"Tô Minh Ngọc này thật sự quá làm ta thất vọng rồi! Chuyện quan trọng như vậy mà nàng ta lại nói không quay về."
Ngô Phi tâm tư tinh tế, khoảng thời gian ở chung với Tô Minh Ngọc, nàng phát hiện cô em chồng này của mình rất ít khi nhắc đến chuyện Tô gia. Trượng phu cũng từng nói với nàng một ít chuyện, nhưng Tô Minh Triết trước khi ra nước ngoài một lòng đọc sách, bình thường không quan tâm nhiều đến những chuyện này.
Nam nhân và nữ nhân có góc độ nhìn vấn đề khác nhau, cho dù Tô Minh Triết nói không nhiều, Ngô Phi cũng có thể từ những lời nói rời rạc mà cảm nhận được hoàn cảnh trưởng thành của cô em chồng. Tư tưởng "trọng nam khinh nữ" ở trong nước thật sự quá phổ biến, nhất là thế hệ cha chú của bọn họ.
Đặt mình vào hoàn cảnh người khác, nếu như mình sinh hoạt trong Tô gia, Ngô Phi không biết mình sẽ biến thành bộ dáng gì, có thể ưu tú như Tô Minh Ngọc hay không. Nàng và Tô Minh Triết đều nhận được học bổng bán phần, may mắn cha mẹ của nàng tư tưởng tương đối khai minh, nếu không nàng khẳng định không có cơ hội ra nước ngoài du học.
"Minh Triết, Minh Ngọc có thể thật sự có chuyện gì đó. Chuyến đi đi về về này sẽ làm lỡ không ít thời gian. Minh Ngọc vừa mới nhập học không lâu, vẫn đang trong thời gian thích nghi, chúng ta lúc trước vào thời điểm này còn đang thích nghi ngôn ngữ mà, khẩu âm của một số giáo sư rất nặng đó.
ḳyhuyen comMinh Ngọc có thể nhận được học bổng toàn phần không dễ dàng gì, nếu như vì lần quay về này mà mất học bổng, không đáng chút nào."
Tô Minh Triết cúi đầu nghĩ nghĩ, sau đó lắc đầu: "Cuối tuần ta nghỉ sẽ đi Palo Alto nói chuyện trực tiếp với nàng. Ta là ca ca của bọn họ, có trách nhiệm điều giải mâu thuẫn giữa bọn họ. Phi Phi, nàng vẫn không hiểu rõ lắm về Minh Ngọc, những gì nàng ấy nói đều là vì chính nàng không muốn quay về."
Ngô Phi gật đầu: "Cũng tốt, vừa vặn chúng ta cũng đã lâu không quay về Stanford rồi, đi dạo phố bên đó cũng rất tốt."
Stanford chính là địa phương vợ chồng bọn họ kết duyên, ở đó bọn họ đã lưu lại rất nhiều hồi ức quý giá. Ngô Phi đối với chuyện Tô gia hiểu rõ không nhiều, nàng cảm thấy cách làm lần này của Tô Minh Ngọc có phần thiên vị, có vẻ hơi bất cận nhân tình.
Bất quá nếu như Ngô Phi biết được hết thảy những gì Tô Minh Ngọc đã trải qua, ý nghĩ của nàng chỉ sợ cũng sẽ không phải như bây giờ.
Palo Alto, Lý Kiệt tai thính mắt tinh, nội dung trong điện thoại hắn nghe rõ ràng. Tình huống của Tô Minh Ngọc hắn rất hiểu rõ, gần đây căn bản là không có đạo sư nào bố trí đề tài cho nàng, những lời đó chẳng qua là lý do nàng không muốn quay về. Tô Minh Thành đã ức hiếp muội muội như thế nào, trong lòng hắn hết sức rõ ràng, những năm này Tô Minh Ngọc đã đứt quãng nhắc tới tất cả với hắn.
ḳyhuyen com
"Đại ca ngươi bảo ngươi quay về tham gia hôn lễ của Tô Minh Thành?"
ḳyhuyen comVấn đề này cũng không làm Tô Minh Ngọc cảm thấy kỳ quái. Hai người đã sinh sống cùng một chỗ lâu như vậy, một ít điểm đặc biệt của Lý Kiệt Tô Minh Ngọc hoặc nhiều hoặc ít cũng biết một chút.
"Đúng vậy, ta không muốn quay về, nguyên nhân ngươi biết đó."
Lý Kiệt khẽ ừ một tiếng: "Với tính tình của đại ca ngươi, đoán chừng sẽ không dễ dàng từ bỏ. Nói không chừng hắn còn sẽ đến khuyên ngươi nữa. Hay là thế này đi, ngươi không quay về, lát nữa ta sẽ cùng ngươi đi chọn một món quà để đại ca ngươi mang về."
Thấy Tô Minh Ngọc muốn phản bác, Lý Kiệt hai tay hơi hạ xuống.
"Trước tiên đừng vội từ chối. Mặc dù ngươi đã đoạn tuyệt quan hệ với Tô gia, nhưng dù sao các ngươi vẫn là người một nhà, đánh gãy xương còn liền gân mà. Công việc bề ngoài vẫn phải làm một lần. Làm như vậy không chỉ có thể bịt miệng đại ca ngươi, mà cũng không mất lễ nghĩa."
Ngàn năm trước Khổng Tử từng nói, thần giết vua, con giết cha, không phải nguyên cớ một sớm một chiều, mà là do tích lũy dần dần. Trang Tử cũng từng nói cơn bão nổi lên từ cỏ bèo. Hai câu nói đều cùng một ý tứ, băng đóng ba thước không phải lạnh một ngày, mâu thuẫn của Tô gia cũng không phải một sớm một chiều hình thành, muốn giải quyết cũng không phải một sớm một chiều có thể giải quyết được.
Sở dĩ Lý Kiệt đưa ra đề nghị này, một là để thăm dò Tô Minh Ngọc, hai là để mở ra bước đầu tiên của sự thay đổi. Trong nguyên tác, Tô Minh Thành đối với việc muội muội không thể đến tham gia hôn lễ của mình có thể nói là canh cánh trong lòng, đến nỗi hắn nhìn Tô Minh Ngọc mũi không phải mũi, mắt không phải mắt.
Từng kiện chuyện nhỏ gom lại cùng một chỗ thì không phải là chuyện nhỏ nữa rồi. Nếu như Lý Kiệt đưa ra việc cùng Tô Minh Ngọc quay về tham gia hôn lễ, Tô Minh Ngọc chắc chắn sẽ không từ chối, nhưng Lý Kiệt sẽ không làm như vậy. Dưa ép không ngọt, không phải xuất phát từ nội tâm thì có tác dụng gì.
Tô Minh Ngọc há miệng muốn nói gì đó, nhưng vừa nghĩ lại lời nói lại không thốt ra, một bộ dáng do dự không quyết, trầm mặc nửa ngày.
ḳyhuyen com
"Vậy ngươi nói mua cái gì?"
Lý Kiệt mỉm cười, Tô Minh Ngọc đã có thể hỏi ra câu này thì chứng tỏ trong lòng nàng vẫn có chút dao động, nếu không nàng sẽ không hỏi như vậy. Nếu như trong lòng nàng không tình nguyện hẳn sẽ hỏi, ngươi cảm thấy ta có nên mua quà cho hắn không?
"Tùy tiện, quà không trọng yếu, chuyện trọng yếu là ngươi có thái độ này. Trong lòng ngươi có ý nghĩ gì không?"
Tô Minh Ngọc trầm ngâm một lát lắc đầu, khẽ nói: "Ta cũng không biết nên tặng cái gì."
Lý Kiệt gật đầu: "Thế này đi, cuối tuần khi hai chúng ta đi dạo phố thì tiện thể mua quà luôn đi."
Chuyện Tô Minh Thành kết hôn cứ như vậy được định ra. Tô Minh Ngọc nội tâm mẫn cảm, kỳ thật sớm đã có chút nhận ra Lý Kiệt một mực yên lặng cố gắng hòa hoãn quan hệ giữa nàng và gia đình. Ban đầu nàng không mấy xác định, cho đến trước khi ra nước ngoài nàng vừa rồi mới xác nhận suy nghĩ trong lòng.
Tô Minh Ngọc mặc dù rất hài lòng với trạng thái sinh hoạt hiện tại, nhưng ở sâu trong nội tâm nàng vẫn khát vọng được đến sự ấm áp của người nhà. Nàng không hi vọng sẽ có một ngày khi kết hôn với Lý Kiệt lại không chiếm được lời chúc phúc của người nhà.
Cho dù Tô Minh Ngọc đoán được mục đích đích thực của Lý Kiệt nàng cũng không tức giận. Hắn làm nhiều như vậy chẳng phải là vì chính mình sao, bằng không thì hắn cần gì phải xen vào.
Cuối tuần, Tô Minh Triết sáng sớm đã thức dậy. Là trưởng tử Tô gia, hắn có trách nhiệm điều giải quan hệ nội bộ Tô gia. Hắn tin tưởng dưới cố gắng của hắn nhất định có thể khiến Tô gia trở lại hòa thuận.
"Phi Phi, dậy đi, hôm nay chúng ta còn phải đi Stanford đó."
Ngô Phi mơ mơ màng màng mở hai mắt liếc mắt nhìn đồng hồ báo thức đầu giường, mới hơn 6 giờ, đành phải bất đắc dĩ cười cười. Nàng biết trượng phu nóng vội đi Stanford là vì cái gì. Đã lựa chọn gả cho Tô Minh Triết, vậy thì nàng cũng là một phần tử của Tô gia, ai mà không hi vọng người nhà có thể hòa thuận ở chung một chỗ chứ.
Hai người đơn giản ăn một bữa sáng, sau đó liền lái xe chạy tới Stanford. Đi tới nửa đường, Ngô Phi đề nghị nói: "Minh Triết, ngươi gọi điện thoại cho Minh Ngọc trước đi, miễn cho hai vợ chồng của họ không có ở đó."
Tô Minh Triết phản ứng kịp liền vội vàng phụ họa nói: "Đúng, đúng, đúng, là nên gọi điện thoại cho bọn họ."
Điện thoại rất nhanh đã gọi xong. Sau khi cúp điện thoại, khóe miệng Tô Minh Triết lộ ra một tia ý cười, nói với Ngô Phi đang ở ghế phụ lái.
"Phi Phi, may mắn nàng đã nhắc nhở ta, bằng không thì lần này chúng ta thật sự sẽ đi công cốc rồi. Bọn họ bây giờ đang trên đường đến đây đó."
Ngô Phi kinh ngạc nói: "A? Bọn họ qua đây tìm chúng ta sao?"
Tô Minh Triết cười cười lắc đầu: "Không phải, bọn họ là dự định ra ngoài mua quà. Minh Ngọc nói lần này nàng thật sự không thể đi được, bảo ta mang quà về, tiện thể xin lỗi Chu gia."
Cho đến bây giờ, Tô Minh Triết bắt đầu có chút tin tưởng những gì Tô Minh Ngọc nói trước đó là thật rồi, bởi vì nếu như Tô Minh Ngọc thật sự không thèm để ý chuyện này, vậy thì nàng ngay cả quà cũng sẽ không đi mua.