Chương 103: Tập bắn

Nàng hơi khó hiểu Tô Minh. Khi ở nhà hàng, nàng từ xa đã thấy Tô Minh và Ngụy Kinh Vân. Một bộ phận lớn khách hàng đến Ngọc Đô Sơn Trang tiêu dùng là tầng lớp công sở, nhưng những người dùng bữa ở lầu ba lại là con em nhà giàu Lâm Thành. Họ có người thích thưởng thức văn nghệ, có người thích sống kiểu tiểu tư sản, thích thể hiện cá tính. Họ hiểu sự tao nhã, biết liêm sỉ, tự cho mình là quý tộc, ăn uống cầu kỳ, chậm rãi thưởng thức, vĩnh viễn không thể nào ăn như Tô Minh – hệt một con sói đói nuốt ngấu nghiến. Quý tộc vĩnh viễn không bao giờ thô lỗ. Nếu là người bình thường, cho dù mặt dày đến mấy, dưới con mắt nhìn trừng trừng mà bị Võ Thanh châm chọc như vậy, cho dù giả vờ bình tĩnh cũng khó tránh khỏi có chút thất thố. Nhưng nàng đã cẩn thận quan sát tư thái của Tô Minh, ung dung như chốn không người, rất thản nhiên, đối mặt với sự giễu cợt của Võ Thanh không hèn mọn cũng không lên tiếng, ngay lập tức lại đào hố cho Võ Thanh. Bây giờ ngẫm lại, Quan Hân rất khẳng định ba vòng bắn tên đó là cái hố Tô Minh đào cho Võ Thanh. Vòng thứ nhất hòa nhau, vòng thứ hai hơi có chút ưu thế, khiến Võ Thanh nhìn thấy hi vọng chiến thắng, nhưng vòng thứ ba lại đột nhiên bùng nổ, dùng thực lực tuyệt đối trực tiếp nghiền nát Võ Thanh đang ảo tưởng chiến thắng thành tro bụi! Quan Hân đã cảm thấy nhức cả trứng thay cho Võ Thanh, ước chừng về sau một khoảng thời gian dài Võ Thanh hễ nhớ tới bắn tên đều sẽ có ám ảnh. Có thực lực, có tâm cơ, đây là đánh giá của Quan Hân về Tô Minh. Nhưng nhìn thấy bộ dáng hắn đang ngủ, lại hình như đơn thuần như đứa bé, thuần khiết khiến người ta nhịn không được muốn tới gần. Hắn vì sao lại muốn cùng mình mượn ngọc bội chứ? Ngọc bội này không đắt, đây là số tiền đầu tiên Quan Hân tự mình kiếm được để mua, 8,888 tệ. Tuy rẻ nhưng rất có ý nghĩa kỷ niệm. Chẳng lẽ hắn có ý với mình? Hắn thích loại phụ nữ thành thục như mình sao? Quan Hân suy đoán đủ điều, tim đập như hươu chạy. “Lão Nhị đâu rồi?” Tô Minh mở mắt ra, thấy Quan Hân ánh mắt sáng quắc nhìn mình, quay đầu nhìn nhìn không thấy Ngụy Kinh Vân đâu, hỏi. “Có thể hay không đừng nói những chủ đề thô tục như vậy trước mặt một nữ hài tử chứ.” Quan Hân khuôn mặt xinh đẹp hơi ửng đỏ, những ngón tay thon dài khẽ vuốt một chút tóc mái, muôn vàn phong tình, sáng quắc nhìn chằm chằm Tô Minh, “Ngươi với Kinh Vân là quan hệ gì?” ḳyhuyen.ⓒom “Ngươi đoán xem?” Tô Minh chớp chớp mắt, đối với nữ nhân mượn ngọc bội của hắn rất có hảo cảm, kim chủ chính là Thượng Đế a. “Ngươi người này thật không thành thật. Ta đều xem ngươi là bằng hữu rồi, còn giấu giếm ta.” Quan Hân đặt mông ngồi trên chỗ tựa lưng của ghế sô pha, hơi có chút bất mãn nhíu mũi ngọc, “Ngươi có lỗi với ta à?” “Chúng ta tựa như là ngày đầu tiên quen biết mà?” Tô Minh chớp chớp mắt, trong lòng tim đập thình thịch, thể hương của Quan Hân này rất mê người, khiến trái tim của hắn không thôi xao động. “Hừ, ngày đầu tiên quen biết, ngươi còn cùng ta mượn gia bảo của ta chứ.” Tô Minh nắm ngọc bội cảm thấy hơi nóng tay, lật tay đem ngọc bội bày ra lòng bàn tay, nhìn ngọc bội ánh sáng hơi ảm đạm, Tô Minh hơi có chút chột dạ, “Đây là gia bảo của ngươi sao? Mẹ ngươi truyền lại cho ngươi?” “Từ đời con cháu của ta bắt đầu truyền xuống.” Quan Hân cười tủm tỉm nói, “Ngươi cũng phải cẩn thận một chút đó, ngọc bội này để lại trăm năm sau nhất định giá trị liên thành.” “Được rồi, cám ơn gia bảo của ngươi, ta nhìn đủ rồi.” Tô Minh chuẩn bị đem nó trả lại cho Quan Hân, hắn đã hấp thụ một bộ phận lớn linh khí, mặc dù chất liệu của ngọc bội này sẽ hơi ảnh hưởng một chút, nhưng người bình thường nhìn không ra. Nếu như hắn đem linh khí này hấp thụ hết, ngọc bội này liền biến thành khối đá rồi. “Ngươi giúp ta đeo lên.” Quan Hân nũng nịu. Tô Minh không chịu nổi nàng, đứng ở sau lưng Quan Hân. Không thể không nói, Quan Hân tuy đã ba mươi mấy tuổi, nhưng nàng bảo dưỡng rất tốt, trên mặt nhìn không ra bất kỳ dấu vết nào. Thân hình của nàng cũng rất đầy đặn, bộ đồ công sở được cắt may ôm sát thân làm tôn lên đường cong của nàng càng thêm động lòng người. Cái cúc đầu tiên của áo sơ mi không cài lên, nàng cúi đầu xuống, từ góc độ của Tô Minh vừa vặn có thể nhìn thấy khe hở giữa áo sơ mi và làn da, có thể thấy một đoạn ren hoa, còn có một nửa thân hình trắng nõn nà không tì vết đầy đặn kia, khiến Tô Minh nhịn không được nuốt nước miếng một cái. Ngọc bội trượt theo làn da rủ xuống treo trước xương ngực, Tô Minh vụng về cài dây chuyền, ngón tay vô ý chạm vào làn da trắng nõn trơn mịn nơi chiếc cổ thon dài của Quan Hân, trong lòng Tô Minh rung động, Quan Hân tim đập như hươu chạy. Ở góc độ Tô Minh không nhìn thấy, khuôn mặt Quan Hân tựa như quả táo mùa thu đỏ bừng lên.
ḳyhuyen.ⓒom “Ai nha, ta bất quá mới đi ra ngoài một lát, các ngươi đã…” Ngụy Kinh Vân đẩy cửa ra, hắc hắc giơ ngón tay cái về phía Tô Minh, ôm mặt, “Ta cái gì cũng không nhìn thấy, các ngươi cứ tiếp tục đi.” “Cút!” Quan Hân hơi thẹn thùng và tức giận, kêu lên, “Ngụy lão nhị, có phải da ngươi ngứa rồi sao? Có muốn hay không chúng ta so một lần nữa?” “Đừng mà, ta sai rồi!” Ngụy Kinh Vân lắc đầu như trống lắc, trò chơi dã chiến hắn chỉ có phần bị Quan Hân ngược đãi, mỗi một lần đều bị đánh cho quỷ khóc sói gào, đặc biệt mất mặt, trong vòng bạn bè đã thành trò cười rồi. Ngụy Kinh Vân, Quan Hân đối với Tô Minh quan tâm đủ đường, dẫn Tô Minh tiếp tục tham quan Ngọc Đô Sơn Trang, sân golf, trung tâm spa, võ quán các loại đều có đủ. Mà Tô Minh cảm thấy hứng thú nhất chính là trường bắn. Mỗi nam hài tử đối với khí giới đều có một loại tình cảm đặc thù, giống như khi còn nhỏ xem phim truyền hình võ hiệp thích múa đao múa kiếm vậy, lớn lên liền biến thành khí giới rồi. Ở Hoa Quốc quản lý khí giới quá nghiêm ngặt, đừng nói là nắm giữ, cho dù là muốn nhìn thấy khí giới chân chính cũng hơi có chút khó khăn. Tô Minh nhìn khí giới màu đen nhánh băng lãnh có cảm giác kim loại, hơi có chút yêu không buông tay. Ngụy Kinh Vân đối với khí giới hiểu rõ có hạn, cũng chơi rất thành thạo, nhưng đối với cấu tạo của khí giới thì hai mắt liền không biết gì cả. Tô Minh phát hiện Quan Hân mới là cao thủ ẩn tàng, nàng kể cho Tô Minh chi tiết về các loại khí giới như AK47, Browning, súng trường tấn công M36 của Đức, súng trường M16 của Mỹ, công ty sản xuất, công nghệ chế tạo, lý niệm thiết kế, cấu tạo độc đáo, chất lượng ưu劣, cỡ nòng các loại, như kể gia bảo. Rầm rầm rầm… Phòng bắn truyền đến tiếng súng dày đặc. Tô Minh, Ngụy Kinh Vân, Quan Hân ba người mang theo nút bịt tai, đem âm thanh chói tai ngăn cách ở bên ngoài tai, thoải mái vung vãi đạn.
ḳyhuyen.ⓒomTô Minh nắm một khẩu súng lục Beretta 92F, loại súng lục này độ chính xác cao, dễ bảo trì, tỷ lệ trục trặc thấp, tương đối phổ biến. Nhưng sức giật cũng không nhỏ, đối với thể chất của Tô Minh mà nói, lại không có vấn đề gì quá lớn. Sau khi nghỉ ngơi, trừ chân khí còn chưa hoàn toàn khôi phục ra, tinh khí thần của hắn đều đã khôi phục đến trạng thái đỉnh phong. Với cường độ nhục thể của hắn, một chút sức giật này căn bản cũng không thành bất kỳ vấn đề gì. Nhìn thấy thành tích kinh người hiển thị trên màn hình điện tử báo ra, Quan Hân và Ngụy Kinh Vân đều kinh ngạc đến nói không nên lời. Trừ ba phát súng ban đầu của Tô Minh sức giật còn hơi có chút sai lệch, bắn được tám điểm ra, những cái còn lại đều là từng vòng 10 điểm lóe sáng, khiến hai người nhìn nhau mặt đầy mộng bức. “Ngươi trước kia từng luyện bắn súng sao?” Quan Hân kinh ngạc hỏi. “Luyện qua rồi a.” Tô Minh đương nhiên gật đầu một cái. Khi Quan Hân thở phào một hơi thì hắn tiếp tục nói, hơi có chút tức giận nói, “Lúc quân huấn đại học kết thúc huấn luyện viên có dạy qua, mỗi người đều có thể bắn hai phát súng. Má ơi, khi đó còn nộp 100 tệ, trường học quá bóc lột!” “…” Quan Hân và Ngụy Kinh Vân biểu thị đã nhận một vạn điểm tổn thương. So với những kẻ tiêu hao đạn lớn như bọn họ, hai viên đạn kia của ngươi tính là cái rắm gì chứ! Nhất thời, trong lòng dâng lên cảm giác thất bại nồng đậm. Nhìn Tô Minh hăng hái nạp đạn, bắn súng, hai người nhìn nhau một cái, hiểu ý nhau liền lùi sang một bên, không chuẩn bị cùng Tô Minh chơi với nhau nữa. Má ơi, cùng quái thai chơi với nhau, thật sự là quá làm tổn thương lòng tự trọng rồi!
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị