“Viện trưởng Triệu, bệnh nhân này là căn bản không thể cứu lại được!”
“Đúng vậy, người bệnh bị thương tổn kết hợp ngực bụng cực kỳ nghiêm trọng như thế này, sốc mất máu, tiên lượng cực kỳ kém, hiện tại chỉ dựa vào truyền máu để cầm cự, lên bàn mổ chắc chắn sẽ không thể xuống được, nếu quả thật chết trên bàn mổ, bệnh viện của chúng ta rất có khả năng sẽ dính vào tranh chấp y tế.” Trưởng khoa Y vụ vốn xuất thân là bác sĩ ngoại khoa, phân tích mà nói, “Người nhà có lai lịch rất lớn, chúng ta hãy dựa theo quy chế mà làm đi.”
“Vậy cũng chỉ có thể làm như vậy.” Triệu Đông Hải thở dài một tiếng, “Đáng tiếc thật, tuổi còn nhỏ như vậy.”
“Ai da, hầu như mỗi tháng tôi đều gặp qua bệnh nhân như thế này, nếu chỉ là vết thương ở ngực hoặc bụng, thì còn có thể làm phẫu thuật, nhưng loại nghiêm trọng như của nàng, từ trước đến giờ chưa từng sống sót.”
Mấy nữ hộ sĩ cũng cảm thấy rất đồng tình, có mấy người đã làm mẹ của hài tử, vừa rồi nhìn thấy sự bi thống của Chu Vũ Vân, cũng không khỏi có chút khó chịu, nhưng, ai cũng bó tay không giúp được gì.
Bên ngoài phòng cấp cứu, Khang Bằng sống một ngày bằng một năm. Hắn gọi điện thoại báo cho người nhà, sau khi buông điện thoại xuống thì sờ đến một tờ giấy kia, nhìn thấy số điện thoại trên mặt, hắn ma xui quỷ khiến đã gọi điện thoại này, hắn cũng không biết tại sao, đợi đến khi buông điện thoại xuống hận không thể tự vả hai bạt tay, má nó, là muốn hắn đến xem trò vui sao?
Người nhà của hắn đã đến, phụ thân hắn, Khang Thủ Nghiệp đại khái năm mươi lăm tuổi tả hữu, thân hình không sai biệt lắm với Khang Bằng, hơi mập một chút, nhưng bảo dưỡng rất tốt, nhận được điện thoại của Khang Bằng, người nhà của bọn họ lập tức vô cùng lo lắng chạy tới. Mẫu thân hắn, Liêu Mẫn Hoa khoảng năm mươi tuổi tả hữu, thân hình đẫy đà, mặc một bộ váy màu đỏ tươi, đeo một chiếc túi xách MK, rất có khí chất phu nhân nhà giàu, đương nhiên so với Chu Vũ Vân, nhất định là không thể so sánh.
“Ai da, Bằng tử, con không sao chứ? Có bị thương không?” Liêu Mẫn Hoa khẩn trương kéo tay Khang Bằng, cẩn thận quan sát, quan tâm hỏi.
ḱyhuyen.ⓒom
“Mẹ, con không sao.” Khang Bằng nghẹn ngào nói, hắn hoàn toàn là bị dọa sợ rồi.
“Chu Tổng, chào cô.” Khang Thủ Nghiệp hung hăng trợn mắt nhìn Khang Bằng một cái, đi đến bên cạnh Chu Vũ Vân, tư thái đặt rất thấp, “Chu Tổng, cô xem, Bằng tử nhà chúng tôi cũng không phải cố ý, cô xem…”
“Tiên sinh, xin ngài hãy để tổng tài nhà chúng tôi yên tĩnh một lát.” Một nữ vệ sĩ dáng người hoàn toàn không thua kém nam nhân, bưu hãn khôi ngô, chặn ở trước người Khang Thủ Nghiệp, nói, “Tổng tài nhà chúng tôi hiện tại không muốn cùng bất luận kẻ nào nói chuyện.”
“Cái này… có liên quan đến hài tử của chúng tôi.” Trong lòng Khang Thủ Nghiệp có chút tức giận, nhưng trên mặt lại càng là cười làm lành, nói, “Cô cũng biết, chúng tôi…”
“Cút!” Chu Vũ Vân quay đầu lại, lên tiếng quát, gương mặt tiếu mỹ như băng sơn băng lãnh, cái lạnh lẽo đó dường như vươn ra khỏi cơ thể nàng, bao trùm khắp bốn phương tám hướng, khiến Khang Bằng cách đó ba mét cũng không khỏi rùng mình.
“Này, cô sao lại như vậy?” Liêu Mẫn Hoa nhìn thấy lão công bị đối xử tệ, liền không chịu nữa, vặn vẹo vòng eo như thùng nước đi tới, giày cao gót dưới chân nàng giẫm trên mặt đất, trong hoàn cảnh yên tĩnh càng thêm chói tai, nàng tức giận nhìn Chu Vũ Vân, kêu lên, “Con trai của chúng tôi cũng là người bị hại mà, cô nhìn xem hắn cũng bị thương rồi, rốt cuộc cô muốn thế nào? Một chuyện này con trai của tôi có trách nhiệm, nữ nhi của cô cũng không thoát khỏi liên quan đâu, tuổi còn nhỏ như vậy mà đã học lái xe, cô trừng mắt nhìn lão Khang nhà chúng tôi làm gì, có bản lĩnh thì cô hãy dạy con gái cô thật tốt đi.”
“Tôi mặc kệ nữ nhi của tôi có trách nhiệm hay không.” Chu Vũ Vân hai mắt lộ ra vẻ điên cuồng, từng chữ từng chữ nói, “Nếu như nữ nhi của tôi không cứu lại được, thì anh cứ chờ để thu thi thể cho con trai mình đi!”
Sắc mặt Khang Bằng và Khang Thủ Nghiệp đều không khỏi đại biến.
“Cô…” Liêu Mẫn Hoa chỉ vào Chu Vũ Vân, “Cái bà điên này…”
“Tôi chính là điên rồi.” Chu Vũ Vân nhìn chằm chằm Khang Bằng, dường như muốn ăn thịt người, nhưng nét mặt của nàng lại cực kỳ bình thản, giọng nói cũng rất bình thản, “Hết thảy tất cả của tôi đều là vì nữ nhi của tôi, nếu như nàng không cứu lại được, thì còn giữ lại để làm gì?”
ḱyhuyen.ⓒom
Sắc mặt Khang Thủ Nghiệp tối sầm lại, thân gia của Chu Vũ Vân ít nhất cũng có hơn trăm ức, nếu là nàng đã quyết tâm muốn đối đầu với Khang gia của hắn, nhất định sẽ khiến Khang gia bị tổn thương nặng nề, đến lúc đó những huynh đệ tỷ muội khác sao lại cam lòng cùng Chu Vũ Vân sống chết? Vậy thì Khang gia vì lấy lòng Chu Vũ Vân, ắt hẳn sẽ từ bỏ chi mạch của bọn họ.
“Đồ hỗn xược!” Nghĩ đến đây, Khang Thủ Nghiệp vung một bạt tay vào mặt Khang Bằng, đánh cho nửa bên mặt hắn sưng đỏ lên.
“Lão Khang, ông điên rồi sao?” Liêu Mẫn Hoa như phát điên che chắn trước người Khang Bằng, “Ông làm gì mà đánh con trai chúng tôi?”
“Đánh hắn sao? Tôi còn muốn giết chết hắn đây này.” Khang Thủ Nghiệp tức đến bảy khiếu bốc khói, hắn vắt óc suy nghĩ làm sao để vượt qua cửa ải này, nhưng nhân mạng đang ở bên trong, nghe tiếng vang của thiết bị truyền ra từ bên trong, càng làm cho người ta tâm thần bất an.
Cửa mở ra.
Triệu Đông Hải bước ra ngoài, sắc mặt ngưng trọng, Chu Vũ Vân lập tức tiến lên nghênh tiếp, “Viện trưởng Triệu, Khổng Tước nhà chúng tôi…”
“Thật có lỗi, Chu Tổng, chúng tôi đã cố hết sức rồi.” Triệu Đông Hải lắc đầu, nói, “Nhưng hiện tại sinh mệnh dấu hiệu không thể ổn định, mạch của nàng càng ngày càng yếu, chúng tôi cũng không có biện pháp nào, bệnh tình của nàng thực sự quá nghiêm trọng rồi!”
“Phẫu thuật thì sao? Nếu như làm phẫu thuật có cơ hội không?” Chu Vũ Vân dường như đã nắm được một cọng cỏ cứu mạng cuối cùng.
ḱyhuyen.ⓒom“Làm phẫu thuật chỉ sẽ tăng nhanh quá trình của nàng.” Triệu Đông Hải thở dài một tiếng, nói, “Chu Tổng, thật có lỗi.”
“Chẳng lẽ thực sự không còn chút biện pháp nào nữa sao?” Sắc mặt Chu Vũ Vân tái mét, trong con ngươi xinh đẹp đã không còn tiêu điểm, chỉ có tuyệt vọng.
“Nếu như có thể tìm được phương pháp cầm máu, có lẽ có thể có được cơ hội phẫu thuật.” Triệu Đông Hải nhìn thần sắc chờ đợi của Chu Vũ Vân, rốt cuộc vẫn có chút không đành lòng, nói, “Nhưng về cơ bản là không có khả năng!”
Sắc mặt Chu Vũ Vân đại biến, phẫn nộ và lo lắng cuối cùng cũng làm tiêu tan tia lý trí cuối cùng của nàng, chỉ vào Triệu Đông Hải cả giận nói, “Các người đều là ăn hại cái gì chứ, nếu như nữ nhi của tôi mất rồi, tôi sẽ khiến các người đóng cửa!”
Khóe miệng Triệu Đông Hải đắng chát, nghe thấy tiếng gào thét của Chu Vũ Vân, hắn đặc biệt uất ức, đang muốn nói chuyện, bên trong liền truyền đến tiếng kinh hô, “Viện trưởng Triệu, điện tâm đồ của bệnh nhân đã thành một đường thẳng, tim ngừng đập rồi!”
Triệu Đông Hải vội vàng đi vào bên trong chỉ đạo cấp cứu.
Sắc mặt Khang Bằng, Khang Thủ Nghiệp trong nháy mắt tái mét, đầu óc trống rỗng.
Xong rồi!
Bên kia, Chu Vũ Vân che mặt khóc thút thít không tiếng động, một lát sau, nàng lau khô nước mắt, trên mặt tràn đầy vẻ quyết tuyệt.
Nàng lấy điện thoại ra, từng mệnh lệnh một nhanh chóng xuyên qua trong sợi quang, hạ đạt đến từng chiếc điện thoại cụ thể, đội ngũ của nàng bắt đầu vận hành tinh chuẩn và hiệu quả cao như máy móc vậy.
Rất nhanh, chuông điện thoại của Khang Thủ Nghiệp liền vang lên.
“Khang Tổng, cổ phiếu của công ty chúng tôi bị ác ý thu mua, hiện tại đối phương đã nắm giữ mười phần trăm, không được bao lâu nữa, chỉ sợ chúng ta sẽ mất đi địa vị chủ đạo!”
“Khang Tổng, vừa rồi siêu thị Huệ Dân liên tục đã loại bỏ sản phẩm của chúng ta, còn gửi cho chúng ta thư luật sư, nói chất lượng sản phẩm của chúng ta không đạt chuẩn, không đạt được tiêu chuẩn sản phẩm của Âu Mỹ!”
Sắc mặt Khang Thủ Nghiệp trắng bệch, hắn biết, đây là Chu Vũ Vân đã ra tay.
Người phụ nữ điên cuồng này, vừa ra tay chính là lôi đình sấm sét, căn bản cũng không cho hắn thời gian chuẩn bị, cho đến hiện tại, tổn thất của hắn đã vượt quá ba trăm triệu, mà lại con số này còn đang không ngừng tăng lên…
“Đồ chó chết đáng nguyền rủa!” Sắc mặt Khang Thủ Nghiệp tái mét, Chu Vũ Vân căn bản cũng không để ý đến hắn, Khang Thủ Nghiệp nghe điện thoại, sắc mặt càng ngày càng khó coi, như vừa mất cha mất mẹ, không màng đến sự ngăn cản của Liêu Mẫn Hoa, một cước đá vào người Khang Bằng, đá cho Khang Bằng lùi lại, suýt chút nữa té ngã trên đất.
Mắt thấy đầu Khang Bằng liền muốn đập vào tường phía sau, một bàn tay đỡ lấy hắn, khiến hắn đứng thẳng dậy, thì ra là Mạnh Hạo và Tô Minh đã đến kịp.
“Bằng tử, hiện tại là tình huống gì?” Mạnh Hạo và Tô Minh vội vàng chạy tới, nhìn thấy Khang Bằng, hỏi.
“Hạo ca…” Khang Bằng khóc rống không thành tiếng, nghẹn ngào kể lại toàn bộ sự việc một lần, “Con cũng không biết ở đó sẽ có xe chạy tới…”