“Jonny, tin tức của ngươi có chuẩn không? Cô bé kia thật sự chưa từng có bạn trai sao? Nếu như sai, Weiss lão đại sẽ xử lý chúng ta.” Bên ngoài một trường cấp 3 ở New York, một nam tử thân hình cao lớn nhưng đôi mắt vô thần, bước chân hư phù, nhỏ giọng hỏi một nam tử hơi lùn một chút khác, với cặp vành mắt đen và dung mạo cũng hơi ti tiện.
Jonny thấy Weiss hoài nghi ánh mắt của mình, giận tím mặt nói: “Weiss, ngươi có thể hoài nghi nhân cách của ta, nhưng ngươi không thể hoài nghi ánh mắt của ta. Theo kinh nghiệm nhiều năm của ta mà xem, cô nàng kia đích xác là một 'trinh nữ', mà điều kiện gia đình cũng không tốt lắm, xế chiều mỗi ngày tan học đều sẽ đến nhà hàng gần đó làm thêm. Nếu không phải lão đại ra lệnh, ta đã giữ lại tự mình động thủ rồi.”
“Chính ngươi hạ thủ?” Trong mắt Weiss tràn đầy vẻ kinh ngạc, nói: “Jonny, không ngờ ngươi lại thích loại này, mấy 'tiểu trinh nữ' này có gì tốt? Gì cũng không hiểu cũng thôi đi, thân hình cũng không đủ nóng bỏng, cứ như que diêm vậy, sờ lên cứng rắn. Như Lucy mới là cực phẩm chứ.”
“Mỗi người một sở thích riêng, nhưng Lucy đích xác nóng bỏng, mà kỹ năng cũng khá tốt, nếu như có thể cùng với nàng…”
“Đừng cùng với nàng nữa, cô nàng kia muốn đi rồi, nhanh chóng đuổi kịp đi.” Cảm khái của Jonny còn chưa nói xong đã bị Weiss cắt ngang, bởi vì đối tượng nghị luận của bọn họ đã đi ra khỏi cổng trường, đang đi về phía bên kia đường phố.
ḱyhuyen.com“Chết tiệt, lại muốn đi làm công việc phiền phức kia rồi. Ai, khi nào chúng ta mới có thể gặp được bạch mã hoàng tử trong cuộc đời ta chứ! Ta đã chán ghét cuộc sống như thế này rồi, cả ngày ngoại trừ lên lớp chính là làm công kiếm học phí, thế này bao giờ mới kết thúc đây!” Daisy nhìn đám người đi lại trên đường phố, nhịn không được âm thầm than thở trong lòng.
Daisy là một người bản địa điển hình, nhưng cái bản địa này của nàng không phải là khu vực nội thành, mà là bản địa vùng ngoại ô. Chính bởi vì như thế, nhà của bọn họ tuy có một cái phòng không tính là nhỏ, nhưng lại không có tiền gì. Lại thêm nhà bọn họ ngoại trừ nàng ra, trên nàng còn có một tỷ tỷ và một ca ca, dưới nàng còn có một muội muội. Số tiền lương ít ỏi của phụ mẫu bọn họ căn bản cũng không đủ cho bốn đứa hài tử đi học, do đó nàng chỉ có thể sau khi tan học ra ngoài làm công, kiếm học phí.
Mỗi ngày nàng ngoại trừ phải nỗ lực hoàn thành việc học ở trường ra, còn phải treo nụ cười nghề nghiệp đứng ở nhà hàng hai giờ, sau đó mới có thể về nhà ăn cơm, tắm rửa, làm bài tập, rồi sau đó lại làm một chút những việc mình thích làm.
Những tháng ngày lặp đi lặp lại và nhàm chán như vậy nàng đã sớm sống đủ rồi, mỗi ngày nàng đều đang khao khát điều bất ngờ xảy ra. Ví dụ như, nam sinh nàng ái mộ trong lớp khi tan học đột nhiên lấy ra một đóa hoa hồng đi đến trước mặt nàng, thâm tình chậm rãi nói với nàng: “Daisy, nàng có thể làm bạn gái của ta không?”
Nhưng đáng tiếc, ảo tưởng như vậy nàng đã ảo tưởng không dưới trăm ngàn lần rồi, nhưng tháng ngày vẫn không có chút thay đổi nào, thậm chí trong lớp ngay cả bằng hữu tri kỷ nàng cũng không có mấy người. Bởi vì mỗi ngày nàng tan học liền trở về làm thêm, hoạt động trong lớp chỉ cần là tốn tiền, nàng cơ bản đều sẽ không tham gia. Bình thường y phục của nàng cũng luôn là một hai bộ đó, còn đeo một cặp kính mắt gọng đen rộng bản, khiến nhiều bạn học tiềm thức xa lánh quan hệ với nàng.
Daisy ngẩng đầu nhìn người đi trên đường phố, âm thầm tự động viên nói: “Daisy, cố lên, còn một năm nữa, một năm sau ngươi liền tốt nghiệp rồi, sau khi tốt nghiệp ngươi liền có thể thay đổi cuộc sống hiện tại rồi, phải tin tưởng mình, nhất định sẽ tốt lên thôi, bánh mì sẽ có, bạch mã hoàng tử cũng sẽ có.”
ḱyhuyen.com
Daisy đang đắm chìm trong thế giới của mình cũng không hề phát hiện ra, phía sau nàng có hai nam nhân tâm hoài bất quỹ đang theo dõi. Một bất ngờ to lớn mà nàng đã chờ mong từ lâu đang chờ đợi nàng ở phía trước, chính là không biết khi bất ngờ này chân chính giáng lâm, nàng là kinh ngạc nhiều hơn, hay là vui mừng nhiều hơn.
ḱyhuyen.comDaisy dọc theo đường phố đi về phía trước một đoạn khoảng cách về sau, tại một chỗ ngoặt của đường phố rẽ vào một con hẻm nhỏ không có người đi đường. Nhà hàng nàng làm thêm không phải ở bên cạnh con đường này, mà là ở bên trong một chút trên đường phố. Vị trí hơi có chút hẻo lánh, nếu như đi đại lộ thì phải đi đường vòng một đoạn lớn khoảng cách, cho nên nàng bình thường đều là đi đường tắt, xuyên qua từ hẻm nhỏ.
Con đường này nàng đã đi không biết bao nhiêu lần rồi, do đó nàng không có để ý. Nhưng nàng không biết là, khi nàng rẽ vào con hẻm nhỏ này, trong hai nam nhân theo dõi nàng, người có thân hình tương đối cao lớn đã đi trước một bước tiến vào hẻm nhỏ, trốn ở phía sau một cái cửa nhỏ của căn phòng phía trước nàng.
Sau khi đi vào hẻm nhỏ, Daisy phát hiện phía sau có một nam tử dung mạo ti tiện đi theo vào, trong lòng lập tức kinh hãi. Nhưng nghĩ đến nơi đây cách đại lộ không xa, chỉ cần hơi kêu to một tiếng bên ngoài liền có thể nghe thấy, mà khoảng cách đến lối ra của hẻm nhỏ cũng đã không xa rồi, do đó nàng chỉ là tăng nhanh bước chân, nhưng cũng không hề lo lắng gì.
Đột nhiên, con hẻm nhỏ tương đối yên tĩnh truyền ra tiếng cửa mở kẹt kẹt chói tai. Mà trong tiếng cửa mở chói tai này, còn xen lẫn một tiếng cầu cứu "ô ô" đầy kinh hãi, nhưng âm thanh kia rất nhanh liền biến mất, bởi vì Daisy nàng đã bị thuốc mê làm choáng váng và bị kéo vào trong nhà.
Người làm cho Daisy choáng váng và kéo vào trong nhà, chính là Weiss đã đi theo nàng từ cổng trường. Mà sau khi Weiss kéo Daisy vào trong nhà, Jonny bên ngoài nhìn xung quanh một chút, tiện tay nhặt lên cái cặp sách rơi xuống từ người Daisy, đi vào trong nhà, và đóng lại cửa sắt.
Vài phút sau, Weiss và Jonny đã thay đổi y phục, từ cửa lớn của căn phòng khiêng một thùng giấy to lớn lên trên một chiếc xe tải nhỏ đã sớm chờ đợi từ lâu, rồi rời đi không chút dấu vết.
Không biết qua bao lâu, Daisy vô lực mở ra đôi mắt, sau đó nàng kinh hoàng phát hiện, nàng cư nhiên bị trói trên một cái ghế, mà trước mặt của nàng thì là một nam tử thân hình cao lớn, tướng mạo hung ác.
“Ô ô, ư ư ư!”
Daisy liều mạng giãy giụa, và thử mở miệng, nhưng đáng tiếc, miệng của nàng bị che lại, chỉ có thể phát ra tiếng ô ô, điều này khiến nàng càng thêm kinh sợ.
ḱyhuyen.com
“Tiểu cô nương, ngươi đừng sợ hãi, chúng ta không phải người xấu. Ồ không đúng, chúng ta là người xấu. Ai, hình như cũng không đúng. Thôi đi, ngươi trước đừng quản chúng ta là người thế nào, ngươi chỉ cần hiểu rõ, chúng ta sẽ không làm hại ngươi là được rồi. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết chúng ta không làm hại ngươi là phối hợp của ngươi với chúng ta, bằng không, đám huynh đệ này của ta đã rất lâu rồi không đi tìm nữ nhân đấy.” Weiss nhìn cô gái trước mắt này sau khi tháo kính, ngoài ý muốn phát hiện cư nhiên lại xinh đẹp không tệ, giọng điệu ôn hòa nói.
Daisy: “Ô, ư ư ư!”
Weiss “……”
“Ồ, ta cư nhiên lại quên mất điểm này rồi, miệng của ngươi bị phong bế, không mở miệng được. Nhưng điều này là cần thiết, bằng không ngươi kêu to chói tai sẽ rước lấy phiền toái cho chúng ta đấy. Cho nên tiểu mỹ nữu, ta có thể tháo băng dính phong bế miệng của ngươi ra, nhưng ngươi tuyệt đối đừng la to, bằng không ta chỉ có thể đưa ngươi đi gặp Thượng Đế lão nhân gia ông ta rồi, hiểu chưa? Nếu hiểu thì gật đầu đi.” Lúc này Weiss hoàn toàn chính là một trùm phản diện diễn trong phim truyền hình điện ảnh, nhưng hắn vốn dĩ đã là tên côn đồ, ngược lại cũng không tính là trái với lẽ thường.
Daisy đã sớm bị dọa sợ đến mức chết khiếp rồi, nghe thấy lời này vội vàng gật đầu. Tuy rằng nàng còn đang đi học, nhưng đối với sự hiểm ác của xã hội nàng vẫn biết chút ít, chuyện như thế này, tuy rằng trên báo chí cũng không có quá nhiều tin tức đưa tin, nhưng nàng cũng đã nghe nói không ít, do đó nàng vô cùng phối hợp gật đầu.