Chương 535: Con diều trên trời có khác biệt (phần 2)

Bên phía nước Thanh Loan, có một thiếu niên áo trắng phong tự trác việt, dẫn theo một già một trẻ đi dạo khắp danh lam thắng cảnh nửa quốc gia. Trước đó ở bến thuyền Phong Vĩ Bảo Bình châu, cũng là quê nhà của tu sĩ hoang dã năm cảnh giới cao duy nhất Lưu Lão Thành, từ tay một người đàn ông gia cảnh sa sút, thiếu niên đã “mua rẻ” được một ngọc tỷ mất nước của nước Văn Cảnh. Có điều nước Văn Cảnh này cũng không phải bị hủy diệt dưới vó ngựa của kỵ binh Đại Ly, mà là càng sớm hơn. Thái tử mất nước của nước Văn Cảnh, dường như chưa từng có ý nghĩ phục quốc, nhiều năm như vậy cũng không xuống núi, hôm nay vẫn ở trên núi tu đạo. Mà cứ tiếp tục như thế, nước Văn Cảnh cho dù còn lại một chút khí vận, cũng sẽ giống như hoàn toàn bị cắt đứt vận nước. Bởi vì bất kỳ tu sĩ năm cảnh giới trung nào cũng không thể trở thành hoàng đế quân chủ, đây là quy tắc nghiêm ngặt của nhân gian. Ngoại trừ ngọc tỷ mua giá rẻ này, thiếu niên còn đi xem cây hạnh già kia, cũng là “cây đế vương”, “cây tể tướng”, “hạnh tướng quân”, một cây ba sắc phong. Thiếu niên áo trắng dừng chân ở đó, dưới đáy đại thụ trống rỗng, hắn ngồi xổm dưới hốc cây nhỏ giọng lẩm bẩm một hồi lâu. kyhuyenⓒomSau đó trên đường đi, thiếu niên đã lấy được ngọc tỷ dùng lý do “sưu tầm đầy đủ”, lại đi tới một ngọn núi. Hắn tìm đến một lão tu sĩ đi theo con đường đỡ rồng, dùng một món đánh cược một món. Sau khi thắng lại dùng hai món đánh cược hai món, lại suýt soát thắng một ván. Sau đó tiếp tục đặt cược toàn bộ lên bàn, dùng bốn món đánh cược bốn món, dùng tám món đánh cược tám món, vẫn thắng liên tục. Người xứ khác họ Thôi kia, quả thật nghiện cờ bạc giống như thần kinh, cuối cùng lại tuyên bố dùng mười sáu bảo vật đã tới tay, đánh cược một món cuối cùng của đối phương, kết quả vẫn là hắn thắng. Cứ như vậy dựa vào vận may, thiếu niên áo trắng bỗng nhiên lấy được mười sáu bảo vật còn lại của nước Văn Cảnh. Hắn tùy ý bỏ những ngọc tỷ truyền quốc giá trị liên thành kia vào trong bọc vải, để một đứa trẻ nhỏ yếu vác theo, nghênh ngang xuống núi. Trên đường đi bọc vải kêu lên loảng xoảng. Lưu Ly tiên ông đảm nhiệm đầy tớ già, trên đường xuống núi luôn cảm thấy sống lưng phát lạnh, chỉ lo đại trận hộ sơn sẽ tùy thời mở ra, sau đó bị người ta đóng cửa đánh chó. Đương nhiên cuối cùng là ai đánh ai còn không dễ nói. Nhưng lão lo lắng pháp bảo không có mắt, Thôi đại tiên sư không kịp chiếu cố, mình sẽ bị ngộ sát. Lưu Ly tiên ông biết rõ, người duy nhất mà Thôi tiên sư để ý là thằng nhóc ngu ngốc ánh mắt vẩn đục kia. May mà khí số của ngọn núi kia không tệ, cuối cùng vẫn không ra tay. Một nhóm ba người đã đi đường không ít. Đã xem qua cái gọi là kỵ binh diễn võ của nước Vân Tiêu, ngắm nhìn hội đèn lồng trung thu của kinh thành nước Khánh Sơn. Đáng tiếc Lưu Ly tiên ông không thể nhìn thấy “Ngũ Mị đẫy đà” mà hoàng đế nước Khánh Sơn yêu thích, có phần nuối tiếc, bằng không tăng thêm kiến thức cũng tốt. Có điều Thôi tiên sư đã mua một quyển “Tiền Bản Thảo” được ưa chuộng, không phải là bản quý hiếm gì, chỉ mua từ tiệm sách bình thường. Hắn thường vừa đi vừa lật xem trên đường nhỏ rừng núi, nói là có điểm đáng để nghiền ngẫm.
kyhuyenⓒom Qua biên cảnh nước Thanh Loan rồi, Thôi tiên sư lại đi càng chậm, thường xuyên tùy ý lấy ra một ngọc tỷ, chà vào trên mặt đứa trẻ được hắn gọi thân mật là “Cao lão đệ”.
kyhuyenⓒomLưu Ly tiên ông vẫn luôn giống như đầy tớ của con cháu nhà giàu du học, gánh hòm đồ lặt vặt. Có điều lão cảm thấy so với “Cao lão đệ” hay bị cưỡi ngựa kia, thực ra lão đã rất may mắn rồi, cho nên thường khuyên nhủ chính mình, phải quý trọng hạnh phúc trước mắt. Còn như rất nhiều hành vi không theo khuôn phép của Thôi đại tiên sư, Lưu Ly tiên ông đã sớm không kinh ngạc nữa. Chẳng hạn như bọn họ từng vừa khéo gặp phải ba tu sĩ sông núi, trong đó có một người tên là Lữ Dương Chân. Bọn họ đồng hành qua một đoạn đường. Lưu Ly tiên ông không nghĩ ra, loại tu sĩ hoang dã giống như sâu kiến này, có tư cách gì trò chuyện vui vẻ với Thôi đại tiên sư. Cuối cùng còn lấy được một cơ duyên do Thôi đại tiên sư cố ý để lại. Trong một hang động trú mưa, ba tu sĩ sông núi “không cẩn thận” chạm đến cơ quan. Thế là một trận sư trong đó đã lấy được một xấp giấy bùa tên là hoàng tỷ, quy ra tiền thần tiên chắc chắn là một khoản rất lớn, có thể nói là hồng phúc ngang trời. Hai người Lữ Dương Chân cũng có thu hoạch không nhỏ. Tin rằng cảm giác khi đó của ba người kia, giống như một chân giẫm phải phân chó, vừa định mắng chửi, giơ chân lên nhìn, ôi chao, bên dưới phân chó lại giấu vàng. Khi ấy Lưu Ly tiên ông nhìn ba tu sĩ sông núi kia mừng rỡ như điên, sau khi thương lượng, còn xem như có một chút nghĩa khí, ngượng nghịu muốn chia một ít tiền thần tiên cho Thôi đại tiên sư. Thôi đại tiên sư còn ra vẻ “vui mừng bất ngờ”, cộng thêm “cảm động đến rơi nước mắt”, vui lòng nhận lấy. Lưu Ly tiên ông ở một bên kìm nén đến mức khó chịu. Không nghĩ ra nên làm gì? Vậy thì đừng nghĩ nữa. Lưu Ly tiên ông vốn là một tà tu ma đạo, có một số chuyện hiểu rất rõ. Còn ở nhà Yên Chi nước Vân Tiêu nơi những cô gái tu sĩ tụ tập, thiếu niên áo trắng hai tay chống nạnh, đứng ở cổng sơn môn lớn tiếng chào hàng xuân cung đồ thần tiên của mình. Sau đó đương nhiên là mua bán không thành, nhân nghĩa cũng không, chỉ có thể bị một đám cô gái tu sĩ khí thế dào dạt truy sát xuống núi. Nhưng mấy chuyện này vốn không tính là gì. Lưu Ly tiên ông cảm thấy trên đoạn đường này, mình đã tu tâm đại thành.
kyhuyenⓒom Ngoại trừ ồn ào như vậy, Thôi đại tiên sư thỉnh thoảng cũng sẽ nghiêm túc, càng khiến Lưu Ly tiên ông bội phục. Tại Kim Quế quán kia, Thôi đại tiên sư và quán chủ ngồi xuống luận đạo, chỉ trò chuyện một lúc, lão quán chủ đã tiến vào cảnh giới tọa vong. Quán chủ kia tên là Trương Quả, tu vi cảnh giới Long Môn, dường như trong thoáng chốc đã có dấu hiệu bước vào cảnh giới Kim Đan. Lưu Ly tiên ông thấy vậy hâm mộ không thôi. Tại chùa Bạch Thủy nước suối cuồn cuộn sinh ra tại chỗ, Thôi đại tiên sư ngồi trên một giếng nước chẳng biết tại sao bị đóng kín, trò chuyện với một nhà sư trẻ tuổi thuyết pháp ngoài chùa hơn xa giảng kinh trong chùa. Hai người đều mặc áo trắng, một nho một tăng. Hai bên đầu tiên là biện luận “chỉ cần lệch khỏi kinh điển một chữ, sẽ trở thành lời nói của tà ma”. Lưu Ly tiên ông giống như nghe thiên thư, không cảm thấy hứng thú. Đứa trẻ “Cao lão đệ” thì ngồi xổm ở cửa trúc, nghe hai người bên trong nói đạo lý của mình, tuy có ê a một chút, nhưng vẫn không mở miệng nói chuyện. Cuối cùng Thôi đại tiên sư áo trắng phất phơ, khoanh chân ngồi trên giếng nước bị đá xanh chặn kín, liên tục cười nói mấy lời thiền: - Ngồi vững mười phương, ánh mắt thông suốt? Không ngại ngồi yên trước miệng lưỡi thiên hạ? Vậy có muốn đá rơi tòa sen, nện vỡ đầu Phật hay không? Sau đó một tay hắn đánh xuống, phá vỡ tảng đá xanh chặn giếng nước kia. Thôi đại tiên sư mặc áo trắng lơ lửng trên miệng giếng, lại cười lớn hỏi: - Lão tăng cũng có tâm lý như mèo, không dám kêu một tiếng trước mặt người khác? Nhà sư áo trắng kia cúi đầu chắp tay trước ngực, khẽ ngâm tụng một tiếng. Cuối cùng Thôi đại tiên sư lại cười nói: - Kinh Phật hơi nặng, nhấc lên được mới bỏ xuống được. Hai cánh cửa Tây Thiên, không nhìn thấu thì mở không ra. Nhà sư trẻ tuổi ngẩng đầu lên, hiểu ngầm cười, chậm rãi nói: - Cờ cao như ngài thiên hạ ít, ngu dốt như ta nhân gian không. Sau đó Lưu Ly tiên ông thấy vị Thôi đại tiên sư nhà mình dường như đã thỏa mãn, nhảy xuống giếng nước, xoa đầu đứa trẻ một cái, cười lớn rời đi. Lúc ba người cùng nhau rời khỏi chùa Bạch Thủy, Thôi Đông Sơn tay áo đung đưa, bước chân lãng đãng, tấm tắc nói: - Nếu cục đá cố chấp này kiên quyết không gật đầu, chôn vùi trong cỏ dại khó tìm thấy, chẳng phải quá đáng tiếc sao? Lưu Ly tiên ông dù gì cũng nghe không hiểu, chỉ giả vờ hiểu, gật đầu nói: - Tiên sư lão nhân gia ngài ngoại trừ học vấn lớn, không ngờ Đạo pháp còn cao, Phật pháp còn sâu như vậy, thật là đi tham gia tam giáo biện luận cũng không có vấn đề gì. Thôi Đông Sơn cười mắng: - Đánh rắm thối thật! Lưu Ly tiên ông cười hơi lúng túng, nhưng vẫn gật đầu nói: - Tiên sư nói đều đúng. Thôi Đông Sơn quay đầu nói: - Ngươi rất có tuệ căn, không bằng ở lại đây làm hòa thượng? Vẻ mặt Lưu Ly tiên ông giống như đưa đám, nói: - Không nên, tôi thật sự không có tuệ căn tu luyện Phật pháp, không có chút nào. Sau đó Thôi Đông Sơn dẫn theo một già một trẻ, lại đi kinh thành nước Thanh Loan một chuyến, gặp quán chủ của một đạo quán nhỏ. Đạo quán tên là Bạch Vân quán, một nơi yên tĩnh nhỏ như miếng đậu hủ, tiếp giáp với ngõ hẹp dân gian, gà gáy chó sủa, trẻ con nô đùa, tiểu thương rao hàng, đủ thứ hỗn tạp. Thôi Đông Sơn ở lại đó mấy ngày, đã góp không ít tiền dầu vừng, đương nhiên cũng mượn sách xem sách không ít. Quán chủ kia không có gì khác, chỉ là cất giữ sách rất nhiều. Hơn nữa đạo sĩ trung niên ít tiếng tăm kia, chỉ riêng tâm đắc đọc sách đã gần một triệu chữ, Thôi Đông Sơn cũng chủ yếu xem những tâm đắc này. Quán chủ cũng không keo kiệt, còn vui vẻ vì có người lật xem. Quan trọng là thiếu niên xứ khác đeo hòm sách du học này, vốn là một khách hành hương ra tay hào phóng. Đối với quán chủ mà nói, Bạch Vân quán của mình cuối cùng cũng không đến mức không có gì ăn. Sáng sớm ngày Thôi Đông Sơn cáo từ rời đi, một đạo đồng nhỏ đã trải qua mấy ngày cuộc sống thần tiên, thật lòng không nỡ để hắn đi, nước mắt nước mũi tèm lem. Quán chủ sư phụ thấy vậy có phần xót xa, cảm thấy mình làm sư phụ đúng là không xứng chức. Thôi Đông Sơn rời đi đã sắp nửa ngày, đạo đồng nhỏ vẫn ở đó ai oán, lúc xách chổi quét dọn lá rụng đầy đất trong đạo quán cũng không tập trung. Sau đó có bảy tám chiếc xe trâu cuồn cuộn đi tới bên ngoài Bạch Vân quán, nói là đưa sách tới. Trên xe trâu chở đầy thư tịch của các trường phái học thuật, từng chiếc rương được khiêng vào trong đạo quán nhỏ. Quán chủ trung niên hình dáng gầy gò, nhìn thấy cảnh này liền trợn mắt há mồm. Có điều khi từ trên chiếc xe trâu cuối cùng lấy xuống một tấm biển, quán chủ gọi đạo đồng nhỏ vui mừng phấn khởi tới, cùng nhau cẩn thận khiêng vào thư phòng. Trên tấm biển có viết hai chữ “Trai Tâm”. Sau khi rời khỏi kinh thành nước Thanh Loan, Lưu Ly tiên ông đảm nhiệm người đánh xe, Thôi Đông Sơn ngồi ở một bên, đứa trẻ thì ngủ gật trong toa xe. Lưu Ly tiên ông nhẹ giọng hỏi: - Tiên sư, quán chủ Bạch Vân quán kia không phải là người tu đạo, vì sao lại thay đổi cách nhìn với hắn như vậy? Thôi Đông Sơn vung vẩy hai tay áo trắng tinh, một trái một phải, một trên một dưới, nói: - Hắn à, là cùng một loại người với hai vị tiên sinh trước sau của ta. Thái bình thịnh thế không hề nổi bật, vừa đến loạn thế sẽ là... Lưu Ly tiên ông yên tĩnh chờ đợi đoạn sau, nhưng thật lâu không nghe nói tiếp. Đợi đến lúc Lưu Ly tiên ông đã từ bỏ đáp án, Thôi Đông Sơn cười nói: - Phu tử tốt nhất. Thôi Đông Sơn dừng hai tay, chậm rãi nói: - Thầy dạy học bình thường, có thể khiến cho học vấn của học sinh giỏi càng tốt hơn. Thầy giáo tốt một chút, học sinh giỏi cũng dạy, học sinh kém cũng quản, biết khuyên người sửa sai hướng thiện. Còn phu tử tốt nhất trên đời, sẵn sàng gởi gắm kiên nhẫn và thiện ý lớn nhất đối với những kẻ đại ác không được giáo dục. Loại người này, bọn họ đi đến nơi nào, trường học và tiếng sách cũng ở chỗ đó. Có người cảm thấy ồn ào, không sao cả, có người nghe được lọt tai, chính là tốt. Thôi Đông Sơn mỉm cười nói: - Cho nên bọn họ không phải là thợ tu bổ trong thế đạo bấp bênh gì đó, mà là ngọn nguồn suối trong của lòng người trên thế gian. Dòng chảy đi xuống, trải qua bên chân mọi người, cho nên không cao, ai cũng có thể cúi đầu khom lưng, vốc nước mà uống. Thôi Đông Sơn đột nhiên đứng dậy, giơ tay lên cao giống như cầm ly rượu. Tại khoảnh khắc này, thiếu niên áo trắng giũ áo đứng yên, thần thái rạng rỡ: - Nhân gian có nhiều thứ ngọt ngào béo bở, người người khao khát, dĩ nhiên không sai, nên là như vậy. Nhưng lúc khát nước lại có nước uống, tự mình múc lấy, chẳng phải sảng khoái ư, chẳng phải may mắn ư? Lưu Ly tiên ông cẩn thận đánh xe ngựa. Ài, Thôi đại tiên sư lại nói mấy lời quái gở, khiến người ta không hiểu gì cả. Kết quả Lưu Ly tiên ông bị đá vào sau đầu một cái. Thôi Đông Sơn mắng: - Con mẹ nó, ngươi không biết nói một câu nịnh bợ, không biết vỗ tay mấy tiếng sao? Lưu Ly tiên ông giật mình, vội vàng tìm từ trong đầu. Chỉ là mấy lời nói nịnh nọt này cũng không phải muốn có là có. Huống hồ bị Thôi đại tiên sư dọa như vậy, lão vắt hết óc cũng không nghĩ ra lời hay thích hợp nào. May mà đối phương đã nói: - Bỏ đi, dù sao đời này ngươi cũng không có phúc khí đến núi Lạc Phách. Sau đó Lưu Ly tiên ông nhẹ nhõm hơn mấy phần, bởi vì xung quanh xe ngựa có từng con chim sẻ màu xanh bằng giấy xếp, giống như vật sống quanh quẩn lượn vòng. Không phải giấy bùa hoàng tỷ mà tu sĩ năm cảnh giới trung thường dùng nhiều tiền để mua, mà là chất liệu màu sắc giống như bùa thanh bạch mưa qua trời trong. Nghe nói đây là giấy bùa chuyên dụng cho cáo chương của tông môn Đạo gia, rất quý hiếm đắt giá. Lưu Ly tiên ông cũng tính là nửa người trong nghề của nhánh bùa chú, cho nên biết giấy bùa huyền diệu nhất trên đời là một loại giấy màu xanh, ẩn chứa chân ý thánh nhân, nhưng không có tên gọi chuẩn xác. Có điều những bùa thanh bạch cáo chương này, lại bị tiện tay xếp thành chim sẻ. Thôi đại tiên sư, như vậy phù hợp sao? Lão nhân gia ngài đưa tôi mấy tờ làm đồ gia truyền cũng được. Trong lòng Lưu Ly tiên ông than vãn không thôi. Đoạn đường chòng chành này, thực ra Lưu Ly tiên ông cũng không có một chút lợi ích thực tế nào. Chỉ hi vọng tương lai một ngày nào đó, Thôi đại tiên sư cảm thấy mình không có công lao cũng có một phần khổ lao làm trâu làm ngựa. Có điều vừa nghĩ tới làm trâu làm ngựa, tâm tình của lão liền tốt hơn mấy phần. Thằng nhóc ngu ngốc trong toa xe kia, mới thật sự là làm trâu làm ngựa. Thôi Đông Sơn đột nhiên nói: - Đi đường vòng, không đến vườn Sư Tử của Liễu gia nữa, đi gặp một kẻ đáng thương. Sau đó Lưu Ly tiên ông dựa theo tuyến đường Thôi Đông Sơn chỉ ra, ổn định xe ngựa, chậm rãi xuôi nam. Trên đoạn đường nước Thanh Loan này, có không ít tin đồn liên quan đến họ Liễu vườn Sư Tử. Gia chủ họ Liễu vốn là lãnh tụ giới trí thức, tuổi già lại không giữ được khí phách, thân bại danh liệt. Từ một người thanh cao giống như văn mật một nước, đã biến thành một kẻ khốn nạn giống như văn yêu, thơ từ văn chương bị hạ thấp đến không đáng giá một xu, còn có càng nhiều nước bẩn đổ xuống đầu, không thể tránh né. Một dòng dõi trí thức sở hữu một trong bốn khu vườn tư gia lớn của nước Thanh Loan, lập tức biến thành nơi che đậy xấu xa. Những tiệm sách lớn nhỏ dân gian, còn có rất nhiều truyện ngắn diễm tình in ấn xoàng xĩnh, đều lưu truyền trong ngoài triều đình. Vì vậy khi con thứ Liễu Thanh Sơn du lịch trở về, tổ chức tiệc cưới ở vườn Sư Tử, cưới một cô gái xứ khác ít tiếng tăm, Liễu lão thị lang cũng không nhìn thấy một hảo hữu thân thiết nào. Còn con trai trưởng Liễu Thanh Phong “đại nghĩa diệt thân”, đã sớm bị họ Liễu gạch tên khỏi gia phả. Hôm nay hắn làm quan cũng không lớn, nghe nói là quan phụ tá quản lý khai thông đường sông. So sánh với huyện lệnh trước kia, chức quan có tăng. Nhưng tại nước Thanh Loan vốn coi trọng danh vọng và danh dự, không ai cảm thấy loại người này có thể trèo lên cao. Không chừng một ngày nào đó ngay cả quan thân cũng không còn, hơn nữa chắc chắn sẽ không ai thăm hỏi. Còn không phải là một chuyện cười đáng để tán gẫu lúc trà dư tửu hậu, quá nhàm chán. Ngoài ra nước Thanh Loan hôm nay ngày một phát triển, quốc vận hưng thịnh. Triều đình, trên núi, giang hồ, trí thức, đều là nhân tài xuất hiện lớp lớp như măng mọc sau mưa, cảnh tượng tốt đẹp giống như mây màu rực rỡ. Chẳng hạn như có một đứa trẻ gần sáu tuổi, trong một năm ngắn ngủi đã được xưng là thần đồng, danh tiếng lan khắp triều đình và dân gian. Năm nay trong hội đèn lồng trung thu ở kinh thành, thần đồng nhỏ tuổi phụng chiếu vào kinh, được hoàng đế bệ hạ và hoàng hậu nương nương triệu kiến lên lầu. Hoàng hậu nương nương vừa nhìn thấy đã sinh lòng cưng chiều, thân mật ôm nó trên đầu gối. Hoàng đế bệ hạ tự mình kiểm tra thơ từ của thần đồng này, bảo đứa trẻ kia dựa theo đề bài, ngẫu hứng ngâm một bài thơ. Đứa trẻ được hoàng hậu ôm vào trong lòng, suy nghĩ một lúc, sau đó xuất khẩu thành thơ. Hoàng đế bệ hạ mặt rồng vui vẻ, lại đặc cách ban cho đứa trẻ một quan chức “đại chu chính”. Đây là quan viên dự khuyết, tuy không phải chính chức trong quan trường, nhưng lại là chức quan hợp tiêu chuẩn. Như vậy không chỉ ở nước Thanh Loan, đứa trẻ này có thể là quan văn nhỏ tuổi nhất trong lịch sử Bảo Bình châu. Lúc này đã sắp vào đông, bên bờ một đường sông chưa hoàn toàn khai thông, trên đường nhỏ yên tĩnh, thiếu niên áo trắng Thôi Đông Sơn ngồi xếp bằng trên mui xe ngựa không ngừng lắc lư. Đứa trẻ kia cầm một con diều đặc sản của nước Thanh Loan, tên là diều gỗ. Chỉ cần sợi dây không đứt, tất cả con diều trên thế gian đều có thể bay cao, nhưng không thể đi xa. Thôi Đông Sơn ngửa người về phía sau nằm xuống, ngơ ngác nhìn con diều trên trời kia. Tiên sinh nhà ta, hôm nay có khỏe không? --------- Chuyện mở lại đường sông cực kỳ phức tạp, liên quan đến mọi mặt của nước Thanh Loan, cho nên bên phía triều đình cũng không cầu nhanh, tiến triển có phần chậm chạp. Quan viên chủ trì chuyện này cấp bậc không tính là cao, gồm ba người. Hai người là lang trung kinh thành phân biệt từ Hộ bộ và Công bộ điều đến, còn có thứ sử của một châu thành nằm trên một đoạn đường sông chính. Bởi vì triều đình không tuyên dương, cho nên nước Thanh Loan từ triều đình tới dân gian, đều không quan tâm nhiều đến chuyện này. Nhìn như hai lão gia quan viên kinh thành sẽ làm việc trên giấy, còn thứ sử địa phương sẽ tiến hành công việc thực tế, nhưng thực ra không phải, hơn nữa vừa lúc trái ngược. Thứ sử đại nhân vốn cho rằng chỉ làm cho có lệ, nhưng khi đến dinh quan lâm thời xây dựng bên bờ đường sông, mới phát hiện hai lang trung cao quý cấp bậc còn không bằng mình, dường như đã sớm tính toán mọi việc, lập kế hoạch kỹ càng, từng hạng mục gần như rườm rà. Đến nỗi ngay cả quan tổng đốc quen thuộc với công việc địa phương như hắn, cũng cảm thấy không nhúng tay vào được, chỉ có thể dựa theo đó tiến hành từng bước. Ngoại trừ hai lang trung chính ngũ phẩm của Hộ bộ và Công bộ đến từ kinh thành, còn có một quan viên phụ tá tòng ngũ phẩm, họ Liễu tên Thanh Phong. Thứ sử Hồng đại nhân rất khinh bỉ tên hậu bối họ Liễu trong quan trường này. Trên giang hồ bán bạn cầu vinh đã khiến người khác xem thường, càng đừng nhắc tới một gã khốn khiếp bán cha cầu vinh trên quan trường. Hồng thứ sử cảm thấy mỗi ngày nghị sự với loại người này, cách một ngày phải thay một bộ quan bào mới được, thật là uống chén trà cũng thấy cả người không thoải mái. Hơn nửa năm nay, Hồng thứ sử vẫn luôn khó chịu với Liễu Thanh Phong. Hai vị đại nhân kinh thành dường như hiểu rõ tâm tình của Hồng đại nhân, cố ý làm như không thấy chuyện này. Còn Liễu Thanh Phong, có lẽ là do mũ quan nhỏ lại chột dạ, vẫn luôn giả vờ kính cẩn trước mặt Hồng thứ sử. Hơn nữa trên bàn thương nghị chuyện khai thông đường sông, Liễu Thanh Phong gần như trước giờ không chủ động lên tiếng. Chỉ khi hai lang trung kinh thành hỏi thăm chi tiết, hắn mới sẽ nói chuyện. Ngày này tại thôn xóm bên cạnh một đoạn đường sông, có tổ chức biểu diễn múa ngựa trúc. Một người đọc sách đã qua lại đường sông cũ hai chuyến, dẫn theo một thiếu niên thư đồng tên là Liễu Soa, cùng nhau ngồi trên một bức tường thấp đất vàng, từ xa nhìn chiêng trống vang trời phía bên kia. Ngựa dùng nan trúc bện thành, dùng vải năm màu quấn lại, phân làm hai đoạn trước sau, cột ở bên hông người múa ngựa trúc. Dựa theo lệ làng, vai chính cưỡi ngựa đỏ, vai đào cưỡi ngựa vàng, cô gái cưỡi ngựa xanh, thư sinh cưỡi ngựa trắng, võ phu cưỡi ngựa đen, mỗi người đều có ngụ ý riêng. Người kia thực ra đã hoàn toàn không nhìn ra là một người đọc sách có chức quan, da thịt phơi nắng đến đen nhẻm sáng ngời, mặc áo vải thô. Chỉ có đôi giày da hoẵng cũ kỹ bền chắc dưới chân, không phải gia đình thôn dã bình thường có thể sở hữu. Múa ngựa trúc không phải đi qua hết các thôn, phải xem thôn nào bỏ tiền, tiền nhiều hay ít, bọn họ sẽ múa theo giá cả. Thôn này rõ ràng là trả khá nhiều tiền, cho nên múa ngựa trúc rất đặc sắc. Gần đầu tường còn có không ít tay du thủ từ thôn khác chạy tới tham gia náo nhiệt, chỉ trỏ vào các thiếu nữ giàu có trong thôn kia, nói năng không kiêng dè. Chẳng hạn như ngực của khuê nữ nhà nào sau này nhất định sẽ rất lớn, thiếu nữ của gia đình nào nhất định sẽ sinh con trai. Xung quanh đầu tường liên tục vang lên tiếng cười đùa, còn có người tranh cãi xem rốt cuộc là tiểu nương tử nhà nào đẹp nhất, ai mới là cô gái xinh đẹp nhất trong phạm vi mấy chục dặm, dù sao mỗi người đều có sở thích của riêng mình. Người đọc sách Liễu Thanh Phong cũng nhìn những cô gái mà bọn họ chỉ trỏ, hơn nữa không hề che giấu sự quan sát của mình. Thư đồng ngồi ở một bên cảm thấy bất đắc dĩ, lão gia ngài sao cũng không đứng đắn như vậy. Liễu Thanh Phong mỉm cười nói: - Bản chất của nữ nhân, chỉ có da trắng là khó nhất, thực ra béo gầy không sao cả. Liễu Soa bất đắc dĩ nói: - Lão gia ngài nói sao thì nghe vậy đi. Liễu Thanh Phong cười nói: - Ngươi còn nhỏ, sau này sẽ hiểu. Gương mặt của cô gái không phải quan trọng nhất, dáng người tốt mới là tuyệt diệu. Liễu Soa trợn trắng mắt: - Lão gia, tôi hiểu những chuyện này làm gì. Sách cũng không đọc được mấy quyển, còn muốn thi đậu công danh, làm quan giống như lão gia sao. Liễu Thanh Phong gật đầu: - Ngươi là nhân tài đọc sách, tương lai nhất định có thể làm quan. Liễu Soa lập tức phấn khởi. Lão gia nói chuyện, bất kể là gì, trước giờ đều chuẩn xác. Ở phía xa bên cạnh chỗ múa ngựa trúc, tiếng hoan hô khen ngợi không ngừng. Còn gần đầu tường chỗ bọn họ, mặc dù khán giả không ít, nhưng rất nhiều người đều cãi tới cãi lui, không cho là đúng, phần nhiều lại xì mũi coi thường, cho nên tiếng vỗ tay thưa thớt. Liễu Soa nhẹ giọng hỏi: - Lão gia, ngài học vấn lớn, hiểu được nguồn gốc của múa ngựa trúc kia. Vậy ngài nói thử xem, thật sự là múa không đẹp sao? Tôi thấy rất đẹp. Liễu Thanh Phong nhỏ giọng nói: - Đương nhiên là đẹp, nhưng chúng ta không bỏ tiền, cần gì phải khen. Đồ tốt trên đời, cái nào không cần tiêu tiền? Liễu Soa không hiểu chuyện gì: - Đây là đạo lý gì? Liễu Thanh Phong khẽ cười, không nói nữa, xoa đầu Liễu Soa: - Đừng suy nghĩ những chuyện này, đây là thời kỳ tốt đẹp để ngươi đọc sách. Liễu Soa gật đầu, nghĩ tới một chuyện, tò mò hỏi: - Vì sao gần đây tiên sinh chỉ xem hồ sơ thu thuế của các đời Hộ bộ? Hôm nay Liễu Soa còn không biết, đây không phải là thứ mà chức quan như lão gia nhà hắn có thể lật xem, hơn nữa còn là có người chuyên môn âm thầm đưa tới bàn sách. Liễu Thanh Phong nhẹ giọng nói: - Lật xem sách sử, đều là đế vương đời sau bảo người viết về tiền triều, khó tránh khỏi sai lệch. Chỉ có chuyện tiền tài ra vào là không gạt người. Cho nên chúng ta đọc sử, nếu có cơ hội, nhất định phải xem lý lịch bình sinh của người quản lý tiền tài các triều các đại, cùng với quá trình bọn họ đúc và phổ biến các loại tiền lớn nhỏ. Dùng một người làm điểm, dùng quốc khố một triều lời lỗ làm dây, lại kéo dài ra, sẽ dễ dàng thấy rõ được mất của quốc sách. Liễu Soa gãi đầu. Liễu Thanh Phong nhìn náo nhiệt ồn ào phía xa, cười nói: - Ngươi không cần phải gấp, sau này chỉ cần muốn đọc sách, chỗ ta đều có. Liễu Soa thấy hôm nay lão gia thích tán gẫu, liền cảm thấy vui vẻ. Bởi vì hai chuyến khảo sát đầu đuôi đường sông kia, đúng là mệt chết người. Hơn nữa lúc ấy lão gia không thích nói chuyện lắm, chỉ nhìn sông sông núi núi không có gì khác biệt kia, yên lặng viết bút ký. Thừa dịp hôm nay lão gia chịu nói nhiều, Liễu Soa cũng hỏi nhiều: - Lão gia, vì sao ngài đến một nơi rồi, lại muốn tán gẫu mấy câu với các phu tử tiên sinh của trường học thôn dã và những thành trì kia? Liễu Thanh Phong nói: - Nhân tài đọc sách từ đâu ra? Ngoại trừ cha mẹ trong nhà, chính là do thầy giáo dạy học, làm sao không phải chuyện quan trọng mà người đọc sách chúng ta cần quan tâm? Chẳng lẽ trên trời bỗng nhiên rơi xuống từng người đọc sách đầy bụng kinh luân, hơn nữa sẵn sàng tu thân tề gia? Liễu Soa ừ một tiếng: - Lão gia nói rất có đạo lý. Liễu Thanh Phong khẽ cười: - Hiện giờ ngươi có thể suy nghĩ chuyện này thật kỹ. Liễu Soa gật đầu nói: - Được. Đột nhiên có một đám đàn ông trai tráng và thiếu niên cao lớn chạy nhanh đến, nhìn thấy Liễu Thanh Phong và thư đồng Liễu Soa đang ngồi ở vị trí tốt, một người liền nhảy lên đầu tường, nói: - Cút sang một bên. Thiếu niên thư đồng Liễu Soa tỏ vẻ giận dữ, không ngờ lão gia nhà mình đã đứng lên, không nói lời nào, yên lặng nhảy xuống tường thấp. Hắn đành phải làm theo, đi tới nơi khác xem múa ngựa trúc. Có điều chỗ này lại nhìn không rõ, khiến Liễu Soa rất tức giận. Liễu Thanh Phong đứng ở nơi khác, duỗi cổ nhón chân, tiếp tục xem múa ngựa trúc trong sân phơi lúa của thôn trang. Liễu Soa phiền muộn không vui. Lão gia nhà mình cái gì cũng tốt, chỉ là tính tình quá hiền, điểm này không tốt lắm. - Không nói thị phi với người thị phi, bằng không đến cuối cùng mình chính là thị phi kia. Liễu Thanh Phong cười nói: - Không tranh danh với ngụy quân tử, không tranh lợi với chân tiểu nhân, không tranh lý với người cố chấp, không tranh dũng với kẻ thất phu, không tranh tài với văn nhân cổ hủ, không ban ơn cho kẻ ngu dốt. Đây là học vấn không tranh. Thực ra còn có học vấn tranh. Có điều Liễu Thanh Phong cảm thấy, trễ một chút hẵng nói với thiếu niên bên cạnh sẽ tốt hơn. Người đọc sách trẻ tuổi, không dụng tâm đọc sách, chỉ suy nghĩ đạo lý lớn, ngược lại không phải chuyện tốt. Chỉ cần không phạm sai lầm lớn là được rồi. Liễu Soa lấy can đảm, lần đầu tiên phản bác lão gia không gì không biết của mình: - Cái gì cũng không tranh, vậy chẳng phải chúng ta sẽ hai bàn tay trắng? Quá thiệt thòi rồi đúng không. Nào có đạo lý sống phải nhường nhịn người khác từng bước một. Tôi cảm thấy như vậy không tốt. Liễu Thanh Phong mỉm cười nói: - Lại suy nghĩ thật kỹ. Liễu Soa lắc đầu nói: - Vẫn nghĩ không ra. Liễu Thanh Phong dời mắt đi, quay đầu nhìn Liễu Soa, trêu đùa: - Ngốc như vậy, sao có thể làm thư đồng của ta? Liễu Soa cười hì hì. Liễu Thanh Phong đột nhiên nói: - Đi thôi. Liễu Soa theo Liễu Thanh Phong rời khỏi. Liễu Thanh Phong chậm rãi bước đi, suy nghĩ một ít chuyện nói nhỏ không nhỏ, nói lớn không lớn. Liễu Soa vốn còn có câu hỏi, nhưng nhìn thấy dáng vẻ này của lão gia, liền biết mình không thể quấy rầy. Hành vi của Lý Bảo Châm hôm nay, Liễu Thanh Phong chỉ sẽ khoanh tay đứng nhìn. Dã tâm của Lý Bảo Châm, cũng có thể nói là chí hướng, thực ra không coi là nhỏ. Lý Bảo Châm là một trong mấy người đứng đầu gián điệp Lục Ba Đình ở phía nam Đại Ly, đang làm một thử nghiệm, bắt đầu mưu đồ tỉ mỉ từ tầng dưới chót. Nhân tài đọc sách, hào hiệp giang hồ, lãnh tụ trí thức, quan viên triều đình, sau khi Lý Bảo Châm hắn tiến vào nước Thanh Loan, mọi người đều bắt đầu trở thành quân cờ bị hắn một tay thao túng. Đương nhiên hôm nay những người này gần như đều là đứa trẻ tuổi nhỏ vô tri, chẳng hạn như thần đồng được phong tước “đại chu chính” kia. Nghe ra rất không hợp lễ, đầy mùi vị âm mưu, có vẻ âm khí dày đặc, sát khí bừng bừng, thực ra không hẳn như vậy. Lý Bảo Châm giống như đang xây dựng một gian nhà, mục đích đầu tiên của hắn không phải là làm hoàng đế sau màn nước Thanh Loan gì đó, mà là có một ngày, ngay cả vận mệnh của tiên gia trên núi đều có thể bị vương triều thế tục khống chế. Đạo lý rất đơn giản, ngay cả hạt giống tu đạo đều là do Lý Bảo Châm ta và triều đình Đại Ly đưa lên núi. Năm này qua năm khác, hạt giống tu đạo sẽ trở thành lão tổ khai sơn, hoặc là một nhóm trụ cột sơn môn. Lâu dài như vậy, muốn nói chuyện quy củ dưới núi cũng rất dễ dàng. Trong thời gian này, đại đô đốc Vi Lượng của nước Thanh Loan vẫn luôn ngoảnh mặt làm ngơ, thỉnh thoảng còn lập ra mấy quy củ mà Lý Bảo Châm cũng phải tuân thủ. Đối với mưu đồ của Lý Bảo Châm, từ ý đồ cho tới thủ đoạn, Liễu Thanh Phong nhìn rất rõ ràng. Nói một câu khó nghe, đây là Liễu Thanh Phong hắn chơi đùa còn dư lại, hoặc là cố ý để lại cho Lý Bảo Châm. Chẳng hạn như đầu năm tới nay, nước Thanh Loan lại có mấy danh sĩ văn đàn danh tiếng bê bối. Làm thế nào? Vẫn là ba chiêu thức năm đó Liễu Thanh Phong dạy cho Lý Bảo Châm. Trước tiên tâng bốc thơ từ văn chương của mấy người kia đủ sánh vai với thánh nhân phụ tế, thổi phồng nhân phẩm của bọn họ đến thần đàn của thánh nhân đạo đức. Sau đó có người đứng ra nói mấy câu công bằng chính trực, tiếp theo bắt đầu dẫn dắt dư luận văn đàn, lôi kéo người trung lập từ đáy lòng chán ghét mấy thánh nhân đạo đức mà chính mình cũng cảm thấy kỳ lạ. Cuối cùng lại càng đơn giản. Chẳng phải các ngươi là thánh nhân đạo đức không tì vết sao? Vậy thì thuận miệng bịa đặt trắng trợn, dùng đạo đức có thiếu sót để công kích bọn họ. Lúc này lại đến phiên giang hồ và dân gian ra sức, tiên sinh kể chuyện vân du bốn phương, chủ tiệm sách tư gia, bắt đầu thay nhau ra trận. Đương nhiên còn có một nhóm văn nhân “ngự dụng” mà Lý Bảo Châm âm thầm lung lạc, đau lòng nhức óc, bênh vực lẽ phải. Đến cuối cùng danh sĩ văn đàn sẽ từng người thân bại danh liệt. Mà dân chúng vô hình trung thêm dầu vào lửa, sẽ để ý tới chân tướng sao? Có thể sẽ có, nhưng nhất định không nhiều, phần lớn chỉ muốn xem náo nhiệt. Giống như Liễu Thanh Phong hôm nay, từ xa xem náo nhiệt múa ngựa trúc kia. Vì sao lại hi vọng mọi người vốn thích náo nhiệt sẽ suy nghĩ nhiều? Liễu Thanh Phong sẽ không như vậy. Huống hồ trên đời trước giờ không có náo nhiệt nào không tàn, ồn ào qua đi sẽ là tĩnh mịch, xưa nay đều như vậy. Liễu Thanh Phong cười cười, lẩm bẩm nói: - Ta đã mở đầu tốt rồi. Huống hồ Lý Bảo Châm rất thông minh, rất dễ dàng học một biết mười. Liễu Thanh Phong đột nhiên dừng bước, nói với thiếu niên thư đồng bên cạnh: - Liễu Soa, nhớ kỹ. Nếu tương lai có một ngày, bất kể là ai tới khuyên ngươi hại ta, dù là làm một quân cờ ẩn nấp lâu dài, hay là ám sát tương đối vội vàng, ngươi cứ gật đầu đáp ứng. Chẳng những đáp ứng đối phương, ngươi còn phải dùng hết thủ đoạn, cố gắng mà làm, không cần do dự và lưu tình. Sắc mặt Liễu Soa nhợt nhạt, đầu óc trống rỗng, không hiểu vì sao lão gia nhà mình lại nói những lời dọa người này. Vẻ mặt Liễu Thanh Phong vẫn như thường, nhẹ giọng nói: - Bởi vì ngươi chắc chắn không thể thành công. Ta giữ ngươi ở bên cạnh, thực ra chính là hại ngươi một lần. Cho nên ta nhất định phải cứu ngươi một lần, tránh cho ngươi vì cái gọi là đạo nghĩa mà chết uổng phí. - Trong thời gian này, ngươi có thể học được bao nhiêu từ chỗ ta, tích lữy được bao nhiêu quan hệ, cuối cùng trèo đến vị trí nào, đều là bản lĩnh của ngươi. Còn như vì sao ta biết rõ như vậy, vẫn giữ ngươi ở bên cạnh. Là do ta muốn biết ngươi rốt cuộc có thể trở thành Lý Bảo Châm thứ hai hay không, hơn nữa càng thông minh hơn hắn, thông minh đến mức cuối cùng sẽ có lợi cho thế đạo. Liễu Soa mặt đầy nước mắt, bị lão gia xa lạ này dọa sợ. Liễu Thanh Phong nhẹ giọng hỏi: - Nhớ chưa? Liễu Soa lau nước mắt, gật đầu. Liễu Thanh Phong mỉm cười nói: - Rất tốt, như vậy từ giờ trở đi, ngươi phải quên những chuyện này. Bằng không ngươi sẽ không gạt được Lý Bảo Châm. Chốc lát sau, Liễu Thanh Phong hiếm khi ngạc nhiên lại cảm thấy kinh ngạc. Bởi vì có một thiếu niên áo trắng đang đi về phía mình, nhưng tùy tùng bên cạnh mà Đại Ly phái cho mình từ đầu đến cuối vẫn không lộ diện. Thôi Đông Sơn xách một con diều, tươi cười rạng rỡ: - Liễu Thanh Phong, ta vác cái cuốc nhỏ tới để đào chân tường của mình. Ngươi đi theo lão rùa già kia không có tiền đồ gì, sau này hãy theo Thôi Đông Sơn ta lăn lộn đi. Lại nói, thứ của ta là của ta, thứ của lão vẫn là của ta, khách sáo với lão làm gì. Toàn bộ phía nam Bảo Bình châu, xem như ta lớn nhất, lão rùa già cũng không quản được. Liễu Thanh Phong cười nói: - Chuyện này hơi khó. Hôm nay Liễu Thanh Phong có thể lật xem tất cả tình báo cơ mật của Lục Ba Đình, cho nên đoán được đại khái thân phận ẩn giấu của đối phương. Cho dù chỉ là thân phận ngoài mặt, nhưng đối phương cũng có thể nói ra những lời đại nghịch bất đạo này. Thôi Đông Sơn ném con diều trong tay cho Liễu Thanh Phong. Liễu Thanh Phong bắt lấy, sau đó cúi đầu nhìn, thấy không có sợi dây, hắn liền bật cười. Liễu Thanh Phong ngẩng đầu lên, sau đó lắc đầu nói: - Ngài nên biết, Liễu Thanh Phong ta chí không ở đây. Chuyện tự bảo vệ, hành động tự do, trước giờ không phải là thứ người đọc sách chúng ta theo đuổi. Thôi Đông Sơn bước dài về phía trước, nghiêng đầu vươn tay ra: - Vậy ngươi trả cho ta. Liễu Thanh Phong cười nói: - Đương nhiên có người tặng ta miễn phí, vậy thì càng tốt, ta cầm rồi sẽ không trả lại. Thôi Đông Sơn tấm tắc nói: - Liễu Thanh Phong, ngươi cứ hợp khẩu vị của ta như vậy, ta sẽ phải giúp tiên sinh nhà ta thu đồ đệ rồi. Liễu Thanh Phong cười híp mắt hỏi: - Không biết tiên sinh của Thôi tiên sinh là thần thánh phương nào? Thôi Đông Sơn đứng yên tại chỗ, hai chân bất động, nhún nhún vai ra vẻ tinh nghịch, cười hì hì nói: - Ngươi đã sớm gặp rồi. Liễu Thanh Phong ngẫm nghĩ: - Đoán không ra. Thôi Đông Sơn cười ha hả nói: - Để biểu thị thành ý, ta sẽ không úp mở với ngươi nữa. Tiên sinh nhà ta chính là người năm đó khiến xe trâu của ngươi rơi xuống nước. Liễu Thanh Phong sững sốt cả buổi, thử dò hỏi: - Trần Bình An? Thôi Đông Sơn cũng sững sốt, trong nháy mắt đi tới trước mặt Liễu Thanh Phong, nhẹ nhàng nhảy lên, một tay đánh mạnh vào đầu đối phương, khiến cho thân hình Liễu Thanh Phong lảo đảo, thiếu chút nữa ngã nhào. Chỉ nghe Thôi Đông Sơn nổi giận mắng: - Con mẹ nó, thằng nhóc ngươi cũng dám gọi thẳng tục danh của tiên sinh nhà ta?
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị