"Khẩu súng này không tệ, chỉ là hơi mềm." Diệp Vân hơi vuốt vuốt khẩu súng đoạt được từ trong tay Johnny một chút, sau đó, dưới ánh mắt kinh hãi muốn chết của Venice và những người khác, hắn nhẹ nhàng bóp một cái, hai tay khép lại nhào nặn một chút, một viên thiết cầu đặc ruột lớn bằng quả trứng gà liền vừa mới ra lò.
Diệp Vân phi thường hài lòng với biểu hiện của Venice và những người khác, hiện tại đã gõ cảnh cáo xong rồi, cũng nên cho chút chỗ tốt rồi. Chuyện đánh một gậy rồi cho một quả táo ngọt thì Diệp Vân vẫn hiểu được, dù sao muốn ngựa chạy nhanh, vẫn phải cho nó ăn no bụng.
Diệp Vân tiện tay ném viên thiết cầu bóp từ khẩu súng lên trên bàn trước mặt Venice, nói: "Làm việc thật tốt cho ta, chỉ cần các ngươi có thể làm ta hài lòng, ta cũng không phải là không thể dạy các ngươi chút gì đó. Phi diêm tẩu bích thì không dám nói, nhưng đạt đến trình độ Binh Vương vẫn không có vấn đề gì."
Venice nghe Diệp Vân nói lời này thì nhãn tình sáng lên, lập tức đứng dậy, cung kính nói với Diệp Vân: "Có thể làm việc cho ngài là vinh hạnh của chúng tôi, nhưng tiên sinh, ta có thể mạo muội hỏi một câu không? Ngài vừa rồi thi triển là Trung Quốc công phu sao? Thật sự là quá lợi hại rồi."
Diệp Vân lười giải thích sự khác biệt giữa võ công và người tu đạo, hơn nữa cho dù hắn giải thích thì bọn họ cũng không nhất định có thể nghe hiểu. Bởi vậy Diệp Vân gật đầu, đồng ý với lời nói của hắn, và nói: "Làm việc thật tốt, sau này không thiếu chỗ tốt cho các ngươi. Thứ đó ta đã xóa rồi, sau này những chuyện như vậy làm ít đi một chút, thường đi bên sông nào có không ướt giày, đạo lý này ngươi hẳn là hiểu."
⒦yhuyen.com"Tôi hiểu, tôi hiểu." Venice liên tục gật đầu, sau đó đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, tiếp tục nói: "Đúng rồi tiên sinh, hay là tôi tìm vài người đến hầu hạ ngài đi, người được chọn lần này bảo đảm sẽ khiến ngài hài lòng."
"Thôi đi, đừng làm mấy chuyện vớ vẩn này nữa, vẫn nên dành nhiều tâm tư hơn để điều tra thứ ta muốn đi." Nói xong, Diệp Vân cũng không quản Venice và những người khác, xoay người đi ra ngoài.
Lúc Diệp Vân trở về chỗ ở, Daisy đang bất an đi đi lại lại trong đại sảnh, trên mặt tràn đầy vẻ bất an lo lắng. Nhìn thấy Diệp Vân trở về, nàng vội vàng đi tới, khẩn thiết hỏi: "Chuyện này đã giải quyết xong chưa? Ngươi có bị thương không? Hay là, chúng ta đi thôi."
Diệp Vân lắc đầu, nói: "Đã không có chuyện gì nữa rồi, chuyện này đã giải quyết xong rồi, một lát nữa bọn họ sẽ đưa ngươi trở về, sau này bọn họ cũng sẽ không đến tìm phiền phức của ngươi nữa, xin ngươi cứ yên tâm."
Nghe được câu trả lời của Diệp Vân, Daisy cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng không biết vì sao, khi nàng nghe Diệp Vân muốn đưa nàng trở về, trong lòng của nàng đột nhiên cảm thấy có chút thất lạc và tiếc nuối, phảng phất như đã bỏ lỡ điều gì đó.
Mang theo một loại tâm tình khác thường, Daisy lẳng lặng ngẩng đầu nhìn Diệp Vân một cái. Khi ánh mắt của nàng rơi xuống môi Diệp Vân, hình ảnh nụ hôn trước đó lại một lần nữa hiện lên trong đầu nàng, loại tư vị kỳ diệu kia lại lần nữa dâng lên trong lòng, khiến nàng không tự chủ được vươn lưỡi liếm liếm đôi môi đỏ mọng.
⒦yhuyen.com
Làm xong tất cả những điều này, Daisy mới phát hiện Diệp Vân một mực đang nhìn nàng, sắc mặt bỗng nhiên trở nên đỏ bừng, trái tim cũng không chịu thua kém mà điên cuồng đập loạn. Một ý nghĩ khiến người ta xấu hổ lặng lẽ hiện lên trong lòng nàng, khiến nét mặt của nàng càng đỏ hơn. Nhưng có lẽ là xuất phát từ sự tự ti, vào thời khắc cuối cùng, nàng vẫn tìm một cái cớ để trốn đi.
⒦yhuyen.comDiệp Vân tuy rằng không biết trong lòng Daisy nghĩ gì, nhưng từ nét mặt của nàng vừa rồi mà xem, cô gái này hiển nhiên đã động tình rồi. Nhưng Diệp Vân minh bạch, đây cũng không phải là nói Daisy đã yêu hắn, mà là bởi vì Daisy vốn là đang ở tuổi dậy thì, lại thêm hôm nay lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, khiến nàng thoáng cái đầu óc trở nên có chút hỗn loạn, cho nên mới nảy sinh ra suy nghĩ như vậy.
Nếu như là những người khác, phát hiện tình huống như vậy nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội như thế. Mà với tình huống hiện tại của Daisy, chỉ cần hơi chủ động một chút, hai người tối đó nhất định có thể cùng nhau đến Vu Sơn Mây Mưa. Nhưng sau đó Daisy sau khi khôi phục lại sẽ có rất lớn khả năng hối hận, Diệp Vân cũng không phải là loại người thích giậu đổ bìm leo. Hơn nữa, Daisy vẫn chưa đạt đến trình độ khiến hắn động lòng.
Tối ngày hôm đó, Daisy mất ngủ rồi. Sau khi nàng tự mình tắm rửa sạch sẽ trở về phòng, nằm trên chiếc giường lớn mềm mại kia, mang theo tâm tình thấp thỏm chờ mong cửa phòng bị gõ vang. Đáng tiếc nàng đã nhìn không biết bao nhiêu lần cánh cửa phòng, thậm chí lúc đi vệ sinh còn cố ý mặc áo ngủ gợi cảm đi ngang qua cửa phòng Diệp Vân, nhưng phòng của Diệp Vân vẫn không có chút động tĩnh nào.
Không biết đã qua bao lâu, Daisy mới mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi. Trong mộng, chuyện nàng chờ mong cuối cùng cũng xảy ra rồi. Trong mơ, Diệp Vân gõ cửa phòng của nàng, hơn nữa vừa mở cửa liền xông vào ôm lấy nàng, sau đó hung hăng ném nàng lên giường, điên cuồng xé nát quần áo trên người nàng, hung hăng chiếm hữu nàng. Mà liền tại lúc nàng sắp đạt đến đỉnh điểm, giấc mơ đột nhiên tỉnh.
Sau khi tỉnh lại, Daisy đưa tay vào trong chăn mền sờ một cái, gương mặt xinh đẹp lập tức trở nên đỏ bừng. Nhưng vừa nghĩ tới những hình ảnh vụn vặt trong mơ kia, nàng lại không khỏi ngây người ra, suy nghĩ xuất thần nhìn ra ngoài cửa sổ đã tảng sáng.
"Daisy, lẽ nào ngươi thật sự yêu hắn rồi sao? Nhưng hắn là người Hoa, ba ba mụ mụ sẽ không đồng ý. Nhưng mà, hắn thật sự rất đẹp trai a, hơn nữa, chỉ là kết giao mà thôi, lại không nhất định phải kết hôn. Aulisha đã đổi ba bạn trai rồi, cho nên chỉ là kết giao một chút hẳn là không có vấn đề gì đi." Nhìn Daisy suy nghĩ xuất thần nhìn ra ngoài cửa sổ tự lẩm bẩm, mà người mà Daisy đang nghĩ đến, lúc này đang đả tọa tĩnh tâm tu luyện trên giường, từng đạo thất thải quang mang theo hô hấp của hắn không ngừng nuốt vào phun ra ở giữa mũi.
Sáng sớm, Diệp Vân bị tiếng gõ cửa của Daisy đánh thức. Tối qua hắn trở về phòng liền đả tọa tu luyện trên giường. New York không hổ là đại đô thị mang tính quốc tế, chỉ riêng dân số thì xa xa không phải là tiểu thành thị nơi Diệp Vân đọc sách có thể so sánh được. Huống chi nước Mỹ vẫn là quốc gia chủ nghĩa tư bản, việc truy cầu lợi ích trong mắt bọn họ vốn là chuyện bình thường nhất. Tự nhiên, lực lượng thất tình lục dục tản mát ra cũng càng thêm dồi dào, nhưng cũng càng thêm phức tạp, cho nên Diệp Vân sa vào đến trong tu luyện sâu, chỉ để lại một tia tâm thần chú ý đến tình hình bên ngoài. Bởi vậy chuyện phát sinh tối hôm qua hắn căn bản cũng không biết.
Cảm thụ được trong thể nội lại một giọt thần dịch sắp hình thành, Diệp Vân hài lòng thở ra một hơi. Tuy rằng lực lượng thất tình lục dục phức tạp này khiến hắn trong lúc tu luyện phải trải qua tôi luyện càng mạnh hơn, càng khó chịu hơn, nhưng thu hoạch cũng lớn hơn, một buổi tối tu luyện thì sắp sửa bằng ba buổi tối ở thế gian.
Nghe tiếng Daisy lại lần nữa ở cửa, Diệp Vân thu liễm khí tức trên người, đáp một tiếng "Đến đây" rồi mới xuống giường, cầm đồ rửa mặt mà Venice chuẩn bị đi rửa mặt. Hắn dù sao cũng sống ở thế tục phàm trần, cho nên một vài thói quen vẫn là nên giữ lại thì tốt, nếu không sẽ trở nên không hợp nhau, rất dễ bị coi là quái thai.
⒦yhuyen.com
Ăn xong bữa sáng mà Daisy chuẩn bị, Venice cũng đến rồi. Hắn như đã hẹn mang đến một vạn Mỹ kim, giao cho Daisy. Mà Daisy tuy rằng đối với Diệp Vân có chút không muốn xa rời, nhưng hiển nhiên, một vạn Mỹ kim so với Diệp Vân vẫn là một vạn Mỹ kim hấp dẫn hơn một chút. Bởi vậy sau khi nhận được tiền Daisy lưu luyến nhìn Diệp Vân một cái, xoay người rời đi.