Bầu trời hửng sáng, ánh bình minh dần lan tỏa. Những loài dã thú thức giấc đi kiếm ăn băng qua những cánh rừng rét buốt, làm rung rinh những cành cây phủ đầy tuyết, để lộ ra màu sắc nguyên bản vàng đen của cành lá. Trên bình nguyên tuyết trắng xóa mênh mông đã có thêm chút màu sắc và sinh khí, thế nhưng nhìn những vết máu đậm đặc ngoài lều đang dần bị hoa tuyết vùi lấp, sắc mặt thiếu nữ vẫn trắng bệch như cũ.
Mạc Sơn Sơn của núi Mặc Kiền chưa từng giết người. Đến hoang nguyên, nàng bắt đầu phải giết người, nhưng nàng chưa từng giết người mình. Đối với con dân Hạo Thiên ở Trung Nguyên mà nói, người của thần điện hiển nhiên đều là người mình.
Sư phụ nàng là khách khanh của thần điện, nàng tín phụng Hạo Thiên, nàng vâng lệnh thần điện vào hoang nguyên dò xét quân tình, kết quả lại chính vào đêm đen kịt hôm qua, nàng đã giết chết ba vị chấp sự của Tài Quyết Ti.
Mạc Sơn Sơn không sợ hãi, nàng chỉ cảm thấy ngỡ ngàng và mất phương hướng, về mặt tinh thần nàng chưa thể chấp nhận được sự thật này. Nàng thẫn thờ suy nghĩ suốt nửa đêm mà vẫn không hiểu nổi tại sao cục diện lúc đó lại phát triển thành ra nông nỗi ấy. Tại sao sau khi Ninh Khuyết bắt đầu phản kích, nàng lại tự nhiên dùng Phần Thiên Phù thiêu sống vị chấp sự kia thành tro bụi bay mịt mù mà chẳng hề suy nghĩ gì thêm.
Ninh Khuyết bưng một bát canh thịt, ngồi xổm ở cửa lều húp sùm sụp đầy ngon lành. Những xác chết không nguyên vẹn của đám chấp sự hắc y đằng xa kia rõ ràng không gây chút ảnh hưởng nào đến sự ngon miệng của hắn.
kyhuyen.comÁnh mắt hắn dừng lại trên gò má trắng bệch của Mạc Sơn Sơn, nhận ra đôi mắt vốn lơ đãng thờ ơ thường ngày của nàng lúc này đang hiện lên vẻ mịt mờ, yếu đuối và không nơi nương tựa. Hắn dường như hiểu ra điều gì đó, đứng dậy an ủi:
- Có những việc đã làm là làm rồi, sau đó có hối hận cũng chẳng có ý nghĩa gì ngoài việc khiến tinh thần thêm nặng nề.
Mạc Sơn Sơn chậm rãi lắc đầu, hàng mi xinh đẹp khẽ chớp, nhìn vào mắt hắn rồi nghiêm túc nói:
- Phản tỉnh có thể giúp chúng ta sau này bớt làm sai đi, hay là ngươi cho rằng không cần phải phản tỉnh?
- Nếu là nói về trận chiến kỳ quặc đêm qua...
Ninh Khuyết nhún vai, húp nốt miếng canh thịt cuối cùng trong bát rồi nói:
kyhuyen.com
- Dĩ nhiên là không cần phản tỉnh. Ta chẳng thèm quan tâm bọn họ là nhân vật quan trọng gì của Tài Quyết Ti, ta chỉ biết họ muốn giết ta, vậy nên ta phản kích là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
kyhuyen.comTiếp đó hắn nghiêm túc bổ sung một câu:
- Ba gã chấp sự đó yếu hơn chúng ta, nhưng họ lại đến giết chúng ta, kết quả là chết trong tay chúng ta, đây thuộc về vấn đề chỉ số thông minh. Còn nếu chúng ta mạnh hơn mà vẫn bị họ giết, thì đó là vấn đề chỉ số cảm xúc. Cái trước gọi là ngu ngốc vẫn còn thuốc chữa, cái sau gọi là ngu xuẩn hết cứu.
Nghe những lời thô tục như vậy, Mạc Sơn Sơn không nhịn được mà nhíu mày. Hồi tưởng lại cảnh tượng chiến đấu đêm qua, nàng nghiêm túc giải thích thay cho người đã khuất:
- Phiền Lung đạo pháp tương tự như Thiên Địa Nguyên Khí Tỏa hay Thiên La Trận, là loại đạo thuật bị động. Ngày hôm qua ba vị chấp sự đó không hề định giết ngươi ngay lập tức, mà chỉ muốn chế phục ngươi.
- Nhưng tên đó lập tức muốn phế bỏ tu vi của ta.
Ninh Khuyết cười nhắc nhở:
- Ta không có thói quen để người ta đánh cho tàn phế rồi mới ngồi xuống nói đạo lý. Giống như ta đã nói lúc nãy, loại ngu xuẩn về mặt cảm xúc này không có cách chữa đâu.
Mạc Sơn Sơn nghiêm túc nói:
- Chỉ cần có ta ở đây, ta dĩ nhiên sẽ không để ngươi bị người ta đánh cho tàn phế.
kyhuyen.com
Câu nói bình thường này lại ẩn chứa một sự tự tin đầy hiển nhiên. Thiếu nữ giết chết chấp sự Thần điện dù tinh thần có chút bàng hoàng, nhưng không có nghĩa là nàng cho rằng những chấp sự đó mạnh hơn mình.
Kiểu nói mang hơi hướng che chở này có lẽ sẽ khiến nhiều thiếu niên nhiệt huyết cảm thấy khó chịu, nhưng Ninh Khuyết nhìn vào đôi mắt sáng trong của nàng, lại thấy có chút cảm động. Vì cảm động nên hắn nảy sinh chút khẩn trương lạ lùng.
Để xua tan sự khẩn trương đó, hắn lắc đầu nói:
- Cứ cho là đám chấp sự này không đối phó được chúng ta, nhưng còn hai mẹ con người Hoang kia thì sao? Khi họ muốn giết người, ngươi rốt cuộc định ngăn cản hay không?
Ninh Khuyết nhìn thiếu nữ, cười hì hì:
- Ngươi tâm địa tốt, dĩ nhiên không thể đứng nhìn mẹ góa con côi bị người ta ức hiếp. Hơn nữa, chúng ta đã ăn của người ta bao nhiêu thịt khô, sao nỡ lòng nào không giúp giết vài người?
Mạc Sơn Sơn rủ mắt, nhìn mũi chân lộ ra dưới gấu váy bông dày, hoàn toàn không biết phải nói gì với cái tên này. Nàng thầm nghĩ: "Dù ta và ngươi không sợ người của thần điện, nhưng sao qua miệng ngươi, việc giết vài vị chấp sự Tài Quyết Ti lại nghe như tiện tay đánh chết hai con linh dương bên đường vậy?"
Thiếu nữ khẽ lẩm bẩm:
- Nhưng họ là người của thần điện.
Đêm qua khi dọn dẹp tử thi, Ninh Khuyết đã móc ra được một miếng yêu bài từ trong lớp hắc y của gã chấp sự bị mình chém làm đôi. Mạc Sơn Sơn đã xác định được thân phận của gã, dường như là người nhà của một nhân vật quan trọng nào đó trong thần điện. Tuy nhiên Ninh Khuyết chẳng hề sợ hãi, vì loại chuyện này chỉ cần không có bằng chứng thì chẳng ai làm gì được hắn.
Dù hắn cũng tín phụng Hạo Thiên như người đời, nhưng từ nhỏ đã phiêu bạt khắp nơi, thấy quá nhiều điều xấu xa, lại phải vật lộn sinh tồn ở tầng lớp thấp nhất, nên hắn không có lòng kính sợ quá sâu sắc với thần điện — nơi vốn chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Sau này về thành Trường An vào thư viện, lại bị cái khí chất kiêu ngạo tự luyến của đám người trên núi kia hun đúc lâu ngày, lòng kính sợ lại càng nhạt nhẽo.
Vả lại, vì hai lần chạm trán với Long Khánh hoàng tử ở Trường An, tiểu thị nữ nhà hắn lại khen vị hoàng tử đó đẹp trai, lúc ấy hắn ngoài mặt ôn hòa ra vẻ không quan tâm, thực chất trong lòng đã sớm khó chịu. Thêm trận huyết chiến trên đồng cỏ năm xưa, Ninh Khuyết hiện giờ đối với thần điện không những không có nửa phần kính sợ, mà ngược lại địch ý còn cực thịnh.
Vậy nên giết ba chấp sự đối với hắn thực sự không khác giết ba con linh dương là mấy, chẳng gây ra cú sốc tâm lý hay sự bàng hoàng tinh thần nào, thậm chí hắn còn có tâm trí để ngắm khuôn mặt xinh đẹp của thiếu nữ.
Thấy Mạc Sơn Sơn cúi đầu với vẻ mặt vô tội và bất lực, hắn theo bản năng muốn đưa tay lên véo vào cái má hồng đang phồng lên vì dỗi kia. Đột nhiên nhớ tới thân phận Thư Si của đối phương, hắn đành nén cơn bốc đồng trong lòng xuống, ôn tồn giải thích:
- Lát nữa ta sẽ xử lý sạch sẽ đống xác chết này, việc này ta rất thạo, sẽ không ai biết đâu.
Tiếc rằng thế gian chỉ có một thư viện, và cũng chỉ có thư viện mới dạy ra được loại học sinh như Ninh Khuyết. Mạc Sơn Sơn dù là Thư Si danh vang thiên hạ, vẫn không thể nào thờ ơ trước danh tiếng của thần điện như hắn được.
Nhìn thiếu nữ vẫn cúi đầu im lặng, Ninh Khuyết lắc đầu, cười nói:
- Đừng quên chuyện xảy ra trên đồng cỏ. Sư đệ kia của ngươi thực chất là bị người của Tài Quyết Ti giết chết, chẳng qua họ không tự tay làm mà thôi. Vậy nên xét trên phương diện tình cảm thuần túy nhất, ngươi cũng không nên đứng về phía họ.
- Ai đối xử không tốt với mình thì mình nên đối xử không tốt lại với kẻ đó. thần điện đối với ngươi không tốt, vậy thì sự sống chết của họ không liên quan đến ngươi. Còn người Hoang, trước đây ngươi chưa từng gặp, tại sao lại phải giúp thần điện giết họ? Người Hoang ngàn dặm nam hạ đến đây, đại tỷ kia thấy ngươi không hề coi như thấy quỷ mà cầm dao chém, mà lại đưa thịt cho ngươi ăn, lúc này còn đang nấu canh thịt cho ngươi nữa... Ăn một miếng thịt từ nghìn năm đưa tới, đây gọi là gì? Đây gọi là duyên phận đấy.
Ninh Khuyết giơ tay vỗ nhẹ lên vai nàng, quay đầu nhìn vào trong lều cười nói:
- Cảm ơn đại tỷ nhé.
Bức màn lều vén lên, nữ người Hoang nhân bưng một bát canh thịt và vài miếng bánh lương khô bước ra, nhìn hắn gật đầu cười:
- Chuyện tối hôm qua, phải cảm ơn hai ngươi mới đúng.
Thể chất người Hoang đặc thù, da dẻ cực kỳ cứng rắn. Vết thương trên vai nữ người Hoang do đạo kiếm gây ra đêm qua, sau khi được Mạc Sơn Sơn dùng bùa chú xóa bỏ sức mạnh Hạo Thiên Thần Huy thì không còn gì đáng ngại.
Đứa bé trai người Hoang có làn da rám nắng nấp sau bức màn, tò mò nhìn đôi nam nữ trẻ tuổi Trung Nguyên, cất tiếng hỏi:
- Hai người đều là người Trung Nguyên, tại sao lại giúp chúng ta giết những người Trung Nguyên kia?
Ninh Khuyết nhướn mày, dõng dạc nói:
- Bởi vì chúng ta là người Trung Nguyên tốt.
Đứa bé Hoang nhân gãi đầu bối rối, dường như không hiểu "người Trung Nguyên tốt" là gì. Lúc các nguyên lão triệu tập bộ lạc họp trước khi nam di, dường như chưa từng nhắc tới danh từ này.
Đột nhiên cậu bé nhớ ra một chuyện nguyên lão từng nói, bèn vỗ trán vỡ lẽ, nhìn Ninh Khuyết nói:
- Nguyên lão nói người Trung Nguyên các ngươi thích nhất là nội đấu, đây chính là nội đấu phải không?
Mạc Sơn Sơn nghe vậy không khỏi cảm thấy mặt hơi nóng lên, không biết nên đáp lời thế nào.
Ninh Khuyết thì chẳng hề để ý, cười mắng rồi xoa đầu đứa bé.
...
Dưới sự yêu cầu quyết liệt và sự kiên trì "mặt dày" của Ninh Khuyết, cuối cùng hắn đã thành công lôi kéo thiếu nữ tham gia vào công cuộc hủy thi diệt tích. Không phải vì hắn có sở thích biến thái muốn nhìn cảnh thiếu nữ mặt trắng bệch run rẩy trước tử thi, mà vì hắn càng lúc càng cảm thấy Mạc Sơn Sơn thực sự là một thiếu nữ chưa trải sự đời. Dù có danh tiếng lẫy lừng nhưng nàng vẫn chỉ là một đóa hoa nhỏ yên tĩnh bên hồ Mực, không chịu nổi phong ba bão táp. Nếu không nhanh chóng khiến nàng trưởng thành hơn, trên đường đi hắn không thể trông mong nàng giúp được mình bao nhiêu, thậm chí còn có thể kéo chân mình.
Theo kinh nghiệm sống của hắn, xử lý xác chết là phương pháp nhanh thứ hai giúp một thiếu nữ ngây thơ mau chóng trưởng thành. Còn phương pháp tốt nhất thì hắn hi vọng cả đời này mình cũng không bao giờ phải nhớ lại.
Đại hắc mã hậm hực thồ hành lý nặng nề, kéo theo đủ thứ đồ đạc, đồng hành cùng đôi nam nữ trẻ tuổi đi về phía rừng cây sâu trong tuyết nguyên. Phía sau sợi dây da căng chặt, trên mặt đất là một cái xác nguyên vẹn, hai đoạn xác không nguyên vẹn đã ngừng chảy máu, cùng một bó lớn cỏ Thạch Nhi dùng để xóa dấu vết.
Mạc Sơn Sơn im lặng đi phía trước, gấu váy bông đã bị tuyết làm ướt sũng mà nàng vẫn không nhận ra, bởi nàng vẫn chưa thoát khỏi tâm trạng phức tạp và ngỡ ngàng kia. Sự kính sợ Hạo Thiên và tôn trọng thần điện đã ngấm sâu vào máu thịt từ nhỏ đâu thể dễ dàng bị vài câu nói xóa nhòa. Dù nàng thấy những gì Ninh Khuyết nói dường như cực kỳ có lý, nhưng vẫn luôn cảm thấy chuyện này có chỗ nào đó không đúng lắm.
Đối với một thiếu nữ ngồi tĩnh lặng bên Mặc Trì hơn mười năm không màng thế sự, độ khó của việc cải tạo thế giới quan chỉ đứng sau độ khó của việc cải tạo quan niệm về tình yêu. Ninh Khuyết nhìn bóng lưng nàng, cảm thấy vừa bất đắc dĩ vừa mệt mỏi.
Đi trên tuyết nguyên hoang vắng, tâm trí hắn bỗng trôi về thành Trường An xa xôi ở cực Nam, trôi về cửa tiệm trong con ngõ nhỏ kia, trôi về phía cô thị nữ nhỏ nhắn đen nhẻm. Hắn thầm nghĩ nếu là Tang Tang thì mọi chuyện đơn giản biết bao, Tang Tang tuyệt đối sẽ không nghi ngờ bất cứ lời nào hắn nói.
Dĩ nhiên, thế giới quan, nhân sinh quan, tình ái quan, tiền bạc quan, ăn uống quan, sinh tử quan của Tang Tang... đều là "quan" của hắn.
...
Mấy con chuột cây béo múp cảnh giác nhìn cảnh tượng dưới gốc cây. Trong cái hố sụt tự nhiên kia chất mấy đoạn xác người, mùi máu tanh thoang thoảng khiến chúng có chút bất an.
Ninh Khuyết ném bó cỏ Thạch Nhi dính tuyết vào trong hố, nhìn khuôn mặt trắng bệch nhưng vẫn đầy vẻ nghiêm túc của gã chấp sự đang tựa sát chân phải của mình. Im lặng một hồi, hắn nghiêm túc nói:
- Thần điện cần được kính sợ, thư viện cũng cần được kính sợ. Hậu sơn thư viện ta xưa nay không nhập thế, nhưng một khi ta đã vào hoang nguyên, thì coi như đại diện cho thể diện của thư viện. Thế nhưng trên đường đi, dường như người đời không kính sợ ta.
Hắn quay sang nhìn Mạc Sơn Sơn cười nói:
- Nếu Nhị sư huynh nhà ta bị Tài Quyết Ti thần điện đòi đánh đòi giết, ngươi đoán hắn sẽ làm gì? Hắn chắc chắn sẽ không chỉ đơn giản giết vài người rồi thôi như ta đâu.
Mạc Sơn Sơn khẽ nhíu mày, nghĩ đến vị Nhị tiên sinh thư viện kiêu ngạo đến cực điểm trong lời đồn, nói:
- Vậy hắn sẽ làm gì? Chẳng lẽ còn giết luôn Đạo Si hay Long Khánh hoàng tử?
- Nhị sư huynh đương nhiên sẽ không làm vậy, trong mắt hắn làm gì có chỗ cho hạng người như Đạo Si hay Long Khánh?
Ninh Khuyết cười lắc đầu:
- Theo những gì ta biết hắn, có lẽ hắn sẽ trực tiếp giết thẳng lên Đào Sơn, vào Tài Quyết Ti tìm vị đại thần quan kia gây phiền phức. Thần tượng của hắn là tiểu sư thúc, nếu không phải do lão sư quản nghiêm, e là hắn đã đi tìm người khắp nơi để gây sự từ lâu rồi. Tìm được cái cớ thế này, làm gì có chuyện hắn không nhân cơ hội mà bão nổi?
Mạc Sơn Sơn kinh ngạc nhìn hắn, im lặng thầm nghĩ tầng hai của thư viện rốt cuộc là đám quái nhân thế nào vậy?
- Ta không có thực lực và hay sức mạnh như thế. Tuy nhiên, vinh quang là mạng sống của ta, kẻ nào dám coi thường sự tồn tại của thư viện, ta cũng không tiếc đem cái mạng nhỏ này ra đánh cược một phen.
Ninh Khuyết im lặng nhìn trời, giọng điệu cảm khái xót xa khôn tả, lại pha chút tuyệt nhiên. Nếu lúc này khóe mắt hắn có thể chảy xuống một giọt lệ hoặc có vài bông tuyết đậu trên hàng mi, hình ảnh hẳn sẽ còn đẹp trai phong độ hơn nữa.
Mạc Sơn Sơn đồng hành cùng hắn suốt quãng đường, dù không nói là thân thiết như bạn cũ lâu năm nhưng cũng hiểu được vài phần tính khí vô lại của người này. Lúc này nghe hắn đột nhiên nói ra những lời đanh thép hùng hồn như vậy, không khỏi có chút động dung.
Nàng chăm chú nhìn vào góc nghiêng khuôn mặt hắn, im lặng suy nghĩ rất lâu, vẫn có chút không dám chắc chắn về phán đoán của mình, bèn hỏi bằng giọng cực nhỏ và thiếu tự tin:
- Đây là ngươi đang nói dối, hay là đang nói đùa?
Ninh Khuyết bật cười, nhìn nàng nói:
- Đã không có lý do gì để lừa ngươi, vậy dĩ nhiên là nói đùa rồi.
Mạc Sơn Sơn khẽ nhíu mày, tựa như cây bút lông tím quý giá vạch mạnh một đường lên giấy, lộ rõ vẻ cực kỳ không hài lòng.
Ninh Khuyết thu bớt nụ cười, nhìn vào mắt nàng nghiêm túc nói:
- Nhưng nói nghiêm túc, ta chưa bao giờ cho rằng thần điện có tư cách đại diện cho ý chí của Hạo Thiên. Ai chứng minh được Hạo Thiên cho phép họ làm đại diện? Biết đâu chúng ta mới là những người được Hạo Thiên chọn trúng, ánh sáng và chính nghĩa của thế gian cần chúng ta bảo vệ. Cho nên sau này nếu gặp thần điện lại làm những chuyện đáng buồn nôn như thế, chúng ta nhất định phải cự tuyệt thờ ơ, lúc cần ra tay thì phải ra tay.
Vẫn là phong thái dõng dạc chính nghĩa, nhưng lần này Mạc Sơn Sơn không bị hắn đánh lừa nữa. Nàng nhìn vào mắt hắn, một lần nữa nghiêm túc suy nghĩ rất lâu, rồi thử xác nhận:
- Đây chắc là... nói đùa?
Ninh Khuyết nhìn cái chóp mũi nhỏ nhắn khẽ nhăn lại đầy đáng yêu của nàng, nhìn vẻ nghi hoặc và căng thẳng trong ánh mắt đờ đẫn kia, không nhịn được mà cười lớn đầy sảng khoái. Hắn đưa tay vào ngực móc ra một tấm bùa, nói:
- Cũng có thể coi là nói dối.
Mạc Sơn Sơn nhìn bóng lưng hắn, đột nhiên cất tiếng hỏi:
- Ngươi sao lại thích nói dối như vậy?
Ninh Khuyết không quay người lại, đáp:
- Thói quen hình thành từ nhỏ thôi, đôi khi không nói dối thì không cách nào sống sót.
Mạc Sơn Sơn tiếp tục hỏi:
- Vậy mục đích thực sự của ngươi khi đến hoang nguyên là gì? Tại sao ngươi lại dạy ta những chuyện đen tối đó? Tại sao ngươi phải dạy ta cách giết người? Tại sao ngươi muốn ta phải làm quen với những thứ này?
Người đơn giản luôn hỏi những câu hỏi rất đơn giản, vì đơn giản nên trực diện, có thể xuyên thấu qua ngàn lớp giáp lụa giáp bông bên ngoài — như lời nói đùa hay lời nói dối — để đâm thẳng vào nội tâm.
Những câu hỏi này không dễ trả lời. Ninh Khuyết đứng bên hố tuyết im lặng suy nghĩ một lát, quyết định trả lời thành thật. Hắn quay đầu nhìn nàng, bình thản nói:
- Ta vào hoang nguyên để làm một việc quan trọng, cướp một thứ quan trọng. Và đúng như ngươi nói mấy ngày trước, khi thực sự đến lúc tranh đoạt mồi ngon, sẽ không ai quan tâm đến bối cảnh thư viện của ta. Đến lúc đó chưa nói tới việc có thể cướp mồi từ miệng hổ hay không, chỉ sợ bất kỳ ai cũng có thể đánh ta thành một con chó.
Mạc Sơn Sơn lặng lẽ nhìn hắn, chờ hắn nói hết.
Ninh Khuyết búng tấm bùa trong tay vào hố tuyết, giọng cực kỳ nghiêm túc nói tiếp:
- Cho nên ta cần sự giúp đỡ của ngươi.
Mạc Sơn Sơn hơi cúi đầu nhìn một nơi nào đó trên mặt tuyết, im lặng một lát rồi khẽ hỏi:
- Ngươi muốn cướp thứ gì?
- Một quyển trong bảy quyển Thiên Thư.
Ninh Khuyết nhìn hàng mi dài khẽ chớp của nàng, cảm nhận sự thay đổi cảm xúc trong lòng nàng lúc này, nói:
- Ngươi đồng ý cùng ta tiến vào hoang nguyên, ta đang nghĩ liệu có liên quan đến việc này không.
Mạc Sơn Sơn chậm rãi ngẩng đầu lên, sau một hồi im lặng rất dài, nàng khẽ nói:
- Sư phụ biết chuyện này nên đã nói cho ta biết. Ta không dám hi vọng xa vời có thể cướp được Thiên Thư, nhưng ta rất tò mò, nên muốn đến xem thử.
Ninh Khuyết cười cười:
- Tò mò về Thiên Thư và cả những cường giả có tư cách tranh đoạt nó?
Mạc Sơn Sơn mỉm cười. Nàng cảm thấy nói chuyện với hắn rất nhẹ nhàng và thoải mái, vì hắn dường như có thể nghe thấy những gì lòng nàng đang nói, chưa bao giờ nghĩ lệch lạc về nàng.
Ninh Khuyết định nói thêm gì đó.
Mạc Sơn Sơn khẽ lắc đầu, nhìn vào mắt hắn hỏi rất nghiêm túc:
- Ta không nói cho ngươi, ngươi cũng không nói cho ta, vậy chúng ta có tính là huề nhau không, không tính là lừa dối nhau chứ?
Kiểu tư duy đơn giản này thường chỉ tồn tại trong thế giới của trẻ thơ với tâm hồn thanh tịnh, nhưng thiếu nữ lại nói ra một cách tự nhiên như thế. Ninh Khuyết cũng tự nhiên chấp nhận, nghiêm túc gật đầu, thậm chí còn thấy nhẹ nhõm hẳn đi, vì bằng hữu của hắn trên đời rất ít, hắn không muốn vô duyên vô cớ mất đi một người.
Sau đó Ninh Khuyết nhìn nàng nghiêm túc nói:
- Có điều tâm thế của ngươi không đúng. Đã đến hoang nguyên, nếu có cơ hội đương nhiên không thể bỏ lỡ, nên đừng nói là không dám hy vọng xa vời. Nếu ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ, thì thực sự sẽ chẳng làm được gì đâu.
Mạc Sơn Sơn nhìn hắn hỏi rất nghiêm túc:
- Đây cũng coi như là đang giáo dục ta sao?
Ninh Khuyết hơi ngại ngùng cười:
- Tóm lại ta đã tính rồi, nếu hai chúng ta phối hợp tốt, ngay cả Long Khánh hoàng tử cũng chưa chắc đấu lại chúng ta, tại sao không thử một phen?
Mạc Sơn Sơn mỉm cười nói:
- Vậy thì thử xem sao. Nhưng nếu cướp được thì chia thế nào?
- Đến lúc đó có thể sao chép bản phụ, ngươi mang về Mặc Trì, ta mang về thư viện. Nói đi cũng phải nói lại, ta vẫn chưa được gặp Phu Tử lão nhân gia, cướp được quyển Thiên Thư làm quà ra mắt lão sư, nghĩ đến thôi đã thấy phấn chấn rồi...
Ninh Khuyết càng nói càng kích động.
Đôi mắt Mạc Sơn Sơn chợt lóe lên một tia thẹn thùng, nàng nói:
- Ta muốn bản mà ngươi sao chép.
Ninh Khuyết xua tay, hào sảng:
- Ngươi cứ chọn trước.
Đứng giữa trời tuyết, hai người tưởng tượng về một tương lai tươi đẹp với khả năng gần như bằng không, đều cười một cách ngây ngô.
----------oOo----------