Chương 92: Thiên Tử Long Khí

Trong biệt thự còn nhiều, rất nhiều phòng, Tô Minh sai người nhấc Ngụy Thanh Vân vào phòng, đuổi tất cả mọi người ra ngoài, rồi sau đó khóa trái cửa lại. Chúc Đông Phong, Liêu Nhất Phàm đối với việc Tô Minh cứu chữa Ngụy Thanh Vân như thế nào đều tràn đầy lòng hiếu kỳ. Trong tình huống này, cho dù có cảnh giới Mã Đạp Phi Yến cũng không thể làm gì được. Bọn họ rất muốn biết Tô Minh có dự định gì, nhưng bị từ chối ở bên ngoài, trong lòng có chút không thoải mái. Bọn họ là những lão chuyên gia đức cao vọng trọng, từ trước đến nay chỉ có bọn họ từ chối người khác, bây giờ mới được trải nghiệm cái tư vị bị từ chối. Tô Minh lười biếng chẳng thèm quản ngươi sướng hay không, dù sao chỉ cần đừng làm chính mình khó chịu là được. Chủ yếu là khung cảnh tiếp theo, không thích hợp để quan sát. Ngụy Thanh Vân nằm ở trên giường, răng nghiến chặt, hôn mê bất tỉnh, hơi thở nông và gấp. Tiềm năng của ông ta lập tức bị tiêu hao toàn bộ mà không chiếm được bổ sung, đây là cơ chế phòng hộ của bản thân ông ta đối với cơ thể. Tô Minh đối với lão nhân gia Ngụy Thanh Vân vẫn tràn đầy kính ý. Lão nhân gia cốt khí cứng cỏi, không sợ chết, nhưng lại sợ chết trên giường bệnh. Tô Minh cảm thấy nếu cứ thế mà chết thì đáng tiếc lắm. "Nhất định phải được đó!" Tô Minh hít sâu một cái, khoanh chân mà ngồi, hai bàn tay đan vào nhau ở trước ngực, đoàn long ngọc bội bị hắn nắm chặt trong tay, điên cuồng vận chuyển Tạo Hóa Kinh. Hai tay hắn nuốt chửng linh khí nồng đậm, từng tia từng sợi linh khí từ trong ngọc bội được hấp thu ra, tràn ngập trong không khí hình thành một luồng vân vụ màu vàng kim nhạt. Bốn đường kinh lạc đã được đả thông hoàn toàn bị linh khí như mưa to lũ ống tràn ngập, cuồn cuộn vô cùng tuôn tới đan điền của Tô Minh, được chuyển hóa thành ngũ sắc Tạo Hóa Chân Khí, rồi sau đó bị Tô Minh khống chế, xung kích tới Túc Dương Minh Vị Kinh. Túc Dương Minh Vị Kinh bắt nguồn từ bên cạnh mũi, lên tới đầu mũi, dọc theo bên ngoài mũi mà xuống huyệt Thừa Khấp, tuần hành qua hàm dưới, trước tai. Chủ mạch đi từ cổ xuống ngực, phần bên trong thuộc Vị Lạc Tỳ, phần bên ngoài thì từ háng dọc theo phía trước đùi mà xuống tới ngón chân. Túc Dương Minh Vị Kinh phân tả hữu tuần hành, từ đầu đến chân, nếu là có thể đả thông, thực lực của Tô Minh sẽ có sự tăng lên cực lớn. kyhuyen.ⓒom Huyệt Thừa Khấp ở đáy mắt bị chân khí bạo lực đả thông, Tô Minh đau đến chảy ròng nước mắt. Điều này không liên quan đến khả năng chịu đựng của hắn, mà là kết quả của việc cơn đau kích thích tuyến lệ tiết ra. Tô Minh giống như đang chơi trò chơi vậy, khống chế chân khí không ngừng đả thông từng huyệt đạo, cuối cùng đến Lệ Đoái Huyệt. Sau khi Lệ Đoái Huyệt bị đả thông, toàn bộ Túc Dương Minh Vị Kinh giống như mương nước thông suốt toàn tuyến, chân khí cốt cốt chảy, cơn đau dữ dội biến mất ngay lập tức, thay vào đó là cảm giác nhẹ nhàng như chim yến, khiến Tô Minh dễ chịu đến mức sắp rên rỉ ra tiếng. Tô Minh tai thính mắt sáng, không ngừng hấp thu lực lượng từ đoàn long ngọc bội. Bỗng nhiên, hắn nghe thấy một tiếng long ngâm cao vút, không dứt bên tai, khiến Tô Minh giật mình một cái. Hắn phát hiện có một cỗ năng lượng màu vàng kim nhạt từ trong ngọc bội bay ra, mờ ảo hiện lên hình rồng. Mặc dù mơ hồ, nhưng lại mang theo một luồng uy thế. Cỗ năng lượng hình rồng màu vàng kim nhạt đó ban đầu có chút chống cự, nhưng lại bị Tạo Hóa Kinh đang vận chuyển điên cuồng không chút khách khí hấp thu vào. Chân khí trong cơ thể Tô Minh đều nhiễm phải một tầng màu vàng kim nhạt. Tô Minh lúc đầu có chút kinh hoảng, nhưng đợi sau khi hắn kiểm tra thì phát hiện cỗ năng lượng màu vàng kim nhạt này không có bất kỳ tác hại nào, ngược lại càng khiến chân khí của hắn trở nên đường hoàng chính khí. Kinh ngạc về lai lịch của linh khí, Tô Minh cũng lười quản, toàn tâm toàn ý hấp thu linh khí từ ngọc bội. Điều Tô Minh không biết là, luồng linh khí màu vàng óng này mang tên Thiên Tử Long Khí, có hiệu quả trừ tà. Có câu nói là người dưỡng ngọc, ngọc dưỡng người, thời cổ đại chỉ có Hoàng gia tử đệ mới có thể đeo ngọc bội hình rồng. Dần dà, khối đoàn long ngọc bội này đã hấp thu một tia Thiên Tử Long Khí, chứa đựng trong đó, bách tà bất xâm. Tô Minh một hơi làm một mạch, hấp thu toàn bộ cỗ Thiên Tử Long Khí kia. Tiếng long ngâm không dứt bên tai, Tô Minh điên cuồng hấp thu linh khí từ ngọc bội xông vào Tỉnh Huyệt Ẩn Bạch Huyệt của Túc Thái Âm Tỳ Kinh, rồi sau đó tuần theo các huyệt Đại Đô, Công Tôn mà xung xuống, thế như chẻ tre, muốn một hơi làm một mạch đả thông Túc Thái Âm Tỳ Kinh! Oanh! Da hai chân Tô Minh sưng trướng, như có mãng xà đang đào hang vậy, từng tia từng sợi chất bẩn tanh hôi tuôn ra từ da hắn. Rất nhanh, toàn bộ căn phòng trở nên đặc biệt tanh hôi vô cùng. Ước chừng mười phút sau, toàn bộ Túc Thái Âm Tỳ Kinh của Tô Minh đã đả thông, dừng lại ở Đại Bao Huyệt dưới nách. Tô Minh tinh thần sảng khoái, chân khí trong cơ thể tuần hành càng thêm thoải mái. Mặc dù chưa hoàn toàn hình thành đại chu thiên, nhưng tốc độ so trước đó đã nhanh hơn gấp đôi không chỉ một lần. Tô Minh còn chưa kịp vui sướng, hơi thở của Ngụy Thanh Vân bên cạnh đã càng lúc càng yếu ớt, dấu hiệu sinh mệnh đang dần dần tiêu trừ. "Không tốt!" Tô Minh mở mắt, một chưởng đánh ra, Tạo Hóa Chân Khí trào dâng từ lòng bàn tay tuôn ra, rót vào trong cơ thể Ngụy Thanh Vân. Từng tia từng sợi Tạo Hóa Chân Khí ngưng tụ thành tơ, được Tô Minh khống chế, từng tia yếu đuối vô cùng được đưa vào khắp toàn thân Ngụy Thanh Vân. Tạo Hóa Chân Khí là sản vật của Thiên Địa linh khí sau khi chuyển hóa, so với linh khí chứa đựng trong nhân sâm núi hoang còn nồng đậm hơn, lại càng dễ hấp thu đối với cơ thể người. Tô Minh cẩn thận cẩn trọng khống chế chân khí chu du trong ngũ tạng lục phủ của Ngụy Thanh Vân. Ngũ tạng lục phủ của ông ta tựa như thổ địa khô cạn được đến sự dưỡng ẩm của cam lâm vậy, chậm rãi phô bày một tia sinh cơ.
kyhuyen.ⓒom Ngoài cửa, bọn người Ngụy Hiểu Đông vô cùng dày vò, như là kiến bò chảo nóng vậy, đi đi lại lại. Hứa Thanh Tuyền, Hứa Tình Tuyết nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, trong lòng đang cầu nguyện. "Ông trời ơi, nhất định phải phù hộ cụ bình an vượt qua!" Trên mặt Ngụy Hiểu Đông cũng không khỏi lộ ra một vòng vẻ lo lắng. "Lưu sư đệ, ngươi có thể hay không tiết lộ chút gì đó cho chúng ta, Tô Minh này đến cùng có lai lịch gì?" Chúc Đông Phong hỏi. Theo hắn xem ra, Tô Minh là do Lưu Ân mời đến, hẳn là rất quen thuộc mới đúng. "Ừm..." Lưu Ân chớp chớp mắt, "Nếu như ta nói ta không rất quen hắn, các ngươi tin hay không?" "..." Chúc Đông Phong và Liêu Nhất Phàm liếc mắt khinh bỉ, mẹ nó, không quen mà ngươi cũng dám lớn mật như vậy sao? Ngươi điên rồi sao. Cánh cửa đại sảnh đột nhiên bị đẩy ra, một bóng người cao lớn uy vũ xông vào, chiều cao trọn vẹn 1m85, lông mày rậm mắt to, trán vuông miệng rộng, sống mũi cao thẳng, trên tay đeo một chiếc đồng hồ đeo tay hiệu Vacheron Constantin. Hắn mặc trên người một thân vest thẳng tắp, trên mặt mang một vòng vẻ nôn nóng, sải bước đi vào, vội vã hỏi: "Đại ca, lão già sao rồi?" "Nhị cữu!" Hứa Thanh Tuyền trên mặt lộ ra một vòng vẻ vui mừng, chào hỏi.
kyhuyen.ⓒom"Nhị cữu tốt." Hứa Quang Vinh nhìn thấy Ngụy Kinh Vân, sắc mặt đại biến, mặt khổ sở chào hỏi. "Kinh Vân, ngươi trở về rồi!" Ngụy Hiểu Đông hướng Ngụy Kinh Vân gật đầu, nhíu mày nói: "Ngươi tốt xấu cũng là một doanh nhân, sao lại xúc động như vậy? Nếu là người ngoài nhìn thấy, chẳng phải là bỗng dưng bị người ta coi thường sao?" Ngụy Kinh Vân đối với vị đại ca Ngụy Hiểu Đông này vẫn rất kính sợ, cười gượng một tiếng, nói: "Con đây chẳng phải là quan tâm cụ nên mới rối loạn sao, đúng rồi, cụ đâu rồi?" "Nhị cữu, Tô đại ca đang ở bên trong trị liệu cho ông ngoại ạ." Hứa Thanh Tuyền nói nhỏ, "Anh ấy bảo chúng ta chờ ở bên ngoài." "Tô đại ca? Là chuyên gia của bệnh viện nào?" Ngụy Kinh Vân nghi hoặc hỏi, hắn giống như chưa từng nghe nói qua có chuyên gia nào họ Tô cả, chẳng lẽ là từ tỉnh thành đến?
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị