Chương 623: Mặt trời ( Năm )

Chương 601: Mặt trời ( Năm ) “Thế nào ?!” V trong kênh liên lạc tựa hồ rất bình tĩnh, nhưng trên thực tế nàng đã đứng ở cuối hành lang, toàn bộ khu vực xung quanh chỉ còn lại ánh sáng đỏ rực của Optic và vô số phản chiếu từ kim loại … Một lũ rác rưởi. Không ai có thể hiểu được mục đích thực sự của Rogue AI là gì, nhưng bất kể bọn chúng am hiểu bắt chước con người đến đâu, một khi tiến vào trong tường thì liền sẽ giống như những cỗ máy thực hiện chương trình diệt chủng, tiến hành công kích không biết mệt mỏi trừ khi rơi vào tử vong. ḳyhuyen.ⓒomTình hình còn tồi tệ hơn cả dự kiến. Lâm Dược nhìn từng đốm sáng ( người dùng thiết bị Implant vẫn đang truy cập vào Cyberspace ) bị cơn bão màu đen cuốn vào rồi nghiền nát thành cặn bã, đống bào tử ngọ nguậy mà số liệu đỏ như máu lưu lại phảng phất đã bò đầy khắp mọi nơi trong không gian vector, bọn chúng nuốt chửng tất cả dữ liệu như thể bản thân là quỷ đói tham lam tột cùng… Điều này hoàn toàn khác biệt với khu mạng Night City sớm đã được sửa sang lại trong ký ức của Lâm Dược, hắn tiện tay khống chế dữ liệu thành mũi tên rồi bắn về phía Rogue AI đang cố gắng phá vỡ hàng rào cuối cùng của Data Fortress nào đó, đây tựa hồ là server điều khiển thiết bị y tế của bệnh viện, một khi bị công phá, xem chừng sẽ có không ít bệnh nhân phải chết đi trong đau đớn. Rogue AI cũng không phải là tồn tại hoàn toàn kém cỏi như tưởng tượng. Không biết có phải do sự cố Voodoo Boys “triệu hoán” AI lần trước đã để lộ thông tin gì ra cho thực thể ngoài tường hay không, bọn chúng lần này lại cắt đứt rất nhiều tiết điểm và công trình mạng quan trọng ở phương diện vật lý trước một bước. Ví dụ đại khái liền như khu mạng là con tàu đang lênh đênh trên biển, AI là hải tặc, bọn chúng không còn giới hạn ở việc tấn công nhân viên trên tàu nữa, hiện giờ thậm chí còn đi phá hủy cấu trúc quan trọng, cả con tàu chìm xuống chỉ là vấn đề thời gian.
ḳyhuyen.ⓒom “Chẳng thể trách lại lựa chọn Hack vào những cỗ máy kia bằng thủ đoạn vật lý… Thật đúng là đánh giá thấp các ngươi rồi.”
ḳyhuyen.ⓒomLâm Dược hừ lạnh một tiếng. Quả thật, tốc độ AI tiêu diệt loài người bằng phương thức này hoàn toàn không cấp tốc và chết chóc như Chiến tranh Mạng lần trước, nhưng nó lại khiến cho chuyên gia mạng muốn nếm thử kết nối vào internet để đối đầu với chúng trở thành cây không rễ, một khi đối mặt với việc bị ngắt kết nối ở mặt vật lý thì hoàn toàn không có cách nào khác. Đây rõ ràng không còn là phá hủy đơn thuần nữa, mục đích của AI đã quá rõ ràng, chính là quét sạch và phá hủy, đến nối mục tiêu cuối cùng –– Night Corp đứng sau nhân cách số của Song So Mi chính là người hưởng lợi sau cùng. “Vẫn chưa từ bỏ ý định sao…” Lâm Dược yên lặng nhắm mắt lại, bắt đầu nếm thử kết nối với khu mạng còn tồn tại và có thể bị hắn kiểm soát, ý thức mở rộng từng lớp rồi mau chóng nhìn thấy ở phía cuối của Black Wall có một vết nứt chảy ra mảnh vỡ dấu hiệu, vô số thứ màu đỏ lại không có hình dạng cố định đang điên cuồng tràn vào trong từ đây. Tất cả những thứ tiến vào đã chuyển biến phương thức vận hành thành tương tự với chương trình của con người trong Cyberspace, chỉ tốn mấy phút ngắn ngủi liền học xong cách thao tác internet của con người từ bắt chước vụng về lúc mới đầu. Bọn chúng dần dần biến thành Icons cụ thể từ một đống dấu hiệu, đều không ngoại lệ sở hữu hình người nhưng lại không có đặc thù nào của nhân loại hết, một số AI hoàn thiện hơn trong đó thậm chí còn chế tạo ra Bộ ứng dụng tích hợp có thể sánh ngang với vũ khí của thợ săn AI, bọn chúng muốn tàn sát loài người bằng chính cách của họ ! Vào một khắc khi Lâm Dược nhắm mắt lại, đám robot đang điên cuồng giết chóc này đều không ngoại lệ bỏ xuống nhân loại trong tay rồi nhìn về phía vị trí của hắn, một số con thậm chí còn không ngần ngại ngừng việc tra tấn và bóp nát Netrunner thành từng mảnh, ngay sau đó liền lao nhanh về phía vị trí kia bằng đủ loại Icons như dã thú mất đi lý trí.
ḳyhuyen.ⓒom Bên tai là tiếng thở hổn hển nhẹ nhàng của V đang ra sức chém giết, Lâm Dược khẽ lắc đầu, số lượng người chết không ngừng tăng lên và tình thế bị kiềm chế khắp nơi hiện tại khiến hắn lần đầu tiên cảm thấy có chút bực bội. Mười không còn một. Cơ hồ có thể dùng từ này để hình dung các khu mạng còn lại. Lâm Dược thử nghiệm điều động quyền hạn của quản trị viên để hạ thấp quyền hạn của chương trình trí năng xuống, ngay sau đó từng bàn tay lớn xen kẽ giữa màu đỏ và xanh liền vươn ra từ chỗ hư vô trong Cyberspace vô hình, những bàn tay này nhấc bổng lũ dã thú vẫn đang cắn xé Data Fortress lên, vài con trong đó còn cắn chặt lấy ICE của Data Fortress không buông đến mức gây ra từng đợt chấn động mạnh mẽ –– Sau khi bàn tay to lớn bắt đi Rogue AI, Netrunner vừa đi qua lằn ranh sinh tử mới kịp phản ứng lại, bắt đầu vội vàng tăng cường Data Fortress. “Không được –” Cách thức dọn dẹp này quá chậm, hơn nữa chúng nó tựa hồ đã nhận ra người khống chế khu mạng Night City đã online, bây giờ lưu lượng trong internet hỗn loạn đến bất thường, tất cả đều nhắm vào hắn. Tiết điểm ở Dogtown là ổn định nhất, Lâm Dược nhất thiết phải dựa vào đây; một khi lượng dữ liệu tràn vào quá lớn, chỉ sợ hệ thống server Deep Dive cũ kỹ còn sót lại của NUSA sẽ không chịu nổi… Trạng thái quét sạch một cách thuận buồm xuôi gió không xảy ra như tưởng tượng, ngay khi Lâm Dược đang điên cuồng suy nghĩ cách giải quyết, âm thanh khi cơ thể người va chạm vào vách tường đã khiến lực chú ý của hắn hơi dời đi. V trong màn hình vươn tay lau vết máu bên miệng rồi chống một tay xuống đất trượt ra phía sau, lồng ngực là vết bẩn do bị nắm đấm máy móc đánh vào, dao nhỏ của nàng cũng bị máy hút từ tính kỳ lạ đằng sau làn sóng Robot phá hủy chức năng thu hồi. “Đừng nhìn ta, tập trung vào ngươi.” Giọng nói lạnh lùng của V khiến Lâm Dược ngẩn người mất 1-2 giây mới lấy lại tinh thần. Chết tiệt… Chẳng lẽ mình đã ỷ lại quá nhiều vào lối chơi giàu có sao ? Phương pháp quét dọn dữ liệu siêu lớn mà Lâm Dược am hiểu bây giờ lại trở thành xiềng xích trói buộc hắn, bây giờ để V liều mạng thêm giây nào thì cũng tương đương với để nguy hiểm tăng theo cấp số nhân… Địt mẹ nó ! Cảm xúc bực bội và lửa giận trong lòng khiến Lâm Dược lại sử dụng lượng dữ liệu quá mức tới trực tiếp nghiền nát AI cấp cao đang đến gần thành cặn bã. Hắn lúc này chính là thần linh mất đi thân thể, nhưng sức mạnh còn sót lại vẫn là thứ mà thực thể ngoài tường không thể chống đối… Nhìn xem đám robot an ninh cũ kỹ gần ngay trước mắt, ánh mắt của V chuyển sang thanh Katana đang bị một cánh tay máy đứt lìa nắm chặt bên cạnh. Đôi mắt nàng đột nhiên sáng lên khiến máy móc AI đang lao tới mất thăng bằng ngay lập tức, sau đó liền cúi người nhặt lấy Katana rồi xé nát mấy con quái vật vây quanh thành từng mảnh bằng nhát chém gọn gàng và hiệu quả, thân hình mảnh mai rõ ràng chưa bằng 1/5 chiều rộng của hành lang, nhưng lại chắn ngang ở đó giống như cánh cửa kiên cố nhất. Xoạt ! V vung lưỡi kiếm xuống để hất đi chất bôi trơn cũ kỹ hôi hám bên trong máy móc khiến nó bắn tung tóe trên mặt đất, lưỡi kiếm được chế tác từ sợi carbon cường độ cao cũng không có độ sáng bóng như kim loại, nhưng màu đen trầm mặc lại càng làm nổi bật lên sát ý ngập trời. Nàng hơi điều chỉnh lại hơi thở, chưa từng nhìn về phía cuối hành lang tràn ngập vô số máy móc AI, mà chỉ tập trung vào tồn tại có thể đe dọa tới mình ở cự ly gần, ngoài ra nàng còn định làm một việc – Đó chính là chủ động che chắn tạp âm khi chiến đấu, nàng không muốn Lin cảm thấy áp lực vì mình. “Ngươi từng nói ở trong thế giới mà ngươi nhìn thấy… Ta là thủ lĩnh lính đánh thuê của Afterlife ?” V vừa chém giết máy móc vừa dùng trí lực dư thừa tới trao đổi với Lâm Dược như đang nói chuyện phiếm. Lâm Dược bây giờ đang phong tỏa các tuyến đường mà AI tiếp cận, trong lúc nhất thời không phản ứng kịp… “Hả ? Ân !” Hắn ngừng một lát rồi nói: “Không, nói thủ lĩnh lính đánh thuê là đánh giá thấp ngươi rồi… Nếu người đến từ công ty như ngươi đi vào Night City, vậy có lẽ sẽ là một truyền kỳ mới, bất kể ngươi có tin hay không, ngươi lấy sức một mình –– ách, cộng thêm một tên khốn không có tác dụng gì liền đánh xuyên qua Arasaka Tower của Night City có Smasher canh giữ.” Nghĩ lại cũng khá thú vị, xem như là mua vui trong lúc khổ sở đi… Dù sao kể cả khi người như V không đi xuống tầng dưới chót của Night City, nàng cũng có thể tỏa sáng trong công ty. Tổng thanh tra của Tác chiến Đặc biệt ở độ tuổi đôi mươi, chậc… không dám nghĩ. Đương nhiên, ta cũng rất trâu bò. Lâm Dược thầm nghĩ. V dùng Katana đâm xuyên đầu của máy móc sắp lao tới để khống chế mình, đôi chân dài như roi bật lên từ bên cạnh đá thẳng vào kẻ định đánh lén khiến nó khảm vào tường, sau đó quay đầu lại, cơ thể của mấy bộ máy móc đang bao vây khác lúc này đã bắn ra tia lửa khắp nơi, chất lỏng kim loại nóng chảy đầy đất, đỏ rực giống như máu. “Hừ hừ, giống với giấc mơ của ta.” “Còn về kẻ khốn nạn đi theo ta, bây giờ đang ở trong đầu Rebecca, tên là Johnny đúng không ?” V đáp lại không mặn không nhạt bằng giọng nói lạnh lùng. Nàng cắt đứt âm thanh từ bên ngoài khiến người ta không thể nhận ra mình chính là chướng ngại vật cản đường lớn nhất trong thế giới vật lý khi AI giáng lâm. Giấc mơ ? Biểu cảm của Lâm Dược có chút kỳ lạ. Hắn quá hiểu tính cách của Valerie, kiêu ngạo, lạnh lùng, khuyết thiếu một chút lòng đồng cảm nhưng lại không mất đi dịu dàng, am hiểu sâu về quy tắc tàn khốc của thế giới này, cho nên lòng kiêu ngạo của nàng không cho phép bản thân lựa chọn con đường khác –– cộng thêm chỉ có nàng và Rockerboy Johnny chiến đấu, đây hẳn là 【 Kết cục The Sun 】. “Ta ngầu không ?” V lại hỏi. Lâm Dược đã quen với việc V sẽ thốt ra mấy từ ngữ kinh người trong một số trường hợp, thậm chí không cảm thấy có gì lạ. “Rất ngầu, ngầu bá cháy.” V khẽ cười, đám Robot kia bắt đầu từ bỏ mọi kỹ năng chiến đấu, cấp tốc xông tới như dã thú nếm thử đè chết V bằng trọng lượng cơ thể. Nàng từ bỏ lưỡi kiếm mà không có chút do dự nào, đột nhiên tung cú đá ngang làm lỏng một ống sắt có công dụng trụ đỡ trong hành lang, sau đó tóm lấy nó vào tay. Ống sắt xoay ngang ra, cơ thể nhìn như mảnh mai của V bùng nổ sức mạnh khủng khiếp, mà kênh liên lạc im lặng không tiếng động liền chính là sự liều mạng trầm lặng của nàng… Cảm ứng giữa người yêu là quá mức rõ ràng, Lâm Dược nhíu mày, lặng lẽ xé nát những thứ không thể xóa sạch kia đi bằng dữ liệu, tận lực bảo vệ đám người còn chưa kịp logout ra khỏi internet. V, cố lên. Lâm Dược định vị mật độ AI của khu mạng bốn phía, sau khi khi xác nhận tất cả chúng nó đều đang hướng về khu vực Pacifica, hô hấp của hắn mới bắt đầu thong thả. Đôi mắt mở ra một lần nữa đã không còn bối rối, chỉ có một thứ giống như của V. “Lin, ta không sợ.” Âm thanh lạnh lùng như viên đạn có thể xuyên thủng hộ giáp, khiến cho tốc độ ra tay của Lâm Dược nhanh hơn vài phần. V kích hoạt Overclock đã sử dụng hơn mười loại Quick Hack mạnh mẽ nhắm vào các bộ phận cơ khí, cộng thêm V còn là Netrunner cấp cao có thể thi triển thủ đoạn tương tự với lây nhiễm dây chuyền, lập tức dẫn đến dịch bệnh bùng phát trong làn sóng máy móc ở phía trước hành lang ! Nhiệt độ hành lang bắt đầu tăng vọt ! V dùng toàn lực đẩy xác máy móc nặng hàng nghìn cân vẫn còn bốc khói đen độc hại vì cháy rụi đang cản đường ra, nàng mau chóng nhảy lên trên nó rồi giơ khẩu súng máy được gắn sẵn của Robot lên. Mưa đạn bắn ra khiến cho một mảng lớn kim loại đổ xuống trong ngọn lửa như lúa mì trên cánh đồng, tuy nhiên quá trình thu hoạch này đột nhiên ngừng lại bởi vì nòng súng máy đã phát ra tiếng ma sát bất thường. V cúi đầu nhìn qua, đang định cạy vỏ đạn khỏi vị trí bị kẹt thì lại nghe thấy âm thanh va chạm nặng nề và nhanh chóng truyền đến từ cuối hành lang, từng đống máy móc AI bị húc bay – Cerberus dần tiếp cận liền giống như ác quỷ cào xé vách tường hành lang ở trong mắt V, cuốn theo một mảng lớn rác rưởi về phía nàng ! “Fuck !” V nổi giận gầm lên một tiếng. Nàng ném mạnh khẩu súng về phía Cerberus, lưỡi cưa phía trước cấp tốc cắt nó thành hai nửa, ánh sáng đỏ như máu cùng với bóng tối lập tức bao trùm lấy nàng ! Oanh ! Cerberus đập mạnh về phía V với tư thế rơi xuống thẳng tắp, từng mảnh vụn máy móc bay lên, một luồng khí nhanh chóng khuếch tán ở trong hành lang giống như gợn sóng… Một giây, hai giây… Ngoài trừ máy móc AI vẫn đang bò về phía trước từ trên thi thể đồng loại như không biết mệt mỏi ra, tựa hồ mọi thứ đều trở về tĩnh lặng. “Gầm !” Giọng điện tử quái dị truyền đến ! Các thành phần quang học đỏ như máu của Cerberus nhấp nháy điên cuồng, V với khuôn mặt đầy vết cháy đen nắm chặt phần tay cầm trên tấm che lưng của nó. “Đi chết đi !” V nắm chặt Cerberus bằng một tay, vật kia dường như nhận ra nhân loại này sắp làm quyết định điên rồ nào đó cho nên bắt đầu vùng vẫy không ngừng, thậm chí còn cố gắng cọ lưng vào tường để dồn V xuống, dù chính bản thân nó cũng rơi ra rất nhiều bộ phận trong quá trình va chạm –– V hé đôi môi đỏ mọng dùng răng nhẹ nhàng kéo dây kết nối từ cổ tay ra, nàng không ngần ngại cắm thẳng nó vào trung tâm điều khiển hạch tâm của Cerberus đang lắc đầu một cách điên cuồng ! “Aaaah !!!” V phun ra hơi nóng và máu từ trong miệng, nhãn cầu run rẩy như mắc bệnh Cyberpsychosis ! Nỗi đau sâu tận xương tủy khiến toàn thân nàng phát ra hư ảnh đỏ thẫm xé toạc linh hồn, nhưng ánh mắt nàng vẫn nhìn chằm chằm vào thứ trước mặt một cách cố chấp, khóe mắt bắt đầu rỉ máu… Đầu như muốn nổ tung, chỉ còn một chút nữa thôi. V tìm kiếm công tắc điều khiển quyền hạn của Cerberus trong mớ dữ liệu hỗn loạn, AI tựa hồ không quan tâm nhân loại này có thể mang đến uy hiếp gì, chỉ cọ rửa luồng sáng mảnh mai đang đến gần quyền hạn của công tắc bằng dữ liệu như biển cả của mình. Nhưng mà tính bền dẻo của vật kia vượt quá sức tưởng tượng. Đến khi nó phản ứng lại, đòn tấn công của V đã xâm nhập vào quyền hạn điều khiển công tắc… Ting ! Mắt của Cerberus đột nhiên chuyển sang xanh lam từ màu đỏ như máu … Đám máy móc AI đang lao tới hoàn toàn không phản ứng kịp, V quỳ một gối trên Cerberus với khuôn mặt đầy máu nóng. Âm thanh khàn khàn của nàng chỉ có một chỉ lệnh. “Đẩy những thứ này… ra ngoài.” Cerberus giống như chú chó nhỏ thông minh, chậm rãi dậm chân trên mặt đất rồi quay người, sau đó như một luồng sáng lao vào húc máy móc AI ra phía trước hành lang, nghiền nát, xé nát, cho đến khi nó nhìn thấy hai con Cerberus khác đang sẵn sàng chiến đấu. Biểu cảm nhẹ nhõm của V xuất hiện một chút ngưng trệ. Nàng đã không còn đủ trí lực tới nói chuyện với Lin nữa. Nàng lộ ra hàm răng trắng phảng phất đang dần trùng khớp với cái bóng nào đó trong ảo giác, người phụ nữ kia có mái tóc ngắn màu hồng nhạt rực rỡ, mặc áo jacket có logo của ban nhạc Samurai và dải đèn Neon liên kết ở phần cổ, đôi mắt tràn đầy vẻ ngạo mạn khó thuần. “Địt… con mẹ nhà mày !” Giơ lên ngón giữa, đây chính là thái độ của Valerie. Oanh ! Chưa kịp để nàng đưa ra quyết sách đánh sụp toàn bộ hành lang, lượng lớn dữ liệu xung kích liền bắn ra từ Cerberus dưới người mình ! Đại dương đỏ đen tràn ngập trong hành lang, hai con Cerberus kia liền bị xuyên thủng như đồ chơi. V ngẩn người một chút rồi lập tức phản ứng lại – “Ngươi đang làm cái quái gì vậy ?! Vì sao lại chuyển dữ liệu sang đây ?!” Nàng không trách cứ Lin, mà là biết hậu quả khi phân tâm trong Cyberspace đáng sợ đến mức nào. “Hãy giữ sức mà mắng khi chúng ta địt nhau đi, V –” “Ta định dùng máy ảo để tập hợp AI về hai địa điểm này… Hô, ta không biết mình có thể kiểm soát được tình hình hay không, nhưng phải nhờ ngươi liên hệ với Emma bằng thiết bị đầu cuối cá nhân ở đây, nhất thiết phải khôi phục cơ sở vật lý bị AI phá hủy ở Pacifica và Heywood… Hai chúng ta làm một phi vụ lớn a ?” V ngẩn người một chút. Một đoạn tin tức về Yorinobu được truyền vào BCI của nàng. “Cái này…” V lau vết máu bên miệng, sau đó cười phá lên: “Yorinobu rất trâu bò a !” Giọng nói của Lâm Dược tràn đầy tự tin như ngày xưa, “Cho nên chúng ta cũng phải trâu bò lên, có ưa thích ra ngoài làm nhiệm vụ không Valerie ? Hẳn là sướng hơn nhiều so với việc ngồi trong phòng chỉ huy Arasaka nhìn người khác liều mạng đi ?” V gật đầu, giọng nói nghiêm túc và đáng yêu, “Ra ngoài làm nhiệm vụ thật sự rất sảng khoái !” Đúng rồi… đây mới là V. Lâm Dược so sánh nàng với cô nương cười lớn sau khi hoàn thành nhiệm vụ trong ký ức của mình, quả thật là nàng. Thế là hắn khẽ cười một tiếng, “Cứ để ta xử lý AI, chúng ta tập hợp lũ rác rưởi kia lại rồi tóm gọn một mẻ, đương nhiên… Còn có giấc mộng hão huyền muốn chiếm cứ khu mạng của Militech và Netwatch nữa !” V vươn tay hút dao nhỏ từ khe hở giữa đống xác trên mặt đất ra rồi nắm chặt trong tay, nhưng nàng vẫn phải đối mặt với đủ loại máy móc AI có thể tồn tại ở khắp công trình, tìm ra thiết bị đầu cuối cá nhân còn hoạt động không phải là điều dễ dàng. “Có ai muốn nghe một bài hát không ? Thằng khốn trong đầu ta nói chiến trường chính ở trong mạng, cho nên ta đến nhìn thử xem thế nào !” Giọng nói vui tươi, ngoài Rebecca ra thì không còn ai khác – “A đúng ! Silverhand nhờ ta gửi lời hỏi thăm với các ngươi, đây là lần đầu tiên tên này giống người đến thế.” Cơ thể căng thẳng của V lập tức thư giãn rất nhiều khi nghe Rebecca huyên thuyên. Trong màn hình, Lâm Dược và nàng nhìn nhau cười. “Vậy thì…” “Tiến lên !” … …
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị