Quan trường Lâm Thành xảy ra một trận địa chấn nhỏ, việc miễn chức một cục trưởng phân cục cảnh sát khu vực, một mình Trương Kiến Quốc không làm chủ được, hắn có thể đưa ra thỉnh cầu, đồng thời cần phải trình báo lên lãnh đạo cấp trên, bất quá đây chỉ là một vấn đề thủ tục, có đoạn ghi âm của Tô Minh, lại thêm thế lực phía sau Ngụy Kinh Vân, ngày thứ hai đã có kết quả, có thể nói là thần tốc.
Khi Hồ Thiên Lai ôm đồ đạc của chính mình đi ra từ cục cảnh sát khu vực thành bắc, thủ hạ trước đây đều lạnh nhạt khinh thường, hắn biết thời đại thuộc về hắn đã không còn.
Dư Khánh đã bị lập án điều tra, dưới áp lực cao của Trương Kiến Quốc, Hồ Thiên Lai biết Dư Khánh đã lâm vào một vòng xoáy, tuy không nhất định trí mạng, nhưng chờ hắn ra, phần gia sản của hắn nhất định đã bị chia cắt.
Hồ Thiên Lai đoán không sai, giờ phút này, Ngụy Kinh Vân đã liên thủ với Tên Béo Lâm Ứng Tông, Lâm Vũ Thành đang thương lượng làm sao để chia cắt An Khánh Tập đoàn.
"Mấy anh em, có làm hay không?" Ngụy Kinh Vân châm một điếu xi gà, cười cười, nói, "Lần này, cho dù là cố gắng chống đỡ, ta cũng phải nuốt trọn An Khánh."
Lâm Ứng Tông và Lâm Vũ Thành biết, Ngụy Kinh Vân nhìn qua đôi khi không đáng tin cậy lắm, nhưng nếu là hắn đã hạ quyết tâm, không ai có thể thay đổi, huống hồ lần này liên quan đến thể diện cả Ngụy gia, hắn càng không thể chối từ.
Lâm Vũ Thành uống một ngụm trà Long Tỉnh thơm ngát nồng nàn, thản nhiên nói, "Ngươi đã quyết định rồi, vậy thì làm đi."
"Tuy An Khánh Tập đoàn chỉ có vài lạng thịt, nhưng những con ruồi bám ở phía trên cũng không ít." Trong bếp, thân thể mập mạp của Lâm Ứng Tông lộ ra, trước ngực thắt một chiếc tạp dề hoạt hình gấu béo, trong tay bưng một bát mì nước màu sắc tươi đỏ, "Thành ca, Nhị ca, mì bò kho mới ra lò, hai người có muốn ăn một chút không?"
ḳyhuyen.ⓒom
"Thôi đi, món ăn đen tối do chính ngươi làm thì chính ngươi ăn đi." Ngụy Kinh Vân xua tay, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi, nói, "Lần trước món salad hoa quả ngươi làm, ta ăn xong thì đi ngoài ba ngày, chân đều nhũn ra rồi."
"Xì, không biết thưởng thức." Lâm Ứng Tông nhếch miệng, vẻ mặt ghét bỏ.
Lâm Vũ Thành căn bản cũng không đưa ra ý kiến, từ ba năm trước đây hắn đã ăn qua món trứng tráng cà chua Lâm Ứng Tông làm, mỗi một lần nhìn thấy Lâm Ứng Tông vào bếp hắn đều cảm thấy đau "bi", Lâm Ứng Tông từ trước đến nay đều không cảm thấy tài nấu ăn của mình không tốt, vui vẻ không ngừng nghỉ.
"Được rồi, chính ta ăn." Lâm Ứng Tông thở dài, hai mắt tỏa sáng, hỏi, "Đúng rồi, chuyện này có muốn gọi Tô Minh cùng không?"
Ngụy Kinh Vân cũng có chút động lòng.
Lâm Vũ Thành lắc đầu, nói, "Thôi quên đi thôi, đợi sự thành rồi hãy nói cho hắn."
Ngụy Kinh Vân và Lâm Ứng Tông cũng không phải người ngu, nghĩ nghĩ, gật đầu. Bọn họ là muốn thay Tô Minh ra mặt, đương nhiên phải làm mọi chuyện thật đẹp đẽ sau đó mới tốt để tranh công, đợi đến An Khánh Tập đoàn suy sụp, đem toàn bộ tài sản quy ra tiền mặt đặt trước mắt Tô Minh, đương nhiên phải so với việc dẫn hắn cùng đi kiếm tiền đến càng chấn động hơn.
Cứ như vậy, Tô Minh sẽ mang ơn bọn họ, và mục đích kết giao với Tô Minh cũng đã đạt được.
Tô Tam bị Tô Minh bỏ mặc trong khách sạn, cũng như cá gặp nước. Bán nhân sâm hoang, mười vạn tệ mà Tô Minh đưa cho hắn, hắn mua một chiếc xe bán tải Phi Dương, khi Tô Minh tìm được hắn thì hắn đang loay hoay với chiếc xe bán tải Phi Dương của mình.
"Ngươi biết lái xe?" Tô Minh có chút ngoài ý muốn.
ḳyhuyen.ⓒom
"Biết một chút." Tô Tam hưng phấn nói, "À... trước đây thường xuyên lén lút lái xe bán tải nhà Tô Quân, ban đầu không biết làm thế nào, sau này thấy Tô Ất Sâm bọn họ lái, xem nhiều lần thì biết."
Thì ra là thế. Tô Minh trong lòng cười thầm, hỏi, "Ngươi có bằng lái không?"
"Bằng lái là gì?" Tô Tam vẻ mặt mờ mịt, "Xe ô tô không phải là chạy bằng xăng sao? Sao còn cần bằng lái?"
"..." Tô Minh đột nhiên cảm thấy có chút cạn lời, khốn kiếp, ngay cả bằng lái cũng không có đã mua xe? Tuy ở vùng nông thôn lái xe sẽ không có cảnh sát giao thông kiểm tra, nhưng đây là khu vực thành phố mà, một khi bị tra ra, chiếc xe này sẽ phải bị tịch thu.
"Ca, bằng lái này... rất quan trọng?" Tô Tam cẩn thận từng li từng tí một hỏi.
"Vô nghĩa." Tô Minh không vui nói, "Ngươi muốn đem xe lái ra ngoài thì cần phải có giấy phép lái xe và giấy phép lưu hành, bằng không thì bị cảnh sát bắt được, xe của ngươi cứ chờ mà bị tịch thu đi."
"A..." Tô Tam chỉ là một người nhà quê chưa từng trải sự đời, nghe lời Tô Minh nói, lập tức nóng nảy, chiếc xe bán tải này đã lấy đi toàn bộ số tiền còn lại của hắn, hét lên, "Ai dám tịch thu xe của Tam gia? Tam gia không xong với hắn đâu."
Tô Minh một bạt tay vỗ vào trán hắn, cả giận nói, "Không xong? Ngươi làm sao không xong? Trước tiên không nói là ngươi sai trước, cho dù ngươi có lý, nắm đấm của ngươi còn có thể nhanh hơn súng của người ta sao?"
ḳyhuyen.ⓒom"A, bọn họ có súng sao?" Tô Tam lập tức chùn bước, "Vậy bây giờ phải làm sao? Xe của ta vừa tới tay, vô lăng còn chưa kịp ấm lên nữa."
"Trước tiên đem xe lái về làng đi." Tô Minh trợn trắng mắt, nói, "Đến lúc đó ngươi thi lại bằng lái, nhiều nhất ba năm tháng là được rồi."
Tô Minh không biết lái xe, lúc đại học bạn gái trước của hắn đi thi bằng lái xe vào nghỉ hè, bảo hắn đi thi cùng, nhưng Tô Minh lúc đó nghèo muốn chết, ngay cả chi phí sinh hoạt cũng là tự mình làm thêm mà kiếm được, nào có tiền để đi thi bằng lái xe, cho nên chuyện này liền bị trì hoãn, bây giờ Tô Minh cũng cảm thấy rất cần thiết phải thi một bằng lái xe rồi.
"Đúng rồi, ca." Tô Tam đột nhiên hai mắt tỏa sáng, từ trong túi móc ra mấy tấm thẻ nhỏ, từng tấm từng tấm một tìm kiếm, Tô Minh mắt sắc, nhìn thấy gì đó cảnh hoa, người mẫu, nhân viên văn phòng, còn có mấy bức tranh khêu gợi, phía dưới là số điện thoại liên lạc, Tô Tam xem như trân bảo mà cẩn thận từng li từng tí, hắn sờ đến tấm cuối cùng, liếc nhìn, vui vẻ cười nói, "Oa ha, bao trọn chứng nhận tốt nghiệp đại học, thẻ sinh viên, giấy đăng ký kết hôn, giấy ly hôn, bằng lái xe... chỉ cần một trăm chín mươi chín, ca, có thể hay không cho ta mượn hai trăm, ta bây giờ đi làm một cái?"
"Cút." Tô Minh nhịn hết nổi, một cước đá vào cái mông của hắn, "Có thể hay không đừng có động mấy cái ý nghĩ quỷ quái này?"
Ồ... Tô Tam thành thật rồi, cúi gằm đầu, do dự một lát, lắp bắp hỏi, "Vậy... chiếc xe này làm sao đây? Không thể trả lại chứ?"
Tô Minh nghĩ nghĩ, bỏ ra hơn một trăm tệ gọi một tài xế hộ tống lái xe bán tải đến ngoại ô, để Tô Tam lái xe về làng Tô gia, không thể không nói, Tô Tam này tuy không có bằng, nhưng kỹ năng lái xe không tệ, chắc hẳn là không ít lần lén lút lái trộm, khoảng một giờ liền trở về làng Tô gia, nếu là đi xe khách nông thôn, cộng thêm thời gian bị trì hoãn trên đường thì ít nhất cũng phải hơn hai giờ, Tô Minh nghĩ cũng nên mua một chiếc xe rồi.
"Ca, chúng ta đến rồi." Tô Tam nịnh nọt xuống xe giúp Tô Minh mở cửa xe.
"Được rồi, ngươi đi về trước đi." Tô Minh từ thùng hàng phía sau xe lấy ra một cái ba lô, xua tay, "Được rồi, có việc ngươi đi về trước đi."
"Ca, sau này có việc làm thì vẫn gọi ta nha." Tô Tam càng ngày càng nịnh nọt, hắn đã nếm được mùi vị ngọt ngào, tuy hắn đối với Tô Minh vẫn sợ chết khiếp, nhưng mị lực của tiền bạc đã đủ để đè nén nỗi sợ hãi đó xuống.
Tô Minh quay đầu lại, nhàn nhạt nói, "Tô Tam, chuyện này, ngươi tốt nhất nên chôn sâu trong bụng, nếu như ta có phiền phức, ta sẽ trước hết giết chết ngươi."
Trong nháy mắt, Tô Tam tê dại da đầu, một luồng khí lạnh xông thẳng lên não, nỗi thống khổ trước đó trong nháy mắt dâng lên trong lòng. Hắn đột nhiên nhớ tới, thanh niên trước mắt này nhìn như vô hại cả người lẫn vật, chính là ác ma giả heo ăn thịt hổ.