Chương 535: Con diều trên trời có khác biệt (phần 1)

Trên đảo Cung Liễu, lúc cuối thu vẫn có dương liễu buông mành. Hòn đảo này là núi chính của Chân Cảnh tông, cũng là ngọn núi xây dựng tổ sư đường. Toàn bộ hồ Thư Giản gồm cả đảo Cung Liễu, một năm qua vẫn luôn xây dựng rầm rộ, bụi đất tung bay che phủ trời đất. Chân Cảnh tông giàu có đã mời rất nhiều cơ quan sư Mặc gia và thầy phong thủy âm dương, tới đây khảo sát địa hình, xác định thủy vận chân núi, còn có tiên sư các nhà bao gồm Nông gia và hàng loạt thợ thủ công trên núi tới lao động. Theo như tông chủ Khương Thượng Chân nói, chính là đừng để ta tiết kiệm tiền thần tiên, mỗi viên gạch, mỗi rèm giấy, mỗi vườn hoa ở đây, đều phải nổi bật nhất Bảo Bình châu. Mà những tu sĩ chuyên xây dựng phủ đệ tiên gia kia, mấy trăm người cuồn cuộn, phần lớn đều đến từ Đồng Diệp châu. Từ đầu đến cuối Chân Cảnh tông ôm đồm nhiều việc, chỉ riêng việc thuê người ngồi thuyền vượt châu qua lại, cùng với nhà trọ tiên gia trú ngụ giữa đường, tiền thần tiên tiêu hao, có thể khiến rất nhiều hòn đảo môn phái cũ ở hồ Thư Giản trong một đêm vét sạch của cải. Vì vậy tất cả tiên gia trên núi Bảo Bình châu đều biết chuyện thứ hai, đó là Chân Cảnh tông nhiều tiền đến mức khiến người ta phẫn nộ. Chuyện thứ nhất đương nhiên là Chân Cảnh tông có nhiều hơn ba cung phụng năm cảnh giới cao. Một cô gái kiếm tiên Bắc Câu Lô Châu tên là Ly Thái, một lão già Ngọc Khuê tông vốn có hi vọng đảm nhiệm tông chủ Chân Cảnh tông, Lưu Lão Thành cảnh giới Ngọc Phác, cộng thêm Tiệt Giang chân quân đảo Thanh Hiệp nửa cảnh giới Ngọc Phác. Hôm nay Lưu Chí Mậu đã bắt đầu bế quan đột phá cảnh giới rồi. ḳyhuyenⓒomNhững hòn đảo xung quanh đảo Cung Liễu, gần đây đều đã đóng núi. Có hai người chậm rãi tản bộ dọc theo bờ dương liễu, đó là tông chủ Khương Thượng Chân và cung phụng đứng đầu Lưu Lão Thành. Khương Thượng Chân bẻ nhành liễu đan thành vòng, đội lên đầu mình, mỉm cười nói: - Thật hoài niệm ngày xưa. Đúng không? Lưu lão ca. Lưu Lão Thành không nói gì. Khương Thượng Chân là một kiêu hùng rất kỳ lạ, thủ đoạn máu tanh, sở trường khẩu Phật tâm xà, nhưng lại rất coi trọng quy củ. Loại cảm giác này không phải do Khương Thượng Chân nói ra, mà là hạ tông Ngọc Khuê tông chọn vị trí ở hồ Thư Giản, tất cả hành vi và việc làm của Khương Thượng Chân, đều đang trình bày đạo lý này với các tu sĩ tông môn. Đương nhiên quy củ do Khương Thượng Chân lập ra, có rất nhiều chỗ không hợp tình người. Vì chuyện này võ tướng Quan Ế Nhiên của kỵ binh Đại Ly đã đàm phán nhiều lần với Chân Cảnh tông, cung phụng Nguyên Anh Lý Phù Cừ thường xuyên đi tới phủ tướng quân cãi nhau. Hai bên tranh chấp không ngừng, mặt đỏ tới mang tai, vỗ bàn trừng mắt. May mà cãi nhau thì cãi nhau, cũng không ai động thủ.
ḳyhuyenⓒomKhông phải do Lý Phù Cừ tốt tính, mà là Khương Thượng Chân đã cảnh cáo cô gái cung phụng giống như mặt tiền của Chân Cảnh tông này. Mạng của Lý Phù Cừ ngươi không đáng giá, mặt mũi của Chân Cảnh tông... cũng không đáng giá, thứ đáng giá trên đời chỉ có tiền. Vừa rồi Khương Thượng Chân có cảm xúc nên thốt ra câu “thật hoài niệm ngày xưa”, thực ra ý tứ rất đơn giản. Ta đã chịu nói thẳng trước mặt ngươi, nghĩa là chuyện tình ái ân oán của Lưu Lão Thành ngươi năm xưa, Khương Thượng Chân ta mặc dù biết, nhưng Lưu Lão Thành ngươi cứ yên tâm, ta sẽ không có bất kỳ hành động nào khiến ngươi khó chịu.
ḳyhuyenⓒom Lưu Lão Thành cũng không khách sáo, thật sự yên tâm. Còn như Lưu Chí Mậu đột phá cảnh giới thành công, thực ra cung phụng năm cảnh giới cao của Chân Cảnh tông cũng chỉ có ba người. Bởi vì gã cao nhân Ngọc Khuê tông tuyên bố với bên ngoài là đang bế quan, hoặc nói chuẩn xác là lão già của Đồng Diệp tông, đã chết đến mức không thể chết hơn. Khi đó bày ra trận thế bốn người hợp lực vây giết, nhưng chỉ có hai người thật sự ra tay. Lưu Lão Thành và Lưu Chí Mậu phụ trách áp trận, hoặc có thể nói là xem cuộc vui. Giết gà dọa khỉ. Tại một nơi trên đảo Cung Liễu này, Ly Thái và Khương Thượng Chân, một người rút kiếm ra khỏi vỏ, một người lấy ra lá liễu. Lão già từ Đồng Diệp tông mang theo trọng bảo chuyển sang gia nhập Ngọc Khuê tông, sau khi nhìn thấy Ly Thái, còn không dám có suy nghĩ ngọc đá cùng tan với tên điên Khương Thượng Chân này. Đáng tiếc lão muốn chạy trốn nhưng không thành, cuối cùng đã chết. Trận đánh này có thể nói là không hề rung động, ngay cả rất nhiều tu sĩ đảo Cung Liễu, cũng chỉ phát giác được một khoảnh khắc dao động khác thường, sau đó trời đất yên tĩnh, mây thưa trăng sáng. Khương Thượng Chân đột nhiên nói: - Sau này gặp phải đạo sĩ Thần Cáo tông, hãy bảo đệ tử Chân Cảnh tông ta tôn trọng một chút, cúp đuôi làm người là được. Bất kể đúng hay sai, chỉ cần giao thủ bị người khác đánh chết, Chân Cảnh tông sẽ xem như không có gì xảy ra. Nếu không cẩn thận đánh chết đối phương, tổ sư đường Chân Cảnh tông sẽ chặt xuống cái đầu của vị “anh hùng hảo hán” kia, để Lý Phù Cừ đưa tới Thần Cáo tông xin lỗi. Lưu Lão Thành gật đầu nói:
ḳyhuyenⓒom- Biết rồi. Khương Thượng Chân cười nói: - Có phải hơi khó hiểu không? Lưu Lão Thành lắc đầu. Không khó lý giải. Cây to đón gió, đối tượng đả kích. Chân Cảnh tông không có tình nghĩa gì đáng nói ở Bảo Bình châu, nhìn như vinh quang vô hạn, thực ra khắp nơi đều là địch, chẳng hạn như kỵ binh họ Tống Đại Ly. Có điều hiểu thì hiểu, tông chủ trẻ tuổi Khương Thượng Chân này chịu cúi đầu đến mức như vậy, Lưu Lão Thành vẫn cảm thấy bội phục. Tiên sư gia phả tay nắm đất lành Vân Quật này, quả thật còn hoang dã hơn tu sĩ sông núi. Khương Thượng Chân thở dài: - Tình cảnh của ta hôm nay, thực ra cũng là tình cảnh của ngươi và Lưu Chí Mậu. Đã muốn khiến bản thân lớn mạnh, tích lũy thực lực, lại muốn khiến đối thủ cảm thấy có thể khống chế. Chỉ là không rõ, họ Tống Đại Ly cuối cùng sẽ đẩy người nào ra cản trở Chân Cảnh tông chúng ta. Bảo Bình châu cái gì cũng tốt, chỉ có điểm này không tốt. Họ Tống là chủ nhân một châu, một vương triều thế tục lại có hi vọng hoàn toàn khống chế trên núi dưới núi. Nếu đổi thành Đồng Diệp châu chúng ta, trời cao hoàng đế nhỏ, người tu đạo trên núi thật sự rất tiêu dao. Lưu Lão Thành cười nói: - Hồ Thư Giản trước kia thực ra cũng như thế, quân vương công khanh của các nước xung quanh, ai cũng cảm thấy mình gặp nguy hiểm. Khương Thượng Chân lắc đầu: - Không giống nhau. Nơi vô pháp như Hồ Thư Giản này, có phần giống với nơi mọi rợ của thời đại viễn cổ, vạn yêu trên thế gian tàn phá lung tung, thần linh trên trời dùng hương khói nhân gian làm lương thực, yêu tộc trên đất dùng người làm thức ăn. Cho nên mới có thánh nhân công đức phân chia trời đất. Không phải chỉ có kẻ ngốc mới thân ở trong phúc mà không biết phúc, trên thực tế gần như tất cả mọi người chúng ta đều không ngoại lệ. Khương Thượng Chân chậm rãi bước đi: - Hôm nay dân chúng bình thường của thế giới Hạo Nhiên chúng ta, nhắc đến thần linh núi sông, yêu tinh hoa cỏ, ma quái thành tinh, quỷ vật âm linh, đó là gì? Là xa tận trời cao âm phủ, là rừng núi ao hồ ít dấu chân người. Cho dù có ở gần nhân gian, sống chung với chúng ta, vẫn bị quy củ trói buộc vô cùng phiền phức. Cho nên mới có câu nói, nơi yêu ma quấy phá chính là nơi thiên sư xuất kiếm. Dân gian khắp nơi đều có bùa đào và thần giữ cửa, miếu thờ tổ tông hương khói lượn lờ, có thể đến chùa chiền đạo quán cầu phúc xua đuổi tai họa. Sẽ có lên núi thăm tiên, các loại cơ duyên. Khương Thượng Chân dừng bước, nhìn xung quanh, lấy vòng liễu xuống, tiện tay ném vào trong hồ: - Như vậy nếu có một ngày, con người chúng ta, dù là người thường hay người tu đạo, đều phải đổi vị trí với bọn chúng, sẽ là cảnh tượng thế nào? Ngươi có sợ không? Dù sao Khương Thượng Chân ta sẽ sợ. Lưu Lão Thành nói: - Ta không suy nghĩ những chuyện này. Khương Thượng Chân gật đầu nói: - Không sao, bởi vì có người sẽ suy nghĩ. Cho nên ngươi và Lưu Chí Mậu có thể thanh tịnh tu đạo của mình. Cho dù sau này long trời lở đất, các ngươi vẫn có thể lánh nạn không chết, cảnh giới đủ cao thì luôn có đường lui và đường sống. Hơn nữa thế đạo có tệ đến mấy, dường như luôn có người chống đỡ giúp ngươi và Lưu Chí Mậu, các ngươi chính là trời sinh nằm hưởng phúc. Ừ, giống như ta, đứng kiếm tiền, nằm cũng có thể kiếm tiền. Lưu Lão Thành nhíu mày. Khương Thượng Chân cười hỏi: - Nhưng nếu tất cả người tu đạo trên đỉnh núi đều suy nghĩ giống như Lưu Lão Thành ngươi... Lưu Lão Thành lắc đầu nói: - Sẽ không. Khương Thượng Chân gãi đầu, thổn thức nói: - Cho nên đây chính là điểm thú vị nhất. Tất cả cái tốt, chúng ta đều coi là chuyện hiển nhiên, nào cần nói nhiều nghĩ nhiều. Còn những cái không tốt kia, chúng ta lại nghiến răng nghiến lợi, có thể nhớ rất lâu. Lưu Lão Thành hơi nghi hoặc, không biết đối phương nói những chuyện này với mình có mục đích gì. Khương Thượng Chân lại thay đổi đề tài, tư thái nhàn hạ, không còn tâm tình khác thường như ban nãy, bước chân ung dung: - Trong tiểu thuyết diễn nghĩa giang hồ, bằng hữu của anh hùng đều làm người tốt chuyện tốt, cho dù chết rồi cũng là chết có ý nghĩa. Trong tiểu thuyết huyền bí thần tiên, lòng người nhấp nhô, ma quỷ hoành hành, tóm lại là thiện ác đều có báo ứng. Lưu Lão Thành, ngươi có đọc những tạp thư này không? Lưu Lão Thành lắc đầu nói: - Trước giờ không xem. Khương Thượng Chân cười bảo: - Cho nên mới nói phải đọc sách nhiều. Lưu Lão Thành biết vị tông chủ này đang nói đùa, dĩ nhiên sẽ không xem là thật. Vị tông chủ này mỗi ngày đều rất nhàm chán, ngoài tu hành thì lại thi triển pháp thuật che mắt, đi lang thang trong bốn thành trì lớn ven hồ Thư Giản, mỗi lần trở về đều sẽ mua một ít đồ chơi cho đứa trẻ mà kiếm tiên Ly Thái ôm đến. Khương Thượng Chân có thể hao phí rất nhiều thời gian để trêu đùa đứa trẻ, dạy nó đi đường. Có đôi khi Lưu Lão Thành cũng sẽ cảm thấy buồn bực. Có phải do tính tình khiến người ta không nhìn thấu của Khương Thượng Chân, khiến hắn từng bước đi tới địa vị cao hiện giờ. Hay là sau khi lên cao, bản tâm và tính tình dần dần biến đổi, mới có tông chủ Chân Cảnh tông hôm nay. Khương Thượng Chân đi tới một bến thuyền: - Trước khi Lưu Chí Mậu bế quan, đã xin ta một mảnh địa bàn gồm đảo Thanh Hiệp và đảo Tố Lân, dự định tặng cho đệ tử Cố Xán. Bởi vì hắn không biết, mảnh địa bàn gần thành Vân Lâu, ta đã đặc biệt chia cho Cố Xán. Có điều thiếu niên Cố Xán kia sau khi nghe được chuyện này, còn nhỏ tuổi lại thật dám nhận lấy, đúng là chết đói thì gan nhỏ, no rồi thì gan lớn. Lưu Lão Thành nói: - Thằng nhóc này ở lại hồ Thư Giản, có thể sẽ là một họa ngầm với Chân Cảnh tông. Khương Thượng Chân quay đầu, nở một nụ cười đầy thâm ý. Lưu Lão Thành thẳng thắn cười nói: - Dĩ nhiên không chỉ vì ta có thù với hắn và đảo Thanh Hiệp. Lưu Lão Thành ta và Chân Cảnh tông, chắc đều không muốn thấy Cố Xán lặng lẽ quật khởi, nuôi hổ gây họa là đại kị. Không chỉ như vậy. Khương Thượng Chân cười nói: - Ngươi cảm thấy chỗ dựa lớn nhất của Cố Xán là gì? Lưu Lão Thành nói: - Đương nhiên là Trần Bình An đã không còn ở hồ Thư Giản, cùng với quy củ mà Trần Bình An dạy cho hắn. Quan Ế Nhiên và Trần Bình An quan hệ không tệ, hoặc là còn có người khác mà ta không biết, nhất định sẽ âm thầm trông chừng mỗi hành động của Cố Xán. Như vậy nghĩa là Quan Ế Nhiên sẽ thuận tiện chú ý ta và Lưu Chí Mậu, còn có Chân Cảnh tông. Những chuyện này chắc Cố Xán đã nghĩ tới rồi. Đối với cái gọi là nuôi hổ gây họa, Khương Thượng Chân không bày tỏ ý kiến. Mặc dù cảnh giới của Lưu Chí Mậu thấp hơn Lưu Lão Thành, nhưng đã giao tiếp nhiều với triều đình Đại Ly, năm xưa càng có hi vọng trở thành quân chủ hồ Thư Giản danh xứng với thực. Cho nên trong một số chuyện, Lưu Chí Mậu nhìn xa hơn Lưu Lão Thành. Đương nhiên suy cho cùng, vẫn là vì liên quan đến lợi ích bản thân Lưu Chí Mậu, cho nên đầu óc của lão vận động nhiều hơn một chút. Mà làm một tu sĩ hoang dã, Lưu Lão Thành có hi vọng đại đạo, dĩ nhiên tâm tư sẽ càng thuần túy, không có nhiều suy nghĩ lung tung như vậy. Thực ra trước khi bế quan, Lưu Chí Mậu đã tìm đến Cố Xán trong ngôi nhà ở ngõ hẹp thành Trì Thủy, Khương Thượng Chân đoán ra là vì chuyện gì. Tặng sách truyền đạo. Xin Chân Cảnh tông ban cho đảo Thanh Hiệp, lại là một loại hộ đạo sâu xa với Cố Xán. Bởi vì Lưu Chí Mậu đã đoán ra một mưu đồ lâu dài của Khương Thượng Chân. Thay vì để họ Tống Đại Ly bồi dưỡng một thế lực nhắm vào Chân Cảnh tông, không bằng Chân Cảnh tông tự mình chủ động đưa tới nhân tuyển thích hợp. Đối với hai bên mà nói, đây là một lựa chọn sáng suốt không “hao tổn bên trong” nhất. Khương Thượng Chân hai lần nghênh ngang đi đến quận Long Tuyền, người có tâm chỉ cần không phải bị mù, đều có thể nhìn thấy trong mắt. Đây vốn là chuyện mà hắn cố ý khiến người ta phải suy nghĩ tìm hiểu. Trần Bình An của núi Lạc Phách, Khương Thượng Chân của Chân Cảnh tông, cây cầu ở giữa kia chính là đảo Thanh Hiệp và Cố Xán. Cho nên cửa ải khó khăn thật sự của Chân Cảnh tông, trước giờ không nằm ở Cố Xán và hồ Thư Giản, thậm chí không nằm ở Thần Cáo tông, mà là ở hai đại thế... Một là kỵ binh Đại Ly thôn tính một châu, sau đó là một đại thế khác lớn hơn cần ngăn cản. Khi ấy mới là thời khắc mấu chốt mà Chân Cảnh tông phải từ lựa chọn biến thành quyết định. Có điều những chuyện này, đừng nói là Lưu Lão Thành, cho dù là Lưu Chí Mậu cũng chẳng hay biết gì. Một thế lực khổng lồ như Chân Cảnh tông, đặt ở trong mắt hai tu sĩ hoang dã, bọn họ sẽ suy nghĩ một số học vấn thâm sâu nhìn như không liên quan đến mình sao? Tu sĩ sông núi, ngoại trừ tu vi bản thân có chút phân lượng, nắm tay hơi lớn, còn biết cái gì khác? Một đời đã chịu đủ khinh bỉ chèn ép của tiên sư gia phả, nhưng kết quả vẫn ngu ngốc nghĩ rằng cảnh giới chính là tất cả đạo lý. Cũng không suy nghĩ cẩn thận một phen, vì sao Ngọc Khuê tông lại có một tông chủ sắp đến cảnh giới Phi Thăng, vì sao Khương Thượng Chân hắn có thể sở hữu gia nghiệp như hôm nay? Thứ tự trước sau không thể lầm lẫn. Hôm nay tam giáo bách gia quy củ nghiêm ngặt, ban đầu có ai không phải xuất thân quê mùa, kéo dài hơi tàn trên mặt đất nhân gian? Có ai không phải là con rối bị giật dây trong tay thần linh ngồi tít trên cao? Không phải Khương Thượng Chân xem thường tu sĩ sông núi trên thế gian, trên thực tế năm xưa hắn du lịch ở Bắc Câu Lô Châu, đã làm tu sĩ hoang dã rất nhiều năm, hơn nữa còn làm không tệ. Khương Thượng Chân nhìn về hồ Thư Giản sóng biếc dập dờn, nhẹ giọng nói: - Thước của các phu tử không phải quá nhiều, mà là quá ít, đánh quá nhẹ. Đệ tử học trò trước giờ hay quên, không nhớ lâu. Nhưng không ai nghĩ tới, liệu các phu tử có củi gạo dầu muối cần phải bận tâm hay không, liệu có một ngày nói thất vọng là thất vọng. Trên thế gian, tất cả những người thích bình tĩnh ôn hòa, thích nói đạo lý, một khi thất vọng sẽ là tuyệt vọng thật sự. Trong lòng Lưu Lão Thành vẫn không có quá nhiều cảm xúc. Khương Thượng Chân đột nhiên quay đầu hỏi: - Một tông chủ cảnh giới Ngọc Phác thổ lộ tâm tình với ngươi, ngươi có thể không dụng tâm lắng nghe. Như vậy cảnh giới Tiên Nhân thì sao? Lưu Lão Thành lập tức sợ hãi. Khương Thượng Chân cười híp mắt nói: - Người không biết thì không có tội, dù sao thánh nhân có nói, không dạy dỗ mà lại trừng phạt thì là tàn nhẫn. Khương Thượng Chân dụi dụi cằm: - Vốn không nên nói cho ngươi biết chân tướng sớm như vậy. Món bảo vật trấn sơn mà ta giấu ở trên người tỳ nữ Nha Nhi, mới là cửa ải sinh tử chân chính của ngươi và Lưu Chí Mậu. Có điều bây giờ ta đã thay đổi chủ ý. Bởi vì ta đột nhiên nghĩ rõ một chuyện, nói đạo lý với tu sĩ sông núi các ngươi, nắm tay là đủ rồi, tốn quá nhiều tâm tư thì sẽ làm lỡ Khương Thượng Chân ta tiêu tiền. Không phải trì hoãn kiếm tiền, là làm lỡ hắn tiêu tiền. Lưu Lão Thành mặt không cảm xúc, không nói lời nào. Khốn cục hiểm cảnh lâu ngày không gặp, sát cơ ẩn giấu lâu ngày không thấy. Khương Thượng Chân thở dài: - Trước kia ta luôn cảm thấy tất cả mọi người, dù là người tốt hay kẻ xấu, bất kể trên núi hay dưới núi, sau khi đi lên nơi cao, sẽ trở nên thông minh hơn một chút. Nhưng nhiều năm như vậy nhìn xuống, thực sự rất thất vọng. Lưu Lão Thành ngươi nên biết nắm bắt, dồn hết tâm trí, tu hành tâm cảnh, thay đổi một ít đường nhánh căn bản trong suy nghĩ. Nếu không đừng nói là đuổi kịp ta, ngay cả Lưu Chí Mậu cũng có thể bỏ ngươi lại phía sau, đương nhiên còn có Cố Xán kia, chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi. - Đến lúc đó ngươi sẽ biết, cái chức cung phụng đứng đầu này chỉ là một trò cười. Tương lai một đoạn thời gian rất dài, Cố Xán vẫn sẽ giống như sâu kiến, nhưng ngươi lại cả đời không giết được hắn. Lưu Chí Mậu đã ngang vai ngang vế với ngươi. Ngươi càng phải ngẩng mặt nhìn Khương Thượng Chân ta. Khương Thượng Chân giơ tay lên, giũ tay áo, hai tay xoa ra một giọt nước xanh biếc ngưng tụ tinh hoa thủy vận, sau đó nhẹ nhàng dùng hai ngón tay bóp vỡ: - Ngươi cho rằng tiên sinh sổ sách năm xưa lên đảo gặp ngươi, là đang ngẩng mặt nhìn ngươi sao? Không phải, thứ mà hắn tôn trọng và kính sợ, là quy củ khi đó tụ tập trên người ngươi. Nhưng sớm muộn có một ngày, có lẽ không cần quá lâu, mấy chục năm? Sáu mươi năm? Sẽ biến thành Lưu Lão Thành ngươi cho dù hai chân đứng trên đỉnh đảo Cung Liễu, người kia đứng ở bến thuyền này, ngươi cũng sẽ cảm thấy thấp hơn đối phương một cái đầu. Lưu Lão Thành nói: - Đã tiếp thu dạy bảo. Khương Thượng Chân cười nói: - Quả nhiên cảnh giới Tiên Nhân nói chuyện lọt tai hơn một chút. Cho nên ngươi phải đọc sách cho tốt, còn ta phải tu hành cho tốt. Lưu Lão Thành thở dài một tiếng. Khương Thượng Chân bỗng nhiên nói: - Có lẽ một ngày nào đó, ta sẽ trở lại Đồng Diệp châu trấn giữ Ngọc Khuê tông. Như vậy ngươi sẽ là tông chủ đời tiếp theo của Chân Cảnh tông. Gã Lưu Chí Mậu này, ngươi có thể đè ép ở vách chắn cảnh giới Ngọc Phác, để hắn không dám liên tục đột phá cảnh giới. Đến khi nào tâm tình của ngươi không tệ, đồng thời cảm thấy hắn không còn uy hiếp với ngươi, lại rộng lượng một chút, để hắn bước vào cảnh giới Tiên Nhân. Sau đó để mặc hắn đi sáng lập hạ tông của Chân Cảnh tông ở Bảo Bình châu là được. Hai tay Khương Thượng Chân lồng trong tay áo: - Đây không phải là vẽ bánh cho Lưu Lão Thành ngươi, Khương Thượng Chân ta còn không đến mức thấp hèn như vậy. Lưu Lão Thành như có lĩnh ngộ. Hôm nay Chân Cảnh tông có người chuyên môn thu thập tất cả công báo núi sông ở Đồng Diệp châu. Trong đó có một tin đồn, Ngọc Khuê tông ngồi vững ở bảo tọa tiên gia cao nhất Đồng Diệp châu, tông chủ có thể đã bế quan theo đuổi cảnh giới Phi Thăng huyền diệu kia. Mà Lưu Lão Thành thực ra cũng không xa lạ với lão tông chủ Tuân Uyên, dù sao đã cùng nhau đi rất xa ở Bảo Bình châu rồi. Thực ra Lưu Lão Thành vốn là cung phụng Chân Cảnh tông do Tuân Uyên khâm định. Có điều ở trước mặt Khương Thượng Chân, chút tình nghĩa này không đáng giá một xu nào. Lưu Lão Thành hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy trời lớn đất lớn, hiếm hoi lại sinh ra một lý tưởng cao xa. Lão gật đầu, trầm giọng nói: - Như vậy từ giờ trở đi, Lưu Lão Thành ta có thể thành tâm thành ý vào sinh ra tử cho Chân Cảnh tông rồi. Khương Thượng Chân quay đầu, vỗ nhẹ vào vai Lưu Lão Thành: - Người trong nhà không nói lời khách sáo, vừa rồi ta có nói mấy lời hơi khó nghe, Lưu lão ca đừng để ý. Lưu Lão Thành do dự một lúc. Khương Thượng Chân nói: - Là người trong nhà, ngươi đương nhiên có thể nói mấy câu khó nghe, không cần để ý. Con người của ta, mọi chuyện không phiền não, chỉ phiền quá nhiều tiền. Lưu Lão Thành nghiêm mặt nói: - Khương tông chủ, sao ngài lại mặt dày như vậy? Khương Thượng Chân dụi má, suy nghĩ một lúc, sau đó bỗng nhiên tỉnh ngộ nói: - Có lẽ vì ngươi không phải là nữ nhân.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị