Chương 624: Mặt trời ( Sáu )

Chương 602: Mặt trời ( Sáu ) Pacifica. Dưới ngọn lửa chiến tranh bay tán loạn, quận Vista Del Rey hiện giờ tràn đầy dây thép gai và chướng ngại vật quân sự, những người dân chưa kịp chạy trốn và còn may mắn sống sót ở Pacifica vẫn đang trải qua một ngày “bình thường” như cũ. Nhưng ai cũng biết, chỉ cần ngước mắt lên là có thể thấy từng làn khói đen cuồn cuộn phía xa, cùng với tiếng nổ chói tai và tiếng còi báo động thỉnh thoảng truyền đến —— Loại thái bình này dường như chẳng thể kéo dài bao lâu nữa. kyhuyen.ⓒom“Xếp thành hàng, từng người một thôi.” Loa phóng thanh vang lên lời nhắc nhở. Dòng người được chia thành mười mấy hàng dài dằng dặc, phần cuối là nhân viên của Dreamer, điểm hỗ trợ tương tự như thế này còn có rất nhiều ở khu vực mà Dreamer kiểm soát tại Pacifica cũng như ở Heywood... Bọn họ không cầm súng, chỉ mặc đồng phục binh sĩ Dreamer để khuân vác đồ đạc xuống từ xe tải chất đống phía sau, thỉnh thoảng sẽ có hai binh sĩ duy trì trật tự đứng gác ở hai bên hàng dài, những binh lính này có trang bị đầy đủ, nhưng ai cũng biết đối mặt với hàng trăm người thế này, hai nhân viên cầm súng căn bản là không có tác dụng gì. Thợ sửa chữa già Mike vươn tay lau vết bẩn từ dầu máy trên mặt, hắn nguyên bản còn hơi bực mình khi bị cọp cái trong nhà kéo ra khỏi tầng hầm trong lúc loay hoay sửa đống “đồ nát” của mình, nhưng sau khi nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, Mike mới biết thế cục đã thay đổi. Vật tư của cả gia đình đè nặng lên bả vai của một mình hắn, làm nam nhân đã ngoài năm mươi tuổi, hắn chủ động xin đi thăm dò hoàn cảnh hỗn loạn hiện tại ——
kyhuyen.ⓒom “Này ! Mikey ! Ở đây !”
kyhuyen.ⓒomCó người lên tiếng gọi tên Mike ở đội ngũ bên cạnh, hắn nhìn quanh bốn phía rồi sờ sờ cái đầu hói của mình bằng cánh tay trái Cyberware kiểu cũ từ 20 năm trước, lúc này mới phát hiện một lão già thấp bé đang nở nụ cười thật thà vẫy tay với mình... Mike không hiểu tại sao lại có cảm giác sợ hãi, hắn vô thức liếc nhìn qua hai tên binh sĩ Dreamer đang cảnh giới xung quanh, người từng sống ở Night City đều có phản ứng theo bản năng này, phải biết rằng cũng có lúc chính quyền của Night City sẽ phát xuống vật tư khi bang phái làm loạn quá đà, nhưng lực lượng an ninh vào lúc đó liền giống như sói đói, chỉ cần đám đông có chút xao động nào thì sẽ lập tức dẫn đến lôi kéo và quát tháo thô bạo. “Suỵt ! Lão già ngu xuẩn nhà ngươi, có thể ngậm miệng lại không ?!” Mike nhìn chằm chằm vào binh sĩ Dreamer ôm súng với vẻ mặt căng thẳng, điều khiến hắn bất an chính là đối phương quả nhiên đã chú ý đến mình, tay ấn vào micrô bên tai rồi nói gì đó, sau đó liền ôm súng đi về phía Mike. Trong lúc nhất thời, hai người già tuổi ngoài 50 liền vội vàng cúi đầu, Mike nhìn mặt đất rất nhanh thấy một cái bóng xuất hiện bên cạnh mình, chóp mũi còn ngửi thấy mùi dầu lau súng mới tinh. Fuck... Kẻ ngu xuẩn kia. Mike biết không thể đợi đến lúc người ta tra hỏi, cộng thêm ánh mắt của mọi người xung quanh đều nhìn qua đây, hắn chỉ đành ngẩng đầu nở nụ cười thuộc về “người hiền lành” từng giúp bản thân tránh né không biết bao nhiêu rắc rối ở Night City, vội vàng nói: “Chào buổi sáng, tiên sinh !” Binh sĩ nhìn hắn với biểu lộ lạnh lùng, lại quay đầu nhìn “người bạn tốt” sắp chui xuống đất kia.
kyhuyen.ⓒom “Quen biết sao ?” Nụ cười của Mike cứng đờ, thật lâu sau mới gật đầu. Binh lính thở dài như thể rất bất lực, đưa tay kéo lấy tay áo của Mike, Mike vẫn treo nụ cười nịnh nọt sắp rụng xuống đến nơi để mặc cho binh sĩ kéo mình về phía đội ngũ kia, dù cho binh lính không dùng lực, nhưng hắn không dám phản kháng... Tất cả ánh mắt chú ý tới nơi đây đều vội vàng tránh đi, đám đông im phăng phắc, thậm chí không ai dám thì thầm bàn tán... Chỉ có đội ngũ vẫn di chuyển về phía trước một cách máy móc và tê dại. Mike muốn cầu xin tha thứ, nhưng binh sĩ chỉ kéo hắn đến bên cạnh bạn tốt, ngay sau đó tiếng súng cọ xát vào áo chống đạn liền khiến cả hai cùng rùng mình —— “Làm phiền chút.” Binh lính vỗ vai một bà lão xếp hàng phía trước bạn của Mike. Bà lão tựa hồ không nghĩ tới “lửa” sẽ cháy đến trên người mình, vừa định giang hai tay giải thích, binh lính lại mở miệng trước. “Có thể đổi chỗ với vị tiên sinh này không ? Khoảng cách xếp hàng không khác nhau cho lắm, tránh việc nói vọng qua lại sẽ khiến nơi này trở nên ồn ào... Được chứ ?” Lời của bà lão nghẹn lại trong cổ họng, dường như không nghĩ tới binh sĩ đeo súng lại đến vì yêu cầu đơn giản như thế. “Đương nhiên... hài tử, đương nhiên là được.” Mike bị nhét vào đội ngũ giống như con búp bê ngoan ngoãn, binh lính dặn dò: “Xin đừng nói chuyện quá lớn tiếng, loại vật tư được phát ra sẽ thay đổi theo thời gian thực, hãy để dành lỗ tai mình đi nghe chỉ thị, cảm ơn.” Binh lính nói xong liền rời đi luôn. Trong lúc nhất thời đội ngũ vậy mà xuất hiện hiệu ứng im lặng còn tốt hơn cả tiếng quát tháo lớn, một số người trong hàng bắt đầu tự giác đổi chỗ cho nhau, cư dân quen biết mỉm cười chào hỏi đối phương, rồi dùng dụng cụ truyền tin trong tay để liên lạc. “Fuck? Cái gì thế này?” Người bạn vừa rồi của Mike có tên là Barry, từng làm việc ở phòng quản lý giao thông NCPD, còn Mike là thợ sửa chữa phần cứng mạng bị NCPD cho thôi việc vì tuổi tác, bọn họ nhờ đó mà quen nhau. Nghe thấy âm thanh kinh ngạc của Barry, Mike mới lấy lại tinh thần. Cũng đúng... ở mấy năm gần đây khi Dreamer vận hành và quản lý Pacifica, nơi này rất hiếm khi xuất hiện tình trạng cảnh sát quân sự phải ra tay trấn áp, thậm chí còn cung cấp hợp đồng an ninh giá rẻ, thu hồi súng ống trong cộng đồng, v.v... Bọn họ vốn không phải là những kẻ thích sử dụng bạo lực, thì nói gì đến chuyện động thủ với cư dân đâu ? “Uy, ngươi nghe nói gì chưa ? Công ty chúng ta tiến hành động tác nhắm vào Dogtown, nhưng tình hình bây giờ hình như không ổn lắm —— nhà Haksons sát vách đã di chuyển tới Badlands, ngươi tính sao ?” Có trời mới biết Mike đã bỏ lỡ bao nhiêu tin tức khi ở dưới hầm. Hắn chợt cảm thấy trời đất quay cuồng, nhưng trước mắt... Mike không thể không thừa nhận rằng, phản ứng đầu tiên của hắn không phải là muốn rời đi, mà là hy vọng hành động mà mình cũng không hiểu rõ này có thể thành công... không vì gì cả, chỉ đơn giản là do cuộc sống mấy năm nay ở Pacifica quá thoải mái. Là thợ sửa chữa trong cộng đồng, Mike không quan tâm kiếm được bao nhiêu tiền, hắn luôn nhận đơn hàng của hàng xóm dù to hay lớn đồng thời sửa chữa mấy thứ linh tinh khác khi có rảnh, còn phía công ty thì vẫn phát lương đều đặn, có thể nói là cuộc sống trôi qua rất phong phú... “Con mẹ nó biết ngay ngươi không muốn đi mà, ta cũng không muốn.” Barry thở dài, giọng nói cũng tràn đầy vẻ không cam lòng. Hai người trong lúc nói chuyện đã di chuyển đến phía trước hàng —— Sĩ quan hậu cần rút ra hai thùng giấy từ cái rương màu trắng bạc phía sau, Optic sáng lên rà quét thông tin của Mike, cô nương kia cười nói: “Mike tiên sinh, trong nhà có tổng cộng bốn người, vậy chúng ta sẽ cung cấp hai phần vật tư... Một mình ngài có chuyển đi được không ?” Mike ngẩn người, Barry vội vàng thọc thọc phần lưng của hắn. “Ách, không cần làm phiền cô nương —— ý của ta là, cảm ơn.” Mike cũng không biết mình ôm hai thùng giấy đi như thế nào, chỉ biết trong cái thùng nặng trịch này là nước uống tinh khiết, thực phẩm và thuốc men, hơn nữa còn là khẩu phần cho một ngày ! “Ngươi nói xem ——” “Công ty chắc hẳn sẽ không nuôi chúng ta cho béo tốt để buộc bom lên người đi xung phong lúc cần quyết đấu với Dogtown hay đám công ty chó má từ Night City a?” Cái mồm của Barry như thể chẳng có khóa kéo nào. Mike tâm phiền ý loạn, hiện tại chỉ muốn ôm vật tư nhanh chóng về nhà, hắn phải suy tính xem tiếp theo nên làm thế nào. Đợi đến khi trong tay truyền đến cảm giác mất trọng lượng thì Mike mới phát hiện ra mình ôm ngược cái thùng bên dưới vì quá căng thẳng, Barry bên cạnh nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy giúp Mike, miệng lẩm bẩm chửi —— “Mẹ kiếp, hôm qua ngươi tuyệt đối uống nhiều quá rồi !” Lời vừa dứt, đồ bên trong liền rơi ra, Mike vội vàng đặt thùng xuống đất nhặt đồ bên trong. “Fuck ! Rau xanh thật à ?” Có một tiểu tử xếp hàng mắt đủ tinh, lập tức thấy gói rau xà lách rơi ra từ trong thùng, Mike lập tức bị lớp màu xanh biếc kia thu hút chú ý... Bùn đất dính trên lớp màng mỏng còn vương giọt nước, Mike vô ý thức cảm thấy đau lòng, vội vàng nhặt lên lau kĩ bằng quần áo của mình. Một đôi bốt quân đội xuất hiện trước mặt, đợi đến lúc Mike ngẩng đầu lên, một người đàn ông cao lớn búi tóc tròn với khuôn mặt có đường nét sắc sảo đã cúi đầu giúp nhặt đồ. “Cảm ơn, cảm ơn.” Sau khi người đàn ông ngẩng đầu lên, vẻ sát khí nơi lông mày cùng vết sẹo nơi khóe mắt liền khiến Mike sững sờ trong vô thức. Ánh mắt dời đi, dưới ánh nắng chói chang, một người phụ nữ mặc thường phục nhìn chằm chằm vào võ sĩ đang cúi đầu nhặt đồ nói: “Suzuki, bảo sĩ quan hậu cần đổi đồ giúp vị tiên sinh này đi.” Suzuki ? Mike là thợ kỹ thuật già tiêu chuẩn đã nghỉ hưu, ngày thường liền hay quan tâm đến tin tức dân sinh, cho nên... Người trước mặt này chẳng lẽ là Suzuki Takera, cao tầng của Dreamer sao ? Còn người phụ nữ đẹp đến quá đáng kia chẳng lẽ là... Emma · Watson ? Mike và Barry đều không phải loại ngu dốt, cổ họng hai người căng thẳng, “Không cần phiền phức như thế đâu, nữ sĩ ——” Đôi lông mày đẹp đẽ của nữ nhân hơi nhíu lại, im lặng 1-2 giây rồi nói: “Tốt a, xin hãy cẩn thận.” Dòng người xếp hàng xung quanh rõ ràng cũng nhận ra Emma, dù sao người cầm quyền công ty như nàng cũng thường xuyên xuất hiện ở tuyến đầu tu sửa Pacifica, có thể nói... Pacifica và Heywood có thể trụ vững đều nhờ vào nữ nhân mạnh mẽ này. Người xung quanh xôn xao bàn tán, Suzuki đưa tay ngăn cư dân có ý định tiến lại gần, dòng người xếp hàng phía trước cũng dừng bước tiến lên. “Các vị, tiếp tục xếp hàng theo trật tự, tiểu thư Emma vừa trở về từ tuyến đầu của chiến trường... Xin các vị đừng tiến lên nữa.” Khí tràng của võ sĩ cao lớn không hề đơn giản, mọi người đều muốn lại gần quan sát nữ hoàng của Pacifica, nhưng thấy Suzuki cả người tràn đầy hơi lạnh lên tiếng thì đều ngoan ngoãn quay về đội ngũ. Nhưng vẫn có một số kẻ gan dạ hét lớn mấy tiếng. “Cố lên !” Emma ra hiệu cho Suzuki đừng quá nhạy cảm, nàng chỉ muốn đến xem trật tự có bình thường và vật tư có đang được phát đúng hạn không, dù sao cũng khó bảo đảm sẽ không có kẻ thừa cơ gây loạn ở thời cuộc hiện tại. Có một bà lão nắm lấy tay Emma, nàng sống nhiều năm như vậy rồi nên tự nhiên chẳng kiêng dè gì, run rẩy nói: “Pacifica... khó khăn lắm sao ? Chi phí cho vật tư cao như vậy... Hài tử, thật vất vả cho con.” Bà lão vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào vết sẹo trên mặt Emma với biểu lộ rất lo lắng. Emma mỉm cười dịu dàng khi nhìn sang bà lão thấp bé kia. Đằng sau những người già này là đủ loại tầng lớp nhân viên trong Dreamer, cũng là nguyên nhân thực sự khiến Pacifica có thể đoàn kết lại. “Bởi vì địch nhân chỉ cho chúng ta ba ngày thôi.” Giọng điệu bình thản, để cho người ta trong lúc nhất thời tưởng mình nghe nhầm. Suzuki nhíu mày, “Tiểu thư Emma !” Hắn muốn nhắc nhở, dù sao nói những lời như vậy ở thời điểm này thì sẽ khó tránh khỏi gây ra việc cư dân trôi đi và hỗn loạn. Nhưng việc đã đến nước này, Emma cũng không muốn giấu giếm hay che đậy nữa, mỗi người đều có quyền lựa chọn, Emma chỉ muốn Pacifica, đây là ý nghĩa mà nàng giữ vững. “Chuyện gì xảy ra ?” “Ba ngày... là muốn ném bom xuống chỗ chúng ta sao ?” Đám đông thì thầm bàn tán. Emma nhìn đám đông tụ tập tới, liền đưa tay ra hiệu cho binh sĩ Dreamer đừng lại gần, nàng nguyên bản cũng định mượn cơ hội này để nói rõ mọi chuyện với công chúng. Nàng bóp bóp tay bà lão, ra hiệu cho người phụ nữ tràn đầy vẻ lo lắng hãy yên tâm, ngay sau đó nàng ngẩng đầu lên, không hề có vẻ chán nản, vết sẹo trên khuôn mặt trắng nõn trái lại càng tăng thêm phần kiên cường. “Cư dân Pacifica, có lẽ giọng ta vừa rồi không lớn lắm, vì thế ta sẽ nhắc lại một lần nữa ở đây... Địch nhân chỉ cho chúng ta ba ngày.” Một mảnh xôn xao... Suzuki nhìn chằm chằm vào đám đông, binh lính Dreamer xung quanh cũng nhìn nhau không biết có nên quát tháo ngăn chặn dòng người hay không. “Vì sao ? Tiểu thư Emma... có thể nói rõ nguyên nhân không ?” Mike từ lúc nhận vật tư liền có vẻ hơi im lặng bỗng nảy sinh một luồng dũng khí, giọng nói hơi tăng lên, Barry ở bên cạnh thì sắp vùi đầu vào lồng ngực... Kẻ đần độn này đúng là loại hết thuốc chữa ! “Ách, ý của ta không phải là chất vấn, chúng ta chỉ muốn biết đã xảy ra chuyện gì.” Mike tựa hồ cảm thấy có chút không ổn, vội vàng bổ sung. Xem như người khá có sức thuyết phục trong cộng đồng, hắn cũng hỏi ra vấn đề mà mọi người muốn biết, tất cả đều gật đầu theo: “Đúng vậy...” “Chúng ta sống yên ổn ở Pacifica, rốt cuộc là vì sao ?” “Chắc chắn là do lũ ngu xuẩn từ công ty ! Địt mẹ nó chứ !” Chửi rủa, xả giận, ủng hộ, v.v... Emma đưa tay ra hiệu mọi người im lặng. Nàng hơi liếc nhìn Suzuki rồi hít sâu một hơi, dùng 2-3 phút để kể rõ chuyện bom hạt nhân ở Dogtown cho đến tình trạng hiện tại, thậm chí là chuyện nàng không phải người sáng lập Dreamer cũng được công khai hết. Emma có lòng ích kỷ. Dù cho nàng rất thông minh và có năng lực, nhưng lại biết rất rõ mình sớm hay muộn cũng sẽ không giữ được Pacifica nữa… Nàng không muốn mảnh đất đầy ắp kỷ niệm hạnh phúc và mồ hôi này quên đi nguyên nhân thực sự đằng sau tất cả, chính là người yêu của nàng, Lin. Nàng có lẽ không thể đi chiến đấu hay dấn thân vào hang cọp cùng với Lin, vì thế việc nàng có thể làm liền là để mọi thứ ở đây ghi nhớ lòng tốt của hắn, thế là đủ rồi. “Khoan đã... Lin, ách không, ông chủ Lin không phải là hung thủ bị Night City truy nã sao ? Hắn là người giết chết Arasaka Saburo !” “Damn ! Thằng chó chết Saburo đó sao, chết hay lắm !” “Theo ta thấy Yorinobu cũng rất có khí phách ! Liền nên kéo con chó già kia xuống nước —— Lão bất tử đó sống lại, mẹ nó ngươi biết đây có nghĩa là gì không ?” Mọi người bàn tán xôn xao. Mike trái lại đang cúi đầu như thể suy nghĩ điều gì đó. “Mọi người, Dreamer xuất hiện, thế cục hiện giờ của Pacifica và Heywood, đều là Lin liều mạng giành lấy bằng từng giọt máu một... Cũng không ai muốn nhìn thấy cục diện này tiến đến.” “Nhưng lý do ta đến đây không phải là để mọi người đi mạo hiểm hay bán mạng cùng với quân đội.” Ánh mắt Emma bình tĩnh, cầm lấy gói rau xanh trong thùng của Mike, “Đây là điều cuối cùng mà Dreamer có thể làm cho các vị, Pacifica và Heywood chưa bao giờ ép buộc bất cứ ai... Trước mắt Badlands đã được chúng ta và đồng minh là Nomad khống chế, hải quan cũng mở rộng cửa ra vào, đường biên giới không còn hạn chế, Ba Lan đủ sức tiếp nhận người tị nạn —— Các vị có thể ngồi phương tiện vận tải của chúng ta đến Châu Âu.” “Nếu các vị muốn rời đi, vậy hãy rời khỏi Night City nhanh nhất có thể trước chiều mai.” “Nhưng xin đừng quên, chủ nhân của mảnh đất này đã từng là các ngươi ! Lin, còn có chư vị đồng nghiệp ở Dreamer từng phấn đấu quên mình ở đây...” Bầu không khí im lặng như tờ. Mọi người đều nhìn mọi thứ xung quanh với ánh mắt phức tạp, âm thanh nổ tung dù loáng thoáng nhưng vẫn nghe rõ mồn một, bất quá không có ai sợ hãi hết. “Có thể hỏi ngài một vấn đề không?” Mike hỏi. Emma ra hiệu cho hắn nói. Mike nhíu mày nói bằng giọng điệu nặng nề: “Theo lời của ngài, Lin tiên sinh chắc hẳn đang đối kháng với công ty và lũ quái vật quái dị kia ở trong khu mạng Dogtown đúng không ? Ngài đừng hòng lừa chúng ta, Steven vừa rồi đã nói, AI và Robot điên rồ bây giờ xuất hiện khắp ở những nơi khác của Night City, chiến hạm của Militech cũng đậu trên mặt biển phía đông Heywood ——” “Ngài cũng nói sẽ cho chúng ta quyền lựa chọn, nhưng lỡ như lựa chọn của chúng ta chính là dự định ở lại giúp đỡ thì sao ?” “Night City là nhà của chúng ta, nếu để loại tội phạm như Hansen tiếp quản Pacifica... Ta thà liều cái mạng già này đi chết chung với lũ khốn nạn kia còn hơn !” Xem ra tiếng xấu của Hansen rất có hiệu quả. Tất cả mọi người đều lộ ra vẻ mặt chán ghét và căm hận, đều đang lên tiếng chửi mắng. Emma không chắc lão nhân trước mặt có hiểu được thuật ngữ mạng chuyên nghiệp hay không, nên cố gắng giải thích: “Tiểu đội ở Dogtown còn có người hợp tác trong Arasaka đã gửi tin tức từ đó ra.” “Đám Rogue AI kia phá hủy rất nhiều cơ sở mạng hạ tầng, nhưng mọi người đừng lo lắng... Lin nắm giữ thủ đoạn rất cao trong thời kỳ Chiến tranh Mạng, chúng ta...” Tuy nhiên Mike lại ngắt lời hỏi: “Thật sao ?” “Nếu là người khác không hiểu kĩ, vậy đây tự nhiên là lời giải thích hợp lý, nhưng... ta là thợ sửa chữa phần cứng mạng về hưu, máy chủ làm tiết điểm bị phá hoại, Lin tiên sinh có bản lĩnh lớn đến đâu thì cũng khó mà thi triển được.” Emma trong lúc nhất thời cũng kinh ngạc. Mike tiến lên một bước: “Chúng ta chẳng lẽ cứ ở phía sau ăn rau tươi, trơ mắt nhìn người khác liều mạng vì mình sao ?” Emma nở nụ cười gượng gạo: “Ta và cao tầng đã ra lệnh cho binh sĩ tiến vào các cơ sở cũ để sửa chữa tiết điểm, ngài không cần lo lắng.” Haiz... Mike thở dài. Dreamer muốn phòng thủ, muốn chiếu cố Heywood, lại muốn đề phòng đủ loại tình huống đột xuất có thể xảy ra, nhân lực không đủ là sự thật bày ra ngoài sáng. Mọi người đều có vẻ hơi ủ rũ. Mike lấy một thanh protein và gói rau xà lách từ trong thùng ra rồi nhét vào tay Emma, dù cho bộ vest tinh xảo của nàng bị nước bùn trên rau làm bẩn thì cũng không có phản ứng gì, chỉ nhìn chằm chằm vào thứ trong tay mình. Những người nhận vật tư xong trước đều ngầm hiểu ý nhau xếp hàng lại, lần lượt chia một phần vật tư đã nhận được về. Không ai tổ chức, cũng không ai nói chuyện, bọn họ chỉ muốn lưu lại chút gì đó cho mảnh đất của mộng tưởng hiếm hoi còn tồn tại trong thế giới bệnh hoạn này. “Xin đừng trả vật tư lại ——” Sĩ quan hậu cần vội vàng ngăn cản. Nhưng người trẻ tuổi nhét thanh năng lượng vào tay nàng chỉ mỉm cười, “Ai cũng cần phải ăn no, đúng không ?” “Chỉ còn 1-2 ngày nữa thôi, chúng ta phải sống cho thoải mái, các ngươi vất vả rồi.” Tựa hồ có thứ gì đó sụp đổ trong đầu Emma, lại giống như có sợi dây nào đó đứt đoạn... Nàng có tình yêu ích kỷ, yêu Pacifica, vì đây là món quà mang danh nghĩa tình yêu mà nàng muốn tặng cho Lin, nàng không thích cư dân nơi đây, cũng không thích tình cảm của nó, nhưng không nghĩ tới loại “ích kỷ” này lại đổi lấy được sự vô tư. “Đây chính là điều ngươi muốn thấy sao, thân yêu ?” Emma vẫn luôn không hiểu vì sao Lin lại muốn làm như vậy, trong phút chốc hoảng hốt tựa hồ đã hiểu rồi. “Thế giới này như người bệnh nặng ở thời kỳ cuối, coi con người như vật phẩm mà ăn tươi nuốt sống, nếu đây là cái giá phải trả cho sự tiến bộ... Vậy tất cả đều không còn ý nghĩa gì hết.” Nam nhân lúc đó ngồi trước cửa sổ sát đất chỉ lặng lẽ hút thuốc và ngắm nhìn thành phố tràn đầy ánh Neon rực rỡ. Emma khi đó ôm chặt lấy hắn vì tham luyến sự dịu dàng nhất thời kia, nàng chưa từng nghĩ tới, trong lòng đối phương lại chứa đựng một thế giới rộng lớn hơn đến vậy. Nó tựa hồ mới là dáng vẻ mà thế giới này nên có —— Sinh sôi không ngừng ! …… ……
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị