Chương 170: Điều Giáo

Sơn cốc rất lớn, Tô Minh cùng Dương Nhược Kỳ hai người dần dần bước đi trong rừng. Cỏ dại mọc lại, rừng rậm tươi tốt, cỏ dại dây leo dài, gai góc chằng chịt, hai người đi rất chậm, đi một giờ mà tiến lên còn không đến ba cây số. Trong sơn cốc không có tín hiệu, Tô Minh cũng không có cách nào dùng điện thoại kêu cứu, hai người Tô Minh cũng không có khả năng ngồi yên chờ chết, bắt đầu men theo sơn cốc đi ra ngoài, Tô Minh đi ở phía trước mở đường, Dương Nhược Kỳ đi ở phía sau, hai người đều không nói gì, có chút trầm mặc. Kể từ khi một màn xấu hổ đó xảy ra, Dương Nhược Kỳ liền trở nên trầm mặc, bất luận Tô Minh nói gì, đều chỉ là im lặng, không nói gì. Tô Minh một tay cầm Sa mạc Chi Ưng, một tay cầm Hổ Nha quân đao đi ở phía trước, thỉnh thoảng còn quay đầu nhìn xem Dương Nhược Kỳ, Dương Nhược Kỳ mặc dù không nói chuyện, nhưng là khuôn mặt của nàng lại giống như quả táo mùa thu vậy ửng hồng, không dám nhìn thẳng ánh mắt của Tô Minh, mỗi khi Tô Minh nhìn sang đều phải không tự chủ được mà dời đi. Chậc chậc... Tô Minh trong lòng thầm khen vóc người của Dương Nhược Kỳ đẹp, y phục của nàng mặc trên người là quần áo Tô Minh dùng da sói hoang chế thành, loại da sói hoang này rất thô ráp, Tô Minh dùng Hổ Nha quân đao lột da xuống, sau khi dùng lửa thiêu đốt lại thêm một ít hương liệu thực vật hun khói, da sói liền trở nên mềm mại mà lại có độ dẻo dai, sau đó đem da sói cắt thành từng sợi tơ, đem da sói may lại liền thành một bộ áo ngắn quần ngắn. Cũng không biết Tô Minh là cố ý hay là như thế nào, đem áo trên làm thành áo ba lỗ siêu ngắn, Dương Nhược Kỳ mặc vào sau đó vừa vặn ôm lấy đôi gò bồng đảo đầy đặn, lộ ra vòng eo thon gọn và dẻo dai, quần da rất bó sát, mặc trên người Dương Nhược Kỳ vừa vặn, từ phía sau nhìn lại, đường cong khoa trương ở phần eo và mông đủ để khiến Tô Minh máu nóng sôi trào, còn có đôi chân dài kia luôn khiến Tô Minh không tự chủ được mà nhớ tới cặp đùi đẹp trắng nõn tròn trịa quấn quanh eo. Không biết Dương Nhược Kỳ là uống nhầm thuốc hay là thế nào, trước đó còn đối với Tô Minh đủ kiểu nhắm vào, bây giờ ngược lại giống như nàng dâu nhỏ ngoan ngoãn vâng lời, Tô Minh bảo nàng làm gì thì làm đó, chỉ là không nói chuyện. kyhuyen.ⓒom Đường đi khó khăn, giày của Dương Nhược Kỳ cùng y phục của nàng đều bị nước cuốn trôi, đi nửa ngày lòng bàn chân bị đá nhỏ làm cho máu me, đau đến mức nàng nước mắt đều sắp rơi xuống, dứt khoát ngồi dưới đất dỗi không đi nữa. “Đại tỷ, có thể hay không đừng tùy hứng như vậy, giày đưa ngươi lại không mặc, bây giờ biết sai rồi chứ?” Tô Minh bất đắc dĩ nói. “Ai cần ngươi lo.” Dương Nhược Kỳ trừng mắt liếc hắn một cái, ngoảnh mặt đi. Đôi giày kia vừa to vừa thối như vậy, nàng mới không muốn đâu. “Được rồi, đã ngươi không đi, ta liền đi đây.” Tô Minh nhún vai nói, “Sơn cốc ở đây ngay cả sói cũng có, những thứ khác như rắn, heo rừng, sâu bọ, nhất định là có rất nhiều, một đại mỹ nữ lớn như vậy, bị heo rừng ủi thì thật đáng tiếc.” Dương Nhược Kỳ đỏ bừng mặt, cả giận nói, “Cho dù ta bị sói tha đi cũng không liên quan gì đến ngươi, ngươi đi đi! Ai cần ngươi lo!” “Được được được, hảo tâm làm thành gan phổi lừa đúng không.” Tô Minh xòe xòe tay, “Vậy ta phải đi đây, chính ngươi cẩn thận.” Nói xong đầu cũng không quay lại đi về phía trước, rất nhanh liền không thấy bóng dáng đâu nữa. Dương Nhược Kỳ lúc đầu cho rằng Tô Minh là nói đùa, đợi hồi lâu đều không thấy Tô Minh nói chuyện, ngẩng đầu lên, đâu còn nhìn thấy bóng dáng Tô Minh? Xung quanh hoang vắng vô cùng, chỉ có tiếng côn trùng kêu, xa xa thỉnh thoảng còn có một hai tiếng sói tru xa xăm, rất đáng sợ, nước mắt của Dương Nhược Kỳ ào một cái lập tức chảy xuống. “Oa oa... Đã biết rõ là ức hiếp ta!” Dương Nhược Kỳ trong lòng ủy khuất, lau nước mắt, khóc thút thít nói, “Đồ hỗn đản, chiếm tiện nghi của người ta còn đối xử với người ta như vậy, oa oa...” “Ai da, là ai ức hiếp Dương đại mỹ nữ vậy?” Giọng nói khoa trương khiến Dương Nhược Kỳ kinh hỉ, ngẩng đầu lên, một khuôn mặt cười xấu xa xuất hiện trong mắt, mặc dù có chút mờ ảo, đây không phải Tô Minh thì còn ai?
kyhuyen.ⓒom Dương Nhược Kỳ lau lau nước mắt, ngoảnh mặt đi, không nói chuyện. “Thôi được rồi, là ta không tốt, ta nhận sai, được không?” Tô Minh ngồi xổm xuống, vỗ vỗ vai, “Đại tiểu thư của ta, lên đây đi.” “Ngươi không phải nói không quản ta nữa sao? Ngươi còn trở về làm gì?” Dương Nhược Kỳ nói lầm bầm, chính là không chịu lên. Sự kiên nhẫn của Tô Minh bị tiêu ma hết sạch, đi tới, vác nàng lên vai đi thẳng về phía trước. “Ngươi buông ta ra...” Dương Nhược Kỳ liều mạng giãy dụa, liền muốn xuống. Ba! Tô Minh một cái tát vỗ vào trên mông vểnh của nàng, động tác của Dương Nhược Kỳ im bặt mà dừng, sau một lát giãy dụa càng kịch liệt hơn, đập vào cánh tay của Tô Minh, “Ngươi buông ta ra!” Ba ba ba!
kyhuyen.ⓒomTô Minh không nói hai lời, lập tức đáp trả lại, mông vểnh rất có tính đàn hồi, Tô Minh vỗ rất sảng khoái, nói, “Nếu như ngươi không muốn mông bị ta đánh cho sưng lên, thì ngoan ngoãn vâng lời đi. Ta không phải cha ngươi, không có kiên nhẫn chơi với ngươi. Chọc giận ta, có tin ta hay không sẽ hiếp trước giết sau, lại hiếp lại giết ngươi, vùng hoang dã như thế này tùy tiện tìm một chỗ vứt cho sói ăn, cho dù cảnh sát cũng tìm không được chứng cứ.” Dương Nhược Kỳ lập tức yển kỳ tức cổ, thủ đoạn của Tô Minh nàng đã lĩnh giáo qua rồi, mặc dù nàng biết Tô Minh là đang hù dọa nàng, nhưng bây giờ cái mông của nàng nóng rát, nếu là nàng thật sự không nghe lời, e rằng cái mông liền thật sự muốn sưng lên rồi. Tô Minh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ở vùng hoang dã như thế này mang theo một cô gái thật sự phiền phức, bất quá cũng nhiều hơn không ít niềm vui. Ngày đầu tiên buổi tối, hai người ở trong trại bên bờ sông ngủ một đêm, cá tôm trong sông nhỏ không có thiên địch, lớn lên rất màu mỡ, Tô Minh còn ở trong rừng rậm săn được hai con thỏ rừng, nướng rất vàng óng và tươi non, lại thêm một nắm hương liệu hoang dã, càng là hương thơm ngào ngạt, khiến Dương Nhược Kỳ đều thèm ăn, ăn đến mức miệng đầy chảy mỡ. Ăn xong cơm tối, Tô Minh đem dược thảo tìm được từ rừng rậm nhai nát, toàn bộ tinh thần chú tâm đắp thuốc cho vết thương dưới lòng bàn chân của nàng, ánh lửa chiếu vào trên khuôn mặt trắng nõn của hắn, ngũ quan thanh tú của hắn lộ ra sức hấp dẫn đặc biệt, Dương Nhược Kỳ nhìn khuôn mặt Tô Minh, có chút mê mẩn, ngũ quan tinh xảo, khuôn mặt thanh tú, không tính là rất đẹp trai, nhưng lại rất dễ nhìn, ánh lửa chiếu khuôn mặt của hắn thành màu vàng kim, lờ mờ còn có thể nhìn thấy sợi lông tơ trắng mịn kia, mới khiến Dương Nhược Kỳ nhớ tới tuổi của Tô Minh còn không lớn bằng nàng. “Xong rồi.” Tô Minh ngẩng đầu lên, Dương Nhược Kỳ vội vàng ngoảnh mặt đi, sợ Tô Minh nhìn thấy. “Ngủ một giấc đi, ngày mai thức dậy sẽ tốt thôi.” Tô Minh cầm lấy Sa mạc Chi Ưng giắt ở bên hông, nói, “Ngày mai tiếp tục đi đường, ngày mai đi thêm một ngày nữa có thể là sẽ ra khỏi sơn cốc này.” “Ừm.” Dương Nhược Kỳ khẽ đáp một tiếng, giống như nàng dâu nhỏ ngoan ngoãn vâng lời. Đã đi trọn vẹn ba ngày, hai người đã ra khỏi sơn cốc, mà bọn họ cũng có thêm một tiểu đồng bọn, một con chim ưng non bị gãy chân. Nó lớn lên yếu đuối nhất, bị huynh đệ tỷ muội từ trong ổ đẩy ra rơi xuống đất, thuộc về con vật đáng thương bị vứt bỏ, giờ phút này đang ở trên bờ vai của Tô Minh vui vẻ nhảy tới nhảy lui, vô tư vô lự. Dòng sông ở miệng sơn cốc dần dần trở nên rộng hơn, dòng nước cũng dần dần trở nên cạn hơn, nhưng điều khiến người ta tuyệt vọng là, ở xa xa là một mảnh vách đá đứt đoạn, nước sông rơi xuống phía dưới hình thành một thác nước, chảy thẳng xuống, so với vách đá mà bọn họ rơi xuống còn cao hơn. Xa xa, thôn làng, đường cái, đồng ruộng đại diện cho thế giới văn minh nhân loại rõ ràng có thể nhìn thấy, nhưng chênh lệch mực nước của dòng sông kia tựa như một con hào tự nhiên, cách tuyệt hoàn toàn hai người với thế giới văn minh bên ngoài. “Làm sao bây giờ?” Dương Nhược Kỳ có chút tuyệt vọng, không khỏi nhìn về phía Tô Minh, một cái nhìn này không khỏi mắt trợn trắng.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị