Hai cơn bão va vào nhau.
Không có khoảng lặng.
Không có sự do dự.
Thiên thạch và Hỏa Kiếm đâm sầm, nghiền nát lẫn nhau như hai dòng thác ngược chiều. Không khí nứt vỡ, trần nhà rung chuyển, mặt đất rên xiết.
Kukukuku…!
Belpegor khoanh tay, nụ cười gượng gạo vẫn còn trên môi.
Còn tôi—
nuốt khan.
Tôi không cho phép mình tò mò kết quả.
ḱyhuyenNếu Colossus of Destruction thất bại, mọi thứ kết thúc ở đây.
Tôi dồn thêm ma lực.
Và rồi—
“Kh—!”
Cơn đau giáng xuống trước cả suy nghĩ.
Mỗi vụ va chạm như đánh thẳng vào nội tạng. Lực phản chấn khiến lồng ngực tôi rung lên, xương sống như bị kéo ngược. Tôi nghiến răng, cố giữ thăng bằng.
Tại sao…?
Câu trả lời hiện ra ngay trước mắt.
Thiên thạch của Belpegor nổ tung khi chạm kiếm.
Nhưng Hỏa Kiếm thì không.
Chúng xé toạc vụ nổ, xuyên qua khoảng trống vừa tạo ra—
ḱyhuyenvà chiếm lấy vị trí của thiên thạch.
Không lùi.
Không vỡ.
Chỉ tiến lên.
Máu trào ra khỏi miệng Belpegor.
Ma lực của hắn bị đẩy bật khỏi quỹ đạo, như thể có thứ gì đó đang cạo sạch sự tồn tại của hắn khỏi không gian.
Hắn cố gom ma lực.
Hai tay run rẩy.
Bản năng hét lên: chạy đi.
Nhưng lòng kiêu hãnh của một Asmodian trói chặt đôi chân hắn.
ḱyhuyen
Khi thanh kiếm thứ nhất xuyên qua, hắn hiểu ra.
Ta sẽ chết.
“Tạm biệt.”
Giọng tôi vang lên, không giận dữ, không hả hê.
Chỉ kết luận.
Hỏa Kiếm tràn xuống.
Belpegor nhắm mắt—
và bóng tối dâng lên.
Hắn tỉnh lại trong đau đớn.
Trần nhà chưa sập.
Tầng trên rung chuyển.
Một nửa cơ thể hắn đã bị ghim bởi kiếm lửa. Ma lực rò rỉ như máu.
Hắn bò.
Không còn dáng vẻ bá tước.
Chỉ là một sinh vật đang cố sống.
Hắn lê về phía cầu thang, tìm lối ẩn—một căn phòng bí mật, một khe nứt từng dùng để trốn tránh.
Mười phút.
Không có gì.
“Chết tiệt…”
Ngay khi hắn quay đầu—
“Ta chưa từng nghĩ một Bá tước Asmodian lại phải bò trên sàn.”
Giọng nói quen thuộc.
Tôi đứng đó, tựa tường, châm thuốc.
“Cậu đang dọn dẹp à?”
Belpegor lùi lại theo phản xạ. Chân hắn cứng đờ. Cơ thể không còn nghe lệnh.
“Giờ thì… trông cậu chẳng giống kẻ mạnh cho lắm.”
Tôi bước tới.
Hắn run.
Khi hắn cố triệu hồi vũ khí, tôi đá thẳng vào cổ tay. Thanh kiếm đen văng xa.
“Cầu nguyện đi.”
“K—kuek…”
“Giờ cậu không làm được gì nữa đâu. Biết đâu cầu nguyện có ích.”
“Giết ta đi.”
Tôi nheo mắt.
“Ồ?”
Hắn cười, máu lẫn trong nước bọt.
“Ngươi mạnh thật. Nhưng bọn họ sẽ báo thù. Lilith… Astorot… Lucifer—”
“Lilith? Astorot? Baal? Asmodus?”
Tôi cúi xuống.
“Chết cả rồi.”
Hắn đông cứng.
Asmodian không thể bị lừa.
Hắn biết—tôi đang nói thật.
“T… không thể…”
Tôi đấm thẳng vào miệng hắn.
Răng vỡ.
Máu bắn.
“Cậu nói quá nhiều.”
Tôi nắm tóc hắn, kéo đầu lên.
“Cậu có biết cảm giác gì không?”
Ầm!
Đầu hắn đập xuống sàn.
“Bị lột trần, cầu xin trước loài người?”
Ầm!
“Cô ấy đã quỳ xuống.”
Ầm!
“Và cậu biết gì không?”
Ầm!
“Cô ấy mang thai.”
Belpegor gào lên.
Tôi không dừng.
“Anh trai ta chết vì cậu.”
Ầm!
“Cô ấy chết vì cậu.”
Ầm!
“Và ta—sống tiếp vì cậu.”
Ầm!
Tôi thở gấp.
Không còn giận dữ.
Chỉ còn kết toán.
Tôi kéo hắn dậy lần cuối.
“Cảm ơn.”
Hắn không hiểu.
“Nhờ cậu—ta có lý do để tiếp tục.”
Tôi buông tay.
Rồi giẫm thẳng lên mặt hắn.