Chương 241: Tại sao lại là đảo Mayotte?
Đảo Mayotte nằm ở eo biển Mozambique, cùng với Grande Comore, Anjouan và Mohéli hợp thành quần đảo Comoros. Diện tích toàn đảo vỏn vẹn 374 km², nền kinh tế lấy nông nghiệp làm trọng, sản xuất chủ yếu các thứ hương liệu như vanilla. Ở đời sau, hòn đảo này là một vùng hải ngoại thuộc Pháp, đặt dưới quyền một tỉnh duy nhất, tức tỉnh Mayotte.
Vào năm 1870, lãnh thổ hải ngoại của Pháp chia thành sáu khu vực trọng yếu. Thứ nhất là Bắc Phi (thuộc địa Algérie thuộc Pháp) – tầm quan trọng vốn khỏi cần bàn cãi: gần kề mẫu quốc, lại là vùng đất mà Paris quyết chí bản thổ hoá trước tiên.
Thứ nhì là Tây Phi (thuộc địa từ Seychelles tới Gambia, Guinée v.v.; Côte d’Ivoire – tức Bờ Biển Ngà, Ghana; Gabon, Guinée Équatoriale – về sau hợp thành Congo thuộc Pháp). Xét cả về số lượng lẫn giá trị, đây là nhóm thuộc địa mang lợi ích kinh tế cao nhất cho Pháp. Huống hồ, hai xứ Côte d’Ivoire và Guinée Équatoriale cùng toạ lạc bên vịnh Guinée, nơi hải quân mẫu quốc dễ bề ứng cứu.
Thứ ba là Madagascar, hợp cùng Comoros (trong đó có Mayotte) và đảo Réunion thành thế chân vạc chiến lược của Pháp tại Ấn Độ Dương.
ḳyhuyenⓒomĐông Nam Á (Campuchia, Nam Việt Nam): Khu vực Viễn Đông.
Thứ năm là Guyane Française tại Nam Mỹ.
Cuối cùng là vùng Djibouti để khống chế kênh đào Suez. Bởi lẽ, eo biển Mandeb giữ vai trò yết hầu: mất Mandeb thì Suez chỉ còn là đường nước chết. Vì vậy, cả Anh lẫn Pháp đều duy trì lực lượng quanh vùng.
Sáu khu vực ấy, cộng với mẫu quốc, đủ để Pháp vươn tầm ảnh hưởng khắp năm châu; do vậy, một vùng cũng không thể dễ bề lay chuyển.
Trong sáu khu vực ấy, riêng Phi châu đã chiếm bốn, đủ tỏ người Pháp coi trọng lục địa này dường nào. Theo bản đồ thế giới do châu Âu vẽ, Phi châu mới là trung tâm địa lý của thế giới, điểm giao cắt vĩ độ và kinh độ không độ nằm ngay tại vịnh Guinée.
Bởi vậy, Ernst chỉ có thể tìm mưu từ những hòn đảo nằm dưới quyền kiểm soát của Pháp. Quá xa thì bất tiện; duy chỉ Mayotte là gần nhất với Đông Phi, lại án ngữ giữa eo biển Mozambique, giữ địa thế hiểm yếu đối với toàn vùng.
ḳyhuyenⓒom
Nông nghiệp trên đảo lại khá thuận, nuôi sống được vài vạn nhân khẩu là chuyện dễ dàng; nếu tính cả quần đảo Comoros thì sức chứa còn lên đến hơn mười vạn (thực tế ở đời sau, dân số Comoros vượt quá tám trăm nghìn). Ba đảo kia phần nhiều vô chủ (dẫu thực tế có hai vương quốc bản địa, trong đó Grande Comore nói tiếng Swahili như cư dân Đông Phi), song riêng Mayotte đã nằm trong tay Pháp, thành ra nổi bật hẳn lên, khiến Ernst đặc biệt lưu tâm.
ḳyhuyenⓒomCư dân Mayotte vốn là người Malagasy, xuất xứ từ miền Nam Madagascar, nơi các bộ lạc đồng tộc cư trú. Miền Bắc Madagascar thì chịu sự phân chia giữa thuộc địa Pháp và vương quốc Imerina.
Bảo rằng Ernst không mặn mà với Madagascar ắt là hoang đường; song thuộc địa Pháp tại đây khó lòng lay chuyển, mà bốn chiến hạm Đông Phi chẳng thể chịu nổi cuộc tiêu hao lâu dài.
Vương quốc Imerina lại chẳng phải thứ Đông Phi dễ xơi: lãnh thổ rộng, dân đông, chẳng giống hạng bộ lạc lạc hậu, vô súng ống, thiếu đoàn kết. Tiêu chuẩn của Ernst khi phân loại nền văn minh bản địa rất giản lược: nguyên thủy, nô lệ, bán phong kiến – bán nô lệ, và phong kiến.
Kinh nghiệm bành trướng tại Phi châu của Đông Phi cũng minh chứng điều ấy: dễ đánh nhất là bộ lạc nguyên thủy, kế đến là vương quốc nô lệ, rồi đến bán phong kiến, và khó nhất là phong kiến tập quyền. Cấp độ càng cao, trung ương càng chặt, tổ chức càng vững. Cho đến nay, đối thủ khó nhằn nhất của Đông Phi là nhóm vương quốc bán phong kiến – bán nô lệ quanh hồ lớn, cùng với Sultanate of Geledi; còn Sultanate of Zanzibar thì chỉ là trường hợp đặc biệt, bởi Felix đã thao túng thượng tầng của họ. Nếu khi ấy Đông Phi chọn tiêu diệt toàn bộ tầng lớp cầm quyền Zanzibar, hẳn chiến sự chưa dừng lại; huống hồ khi ấy Đông Phi chưa có lấy một con tàu, nên việc vượt biển tấn công đảo Zanzibar vốn bất khả.
Vương quốc Imerina thực là khúc xương cứng, ngang hàng với đế quốc Abyssinia trong giới bản địa Phi châu. Người Madagascar, giống như người Abyssinia, chẳng phải thuần chủng Phi châu: một bên thấm đượm ảnh hưởng Trung Đông, một bên phần nhiều là sắc dân nâu từ phương Đông. Cả hai đều nằm tại điểm giao thoa của văn minh, nên khá khai hóa.
Ngay từ năm 1817, Anh quốc đã ký hiệp với vương triều Madagascar, thừa nhận Radama I làm quốc vương, hứa cung cấp vũ khí, cố vấn, và cùng nhau cấm nạn buôn nô lệ; Hội Truyền giáo London cũng được phép vào truyền đạo. Radama I là bậc minh quân, bãi bỏ nô lệ, tiến hành cải cách hiện đại. Những người kế vị ông – Ranavalona II và Ranavalona III – lại xung đột với Pháp, và cuối cùng bị Paris lật đổ. Sau thất bại trong kháng chiến năm 1896, Imerina diệt vong, trở thành thuộc địa Pháp.
Dù vậy, đất ấy vẫn liên tục nổi dậy, nên nếu không có dân số dồi dào thì việc chinh phục Madagascar là điều không tưởng.
Chỉ cần so thời gian tồn tại là rõ: Bỉ, một tiểu quốc, nuốt trọn Congo chỉ trong vài năm; còn Imerina thì giao chiến với Pháp gần trăm năm mới chịu khuất phục.
So với Imerina, Ernst lại để mắt hơn đến các bộ lạc miền Nam Madagascar.
ḳyhuyenⓒom
Hiện nay, trọng tâm Đông Phi đặt ở lục địa, nên chưa thể tiến sang Madagascar; nhưng hiện tại chưa được không có nghĩa tương lai cũng vậy. Mà từ Đông Phi tới Nam Madagascar vốn xa, quần đảo Comoros lại tiện làm trạm trung chuyển.
Để chiếm được Comoros, trở ngại lớn nhất chính là Mayotte – hòn đảo do Pháp quản. Tuy giữ vị trí trọng yếu, song trong mắt Paris, Mayotte chẳng mấy giá trị, bởi đã có Madagascar và Réunion. Thuộc địa Madagascar mới là điểm Pháp quan tâm nhất, dính liền đến chiến lược toàn cầu (đe dọa mũi Hảo Vọng và tuyến hải hành Ấn Độ Dương).
Trong số các thuộc địa có thể thu được sau chiến tranh Pháp–Phổ, chỉ Mayotte là khả thi. Những thuộc địa khác của Pháp thì vừa mạnh, vừa xa, lại tự trị cao, chẳng mấy khi nghe lệnh chính phủ trung ương; nói đúng ra, họ với Paris chỉ là quan hệ hợp tác.
Thế nên, những xứ rộng lớn, dân đông thì đừng mong. Dẫu Pháp có thuận, Đông Phi cũng phải đánh thêm một trận nữa.
Mayotte thì khác: dân thưa, đất hẹp, giá trị kinh tế chẳng cao, có nhượng cho Hechingen cũng chẳng xót.
Còn về cạnh tranh, Đông Phi vốn không đáng ngại; mối lo của Pháp tại đây chính là Anh quốc. Thí dụ, quần đảo Seychelles là do Anh đoạt từ tay Pháp. Hải quân Anh cũng mạnh hơn hẳn Pháp – một nguyên nhân trọng yếu khác.
(Hết chương)
Chú thích:
[1] Merina: Vương quốc chiếm 2/3 Madagascar trước khi bị Pháp xâm lược.
[2] Thuộc địa khu vực Đông Nam Á của Pháp khoảng năm 1870 có Campuchia, Nam Việt Nam. Phải sau Hiệp ước Giáp Thân (1884), Pháp mới chính thức “bảo hộ” toàn bộ Việt Nam.
[3] Bab-el-Mandeb: Eo biển rộng 32km nối Biển Đỏ và Vịnh Aden, cửa ngõ vào kênh Suez.
[4] Radama I (1793–1828): Vua cải cách, mở cửa Madagascar với phương Tây.