Chương 53: Một hồi tu hành

- Đêm đó, làm sao ngươi bắn trúng mấy tên mã tặc kia? - Đơn giản thôi, dùng niệm lực khóa chặt vị trí của chúng trong bóng đêm. - Nhưng làm sao ngươi xác định được tử huyệt của chúng? - Vẫn là niệm lực. - Khoảng cách xa như thế, làm sao làm được? ⒦yhuyen.com- Vì niệm lực của ta rất mạnh. ... - Nhưng... tư chất tu hành của ngươi không tốt, thiên địa nguyên khí có thể điều động ít ỏi như vậy. - Cây kim tuy không nặng bằng con dao, nhưng cũng có thể đâm chết người nha. - Thật là một suy nghĩ kỳ quái, vả lại... chiến đấu theo cách này, ngươi không thấy đó là lãng phí sao? Dùng niệm lực khóa vị trí đối thủ lại còn phải phán đoán hình thể, tốc độ tiêu hao niệm lực trong thức hải sẽ quá nhanh. - Đã nói từ trước rồi, niệm lực của ta rất mạnh.
⒦yhuyen.com ...
⒦yhuyen.com- Ngươi có từng nghĩ sẽ trở thành một đại niệm sư không? - Không có. - Tại sao? - Vì ta là thiên tài phù đạo, đương nhiên phải trở thành phù sư giống như ngươi chứ. ... - Đêm đó khi ngươi giết chấp sự Thần điện, ngươi đâu có dùng phù. - Ta quen dùng đao, trên đao có khắc phù. - Cách chiến đấu của ngươi, thật sự không giống với những người tu hành bình thường. - Thiên tài mà, đương nhiên không đi đường mòn.
⒦yhuyen.com - Nhưng sao ta cứ cảm thấy, đây giống như một sự lựa chọn bất đắc dĩ khi bị ép vào đường cùng? - Lòng tự trọng của ta lại bị ngươi làm tổn thương rồi. - Ta không biết nói dối. - Cho nên ngươi mới có thể làm tổn thương ta. ... - Ngươi có cảm thấy thiên địa nguyên khí trong khu rừng thưa dưới chân núi này rất phong phú không? - Ừm, hình như có một chút. - Hình như ngươi rất ít khi để ý đến khí tức giữa thiên địa xung quanh. - Ta quan tâm đến khí tức trong cơ thể mình hơn. ... Từ tuyết lĩnh hoang nguyên đến dưới chân Thương Sơn, những cuộc đối thoại như thế này liên tục diễn ra giữa Ninh Khuyết và Mạc Sơn Sơn. Có những lúc Ninh Khuyết cảm thấy ngẩn ngơ, ngỡ như mình đã trở lại hậu sơn thư viện hay trên Cựu Thư lâu, đang không ngừng nói nhảm với cái gã Trần Bì Bì đáng ghét kia. Những cuộc thảo luận mà hắn coi là nói nhảm ấy, đối với Mạc Sơn Sơn lại cực kỳ quan trọng. Vị thiên kiêu trẻ tuổi si mê thư phù này, thông qua những đối thoại đó, từng bước đào sâu hiểu biết về pháp môn tu hành của Ninh Khuyết. Thế rồi khi bước chân hai người càng lúc càng gần đến những đỉnh tuyết sơn dưới chân Thiên Khí Sơn, thần sắc của nàng càng trở nên lo âu, thậm chí là ngơ ngẩn luống cuống. Bên một mạch suối nước nóng nhỏ hẹp, hai người dừng lại nghỉ ngơi. Ninh Khuyết nhìn hàng mi dài khẽ rủ xuống trên làn da trắng nõn của nàng, nghĩ về sự thay đổi cảm xúc suốt dọc đường đi, hắn không thể đè nén được sự hiếu kỳ trong lòng, nghiêm túc hỏi: - Rốt cuộc ngươi đang lo lắng điều gì? Mạc Sơn Sơn ngẩng đầu lên, lặng lẽ nhìn Ninh Khuyết, giống như nhìn một viên bảo thạch rực rỡ nhất sắp bị phong sa vùi lấp. Trong đôi mắt nàng tràn đầy vẻ ưu lự, khẽ nói: - Ta lo ngươi sẽ nhập ma. Ninh Khuyết hơi sững lại, rồi bật cười. Chịu sự hun đúc của tiểu thuyết ở thế giới bên kia, cũng vì những trải nghiệm sống ở thế giới này, và hơn hết là môi trường khai phóng của thư viện, hắn thực sự khó nảy sinh tâm lý bài xích hay ác cảm bản năng đối với Ma Tông. Hắn là một người thực tế, hiểu rõ tư tưởng có lẽ không có tội, nhưng nếu thực sự tu luyện công pháp Ma Tông, chắc chắn sẽ kéo theo vô vàn phiền phức. Hắn cười nói: - Ta là đệ tử thân truyền của Phu Tử, tự nhiên không thể giống như những kẻ đáng thương chịu nhục nhã tổn thương mà không có lực phản kháng kia, vì sức mạnh hay quyền lực mà đem linh hồn bán cho ma quỷ. Mạc Sơn Sơn lặng lẽ nhìn khuôn mặt sạch sẽ ưa nhìn của hắn, nghĩ lại những gì mắt thấy tai nghe suốt chặng đường, nàng càng xác nhận hắn là một kẻ không từ thủ đoạn để đạt được mục đích, hoàn toàn không cảm nhận được chút lòng kính sợ nào của hắn đối với Hạo Thiên. Mà phương thức tu hành chủ động hoặc bị động của hắn hiện nay lại quá chú trọng vào kỹ xảo nhục thân, rất ít nghiên cứu cách thông đạt với thiên địa chi tức. Cứ tiếp tục đi trên con đường này, rất dễ lầm đường lạc lối. Nhất là bây giờ, hắn đang ngày một gần hơn với dãy núi bị Hạo Thiên ruồng bỏ kia. Mạc Sơn Sơn đưa tay vốc lấy những bông tuyết bên bờ suối nước nóng, khẽ thổi rơi, nhìn về dãy núi nhấp nhô hai màu đen trắng phía không xa. Sau một hồi im lặng thật dài, nàng nói - Ngươi có thể hứa với ta một chuyện không? Ninh Khuyết hỏi: - Chuyện gì? Mạc Sơn Sơn quay đầu lại, nghiêm túc nhìn hắn: - Nếu trong dãy núi này gặp phải công pháp Ma tông, ngươi đừng học. Nghe câu này, Ninh Khuyết không khỏi giật mình. Hắn nhìn về dãy núi hoang vu không bóng người chắn ngang giữa trời đất phía xa, thầm nghĩ mình nghe từ bộ lạc người Hoang rằng người của thần điện đã vào núi, đoán chừng có liên quan đến quyển Thiên Thư đó, sao Mạc Sơn Sơn lúc này lại đột ngột nhắc đến công pháp Ma Tông? Lông mi Mạc Sơn Sơn khẽ chớp, nhẹ giọng nói: - Sơn môn Ma Tông chính là nằm trong dãy núi bị Hạo Thiên ruồng bỏ này. Chỉ là núi non hùng vĩ, ngoại trừ vị tiền bối cao nhân đã hủy diệt sơn môn năm đó, không có mấy người biết sơn môn này nằm ở đâu. Ninh Khuyết dần tiêu hóa sự kinh ngạc trong lòng, nhíu mày nhìn dãy núi, im lặng một lúc rồi nói: - Ta thật sự không biết chuyện này, không ai nói với ta cả. - Tin tức từ bộ lạc người Hoang nói rất rõ, người của thần điện lẻn vào hoang nguyên gây rối là để thu hút sự chú ý của các cường giả và nguyên lão hội người Hoang, còn những cường giả thực sự của thần điện đều đã lén vào dãy núi này. - Tin tức từ Trường An đưa tới là thần điện muốn tìm lại quyển Thiên Thư đó, và họ cho rằng Thiên Thư nằm trong bộ lạc người Hoang, nên vốn dĩ ta đã thấy lạ tại sao bọn họ lại vào núi. Hắn thu hồi ánh mắt, nhìn Mạc Sơn Sơn nhíu mày hỏi: - Nếu thần điện cho rằng Thiên Thư còn ở sơn môn Ma Tông, mà sơn môn Ma Tông vẫn luôn ở Thiên Khí Sơn, vậy tại sao trước đây người của thần điện không đến tìm? Lại cứ phải đợi đến lúc người Hoang nam hạ mới đi tìm? Mạc Sơn Sơn lắc đầu, dùng ngón tay vén lọn tóc bay bên má ra sau tai, nói: - Thiên thư quyển chữ Minh là vật thế ngoại bực này, một khi xuất thế tất phải ứng với thiên cơ. Đó không phải là cơ duyên mà ta và ngươi có thể hiểu hay suy đoán được. Nhưng theo ta thấy, khả năng Thiên Thư ở bộ lạc người Hoang đương nhiên không lớn bằng khả năng nó ở sơn môn Ma Tông. Ninh Khuyết hỏi: - Tại sao? Mạc Sơn Sơn đáp: - Bởi vì những thứ như Thiên thư, dường như vốn dĩ nên ở trong những nơi không thể biết. Cuộc trò chuyện trong rừng thưa dưới chân núi liên tục mang lại sự chấn kinh cho Ninh Khuyết. Hắn nhớ mang máng mình từng nghe nói về nơi không thể biết nào đó, nhưng lại không tài nào nhớ ra đó là gì. Hắn nghiêm túc hỏi: - Nơi không thể biết là gì? Mạc Sơn Sơn ngẩn ra, nhận thấy hắn không phải đang nói đùa, bèn nghiêm túc trả lời: - Là những nơi thế nhân không thể tiếp xúc. Ninh Khuyết xoa xoa huyệt thái dương, bất lực nói: - Có thể nói cụ thể hơn một chút không? Mạc Sơn Sơn nhíu mày nhìn hắn, như thể nhìn một cái cây kỳ lạ, im lặng một lát rồi nói: - Nơi không thể biết là chỉ những khu vực huyền bí nằm ngoài thế tục. Rất ít người có thể tận mắt nhìn thấy những nơi này, ngay cả những người từng đến đó khi trở ra cũng không bao giờ nhắc tới. Vì vậy ngàn năm qua, chỉ có vài truyền thuyết về nơi không thể biết lưu truyền trong giới tu hành. Ninh Khuyết không hiểu nói: - Nếu thần điện còn không được tính là nơi không thể biết, thì Ma Tông theo ta thấy chỉ là một nhánh của thần điện, sơn môn của nó dựa vào cái gì mà được gọi là nơi không thể biết? Nghe câu hỏi này, Mạc Sơn Sơn rất nghiêm túc trả lời: - Hồi nhỏ ta cũng từng hỏi sư phụ. Theo lời sư phụ, đó là bởi vì vị Quang Minh Đại Thần Quan sáng lập ra Ma Tông, khi lập nên sơn môn Ma Tông, đã trở thành một đại ma đầu thế gian hiếm thấy, vượt qua ngũ cảnh. Vì vậy mới có cách nói đó. - Vượt qua ngũ cảnh? Ninh Khuyết nghĩ đến những vị thánh nhân trong truyền thuyết mà lão nhân Lữ Thanh Trần từng kể, đại cảnh giới khủng khiếp như Thiên Khải và Vô Cự kia, không khỏi tâm thần chấn động, cảm thấy những nơi không thể biết kia thật xa vời, mông lung không thể chạm tới. - Ngoại trừ sơn môn Ma Tông đã bị phế bỏ, ta tin rằng trong những nơi không thể biết khác nhất định có những chí cường giả vượt qua ngũ cảnh tồn tại. Chỉ là số lượng những chí cường giả này cực ít, về cơ bản không xuất thế, cứ cách vài năm mới có một đệ tử trẻ tuổi nhập thế, được gọi là Thiên Hạ Hành Tẩu. Mà những Thiên Hạ Hành Tẩu này một khi xuất thế, đều là đại tu hành giả cảnh giới Tri Mệnh. Ngay cả vị đệ nhất cường giả Nam Tấn là Kiếm Thánh Liễu Bạch cũng sẽ cảm thấy kiêng dè. Mạc Sơn Sơn nhìn Ninh Khuyết bằng một ánh mắt rất phức tạp. Thông điệp ẩn chứa trong đó dường như đang nói rằng, những lời nàng vừa nói không giống với thế giới mà nàng tận mắt nhìn thấy, vì vậy nàng không mấy tự tin. Ninh Khuyết không để ý đến ánh mắt của nàng, vẫn đang chìm đắm trong sự chấn động do những bí mật của giới tu hành mang lại. Nghĩ lại cuộc sống thường nhật ở hậu sơn thư viện, hắn càng thêm bực bội và tức giận với nhị sư huynh, tam sư tỷ hay cả cái tên Trần Bì Bì kia, thế mà lại không nói cho hắn biết chuyện quan trọng như vậy. Hắn nhíu mày nói: - Nếu Thiên Thư chỉ có thể tồn tại ở nơi không thể biết, vậy những người đủ tư cách tranh đoạt Thiên Thư, theo lý thường cũng nên là những Thiên Hạ Hành Tẩu đến từ các vùng đất bất khả tri đó. Ta vốn tưởng đối thủ cạnh tranh có thể gặp phải nhiều nhất là hạng người như Đạo Si hay Long Khánh, còn có thể tranh đoạt một phen. Nhưng nếu gặp phải những đại tu hành giả cảnh giới Tri Mệnh, chuyện này hình như không có cửa chơi với bọn họ rồi. Vì nguyên nhân nào đó, Mạc Sơn Sơn cảm thấy mình hoàn toàn không hiểu nổi cái tên này muốn diễn đạt ý gì. Đôi mày thanh tú như vẽ bằng mực tàu nhíu chặt lại, hỏi: - Rốt cuộc ngươi đang nghĩ gì vậy? Ninh Khuyết nhìn nàng, rất thành khẩn và thật thà nói: - Ta đang nghĩ xem chúng ta có nên lập tức quay về phương nam không. Nếu ngươi cảm thấy không vui, ta mời ngươi đến thành Trường An chơi, dẫn ngươi đi ăn bánh quế hoa. Mạc Sơn Sơn trợn tròn mắt, nhìn hắn một cách khó hiểu, không biết nên nói gì. Ninh Khuyết cũng không biết nói gì, rơi vào sự suy nghĩ im lặng hồi lâu. Chuyến đi hoang nguyên lần này phát triển đến mức này quả thực có chút kỳ quặc. Hết đại sự này đến đại sự khác cứ thế nhảy xổ ra trước mắt, mà trước đó tuyệt nhiên không có ai nhắc nhở hay cảnh báo hắn. Ngay cả tin tức quan trọng như Thiên Thư quyển chữ Minh mà cũng phải đến sát nút mới thông báo. Nhìn thế nào thì khả năng lập kế hoạch ứng phó này cũng không xứng với danh tiếng của đế quốc Đại Đường và thư viện... Hoàng đế bệ hạ và quốc sư Lý Thanh Sơn chắc chắn sẽ không hại hắn, sư phụ Nhan Sắt đại sư càng không. Các sư huynh sư tỷ trong thư viện có lẽ không can thiệp vào chuyện này, nhưng nếu liên quan đến nơi không thể biết, hắn càng không tin nhị sư huynh lại không có chút hứng thú nào. Nhưng tại sao những người này chẳng nói rõ ràng gì đã bắt hắn tới đây? Là kẻ đầu tiên trong lịch sử tầng hai thư viện tham gia thực tu, bệ hạ và các bậc tiền bối trong Nam Môn có lẽ có ý nghĩ khác, còn nhị sư huynh đang nghĩ gì? Ninh Khuyết càng nghĩ càng xuất thần, đôi mắt dần sáng lên, rồi lại như bị một sự kinh hãi nào đó mà vụt tắt lịm, cơ thể trở nên cứng đờ. Bởi vì hắn nhớ lại một đoạn văn, đoạn lời nói thế này: Vận mệnh bản thân nó là một kẻ rất tàn nhẫn. Nếu nó muốn chọn ngươi gánh vác sứ mệnh, thì trước khi xác định ngươi có thể gánh vác được hay không, nó sẽ tìm đủ mọi cách để bẻ gãy từng mẩu xương, lột sạch từng thớ thịt của ngươi, để ngươi chịu đựng những nỗi đau đớn cực đoan nhất trần gian. Có như vậy mới khiến ý chí tâm tính của ngươi đủ mạnh mẽ để được vận mệnh lựa chọn... Đoạn văn này là Trần Bì Bì nói với hắn. Đoạn văn này là nhị sư huynh nói với Trần Bì Bì. Đoạn văn này là do vị tiểu sư thúc trong truyền thuyết nói. Mọi người ở hậu sơn thư viện đều biết, nhị sư huynh là kẻ theo đuôi mù quáng nhất, là fan cuồng nhất của Tiểu sư thúc. Dù là ngôn hành hay phong cách xử sự đều muốn học theo tiểu sư thúc. Liên tưởng đến câu danh ngôn đó của tiểu sư thúc, việc nhị sư huynh ném Ninh Khuyết vào hoang nguyên mênh mông, để một kẻ yếu ớt ở cảnh giới Bất Hoặc như hắn phải đối mặt trực diện với các cường nhân thần điện, đối mặt với Thiên Hạ Hành Tẩu có thể đến từ nơi không thể biết, đối mặt với cuộc đời thảm đạm, đã có lời giải đáp. Ninh Khuyết không nhịn được rùng mình một cái, như một đứa trẻ sắp chết đuối, nhìn về dãy núi lớn với vẻ vô tội và bất lực. Trong lòng hắn đã mắng nhị sư huynh thành cái mũ cổ quái trên đầu hắn — đồ dở hơi (bổng chuy). Lúc này, con đại hắc mã không biết đã đi đâu để lấp đầy cái bụng một cách gian khổ, đôi mắt đầy vẻ oán hận chậm rãi bước trở về. Ninh Khuyết nhìn con hắc mã, nhớ lại lần vượt mặt ngạo nghễ của nó tại đại hội đua ngựa ở vương đình, nỗi sợ hãi và bất an trong lòng dần bình phục. Hắn nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên lên tiếng hỏi: - Rốt cuộc là kết quả quan trọng hay quá trình quan trọng? Mạc Sơn Sơn hơi sững lại, trả lời: - Ta nghĩ là quá trình. Ninh Khuyết lắc đầu nói: - Trước đây ta cho là kết quả, sau này khi ngộ phù... ta cho rằng quan trọng là quá trình. Đến giờ ta mới hiểu cả hai đều quan trọng như nhau, chỉ có điều nếu thiếu quá trình thì sẽ không có được kết quả. Mạc Sơn Sơn nói: - Ngươi không phải là người hay nói những lời như vậy. Ninh Khuyết nhìn nàng, đột nhiên bật cười: - Vì ta đã xác định được mục đích mình đến hoang nguyên. - Là gì? - Không liên quan gì đến Thiên Thư quyển chữ Minh hay sơn môn Ma Tông cả. Lý do ban đầu ta đến hoang nguyên là tham gia thực tu của thư viện. Mục đích thực tu của các học sinh khác là hành quân tác chiến, còn mục đích thực tu của ta đương nhiên là tu hành. Ninh Khuyết nói với giọng điệu vô cùng khẳng định: - Thư viện để ta đến hoang nguyên là hi vọng ta có thể lĩnh ngộ được điều gì đó trong hành trình này, đó chính là quá trình. Còn phá cảnh nhập Động Huyền chính là mục đích của chuyến hành trình tu hành này. Đuôi lông mày Mạc Sơn Sơn khẽ nhướn lên, đầy vẻ không tin nổi: - Đầu xuân ngươi mới Sơ Thức, cuối xuân Cảm Tri, sau đó là Bất Hoặc. Chẳng lẽ chưa đầy một năm mà ngươi lại muốn phá cảnh Động Huyền? Ninh Khuyết nghiêm túc nói: - Ta đã từng nói với ngươi rồi, ta cách Động Huyền đã không còn xa. Mạc Sơn Sơn khẽ lắc đầu: - Vương Cảnh Lược của Đại Đường mười sáu tuổi nhập Động Huyền, nhưng hắn bốn tuổi đã khai ngộ. Ta mười bốn tuổi nhập Động Huyền, nhưng lại là ba tuổi khai ngộ. Đạo Si thì ta không rõ, nhưng Long Khánh hoàng tử tuy tuổi nhập Động Huyền nhỏ hơn, nhưng tin rằng hắn cũng đã tốn rất nhiều thời gian. Trước đây ta chưa từng nghe nói có ai nhập Động Huyền trong vòng một năm. Cho dù ngươi là đệ tử thân truyền của Phu Tử, nhưng ngay cả mặt Phu Tử còn chưa được gặp, ý nghĩ này thật sự là... Ninh Khuyết cười thầm, đó là vì ngươi chưa từng ở hậu sơn thư viện. Ở đó có quá nhiều kẻ biến thái về tu hành, chỉ có điều ngoại trừ nhị sư huynh ra, các sư huynh sư tỷ khác dường như đều chẳng mấy hứng thú với tu hành. Nếu những kẻ đó đem cái sự si mê cầm kỳ thi họa đặt vào tu hành, e rằng đều đã vào cảnh giới Tri Mệnh từ lâu rồi. Nghĩ đến những sư huynh sư tỷ chống lưng lợi hại ở hậu sơn thư viện, niềm tin của Ninh Khuyết sống dậy. Hắn nhìn dãy tuyết sơn mênh mông, trong lòng dâng trào hào khí, dõng dạc nói: - Thiên Hạ Hành Tẩu thì có gì ghê gớm chứ? Nghe câu này, đôi môi hồng nhuận của Mạc Sơn Sơn khẽ mở, nhưng không nói nên lời. Nàng nghĩ thầm với vẻ mặt phức tạp xen lẫn thẹn thùng xen lẫn hoang mang: Mùa hè bên bờ Mặc Trì sao mình lại đi thích một kẻ ngốc nghếch cuồng vọng như thế này nhỉ? Ninh Khuyết nhìn dáng vẻ không nói nên lời của nàng, đắc ý cười lớn: - Đừng có chấn động, cũng đừng có ngưỡng mộ. Ta chính là kẻ được trời chọn, dám đối mặt với cuộc đời thảm đạm, vận mệnh tàn khốc, máu tươi đầm đìa và vô số đỉnh cao hiểm trở mà! ... Long Khánh hoàng tử đứng giữa những vách đá đen, nhìn chán những đám mây chì trước mắt và tuyết bay phía xa, bèn quay đầu nhìn vào sâu trong dãy núi hoang vu u ám. Dãy núi này vốn là điểm cuối của chân núi phía bắc Mân Sơn, nhưng dù là trong ngôn ngữ của người man di thảo nguyên hay trong ghi chép của điển tịch thần điện, nó đều được gọi là dãy núi Thiên Khí (bị trời ruồng bỏ). Bởi vì năm đó vị Quang Minh Đại Thần Quan kia phản bội thần điện, sau khi sáng lập Ma Tông đã dẫn theo tín đồ xây dựng sơn môn Ma Tông trong dãy núi này. Từ ngày đó, vùng núi bị ô uế xâm thực này coi như đã bị Hạo Thiên ruồng bỏ. Một vài hạt tuyết nhỏ bị gió cuốn từ phía trước vách đá đến trước mặt hắn, không thể chạm vào khuôn mặt mỹ lệ của hắn nên đành rệu rã bay đi, nhưng lại khiến đôi mày của hắn khẽ nhíu lại. Cách biệt ngàn năm, lại có một vị Quang Minh Đại Thần Quan phản bội thần điện. Không biết điều này sẽ mang lại vết nhơ thế nào cho hào quang của Hạo Thiên, gây ra tổn hại ra sao cho sự nghiệp của thần điện. Dù hắn là thiên chi kiêu tử được thần điện trọng điểm bồi dưỡng, là thần tử hoàn mỹ trong mắt người đời, chấp chưởng phần lớn sự vụ cụ thể của Tài Quyết Ti, nhưng dù sao hắn vẫn còn trẻ, tư lịch còn nông. Phía trên còn có Đạo Si Diệp Hồng Ngư, có Tài Quyết Thần Tọa, và cả chưởng giáo đại nhân. Đối với việc Quang Minh Đại Thần Quan phản giáo, hắn không có tư cách tham gia, chỉ có thể suy ngẫm. Quang Minh Đại Thần Quan phá hủy Phiền Lung, rời khỏi U Các, phản ra Đào Sơn, khiến Tây Lăng Thần Điện rơi vào hỗn loạn cực độ. Và gần như cùng lúc đó, Thiên Dụ Đại Thần Quan từ phương nam trở về đã hạ một đạo Hạo Thiên dụ chỉ bằng cái giá là nửa mái tóc bạc. Vì cảm ứng thấy người Hoang nam hạ, nơi không thể biết ô uế trong Thiên Khí Sơn sau mấy chục năm đã tái hiện thế gian. Thần điện chưa bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm quyển Thiên Thư quyển chữ Minh thất lạc trên hoang nguyên. Năm đó sau khi vị cuồng nhân kia dùng một kiếm chẻ sơn môn Ma Tông thành phế tích, nghe nói có người của Đạo Môn đã từng đích thân đến thám hiểm một lần nhưng không phát hiện ra gì, vì vậy thần điện luôn tưởng rằng quyển Thiên Thư đó đã bị người Hoang mang đến vùng cực bắc lạnh giá. Tuy nhiên, lúc này Thiên Dụ Thần Tọa lại ban bố một đạo dụ chỉ như vậy. Đôi mày Long Khánh hoàng tử nhíu chặt hơn một chút, không ảnh hưởng đến vẻ tuấn mỹ nhưng lại hiện lên vẻ nghiêm trọng. Sơn môn Ma Tông là nơi không thể biết duy nhất bị hủy diệt, một khi mở lại nhất định có thể phát hiện ra nhiều thứ. Những thứ đó đối với vị cuồng nhân kia và người sau đó đi tìm Thiên Thư có lẽ chẳng khác gì rác rưởi, nhưng đối với Đạo Si, đối với hắn và những người tu hành trẻ tuổi khác trên đời mà nói, lại vô cùng quý giá. Hắn cuồng nhiệt tín phụng Hạo Thiên, một lòng hướng về quang minh, tự nhiên sẽ không hứng thú với những công pháp Ma Tông ô uế đen tối kia. Nhưng hắn dù sao cũng là ti tọa đại nhân của Tài Quyết Ti, biết được một số sự thật lịch sử bị thời gian vùi lấp. Hắn thầm nghĩ ngay cả khi không tìm thấy Thiên Thư quyển chữ Minh, nếu có thể kế thừa y bát của vị cuồng nhân kia, chuyến đi này cũng mang ý nghĩa lớn lao. Thế nhưng, điều đó cần cơ duyên lớn đến mức nào? Long Khánh hoàng tử nhìn dãy núi bị Hạo Thiên ruồng bỏ này, bình thản nói: - Đây cũng là một kiểu tu hành vậy. Phía dưới vách đá cách đó vài chục trượng xuất hiện một chấp sự Tài Quyết Ti mặc hắc y. Viên chấp sự đó cung kính hành lễ với Long Khánh hoàng tử, sau đó nói vài câu gì đó. Tiếng nói bị gió lạnh trong núi thổi bạt đi lúc đứt lúc nối, người bình thường hoàn toàn không thể nghe thấy, nhưng lọt vào tai Long Khánh hoàng tử lại vô cùng rõ ràng. Cao thủ thần điện đồng loạt xuất kích, các cường giả của bộ lạc người Hoang, thậm chí là vài vị nguyên lão trong nguyên lão hội đều bị thu hút về phía tây. Thiên Khí Sơn ở phía đông lúc này có vẻ rất trống trải, chỉ là... - Có ba chấp sự mất tích? Long Khánh hoàng tử vô cảm nhìn thuộc hạ phía dưới vách đá, dường như chỉ là hỏi thăm đơn thuần, không thấy chút cảm xúc nào. Chỉ có bản thân hắn biết, khi nghe thấy tên của viên chấp sự đó, hắn có chút phiền lòng. Trong ba chấp sự Tài Quyết Ti mất tích có một người tên là La Duy Dương, cảnh giới Động Huyền hạ phẩm, là thuộc hạ rất đắc lực của hắn. Nhưng đó chưa là gì, quan trọng là hắn là huynh đệ của La Khắc Địch. Bản thân La Khắc Địch cũng chẳng là gì, quan trọng là hắn ta là thống lĩnh thần vệ được chưởng giáo đại nhân sủng tín nhất. Vì vẻ âm trầm trên mặt hắn, viên thuộc hạ dưới vách đá càng thêm hoang mang căng thẳng, cúi đầu tiếp tục báo cáo: - Thập Tam tiên sinh của tầng hai thư viện cũng đã rời khỏi vương đình, chắc là đi về hướng này. Lộ trình cụ thể không rõ, chỉ biết là đi cùng với Thư Si của Mặc Trì Uyển. Đôi mày kiếm của Long Khánh hoàng tử khẽ nhếch lên, trên mặt lộ ra một nụ cười như có như không, tự lẩm bẩm: - Thú vị đấy, rốt cuộc cũng bắt đầu hành tẩu thiên hạ rồi sao. Nhưng ngàn năm qua, có Thiên Hạ Hành Tẩu nào yếu như ngươi sao? Sau đó nụ cười dần thu lại, cùng với làn gió lạnh tạt vào má, hóa thành sương giá. Là một cường giả trẻ tuổi tuyệt đối có tư cách để kiêu ngạo, Long Khánh hoàng tử cả đời này chỉ thua duy nhất một lần dưới tay Ninh Khuyết. Vì vậy, sự kiêu ngạo của hắn khi nghe thấy tên Ninh Khuyết sẽ tự nhiên biến thành phẫn nộ không vui. Dù hắn che giấu rất tốt, vẫn bình thản tĩnh lặng, từ khi leo núi vào mùa xuân cho đến khi leo núi vào mùa đông khắc nghiệt hôm nay, không ai trong thần điện có thể nhận ra. Nhưng tự hắn biết, sự phẫn nộ không vui đó vẫn luôn ở đó. Lúc rời khỏi thành Trường An vào mùa xuân, nhờ vào thất bại đó, hắn đã nhìn thấy ngưỡng cửa của cảnh giới Tri Mệnh đang chờ mình bước qua ở phía bên kia ngọn núi. Nhưng cũng chính vì thất bại đó, hắn nhìn thấy ngưỡng cửa bên kia núi nhưng suốt thời gian qua lại không có cách nào tiếp cận, càng đừng nói đến việc bước một bước qua ngay. Phẫn nộ không vui sẽ không gây ra ảnh hưởng bản chất đối với đạo tâm, nhưng cái sự không cam lòng và mất cân bằng ẩn giấu trong đó tuyệt đối là tổn hại lớn nhất đối với đạo tâm thông minh. Hắn rất kiêu ngạo, nên không cam lòng. Hắn không dám nghi ngờ sự lựa chọn của Phu Tử, nhưng hắn cho rằng kỳ thi nhập viện đó không phải do Phu Tử đích thân chủ trì, nên việc hắn bại dưới tay Ninh Khuyết chắc chắn còn có nguyên nhân khác. Bởi vì, hắn không thể nào kém hơn Ninh Khuyết. Để chứng minh điều này, hắn cần phải đánh bại, thậm chí là đập tan kẻ đó về mọi mặt. Tài Quyết Thần Tọa đã nói như vậy, chưởng giáo không nói nhưng ánh mắt lạnh lùng trước khi đi cũng nói như vậy, nụ cười khinh miệt của nữ nhân điên Diệp Hồng Ngư kia cũng nói như vậy. Cho nên hắn biết mình phải làm như thế. - Ta sẽ đợi ngươi trong dãy núi này. Long Khánh hoàng tử nhìn những khối đá đen đúa hèn mọn dưới chân đỉnh tuyết sơn, tự giễu cười nói: - Sắp trở thành người đầu tiên trong lịch sử đánh bại Thiên Hạ Hành Tẩu, sao lại chẳng thấy chút cảm giác thành tựu nào thế này? ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị