Chương 52: Trong núi có người

Nụ cười ngây ngô giữa rừng tuyết trắng xóa hiện lên đặc biệt thuần khiết, dường như có thể cảm hóa từng vệt tuyết trên cành cây, từng ngọn cỏ dưới lớp tuyết dày. Thế nhưng, ngọn lửa từ tấm phù giấy trong hố tuyết trước mặt hai người rõ ràng chẳng có sức cảm hóa gì cho cam, nó cứ lắc lư theo gió lạnh một hồi lâu mà vẫn không sao lớn nổi. Ninh Khuyết nhìn ngọn lửa nhỏ nhoi trên lớp hắc y của gã chấp sự, có chút lúng túng nhận ra bản lĩnh phù đạo của mình và thiếu nữ bên cạnh hóa ra lại chênh lệch một trời một vực. Đêm qua Mạc Sơn Sơn tùy ý tung một đạo phù, gã chấp sự liền bị thiêu thành tro bụi mà lớp áo đen vẫn nguyên vẹn; còn mồi lửa phù mà hắn dốc lòng viết ở thành Trường An, so ra quả thực yếu đến mức không nỡ nhìn. Cứ đà này thì phải đốt bao nhiêu ngày mới thiêu xác thành tro được? Mạc Sơn Sơn chú ý tới vẻ lúng túng trên mặt hắn, suýt nữa thì không nhịn được cười. Nàng vội cúi đầu nén lại ý cười, ngón tay lộ ra ngoài tay áo bông khẽ búng một cái, hố tuyết tức khắc bùng lên hỏa thế ngùn ngụt. Những ngọn lửa trắng rực xuất hiện trong nháy mắt rồi biến mất trong chớp mắt. Ninh Khuyết đứng bên hố còn chưa kịp cảm nhận hơi nóng đã thấy tuyết trong hố tan thành nước thấm xuống đất, còn thi thể gã chấp sự đã biến mất không dấu vết, lần này đến cả lớp hắc y nặng nề cũng bị thiêu hủy hoàn toàn. Ninh Khuyết nhìn cảnh tượng trước mắt, khẽ thở dài — phù đạo cốt ở thiên phú, thi phù cốt ở sự tinh diệu. Bùa hắn viết xa không bằng Thư Si, mà lúc này ngay cả cách nàng ra tay hắn cũng nhìn không thấu, không khỏi có chút hậm hực. ⓚyhuyen.com- Nhan Sắt đại sư nói ta là thiên tài phù đạo ngàn năm có một, nhưng ở bên ngươi lâu ngày, ta luôn cảm thấy hắn đang lừa ta, hoặc giả nhãn quang của hắn kém xa Thư Thánh đại nhân. Hắn nhìn đôi mày mắt thanh tú trẻ trung của Mạc Sơn Sơn, xác nhận tuổi của nàng chắc cũng xấp xỉ mình. Hắn ngại không tiện hỏi nàng bao nhiêu tuổi, chỉ lắc đầu cảm khái: - Ngươi thực sự là thiên tài phù đạo. Mạc Sơn Sơn nhìn hắn, nghiêm túc hỏi: - Thập Tam sư huynh, ngươi bắt đầu học phù từ khi nào? Ninh Khuyết nhẩm tính ngày tháng, trả lời:
ⓚyhuyen.com - Hồi mùa xuân, cũng được gần nửa năm rồi.
ⓚyhuyen.comMạc Sơn Sơn lặng lẽ nhìn vào mắt hắn, rất lâu sau khẽ thở dài một tiếng, nói: - Nói như vậy, nhãn quang của Nhan Sắt đại sư thực sự không sai, ngươi đúng là thiên tài phù đạo. Ninh Khuyết nghe vậy thì rất cao hứng, nhất là khi nghĩ đến những lần mình huênh hoang trước mặt Trần Bì Bì, lòng càng thêm an ổn, hắn cười hỏi: - Ta thực sự mạnh sao? Mạc Sơn Sơn gật đầu, rồi sực nhớ ra một chuyện, tò mò hỏi: - Lệnh sư rốt cuộc là người như thế nào? Ninh Khuyết suy nghĩ một chút rồi thành thật trả lời: - Hắn một lão đầu bẩn thỉu, bỉ ổi và háo sắc. Mạc Sơn Sơn hơi ngẩn ra, ngay sau đó hiểu ra điều gì, khẽ nói:
ⓚyhuyen.com - Ta đang hỏi về Phu Tử. Bởi vì ta rất tò mò, người có thể dạy dỗ ra những học sinh tầng hai thư viện các ngươi, sẽ là một người như thế nào. Ninh Khuyết cười ngại ngùng: - Có lẽ ngươi khó mà tin được, tuy bây giờ ta đang mượn danh nghĩa đệ tử thân truyền của Phu Tử để xông xáo hoang nguyên, nhưng thực tế ta vẫn chưa được gặp lão nhân gia lần nào. Hàng mi Mạc Sơn Sơn khẽ chớp, dường như không ngờ lại nghe được câu trả lời này. Ninh Khuyết ngẫm nghĩ một lát rồi nghiêm túc nói: - Nhưng dựa theo những gì ta biết về các sư huynh sư tỷ ở tầng hai, ta nghĩ Phu Tử lão nhân gia chắc chắn là cái tên rất kiêu ngạo, rất thích khoe khoang và cực kỳ lợi hại. Trên thế giới này, kẻ dám dùng hai chữ "cái tên" để gọi Phu Tử, e là chỉ có đám người ở hậu sơn thư viện. Còn những từ miêu tả của hắn thực chất đều là nói thừa, người như Thư Si dĩ nhiên biết Phu Tử cực kỳ lợi hại, mà một người lợi hại đến cảnh giới như Phu Tử, sao lại không kiêu ngạo khoe khoang? - Sư phụ ngươi, Thư Thánh tiên sinh, là người thế nào? Ninh Khuyết tò mò hỏi lại. Nghe đến tên thầy mình, thần sắc Mạc Sơn Sơn trở nên phức tạp, có chút kính sợ, có chút ngơ ngẩn mịt mờ. Nàng chậm rãi cúi đầu, quay người đi ra ngoài rừng tuyết, tỏ ý không muốn nói về chuyện này. Ninh Khuyết nhìn bóng lưng thanh lãnh tiêu sơ giữa rừng đông phủ tuyết, khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn lại hố tuyết một lần cuối để xác nhận việc hủy thi diệt tích đã hoàn mỹ, rồi sải bước đuổi theo bóng lưng ấy. Tiếng vó ngựa đạp trên tuyết trắng, đại hắc mã thồ hành lý nặng nề, cúi đầu lầm lũi bước đi. Nó nhìn hai hàng dấu chân rõ rệt trên mặt tuyết, nhìn hai người trẻ tuổi đang im lặng phía trước, trong lòng đầy hoài nghi: Lúc đi thì kéo cỏ xóa dấu vết, sao lúc về hai người lại có vẻ chẳng quan tâm gì đến chuyện để lại dấu chân vậy? Đột nhiên, đại hắc mã nghĩ thông một chuyện, không khỏi nổi trận lôi đình, giận dữ lắc đầu, rồi cũng giống như lúc đi, nó lại cắm đầu chạy biến ra bìa rừng. ... Ninh Khuyết dùng dây thừng buộc mớ cành khô và củi mà đại hắc mã vất vả tha về lên lưng nó, hài lòng vỗ vỗ mông ngựa, móc từ trong ngực ra một ngọn cỏ hình thù kỳ quái nhét vào mồm nó để khen thưởng. Mạc Sơn Sơn tò mò quan sát, thầm nghĩ người bước ra từ tầng hai thư viện đã quái dị, đến cả con súc vật này cũng quái dị không kém, cứ như thông linh tính vậy, chẳng biết được dạy dỗ thế nào. Ninh Khuyết nói: - Muốn xóa dấu vết trên tuyết nguyên, Hạo Thiên lão gia giáng xuống một trận bão tuyết dĩ nhiên là tốt nhất. Nếu trời không đổ tuyết, chúng ta phải cẩn thận một chút, ít nhất đường đi và đường về không được trùng nhau. Mạc Sơn Sơn không hiểu hỏi: - Ta biết mớ cỏ lúc nãy là dùng vào việc này, nhưng tại sao lại phải đốt chúng đi, rồi bắt đại hắc vất vả đi tìm cành cây về dùng? Ninh Khuyết bình thản giải thích: - Bởi vì ta muốn thử uy lực của hỏa phù mình viết, nhưng lại không chắc nó có cháy to hay không, nên định dùng cỏ để mồi lửa. Không ngờ vẫn không được, rốt cuộc vẫn phải nhờ ngươi ra tay. Có thể bình thản kể lại chuyện bêu xấu của chính mình như vậy, da mặt hắn quả thực dày đến đáng nể. Chỉ có đại hắc mã đang bị kìm hãm tính khí, lầm lũi đi phía sau vừa quét tuyết xóa dấu vết vừa cảm thấy bi thương thêm vài phần. Mạc Sơn Sơn không để tâm đến vẻ vô lại trong lời nói đó, nàng im lặng một lát rồi khẽ thở dài: - Ta từ nhỏ đã ở Mặc Trì, do một tay sư phụ nuôi nấng trưởng thành. Hắn chưa bao giờ cho phép ta tiếp xúc với thế gian thực sự. Nếu không phải lần này có chiếu lệnh của thần điện, và ta cũng đã lớn, e là vẫn chưa được xuống núi. Nghe tiếng kể nhỏ nhẹ của thiếu nữ, trước mắt Ninh Khuyết như hiện ra hình ảnh một đại tu hành giả tóc trắng xóa, mặt mày nghiêm nghị nhìn tiểu nha đầu năm sáu tuổi bên hồ, quát mắng bắt nó phải thanh tâm tĩnh ý cầm bút... Mạc Sơn Sơn nhìn dãy núi meeng mang phía xa, tĩnh lặng nói: - Cái gọi là Thiên hạ Tam Si, si với phù đạo si với thư, si với tu hành si với hoa... thực sự bước vào đời, sao có thể là đối thủ của hạng người thông minh nhạy bén như ngươi. Ninh Khuyết lắc đầu: - Không phải ta khiêm tốn, nhưng cho dù thủ đoạn của ta có âm hiểm thực tế đến đâu, cũng không thể là đối thủ của các người được. Cảnh giới thực lực có thể dễ dàng xé nát mọi âm mưu. Mạc Sơn Sơn cúi đầu nói khẽ: - Ta chỉ là đột nhiên nghĩ thông một chuyện. Ta không hiểu những sự đời trần tục này, Lục Thần Ca nàng ta cũng giống ta, chưa chắc đã hiểu. Nếu ngày đó người ngồi trong xe ngựa trên đồng cỏ là ta, bên dưới là người Nguyệt Luân Quốc bị mã tặc tấn công, có lẽ ta cũng chẳng buồn quan tâm. Ninh Khuyết nhìn mấy lọn tóc đen bay lòa xòa bên gò má hơi tròn của nàng, nói: - Không đúng, ngươi và Hoa Si không cùng một loại người. Nàng ta si hoa, nên coi người khác như phân đất để trồng hoa; ngươi dù si thư pháp, nhưng trong mắt ngươi thế giới vẫn là một thế giới bình thường, không coi máu của những người bình thường như chúng ta là mực. Mạc Sơn Sơn thấy cách hình dung này thật máu tanh, nhưng lại rất xác đáng. Nàng ngẩng đầu lặng lẽ nhìn vào mắt hắn, nghiêm túc hỏi: - Ta thực sự không phải loại người như Hoa Si sao? - Dĩ nhiên không phải. Ninh Khuyết cười nói: - Cứ cho là cả hai đều vô tri, thì ngươi cũng là vô tri lương thiện. Từ "vô tri" nghe không máu tanh, nhưng cũng chẳng thể coi là xác đáng, tin rằng chẳng ai thích bị gọi như vậy. Mạc Sơn Sơn khẽ nhíu mày, nhưng trong đôi mắt sáng ngời lại ẩn chứa vẻ vui mừng, nàng hỏi: - Đây là nói đùa sao? Ninh Khuyết vốn định nói đó là lời thật lòng, nhưng nhìn khuôn mặt xinh đẹp thanh tú ở ngay sát cạnh, hắn vẫn gật đầu. Mạc Sơn Sơn quay đi, không nói gì thêm. Đôi môi mỏng đỏ như son mím chặt lại, gò má khẽ phồng lên, không phải đang nén giận, mà là đang nén cười. "Nếu... Ngowi không phải là một kẻ thích nói dối thì tốt biết mấy. Dĩ nhiên, ngươi hiện tại đã rất tốt rồi, vì ngươi hiểu cảm giác của ta, nên cuối cùng vẫn chọn nói dối." Mạc Sơn Sơn cúi đầu lặng lẽ bước đi, trong lòng nghĩ về câu nói ấy. Đôi chân dẫm lên tuyết mà dường như không để lại dấu vết gì, không phải cố ý làm vậy, mà nàng cảm thấy mình thực sự như sắp bay lên rồi. ... Trở về túp lều, Ninh Khuyết và nữ người Hoang đã có một cuộc trò chuyện nghiêm túc. Hắn nhờ vả nàng làm vài việc. Thế là, nữ nhân đang tham gia Đông Lễ vốn theo quy tắc không được trở về bộ lạc này, lại không nói hai lời, giao đứa con cho đôi nam nữ trẻ tuổi Trung Nguyên rồi tự mình quay về bộ lạc. Hai ngày sau, nữ người Hoang trở về với những tin tức không mấy tốt đẹp. Ninh Khuyết cũng không quá để tâm, vì hắn biết muốn bộ lạc người Hoang tin tưởng một người Trung Nguyên như mình thực sự là chuyện cực khó. May mắn là hắn vẫn có được một số tin tức hữu dụng, ví dụ như về đoàn thương đội từ thành Thổ Dương, và những chuyện xảy ra từ khi bộ lạc người Hoang chiếm lĩnh bình nguyên gần đây. Rời khỏi rừng đông đi tiếp về phía Bắc, không khí càng lúc càng giá rét, nhất là khi sắp tiến vào chân núi phía cực bắc của Thiên Khí Sơn, con ngựa hồng của Mạc Sơn Sơn chắc chắn không chịu nổi, nên nàng để lại nó cho hai mẹ con người Hoang. Sau khi từ biệt, hai người một ngựa lại dấn thân vào lữ trình. Mạc Sơn Sơn hỏi: - Tiếp theo chúng ta nên làm gì? Ninh Khuyết đáp: - Vào núi. Mạc Sơn Sơn hơi ngẩn ra, hỏi: - Thiên Thư ở trong núi? Ninh Khuyết nhìn về phía những đỉnh tuyết xa xăm, im lặng một lát rồi nói: - Ta không chắc chắn, nhưng ta xác định người của thần điện đang ở trong núi. ... Do trời lạnh núi cao nên nơi đây chẳng có mấy cây cối, gió núi rít gào mạnh mẽ thổi sạch bụi trần và tuyết đọng, để lộ bề mặt đá đen thâm trầm bên dưới. Tại một mỏm đá nhô ra giữa vách đá đen, một nam tử trẻ tuổi mặc bào phục đen của Tài Quyết Ti đang đứng đó. Hắn nhìn đám mây xám và gió tuyết phương xa, dáng vẻ như muốn hòa tan vào vách đá. Nơi này đến chim ưng cũng khó lòng tới được, nhưng với hắn thì không có gì khó khăn. Trên khuôn mặt hoàn mỹ chỉ hơi chút nhợt nhạt ấy, ngay cả cảm xúc kiêu ngạo cũng không có lấy một tia, bởi vì hắn là Long Khánh hoàng tử. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị