tay cầm kiếm, dựng kiếm trước người, khí thế trên người hắn không ngừng kéo lên, các đệ tử Kiếm Các còn lại ở bốn phía cảm nhận được da thịt của mình tựa như bị kim châm, rất nhiều đệ tử Kiếm Các không chịu nổi áp lực như thế, không ngừng lùi lại, ngay cả Diệp Hồng Ngư cũng nhảy đến nóc nhà ở đằng xa nhìn ra xa, không dám dừng lại. Diệp Vân cảm nhận khí thế của Liễu Bạch càng ngày càng mạnh nhưng lại không cắt ngang, Liễu Bạch thấy thế càng là dứt khoát nhắm hai mắt lại, toàn tâm toàn ý bắt đầu tích trữ thế, khoảng năm sáu giây sau, khí thế trên người Liễu Bạch cuối cùng cũng đạt đến đỉnh phong, cũng chính là lúc này, Liễu Bạch bỗng nhiên mở to hai mắt, vung nhẹ thanh trường kiếm cổ xưa trong tay, đánh thẳng vào lồng ngực của Diệp Vân. Một kiếm này nhìn qua không có chút lực đạo nào, thậm chí so với người bình thường vung ra còn có vẻ không bằng, tuy nhiên một kiếm nhẹ nhàng này, nơi đi qua không gian đều vì đó mà run rẩy, hiển nhiên, uy lực của một kiếm này đã vượt xa ngũ cảnh.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị