Chương 87: Ác quỷ

Chương: Ác quỷ “Ai?” Kho củi bên trong, thanh âm im bặt mà dừng. An Nhị tựa hồ đột nhiên nhìn thấy cái gì, cuống quít nhấc lên quần, đẩy mở cửa sổ. Ngoài cửa sổ, một đạo thân ảnh nhỏ gầy, kinh hoảng bỏ chạy. “Phi! Lại là tiểu tử kia!” An Nhị cười lạnh một tiếng, đóng cửa sổ lại, tiếp tục cởi quần. Trong phòng, nữ tử nói: “Ngươi không sợ hắn hận ngươi sao?” kyhuyen “Hắc hắc, sợ cái gì, nhà mình con non, lại hận thì có thể thế nào? Muốn trách thì trách chính hắn vô dụng, cưới được một cô vợ xinh đẹp mà không biết thương. Lão tử không giúp hắn thương, chẳng lẽ để tiện nghi cho kẻ khác?” “Hừ, ngươi sợ là muốn thương người khác chứ không phải ta.” “Hắc hắc, lão tử còn chưa đủ thương ngươi sao? Mỗi ngày thương ngươi, đêm đêm thương ngươi.” Bóng đêm rất nhanh trôi qua. Chân trời, ánh bình minh dần hiện. Khi Lạc Thanh Thần trở lại khách sạn, phát hiện thiếu niên gầy gò tên An Phát Tài, đang ngồi sau quầy ngáp ngắn ngáp dài. Quan sát một lát, hắn lặng lẽ đi sang gian buồng bên cạnh. Cửa phòng khép hờ, trong phòng không có ai. Hắn nhìn quanh một vòng rồi đẩy cửa đi vào. Trong phòng bừa bộn hỗn loạn, gối nằm nghiêng lệch, chăn mền rơi xuống đất.
kyhuyen Trong không khí tràn ngập mùi thức ăn ôi thiu cùng mùi ẩm mốc do lâu ngày không thấy ánh mặt trời. Hắn tiến vào phòng, cẩn thận lục soát một lượt. Đột nhiên, ở góc gầm giường, hắn phát hiện một thanh đao nhọn. Trên lưỡi đao kia, dường như còn dính một vệt máu. Đúng lúc hắn chuẩn bị cúi người lấy ra, cửa phòng “kẹt kẹt” một tiếng, đột nhiên mở ra. Thiếu niên gầy nhỏ đứng ở cửa, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn. Lạc Thanh Thần cũng nhìn về phía hắn. Không khí lặng im trong chốc lát.
kyhuyenTrên mặt thiếu niên bỗng hiện lên nụ cười quen thuộc: “Vị khách quan này, sao ngài lại tới nơi này? Đây là chỗ ngủ của tiểu nhân. Ngài đang tìm thứ gì sao?” Lạc Thanh Thần nói: “Trong phòng buồn chán, nên tùy tiện đi dạo.” Thiếu niên cười nói: “Đúng là rất buồn chán. Mấy ngày nay mọi người đều bị kẹt ở đây, ai cũng buồn chán.” Hắn liếc nhìn hai bên, hạ giọng nói: “Ta thấy khách quan một mình thuê phòng, trong phòng lại không có người bầu bạn, chắc hẳn có chút cô quạnh. Nếu khách quan để mắt đến vợ ta, tối nay ta bảo nàng tới phòng ngài bồi tiếp, thế nào?” Lạc Thanh Thần hơi nheo mắt, không nói gì. Thiếu niên cười hắc hắc, giơ năm ngón tay lên, thấp giọng nói: “Rất rẻ, năm văn tiền một đêm.” Lạc Thanh Thần trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Nàng đồng ý?” Trên mặt thiếu niên lộ ra nụ cười quỷ dị: “Khách quan cứ yên tâm, nàng nhất định sẽ đồng ý. Thời buổi này kiếm tiền không dễ, ai lại không thích kiếm tiền chứ? Hơn nữa nàng vốn chính là con điếm nhỏ, nếu gặp được khách quan trẻ tuổi anh tuấn như vậy, e rằng không lấy tiền cũng chịu, hắc hắc.” Hắn nhếch miệng cười, gương mặt hơi vặn vẹo. Lạc Thanh Thần như suy nghĩ gì đó, khẽ gật đầu: “Vậy tối nay bảo nàng tới phòng ta.” Nói xong, hắn đi ra khỏi phòng. “Tốt!” Thiếu niên vội vàng khom người nhường đường, mặt đầy nụ cười lấy lòng: “Khách quan cứ yên tâm, đảm bảo khiến ngài hài lòng!” Lạc Thanh Thần lên lầu, quay đầu nhìn thoáng qua. Thiếu niên kia đã trở lại quầy hàng, nằm sấp xuống, ngáp một cái rồi nhắm mắt ngủ. Về đến phòng, hắn không hề buồn ngủ. Khóa kỹ cửa sổ cùng cửa phòng, bố trí cạm bẫy xong, hắn ngồi khoanh chân trên giường, bắt đầu đả tọa tu luyện. Cùng lúc đó. Trong hẻm núi phía trước. Đám người của Tuyết Ngọc cung bận rộn cả đêm, lúc này đang nhóm lửa nướng lương khô. Hàn Vân Thư ngồi một mình ở bên cạnh, nhắm mắt đả tọa. Các đệ tử khác ngồi quanh đống lửa, nhỏ giọng trò chuyện, ai nấy đều đầy vẻ hưng phấn. “Không ngờ ma vật lại ghê tởm như vậy, đầu người thân chó! Tối qua chém rơi đầu nó rồi mà nửa thân dưới vẫn còn chạy được, thật đáng sợ!” “Hàn sư bá nói, nếu không triệt để giết chết, vài ngày sau nó còn có thể mọc đầu lại.” “Chỉ có hủy trái tim của nó mới có thể triệt để giết chết.” “Ta từng đọc trong Tàng Thư các một quyển sách về ma vật, các ngươi đoán trong đó viết gì không? Trên đó nói công pháp của Ngự Ma Tông đặc biệt khắc chế ma vật!” “Thật kỳ quái. Nghe nói đệ tử Ngự Ma Tông lúc tu luyện cần dùng ma thạch và máu tươi. Chẳng lẽ là vì nguyên nhân này?” Thiếu nữ mặt tròn tên Hàn Chân Chân đột nhiên nhìn về phía Tuyết Phi Tuyết đang im lặng bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: “Phi Tuyết, vị hôn phu thanh mai trúc mã của ngươi chính là đệ tử Ngự Ma Tông đúng không? Ngươi có hiểu công pháp của bọn họ không? Lúc tu luyện thật sự cần máu tươi sao?” Tuyết Phi Tuyết cầm một cành củi, một tay chống cằm ngẩn người, một tay nhàm chán khều đống lửa trước mặt, nghe vậy liền hờ hững nói: “Chắc vậy.” “Khó trách ta thấy mấy người Ngự Ma Tông, không phải sắc mặt trắng bệch thì là tóc bạc tro trắng, chắc dùng máu quá nhiều.” “Nghe nói tuổi thọ bọn họ cũng rất ngắn, rất nhiều người hơn bốn mươi tuổi đã chết.” “Suỵt.” Hàn Chân Chân vội vàng ngăn hai người bên cạnh, rồi chỉ về phía Tuyết Phi Tuyết. Mọi người nhìn nhau. Một thanh niên mày rậm mắt to nhịn không được nói: “Tuyết sư muội, ngươi thật sự muốn tên đệ tử Ngự Ma Tông kia chủ động tới Tuyết Ngọc cung từ hôn sao?” Mọi người đều nhìn về phía nàng. Tuyết Phi Tuyết tiếp tục khều lửa, nói: “Đương nhiên. Ta còn muốn hắn quỳ xuống cầu ta nữa. Nếu không, đừng hòng lấy được hôn thư.” Đám người nghe vậy, hai mặt nhìn nhau. Hàn Chân Chân cau mày nói: “Phi Tuyết, đầu óc ngươi hỏng rồi sao?” Thiếu nữ tên Chu Linh bên cạnh cũng lên tiếng: “Tuyết sư muội, ngươi là thiên tài tiên tử của Tuyết Ngọc cung, còn hắn là đệ tử Ma Tông. Ngươi thật sự cho rằng hắn sẽ chủ động đến từ hôn? Theo lẽ thường, hắn hẳn sẽ dùng mọi thủ đoạn âm hiểm để bắt ngươi thực hiện hôn ước, gả cho hắn mới đúng.” Một đệ tử khác cũng phụ họa: “Đúng vậy. Có thể cưới được tiên tử thiên tài của Tuyết Ngọc cung, e là tên kia nằm mơ cũng cười tỉnh, sao có thể chủ động từ hôn.” Tuyết Phi Tuyết cúi đầu khều ngọn lửa trước mặt, cành củi trong tay đã bắt đầu cháy rực. Trong đôi mắt đen láy sâu thẳm của nàng, phản chiếu hai cụm lửa đang nhảy nhót. Nàng trầm mặc hồi lâu, khẽ thở dài một hơi, không nói thêm gì nữa. Mặt trời rất nhanh lặn xuống phía tây. Lúc hoàng hôn, Lạc Thanh Thần thu công, mở mắt ra. Tu luyện tiến trình trong cơ thể, vậy mà trực tiếp từ 80/2000 tăng lên thành 160/2000! Lại tăng gấp đôi! Hơn nữa chỉ ngồi tu luyện một ngày, còn chưa tắm thuốc! Xem ra sau khi Lưu Kim huyết dịch thăng cấp, thể chất của hắn cũng phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất. Tốc độ tu luyện nhanh hơn hẳn. Hiện tại hắn càng thêm chờ mong hiệu quả khi kết hợp Lưu Kim huyết dịch với ma thạch. Chỉ cần trở về tông môn, hắn sẽ lập tức tắm thuốc! Đương nhiên, với điều kiện hắn có thể trở về. “Kẹt kẹt……” Hắn đi tới mở cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Nơi xa, ánh tà dương đã chìm xuống chân trời. Trong núi rừng xung quanh, màn đêm đang dần phủ xuống. Rất nhanh, trời tối hẳn. Tiếng ồn ào dưới đại sảnh lầu một, theo bóng đêm ngoài cửa sổ dày đặc, dần trở nên yên tĩnh. Khoảng canh ba. Lạc Thanh Thần đang ngồi trước bàn đọc sách thì ngoài hành lang bỗng truyền đến tiếng bước chân vụn vặt. Tiếp đó là tiếng gõ cửa khe khẽ. Hắn cất sách đi, nhìn về phía cửa, nói: “Cửa không khóa, trực tiếp vào đi.” “Kẹt kẹt……” Cửa phòng được đẩy ra. Nữ tử tên Tiểu Mai mặc váy hoa vải thô bước vào. Nàng trở tay đóng cửa lại, nhìn hắn một lát rồi không lộ vẻ gì khác thường, trực tiếp đi tới bên giường, cởi quần, vén váy lên rồi nằm sấp xuống, nói: “Năm văn tiền chỉ được một lần. Nhanh lên một chút, ta còn phải đi chỗ người khác.” Lạc Thanh Thần nhìn nàng, vẫn ngồi yên trước bàn. Tiểu Mai quay đầu nhìn hắn: “Hắn nói một đêm là theo lệ thường. Nhưng giờ khách ở đây quá nhiều, ta không thể lãng phí cả đêm ở đây.” Lạc Thanh Thần nhìn nàng thêm một lúc rồi hỏi: “Ngươi tự nguyện làm chuyện này sao?” Tiểu Mai cười lạnh: “Vậy ngươi là tự nguyện làm đệ tử Ma Tông sao?” Lạc Thanh Thần trầm mặc. Tiểu Mai giơ tay tháo luôn chiếc yếm trước ngực, nói: “Nhanh lên. Ta không có nhiều thời gian.” Lạc Thanh Thần không nói thêm, đứng dậy đi tới. Tiểu Mai vùi mặt trong mái tóc rũ xuống, cắn môi, hai tay siết chặt chăn mền. “A!” Nàng đột nhiên kinh hô, quay đầu nhìn lại. Lạc Thanh Thần cầm một thanh chủy thủ, rạch một đường trên bờ vai trần của nàng. Máu tươi đỏ thẫm từ vết thương chảy ra. “Ngươi…… ngươi muốn làm gì?” Tiểu Mai hoảng sợ xoay người lại, sắc mặt trắng bệch. Nàng cũng biết, đệ tử Ma Tông thích giết người lột da. Hơn nữa trong khách sạn đã có một vị tiểu thư từ Ngọc Kinh bị lột da chết. “Xin lỗi.” Trên mặt Lạc Thanh Thần hiện lên vẻ quỷ dị: “Ta muốn ngửi thử máu của ngươi.” Tiểu Mai sợ tới phát run, cuống quít lăn khỏi giường, co chân chạy ra ngoài, miệng hét lên: “Ta không hầu hạ ngươi! Ta không hầu hạ ngươi!” Nàng mở cửa phòng, chạy dọc hành lang. Tiếng bước chân hoảng loạn dần xa. “Xem ra không có vấn đề……” Lạc Thanh Thần hít nhẹ mùi máu còn sót trên chủy thủ. Không bao lâu sau, ngoài cửa lại vang lên tiếng bước chân. Thiếu niên tên An Phát Tài cúi người bước vào, mặt đầy vẻ lấy lòng: “Xin lỗi khách quan. Kiểu chơi của ngài…… vợ ta vẫn chưa quen. Nhưng…… nhưng nếu khách quan chịu thêm bạc, tiểu nhân có thể đi khuyên nàng.” Lạc Thanh Thần nói: “Không cần. Ta không có hứng.” “Xin lỗi, thật xin lỗi. Vậy để đêm mai đi. Đêm mai ta nhất định sẽ khuyên nàng tới hầu hạ khách quan!” Thiếu niên liên tục cúi đầu xin lỗi rồi khom người lui ra ngoài, tiện tay đóng cửa phòng giúp hắn. Tiếng bước chân dần đi xa. Lạc Thanh Thần vẻ mặt nghiêm nghị, đi tới mở hé cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Bên ngoài tối đen như mực, chỉ có một chiếc đèn lồng cũ kỹ treo ngoài nhà xí, lay lắt ánh lửa yếu ớt. Canh bốn, yên tĩnh như tờ. An Nhị từ nhà xí đi ra, nhìn quanh một vòng rồi lén lút từ cửa sau chạy ra ngoài. Hắn thuần thục men theo đường nhỏ, đi tới trà quán An gia. Sau đó linh hoạt trèo qua tường viện. Núp trong bóng tối góc tường nghe ngóng một lát, hắn rón rén xuyên qua hậu viện, đi tới bên ngoài cửa sổ một gian phòng. Giấy dán cửa sổ đã thủng mấy lỗ. Hắn mở to mắt, dán sát vào lỗ thủng nhìn vào trong phòng. Trong phòng tối om. Nhưng nhìn kỹ vẫn có thể thấy trên giường có hai bóng người đang ngủ. An Nhị nhìn thân ảnh thon dài làm chăn nhô lên cùng mái tóc dài buông xõa kia, không khỏi nuốt nước miếng. Hắn nhìn rất lâu mới lưu luyến rời đi. Đang định trèo tường rời khỏi, ánh mắt hắn bỗng nhìn thấy trên dây phơi phía xa có treo quần áo. Hai mắt hắn lập tức sáng lên. Hắn rón rén đi tới, kéo xuống một chiếc yếm rồi lập tức trèo tường bỏ đi. Suốt dọc đường, hắn vừa đi vừa ngửi chiếc yếm trong tay, mặt đỏ bừng. Trở lại khách sạn. Hắn trực tiếp đẩy cửa phòng, xông vào phòng con trai, đá mạnh một cước lên người nó rồi quát: “Cút ra quầy hàng trông coi! Nếu làm mất tiền, lão tử đánh chết ngươi!” An Phát Tài mơ màng tỉnh dậy, nhìn hắn một cái rồi mặc quần áo lung tung đi ra ngoài. An Nhị lập tức đóng cửa phòng, thắp đèn, rồi vội vàng lao lên giường, ném chiếc yếm lên gối, vừa cởi quần áo vừa gấp gáp nói: “Nhanh! Tiểu bảo bối, mau mặc vào! Lão tử nghẹn chết rồi!” Tiểu Mai nhìn hắn một cái, không nói gì, thần sắc đờ đẫn cởi quần áo rồi mặc chiếc yếm kia vào. An Nhị hai mắt sáng rực, như sói đói bổ nhào tới. Đúng lúc này, bên ngoài cửa sổ bỗng hiện lên một bóng người gầy nhỏ, còn phát ra tiếng “hắc hắc”. An Nhị giận dữ, bật dậy lao tới cửa sổ, vừa mở vừa mắng lớn: “Đồ chó con! Sao hả? Lão tử giúp ngươi chơi vợ ngươi mà ngươi còn không vui đúng không? Tin hay không lão tử đánh chết ngươi!” “Ầm!” Cửa sổ bật mở. Hắn giơ nắm đấm định đấm tới, nhưng đột nhiên cứng đờ giữa không trung. Ngoài cửa sổ, đứng một thân ảnh gầy nhỏ. Nó búi hai chỏm tóc sừng dê, gương mặt non nớt, khuôn mặt trắng bệch tô đầy phấn má hồng, trong hốc mắt trống rỗng không có tròng mắt, trên mặt chảy hai hàng huyết lệ đỏ tươi, khóe miệng nứt rộng đến tận mang tai, đang hướng về hắn nở nụ cười quỷ dị. Lúc này, trong miệng nó lại phát ra tiếng cười: “Hắc hắc……” “A……” An Nhị lập tức hét thảm, hoảng sợ tung một quyền. Nhưng quỷ hài ngoài cửa sổ đã lập tức bay đi, lúc bay vẫn còn quay đầu lại, nhe răng cười quỷ dị với hắn. An Nhị sợ tới mức tè ra quần ngay tại chỗ. Rất nhanh, Từ Mang cùng những người khác đang âm thầm canh gác gần đó nghe tiếng chạy tới. An Nhị ngồi bệt trên mặt đất, quần còn chưa kịp mặc, ngồi trong vũng nước tiểu, mặt đầy kinh hoảng chỉ ra cửa sổ: “Quỷ! Có quỷ!” Tiểu Mai trên giường cũng co rúm trong chăn, run lẩy bẩy. “Quỷ dạng gì? Nó chạy hướng nào?” Từ Mang vội hỏi. Vừa rồi hắn vẫn canh ở rừng phía sau, căn bản không thấy bất kỳ ai bỏ chạy. An Nhị run rẩy nói: “Tiểu hài! Là một tiểu hài! Là ác quỷ tiểu hài! Nó bay đi rồi! Từ hậu viện bay đi!” “Ác quỷ tiểu hài?” Từ Mang biến sắc, cùng những người khác nhìn nhau. “Ngươi nhìn rõ hình dáng nó chưa?” “Búi tóc sừng dê, mặt đầy phấn má hồng, không có mắt, miệng nứt rộng……” Mô tả của hắn giống hệt tên thương khách trước kia từng nói. Chẳng lẽ thật sự có ác quỷ tiểu hài? Từ Mang và mọi người đều nghiêm mặt. Nếu chỉ một người nhìn thấy thì có thể là hoa mắt, nhưng giờ ngay cả chủ quán khách sạn cũng nhìn thấy. “Nó lúc đó đang làm gì? Còn ngươi đang làm gì?” Từ Mang lại hỏi. “Nó…… ta……” An Nhị đột nhiên nghẹn lời, ấp úng không nói nên lời. Từ Mang liếc nhìn nữ tử trên giường, rồi nhìn hắn, lập tức hiểu ra, ánh mắt lộ vẻ chán ghét, lạnh giọng hỏi: “Nó đứng ngoài cửa sổ đúng không? Nó có làm gì hay nói gì không?” An Nhị run rẩy nói: “Nó…… nó chỉ đứng đó. Khi ta mở cửa sổ ra, nó…… nó nhìn ta rồi nhếch miệng cười hắc hắc……” “Đúng rồi! Ta còn đánh nó một quyền, nhưng…… không đánh trúng, nó liền bay đi……” Từ Mang trầm ngâm, rồi đột nhiên nhìn về phía giường hỏi: “Con trai ngươi đâu?” An Nhị mặt đầy đau khổ: “Nó…… nó ở ngoài quầy……” “Cha! Cha!” Đúng lúc này, An Phát Tài thân hình gầy nhỏ chạy vào, vẻ mặt đầy lo lắng: “Ngài sao vậy?” Sau đó lại chạy tới cạnh giường: “Tiểu Mai, ngươi sao rồi? Vừa rồi ai hét vậy?” Trong phòng không ai trả lời. Tiểu Mai dùng chăn che kín mặt, run lẩy bẩy. Từ Mang lại nhìn ra cửa sổ một cái rồi nói với người phía sau: “Đi, chúng ta ra hậu viện xem lại.” Mọi người lập tức theo hắn đi ra ngoài. Khi trong phòng chỉ còn lại một nhà ba người, An Phát Tài nhàn nhạt nhìn An Nhị đang ngồi dưới đất, nói: “Cha, ta ra quầy.” Nói xong, hắn quay người rời đi. Dưới ánh đèn vừa được thắp sáng ngoài hành lang, cái bóng gầy nhỏ của hắn bị kéo dài thật dài. Bóng đêm rất nhanh tan đi. Từ Mang cùng đám người tìm kiếm kỹ trong hậu viện rất lâu nhưng không phát hiện bất cứ dấu vết nào. Không có dấu chân, cũng không có mùi gì lưu lại. “Lẽ nào thật sự là quỷ?” “Từ sư huynh, trên đời thật sự có quỷ sao?” Viên Chiếu hỏi. Từ Mang cau mày, trầm ngâm hồi lâu rồi nói: “Các ngươi về nghỉ trước đi. Ta đi tìm người nói chuyện.” Viên Chiếu cùng mấy tên bổ khoái đều gật đầu rời đi. Từ Mang trực tiếp tiến vào khách sạn, lên lầu hai, đi tới trước cửa phòng số sáu rồi gõ cửa. “Lạc huynh, có thể hỏi ngươi vài chuyện không?” Một lát sau, cửa phòng mở ra. Từ Mang trực tiếp hỏi hắn về chuyện quỷ hồn. “Nghe nói Ngự Ma Tông các ngươi còn biết luyện thi và ngự quỷ?” Lạc Thanh Thần nói: “Ta mới nhập tông, còn chưa tiếp xúc.” Từ Mang nghe vậy thở dài: “Vụ án này càng lúc càng phức tạp, cảm giác không giống do người làm.” Lạc Thanh Thần trầm mặc chốc lát rồi nói cho hắn một chuyện. “Lúc khách sạn lão bản nhìn thấy tiểu hài ngoài cửa sổ, con trai hắn không có ở quầy. Cuối cùng, ta nhìn thấy hắn từ hậu viện chạy về.” Lời này vừa nói ra, mắt Từ Mang lập tức sáng lên! Lạc Thanh Thần lại nói: “Kỳ thật, tiểu hài chưa chắc đã là tiểu hài. Có vài người trưởng thành, thân hình cũng rất nhỏ.” “Ba!” Từ Mang đột nhiên vỗ mạnh tay, mặt đầy kích động chụp lấy vai hắn, vừa lay mạnh vừa hưng phấn nói: “Đúng vậy! Sao ta lại không nghĩ ra! Sao ta lại không nghĩ ra!” “Là hắn! Nhất định là hắn!”
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị