Chương 1: Câu chuyện mùa xuân (Thượng)

Đối với một quốc gia, niên hiệu cũng giống như cái tên của mỗi người, không nhất thiết phải quá vang dội nhưng nhất định phải có. Thế nên quốc gia nào trên đời cũng đều có cách tính năm của riêng mình, nhưng suốt cả nghìn năm qua, thực sự có thể được dân chúng ghi nhớ và sử dụng rộng rãi trong đời sống thường nhật thì chỉ có hai loại. Thời gian thấm thoát trôi, đã đến năm Thiên Khải thứ mười sáu của đế quốc Đại Đường, cũng là năm thứ ba ngàn bốn trăm bốn mươi bảy Tây Lăng đại trị. Vào mùa xuân năm ấy, có rất nhiều câu chuyện đã bắt đầu. Đạo Si Diệp Hồng Ngư, sau tròn một năm rời khỏi Tây Lăng Thần Điện rốt cuộc đã trở lại. Nàng thản nhiên giết chết Trần Bát Xích ngay trước vô số ánh mắt hoảng sợ, rồi bước thẳng vào tòa Tài Quyết thần điện đen kịt. Ngay khoảnh khắc nàng bước qua ngưỡng cửa, một giọng nói uy nghiêm tột bậc vang lên từ tận thâm sâu đại điện. Luồng sóng âm khổng lồ va đập vào những vách tường đá đen vĩ đại, vỡ vụn thành vô số những mảnh nhỏ chói tai như kim châm, trong nháy mắt đã ập đến bao phủ lấy thân thể nàng. - Ngươi là kẻ đầu tiên dám phản bội thần điện rồi quay trở về, là để tiếp nhận trừng phạt sao? Tiếng quát uy nghiêm như vạn cây kim thép đâm vào màng nhĩ, Diệp Hồng Ngư khẽ nhíu mày nhưng không hề có phản ứng nào khác, chỉ hờ hững nhìn về phía sâu trong thần điện. Nơi đó có một bức rèm châu cực kỳ lộng lẫy, thấp thoáng sau rèm là tòa mặc ngọc thần tọa đỏ tươi như máu, cùng một bóng hình uy nghi như biển cả đang ngồi trên đó. Cũng giống như bao năm qua, giọng nói phát ra từ tòa thần tọa ấy vẫn rung động thần uy lãnh khốc, khinh miệt nhìn xuống vạn vật thế gian, thậm chí hôm nay còn mang theo vài phần giễu cợt. ⓚyhuyen.com Diệp Hồng Ngư có một tín ngưỡng vô cùng thành kính, là sự thành kính thực thụ từ trong xương tủy, nên nàng chưa bao giờ cho rằng việc mình rời đi là phản bội. Nhưng lúc này nàng cũng chẳng buồn tranh cãi với người ngồi sau rèm, nàng chỉ muốn đi tới đó và hoàn thành việc mình định làm. Nàng nghĩ như vậy, và nàng làm như vậy. Nàng lẳng lặng bước đi trong Tài Quyết thần điện, đạo bào màu xanh nhẹ nhàng lay động trên mặt sàn đen bóng loáng, tựa như một chiếc lá xanh độc hành giữa đêm trường thăm thẳm, tuy không phô trương nhưng lại vô cùng bắt mắt. Một thần quan của Tài Quyết Ti đứng bên cột đá, nhìn nàng quát lớn: - Làm càn! Lại có thần quan Tài Quyết Ti khác giận dữ quát theo: - Làm càn! Càng lúc càng có nhiều thần quan tràn ra, những bộ giáo bào đỏ rực trên mặt sàn đen rộng lớn cuộn trào như máu, rồi tụ lại thành một biển máu đỏ ngầu. Những tiếng quát tháo giận dữ và lạnh lùng liên tiếp vang lên: - Làm càn! Tiếng quát tháo vang dội như sấm nổ cũng không làm thần sắc Diệp Hồng Ngư mảy may thay đổi. Nàng vẫn bình tĩnh mà thờ ơ như thế, mỗi bước chân đi đều chuẩn xác như nhau.
ⓚyhuyen.com Tín ngưỡng của Diệp Hồng Ngư dành cho Hạo Thiên là không chút tì vết, nhưng nàng không giống đám giáo đồ ngu muội cứ thấy thần điện là nước mắt ngắn dài. Ngoại trừ Hạo Thiên ra, chẳng có gì trên đời này khiến nàng phải kính sợ. Thế nên năm xưa trước áp lực của chưởng giáo và Tài Quyết thần tọa, nàng không khuất phục mà chẳng chút do dự rời đi, chấp nhận gánh trên vai danh nghĩa phản đồ Đạo Môn. Đó cũng chính là lý do hôm nay nàng trở lại, hiên ngang bước về phía bức rèm châu kia. Bản thân nàng vốn đã là một kẻ vô cùng ngông cuồng, những việc nàng làm đều là những việc kinh thiên động địa, vậy nên mấy tiếng quát tháo của đám thần quan hồng y này sao có thể khiến nàng bận tâm? Nàng vẫn tiến vào chỗ sâu trong thần điện. Đám thần quan Tài Quyết Ti mặc thần bào đỏ như máu kia phẫn nộ đến mức toàn thân run rẩy, mặt đỏ tía tai, nhưng lạ thay không một ai dám đứng ra chặn đường, càng không ai dám ra tay với nàng. Diệp Hồng Ngư cứ thế bước đi giữa đám đông. Các thần quan lộ vẻ sợ hãi lùi bước, nhường ra một lối đi dài, hệt như một chiếc lá xanh rơi xuống hồ máu nặc mùi sát khí, nước hồ tự động dạt sang hai bên vì không dám chạm vào chiếc lá ấy. Cuối cùng, nàng đã từ ngoài thần điện đến trước bức rèm châu. Nàng dừng bước, bình tĩnh nhìn vào trong. Chỉ thấy sau bức rèm, Tài Quyết đại thần quan đang chống cằm trên tòa mặc ngọc thần tọa, dường như đang cân nhắc một vấn đề gì đó rất phức tạp. Diệp Hồng Ngư cúi đầu hành lễ, thái độ bình tĩnh thong dong hệt như mọi lần nàng đến đây trước khi đi hoang nguyên năm ấy.
ⓚyhuyen.comHành lễ nghĩa là tôn trọng, cúi đầu nghĩa là phục tùng. Tài Quyết đại thần quan hơi ngẩng lên, ánh mắt lãnh khốc mà cường đại xuyên qua rèm châu rơi thẳng lên người nàng, giọng nói thản nhiên nhưng không cho phép kháng cự: - Quỳ xuống. Giọng nói ấy không quá lớn, nhưng lại khiến đám thần quan hồng y đang ngẩn ngơ phải giật mình tỉnh táo. Họ rõ ràng rất nhiều chuyện, sự phẫn nộ vì tôn nghiêm bị khiêu khích đã lập tức lấn át đi cái uy danh của Đạo Si trong lòng họ suốt bao năm qua. Dù ngươi có gặp cơ duyên mà khôi phục thực lực, dù ngươi vẫn là Đạo Si đáng sợ của năm nào, thì đây vẫn là Tài Quyết thần điện, và ngồi sau bức rèm kia là Tài Quyết thần tọa bất khả chiến bại. Ngoài việc quỳ xuống, ngươi còn làm được gì nữa? Họ đồng loạt giơ tay chỉ vào Diệp Hồng Ngư, đồng thanh quát tháo: - Quỳ xuống! - Quỳ xuống! - Quỳ xuống! Những âm thanh hỗn tạp từ phẫn nộ, hưng phấn cho đến lạnh lùng, tàn nhẫn dần hòa quyện vào nhau, trở nên chỉnh tề vang vọng như sấm rền trong tòa thần điện màu đen. Năm xưa khi còn là Đạo Si, nàng chưa bao giờ quỳ trước bức rèm này, bất kể người ngồi sau đó là ai. Sau này khi mất đi danh hiệu Đạo Si, nàng từng phải quỳ xuống một lần, đó là lần quỳ nhục nhã do Tài Quyết thần điện cố ý ép buộc. Từ ngày ấy, nàng đã thề rằng nếu không có lại được sức mạnh để đứng thẳng, nàng sẽ không bao giờ đặt chân vào Tài Quyết thần điện thêm lần nào nữa. Hôm nay nàng tiến vào Tài Quyết thần điện, đương nhiên sẽ không quỳ. - Ta chỉ quỳ trước người xứng đáng để ta quỳ. Diệp Hồng Ngư nói. Sau bức rèm, Tài Quyết đại thần quan chậm rãi ngồi thẳng dậy, hờ hững nói: - Ví dụ? Diệp Hồng Ngư nói: - Ví dụ như Hạo Thiên, quan chủ, chưởng giáo, Thiên Dụ thần tọa hay Liên Sinh thần tọa. Nhưng trong danh sách đó, không có tên của thần tọa ngươi. Tài Quyết đại thần quan lạnh giọng nói: - Ngươi lại dám đem bản tọa ra so sánh với ma nhân Liên Sinh kia sao? Diệp Hồng Ngư nói: - Thần tọa ngươi còn không bằng một cánh sen khô của Liên Sinh thần tọa, so sánh ngươi với lão đúng là không nên. Tài Quyết đại thần quan bỗng nhiên bật cười, tiếng cười đầy vẻ thô bạo và lãnh khốc: - Đừng tưởng có Thiên Dụ che chở, đừng tưởng có một đại ca chống lưng thì bản tọa không dám giết ngươi! Đừng quên đây là Tài Quyết thần điện, chúng ta có đặc quyền được Hạo Thiên ban tặng! Diệp Hồng Ngư ngẩng đầu lên, thần thái lạnh lùng nói: - Cơn giận của Tài Quyết đáng lẽ phải hóa thành thần hỏa của Hạo Thiên, vậy mà giờ đây chỉ có thể biến thành tiếng cười, thật là nực cười. Sau bức rèm vang lên một tiếng "ồ" kinh ngạc. Khi Diệp Hồng Ngư ngẩng đầu lên, Tài Quyết đại thần quan đã phát hiện ra một điều rất bất ngờ thú vị, thế nên lão quyết định để nàng sống. - Không ngờ ngươi không những khôi phục cảnh giới mà còn phá cảnh thành công, đúng là nằm ngoài dự tính của ta. Ngươi đã rõ quy tắc của nơi này, vậy thì quay lại làm ti tọa đi. ... Tài Quyết thần điện thay Hạo Thiên thực thi hình phạt, tuân theo những quy tắc thực tế mà lãnh khốc dị thường. Sức mạnh là tất cả, kẻ yếu đương nhiên bị giẫm đạp, quyền thế hay địa vị đều chỉ cân đo bằng thực lực. Nếu ngươi không còn mạnh, ngươi không có quyền sống, chứ đừng nói đến quyền lực. Còn nếu ngươi mạnh mẽ trở lại, quyền lực địa vị tự nhiên sẽ quay về. Diệp Hồng Ngư ở hoang nguyên từng phải tự đọa cảnh giới để thoát thân, thực lực tổn hại đến mức tưởng như vô vọng khôi phục, thế nên nàng đã nếm trải đủ sự lạnh nhạt và sỉ nhục. Giờ đây nàng đã trở lại, thậm chí còn mạnh mẽ hơn xưa, nàng đương nhiên có tư cách để không bị nhục nhã. Nhưng chẳng lẽ những chuyện cũ có thể xóa sạch chỉ bằng một câu nói của Tài Quyết đại thần quan, như thể chưa từng xảy ra? Với người ngoài điều này thật khó hiểu, nhưng với người của Tài Quyết Thần Điện thì đó là lẽ đương nhiên. Đám thần quan hồng bào vừa nghe lệnh liền lập tức ngừng quát tháo Diệp Hồng Ngư, bình tĩnh lui sang một bên. Trong mắt họ đám thần quan Tài Quyết Ti, cái mà Diệp Hồng Ngư cần chẳng qua cũng chỉ là một câu nói công nhận này của thần tọa mà thôi. Đại thần quan của Tây Lăng Thần Điện có địa vị cực kỳ tôn quý, được xưng là 'dưới Hạo Thiên, trên thần tọa', ngay cả chưởng giáo cũng không thể tùy tiện trách phạt, làm sao có chuyện phải đi xin lỗi một phàm nhân? Tài Quyết đại thần quan Để Diệp Hồng Ngư quay lại giữ chức đại ti tọa đã là một sự khoan dung tột bực rồi. Nhưng Tài Quyết Thần Điện vốn không phải nơi biết khoan dung. Và Diệp Hồng Ngư cũng không phải hạng người bao dung. Nghe xong câu nói của Tài Quyết đại thần quan, nàng mỉm cười. Ngay khoảnh khắc nụ cười nở trên gương mặt tuyệt mỹ, trước mắt Diệp Hồng Ngư hiện về vô số hình ảnh. Trên hồ Nhạn Minh tuyết bay đầy trời, Ninh Khuyết dưới ngọn thương sắt hùng mạnh đã rút đao ra một cách thần kỳ, rồi lấy đao làm kiếm đâm thẳng vào bụng Hạ Hầu như thể không thể ngăn cản. Trong căn nhà đá ở Tây Lăng Thần Điện, dưới ánh đèn dầu leo lắt buổi hoàng hôn, nàng xé phong thư lấy ra tờ giấy, nét kiếm vụng về trên đó bỗng hóa thành một dòng hoàng hà cuộn trào sóng dữ. Nơi núi hài cốt, một Liên Sinh thần tọa gầy gò như quỷ dữ đã nắm chặt vai nàng, bình tĩnh mà từ bi cúi đầu xé toạc một miếng thịt trên vai nàng. Dưới đáy hồ Đại Minh, giữa vô số tảng đá lởm chởm, nàng cúi người lau đi vết rêu, nhìn thấy hai vết kiếm của Kha tiên sinh thư viện để lại. Tất cả hình ảnh lướt nhanh như điện xẹt qua tâm trí Diệp Hồng Ngư. Hai vết kiếm ấy cuối cùng nhập lại làm một, rơi trên giấy vàng, rơi trên hồ tuyết, rơi vào mắt, vào lòng, và thấm vào thanh kiếm bên hông nàng. Diệp Hồng Ngư rút kiếm khỏi vỏ. Chính là thanh kiếm này. Sau đó nàng đâm thẳng một kiếm vào bức rèm châu. Đâm về phía Tài Quyết đại thần quan. ... Tòa Tài Quyết thần điện đen kịt chìm trong ánh nắng trong trẻo của ngày cuối xuân, trông phá lệ trang trọng nghiêm túc. Nhưng ngay lúc này, vô số bụi bặm từ trong điện cuộn trào ra ngoài như lốc xoáy, tràn xuống bậc thềm đá và ngoài vách núi. Từ tòa thần điện trắng muốt trên đỉnh núi cao nhất vang lên một tiếng sấm rền, như thể đến thiên thần cũng phải khiếp sợ khó hiểu. Ở một tòa thần điện khác, Thiên Dụ đại thần quan khẽ thở dài. Bên trong Tài Quyết thần điện, đám thần quan hồng bào ngã rạp la liệt. Bức rèm châu đã tan tành mây khói. Diệp Hồng Ngư đứng sau bức rèm, ngay trước thần tọa. Bàn tay phải cầm kiếm của nàng khẽ run, gương mặt trắng bệch hờ hững đến đáng sợ. Thanh kiếm cắm trong ngực Tài Quyết đại thần quan chậm rãi rút ra. Máu tươi từ vết thương khủng bố trên ngực Tài Quyết đại thần quan phun ra tung tóe, ngay lập tức nhuộm thẫm bộ thần bào đỏ như máu, nhuộm đỏ cả đạo bào màu xanh trên người Diệp Hồng Ngư. Tài Quyết đại thần quan nhíu chặt mày, nhìn vết thương trên ngực mình kiếm gây ra, lẩm bẩm: - Không có đạo lý. Diệp Hồng Ngư nhìn lão, nói: - Ngươi đã nói đây là quy tắc mà Hạo Thiên ban cho chúng ta, như vậy chỉ cần ta đủ sức giết ngươi, ta sẽ giết. Tài Quyết đại thần quan phẫn nộ giơ tay lên trong đau đớn, sau đó chết đi. Diệp Hồng Ngư kéo xác lão xuống khỏi thần tọa, rồi thản nhiên ngồi lên. Trước khi ngồi lên thần tọa, chân nàng đã giẫm qua xác của Tài Quyết đại thần quan. Từ đó trở đi, nàng chính là Tài Quyết đại thần quan. Mặc ngọc thần tọa rất lớn, tựa như một biển máu. Bộ đạo bào màu xanh của nàng đã bị máu nhuộm đỏ thẫm, ngồi trên thần tọa như một giọt máu nhỏ nhoi giữa biển khơi, lại là giọt máu nồng nặc mà lãnh khốc nhất. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị