"Ba ba, ma ma, người ở nơi nào, Đái Lệ nhớ người." Nửa giờ sau, Đái Lệ với khóe mắt vẫn còn vương lệ châu nhìn cô gái trong gương đổi mới hoàn toàn, tựa như công chúa, trong lòng đầy hối hận, nàng không nên vì tiết kiệm một chút thời gian mà đi đường tắt.
"Đái Lệ, vui vẻ một chút, có gì đáng buồn đâu chứ, không phải chỉ là lần đầu tiên thôi sao, đây chẳng phải là chuyện sớm muộn gì sao, chỉ cần ngươi có thể thành công hoàn thành nhiệm vụ ta giao cho ngươi, ta chẳng những sẽ thả ngươi, hơn nữa còn có thể để ngươi trở thành nữ nhân của ta, sau này ăn ngon uống sướng, không cần lại đến cái tiệm nát nhỏ kia làm công kiếm tiền nữa." Venice nhìn Đái Lệ đổi mới hoàn toàn, trong mắt lóe lên một vẻ tham lam, nhưng vừa nghĩ tới tấm ảnh trong tay Diệp Vân, một chút tâm tư vừa dâng lên lập tức bị bóp tắt.
Nghe Venice nói vậy, trong mắt Đái Lệ lóe lên một tia sáng, nàng tân tân khổ khổ làm công đi học không phải liền là vì thay đổi vận mệnh của mình sao? Hiện tại cơ hội đang ở trước mắt, nhưng nàng vẫn có chút do dự, bởi vì Venice này vừa nhìn liền biết không phải là người tốt, ai cũng không biết hắn nói có phải là thật hay không, hơn nữa cho dù là thật, trở thành nữ nhân của một đại lão hắc bang, mặc dù có thể hưởng thụ cuộc sống người thường không hưởng thụ được, nhưng tương ứng, cũng phải cả ngày nơm nớp lo sợ, dù sao, đại lão hắc bang nào mà không phải hạng người tâm ngoan thủ lạt, nếu không cẩn thận chọc giận hắn, kết cục nhất định sẽ không tốt đẹp gì.
Tuy nhiên, nàng có lựa chọn nào khác sao? Đái Lệ không khỏi cười khổ, hiện tại nàng đã là miếng thịt trên thớt của người khác rồi, trừ phục tùng ra, đã không còn con đường nào khác để chọn.
"Đưa tôi qua đó đi, tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ." Đái Lệ âm thầm thở dài trong lòng, nói với vẻ mặt không cảm xúc.
ḳyhuyen.comVài phút sau, Đái Lệ đứng bên ngoài phòng của Diệp Vân, nhìn cánh cửa phòng đang đóng chặt, trong lòng tràn đầy vị đắng chát, nàng không hề kháng cự việc làm chuyện yêu đương với nam nhân, thậm chí nàng đang ở tuổi dậy thì còn có chút mong đợi, nhưng đối tượng phải là người nàng thích mới được, dù sao cho dù bọn họ có trưởng thành sớm đến mấy, cũng vẫn chưa cởi mở đến mức có thể tùy tiện lên giường với nam nhân xa lạ. Nhưng nếu như không có ngoài ý muốn thì, hôm nay thân thể của nàng khó tránh không giữ được rồi, nàng chỉ hi vọng người kia không nên quá xấu xí, quá biến thái, bởi vì trong ấn tượng của nàng, người da vàng (người Nhật Bản) ở phương diện này đều rất biến thái.
Đái Lệ mang theo tâm tình thấp thỏm, sửa lại một chút nghi dung, hít thở sâu mấy lần, bình phục lại một chút tâm tình, lúc này mới gõ cửa phòng.
Khi cửa phòng lại lần nữa bị gõ vang, Diệp Vân vừa tắm rửa xong, thay một bộ quần áo rộng rãi, đang chuẩn bị nghỉ ngơi một chút, lúc hắn tới thế giới này chính là buổi tối, mặc dù với thực lực hiện tại của hắn, cho dù mười ngày nửa tháng không ăn cơm, không ngủ cũng không sao cả, nhưng thói quen hình thành lâu dài không phải thoáng cái là có thể thay đổi được, hơn nữa Diệp Vân cũng không muốn thay đổi.
Vừa nghe tiếng gõ cửa, Diệp Vân liền đoán được thân phận và mục đích của người đến rồi, người sống một đời, cả ngày tu luyện thì chẳng có gì vui vẻ cả, dù sao tu luyện trừ để chứng kiến phong cảnh ở nơi cao hơn ra, cũng là vì hưởng thụ tốt hơn nhân sinh, hưởng thụ cuộc sống, vì vậy tìm chút niềm vui cũng không tệ, thế là Diệp Vân mở cửa phòng, hắn muốn nhìn xem Venice có thể tìm tới người như thế nào để chơi trò chơi này với hắn.
Mang theo chút mong đợi, Diệp Vân mở cửa phòng, nhưng sau khi mở cửa phòng hắn liền thất vọng, bởi vì cô gái bên ngoài tuy trang điểm khá trưởng thành gợi cảm, nhưng Diệp Vân liếc mắt liền nhìn ra, tuổi của cô gái này chỉ mới mười sáu tuổi, nhưng Diệp Vân cũng không thể không cảm thán, ưu thế chủng tộc quả thật tồn tại, cô gái này mới chỉ mười sáu tuổi, mà vóc dáng đã vô cùng cao gầy, thành thục và bốc lửa rồi, so với những nữ nhân hơn hai mươi tuổi trong nước cũng không kém, thậm chí mức độ bốc lửa còn hơn.
"Ngươi là?" Mặc dù đã minh bạch chuyện gì đang xảy ra rồi, nhưng Diệp Vân vẫn giả vờ không hiểu, mở miệng hỏi, đồng thời ánh mắt cũng "liếc nhìn" rơi vào những bộ vị mấu chốt của cô gái, không ngừng dò xét.
ḳyhuyen.com
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Diệp Vân, sự phản kháng trong lòng Đái Lệ thoáng cái tiêu tán không ít, thầm nghĩ, nếu như là cùng với soái ca đến từ phương Đông này trải qua một đêm xuân, hình như cũng không tệ, thế là nàng lộ ra một nụ cười mê người, kiều mị mở miệng nói: "Không mời ta vào ngồi một chút sao? Soái ca phương Đông thần bí."
ḳyhuyen.com"Ồ, tiểu thư xinh đẹp mời vào, ta nhất thời bị mỹ mạo của nàng hấp dẫn, thất lễ rồi, còn xin tiểu thư xinh đẹp này đừng trách." Nghe lời Đái Lệ nói, Diệp Vân mới giật mình bừng tỉnh, từ trong thất thần hoàn hồn lại, liền vội vàng mời Đái Lệ vào trong phòng, đóng cánh cửa lớn lại.
Sau khi đóng cửa, Diệp Vân tiện miệng hỏi Đái Lệ: "Vị tiểu thư xinh đẹp này, ngài thích cà phê hay trà?"
"Cà phê đi, mặc dù ta cũng rất muốn thử một chút hương vị trà, nhưng trà nghe nói hơi đắng, hôm nay không mấy thích hợp, ngươi nói có phải hay không, soái ca?" Đái Lệ đi đến bên cạnh ghế sô pha, nhìn Diệp Vân cười nói đầy ám muội.
"Đương nhiên, đây là vinh hạnh của ta." Trên mặt Diệp Vân đầy mong đợi, nhưng trong lòng lại nhếch miệng, Đái Lệ này tuy đã cố gắng hết sức che giấu, nhưng đây dù sao cũng là lần đầu tiên nàng làm như vậy, vì vậy theo Diệp Vân thấy, hành vi động tác của nàng ít nhiều gì có chút vụng về, ngây ngô.
Trong lúc Diệp Vân đi pha cà phê, Đái Lệ cẩn thận đi lại trong phòng khách, ánh mắt quét khắp nơi, phảng phất đang tìm kiếm thứ gì đó, đáng tiếc mãi cho đến khi Diệp Vân pha xong cà phê, nàng vẫn không thu hoạch được gì.
"Vị tiểu thư xinh đẹp này, mời dùng." Diệp Vân đặt ly cà phê đã pha xong xuống trên mặt bàn trước mặt Đái Lệ, sau đó xoay người ngồi xuống đối diện nàng.
"Cảm ơn." Đái Lệ nói lời cảm ơn với Diệp Vân, bưng ly cà phê trên bàn lên, nhấm nháp tỉ mỉ, đồng thời trong lòng cũng đang cấp tốc suy nghĩ tiếp theo nên làm thế nào.
Một ly cà phê cho dù uống có chậm đến mấy, cuối cùng cũng sẽ uống hết, nhưng may mà nàng đã nghĩ kỹ đối sách rồi, thế là để cà phê xuống, đứng lên mở miệng nói: "Cảm ơn tiên sinh đã khoản đãi, không biết Đái Lệ có thể may mắn cùng tiên sinh làm quen một chút không?" Nói xong, Đái Lệ vươn bàn tay trắng nõn thon dài, nhưng vì thường xuyên làm việc nên hơi thô ráp ra phía Diệp Vân.
"Rất vinh hạnh được làm quen với ngài, nữ sĩ xinh đẹp, cứ gọi ta là Diệp Vân là được." Diệp Vân cũng đứng lên, đưa tay nhẹ nhàng nắm chặt lấy bàn tay Đái Lệ vươn ra, mà khi Diệp Vân nắm chặt tay Đái Lệ, Đái Lệ nhanh chóng gãi nhẹ một cái vào lòng bàn tay Diệp Vân, đồng thời lộ ra một nụ cười ám muội.
ḳyhuyen.com
"Được, Vân, có thể dẫn ta tham quan một chút phòng của ngươi không? Ta đối với tất cả của ngươi đều tràn đầy hiếu kì." Kết thúc lễ bắt tay, Đái Lệ thu tay lại, cười dịu dàng nói với Diệp Vân, hơn nữa khi nói câu này, còn đặc biệt nhấn mạnh ngữ khí của hai chữ "tất cả", ý vị ám chỉ trong đó không thể nói là không rõ ràng.
Mặc dù biết Đái Lệ này chỉ là đang diễn kịch, hơn nữa diễn kỹ còn có chút vụng về, nhưng Diệp Vân vẫn rất phối hợp nói: "Vô cùng vinh hạnh."
Thật ra Diệp Vân cũng chỉ là trước đó tùy ý đi dạo một vòng căn nhà này, vì vậy khi dẫn Đái Lệ tham quan khó tránh khỏi sẽ có chút sai sót, vì thế khi hai người mở một căn phòng được bố trí vô cùng ám muội và chứa đầy đồ chơi tình thú như roi da, nến, v.v. thì, biểu lộ của hai người lập tức đều sửng sốt.
"Vân, sở thích của ngươi quả thật là, vô cùng hợp khẩu vị của ta đó." Sửng sốt khoảng hai ba giây đồng hồ, Đái Lệ mới hoàn hồn lại, trên mặt lóe lên một nụ cười khổ thoáng qua rồi biến mất, sau đó quay đầu lại ý vị thâm trường nói với Diệp Vân.
Diệp Vân chỉ sửng sốt chưa đến một giây đã hoàn hồn lại rồi, căn phòng này là Venice an bài cho hắn, mặc dù hắn cơ bản chưa từng ở đây, nhưng nơi này cũng là trụ sở của hắn, cho nên có những thứ này cũng bình thường, mà hiện tại Đái Lệ rõ ràng đã hiểu lầm rồi, nhưng Diệp Vân chỉ cười cười, cũng không phủ nhận.