Chương 59: Câu cá bên hồ Đại Minh

Thung lũng xanh mướt tựa như một vùng dị giới cách biệt với thế gian. Làn nước hồ phản chiếu đỉnh núi tuyết cao vút. Bên ngoài thung lũng, Thiên Khí Sơn gió tuyết lạnh lẽo, nhiệt độ ngày một giảm xuống, nhưng nơi đây lại tương đối ấm áp, hiện ra vẻ vô cùng quỷ dị. Ninh Khuyết và Mạc Sơn Sơn không tìm thấy suối nước nóng hay địa nhiệt nào cả, vậy nên chỉ có thể quy kết cảnh tượng kỳ dị là công năng của trận pháp. Nghĩ đến một đại trận có thể che trời chắn đất, đảo ngược cả mùa màng, họ không khỏi cảm thấy kinh ngạc, cũng càng thêm khẳng định rằng: Ma Tông sơn môn đã biệt tích mấy chục năm qua chính là nằm trong hồ nước trước mắt này. Theo lời của Long Khánh hoàng tử, thời gian sơn môn mở ra vẫn chưa tới, hai người bọn họ cũng không biết rốt cuộc khi nào nó mới mở, nghĩ rằng lúc đó hẳn sẽ có dị tượng phát sinh, nên đành tĩnh lặng chờ đợi, đồng thời làm những việc mình cần phải làm. Ninh Khuyết đi tới ngồi lên một tảng đá lớn bên bờ hồ, nhìn những con cá nhỏ không vảy kỳ lạ đang bơi lội trong làn nước trong vắt, im lặng một lát rồi bỗng nhiên hỏi: - Làm sao mới có thể phá cảnh? ⒦yhuyen.comĐây là một câu hỏi rất trực diện, cũng là một câu hỏi rất ngu xuẩn, là câu hỏi mà tất cả các đại tu hành giả trên thế gian đều không thể trả lời. Bởi lẽ trên con đường tu hành dài đằng đẵng, phong cảnh mà mỗi lữ khách đi qua thấy được đều rực rỡ khác nhau, ý cảnh khác biệt, đào đâu ra một đáp án sẵn có? Nếu chuyện phá cảnh có thể giải đáp được, vậy Phu Tử nhất định là người thích hợp nhất để trả lời, chẳng lẽ nói đám sư huynh sư tỷ tầng hai thư viện đều nên sớm phá ngũ cảnh rồi sao? Ninh Khuyết hiểu rất rõ trên con đường tu hành nhất định sẽ gặp phải hết ngọn núi này đến ngọn núi khác, hắn đã sớm có giác ngộ, bình tĩnh chờ đợi. Chỉ là hắn đứng trước ngưỡng cửa Động Huyền Cảnh đã mấy tháng nay mà không có tiến triển, giờ đây lại vì vụ cá cược với Long Khánh hoàng tử, trong lòng đột nhiên gánh chịu áp lực thời gian cực kỳ nặng nề, nên mới vô thức hỏi ra miệng. Mạc Sơn Sơn nhìn hắn, khẽ nói: - Vấn đề này chỉ có thể do tự chính ngươi trả lời. Ninh Khuyết đưa tay vào làn nước hồ hơi lạnh, làm mấy con cá nhỏ giật mình bơi đi, suy nghĩ một lát rồi nói:
⒦yhuyen.com - Ta cho rằng nguyện vọng là điều quan trọng nhất, ngươi phải có nguyện vọng muốn phá cảnh thì mới có thể phá cảnh. Nếu ngươi ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ, cái ngưỡng cửa đó chắc chắn sẽ càng cao hơn. Kế đến là lòng tin, ngươi phải tin tưởng bản thân có thể phá cảnh.
⒦yhuyen.comVề chuyện tu hành, trải nghiệm của hắn có phần không tầm thường. Nhờ vào Chu Tước, chiếc ô đen và viên thuốc quý giá đến từ nơi không thể biết kia, hắn căn bản không hề gặp phải bất kỳ rào cản nào, cứ thế mơ hồ đi từ Sơ Thức đến Cảm Tri rồi đến Bất Hoặc, vượt qua ranh giới hư thực gian nan nhất. Nhưng vào mùa hè năm ấy, hắn từng xem mưa mà nhập phù đạo, nên cũng có chút ít kinh nghiệm. Hiện giờ nhìn vào ngưỡng cửa Động Huyền Cảnh, nguyện vọng phá cảnh của hắn rất mãnh liệt. Áp lực mạnh mẽ từ Long Khánh hoàng tử và thời gian đều đã chuyển hóa thành động lực, vào thời khắc này còn quản gì đến chuyện tâm cảnh không minh bất động? Tuy nhiên, nhìn những con cá tự tại bơi lội phía xa trong hồ nước trong vắt, nhìn những con cá ở gần vừa bị mình làm kinh động vẫn còn vẻ căng thẳng, hắn hiểu rất rõ bản thân hiện tại đang thiếu hụt cái gì nhất. Lúc trước hắn nói với Mạc Sơn Sơn rằng mình sẽ không thua, cũng như hai câu đối thoại sau đó về hồ Đại Minh, tất cả đều ra vẻ tràn đầy tự tin. Nhưng thực tế, đó chỉ là cách hắn dùng để kiên định lòng tin của chính mình, chứ không phải hắn đã có lòng tin. Đối mặt với một thần tử Tây Lăng đã đứng trước ngưỡng cửa Tri Mệnh nhiều năm, làm sao có thể có lòng tin thực sự được? Huống chi chuyện phá cảnh quá đỗi huyền diệu, giống như gió tuyết trên hoang nguyên — nói đến là đến, dù là bầu trời xanh biếc nắng gắt rạng ngời, một luồng gió thổi qua cũng có thể có hoa tuyết rơi xuống. Nói không đến là thật sự không đến, dù trời đầy mây chì, rét run thấu xương nhỏ nước thành băng, cũng có khả năng suốt mấy tháng trời không một hạt tuyết rơi. Mạc Sơn Sơn bước lên tảng đá, nhìn theo tầm mắt hắn ra giữa hồ, nói: - Ngươi không tự tin sao? - Ta cứ ngỡ mình là một thiên tài, dường như không có gì mà ta không học được. Ngay cả sau này phát hiện mình không có tư chất tu hành, ta vẫn cảm thấy mình mạnh mẽ hơn người khác rất nhiều. Ngươi biết không? Năm ngoái, trong đầu ta vẫn luôn nghĩ cách làm sao dựa vào ba cây đao để chém chết một cường giả Động Huyền Cảnh. Ninh Khuyết nhìn nàng, nghiêm túc nói:
⒦yhuyen.com - Sau này bước lên con đường tu hành, mọi việc đều thuận buồm xuôi gió, bao gồm cả việc nhập phù đạo cũng thế. Sư phụ và rất nhiều người đều cho rằng ta là thiên tài, nhưng sự tự tin của ta ngược lại càng trở nên yếu đi, bởi vì ta đã thấy rất nhiều thiên tài thực sự trên con đường tu hành, bao gồm cả ngươi nữa. Lông mi của Mạc Sơn Sơn khẽ run, không biết nên nói gì. Đại sư huynh, nhị sư huynh những người đó mới là thiên tài tu hành thực sự. Trần Bì Bì tuổi tác xấp xỉ mình nhưng đã nhập Tri Mệnh mới là thiên tài. So với những thiên tài này, Đạo Si Diệp Hồng Ngư tính là gì? Long Khánh hoàng tử tính là gì? Bản thân mình lại tính là gì? - Huống chi còn có nơi không thể biết, cứ nghĩ đến những Thiên Hạ Hành Tẩu bước ra từ nơi đó đều là đại tu hành giả cảnh giới Tri Mệnh, là ta lại thấy không thoải mái khắp cả người, cảm thấy chuyện này thật chẳng có gì thú vị. Mạc Sơn Sơn ngẩng đầu lên, nhìn hắn nghiêm túc hỏi: - Vậy làm sao mới có thể khiến tự tin của ngươi mạnh mẽ hơn một chút? Ninh Khuyết nghiêm túc đáp: - Ta cần sự tán dương. Thiếu nữ Thư Si dù da mặt có đỏ thêm mấy phần cũng thực sự không cách nào tán dương hắn ngay trước mặt được. Tuy nhiên, lúc này nàng cuối cùng cũng xác nhận cái tên trước mặt này đúng là chẳng biết một tí gì cả, nên nàng chọn một cách khác. Nàng nhìn Ninh Khuyết, khẽ thở dài: - Ngươi có biết thế gian có những nơi không thể biết nào không? Ninh Khuyết lau khô nước trên tay vào trước ngực, cười nhạo: - Đã gọi là nơi không thể biết thì làm sao mà biết được. Nàng lắc đầu nói: - Nơi không thể biết gồm có một quan, một chùa, một môn... tầng hai. Quan là Tri Thủ Quan, chùa là Huyền Không Tự, môn là sơn môn Ma Tông, tầng hai tự nhiên chính là tâng hai của thư viện. Ninh Khuyết nhìn chằm chằm vào mặt nàng, kinh ngạc đến mức hoàn toàn không nói nên lời. Hồi lâu sau, hắn mới áp chế được cảm xúc hỗn loạn trong đầu, mang theo tia thẹn quá hóa giận, hét lớn: - Lần trước ngươi bảo ta đó là những chỗ huyền bí nơi thế ngoại, rất ít người có thể tận mắt nhìn thấy, ngay cả người từng đến đó sau khi ra ngoài cũng không nhắc tới, nên mới gọi là nơi không thể biết. Thế nhưng thư viện... nằm ngay phía nam thành Trường An, ai ai cũng biết nó ở đâu, thì có gì mà 'không thể biết' chứ? - Tầng hai của thư viện cũng cực kỳ hiếm khi xuất hiện trước người đời, tất nhiên so với Tri Thủ Quan không biết nằm ở đâu trong núi và Huyền Không Tự xa tận đại hoang, thì đúng là được coi như nằm trong hồng trần. Mạc Sơn Sơn nhìn hắn nói: - Thế gian từng lưu truyền một câu nói: Niềm vui nỗi buồn, sự ly hợp của hai thế giới tục thế và ngoại thế vốn không bao giờ tương thông, nếu có thể tương thông, ấy là thánh hiền. Có lẽ nhớ tới sự cảm thán mà lão sư từng lộ ra, cùng với những truyền thuyết về vị đó trong thế giới tu hành, thần sắc nàng khẽ nghiêm lại, tiếp tục nói: - Nếu có thể tương thông chính là thánh hiền, tuy nói trưởng lão Lạn Kha Tự từng bảo Phu Tử kiên quyết không thừa nhận mình là thánh nhân, nhưng tầng hai của thư viện đương nhiên là nơi ở của bậc thánh hiền. Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, nói tiếp: - Ngươi đến từ tầng hai của Thư viện, đến từ nơi duy nhất trên thế gian có thánh hiền, như vậy căn bản không có ai đủ tư cách ảnh hưởng đến tự tin của ngươi. Đã vậy, ngươi tại sao lại không tự tin? Ninh Khuyết không thể tin nổi nói: - Nếu nói như cách của ngươi, chẳng lẽ ta chính là Thiên Hạ Hành Tẩu trong truyền thuyết sao? Mạc Sơn Sơn nhìn hắn gật đầu, sau đó khẽ nhíu mày nghiêm túc bổ sung một câu: - Đương nhiên, những Thiên Hạ Hành Tẩu trong truyền thuyết trước kia, quả thực không có ai yếu như ngươi cả. Ninh Khuyết - người một lần nữa bị thiếu nữ đơn thuần làm tổn thương lòng tự trọng - lần này không hề lên tiếng phản bác, bởi vì hắn vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cảm xúc kinh ngạc xen lẫn thẹn thùng. Nghĩ đến những lời phát biểu ngông cuồng về Thiên Hạ Hành Tẩu lúc trước, mới phát hiện ra hóa ra đều tự mắng chính mình... Hắn nhớ tới chuyện cùng Tang Tang đi kỹ viện ở phía tây thành Trường An để thắng tiền của sòng bạc, cuối cùng lại thắng trúng tiền của mình, không khỏi cảm thấy xấu hổ vì liên tục bước chân vào hai vũng nước bẩn. Tầng hai thư viện là nơi không thể biết, mình là Thiên Hạ Hành Tẩu? Nếu nói Thiên Hạ Hành Tẩu trước kia của thư viện là một cường nhân mạnh mẽ như nhị sư huynh thì cũng còn nghe được, chỉ là nam tử nhân kiêu ngạo đội cái chày gỗ cao ngất kia, cùng với đám sư huynh sư tỷ thần thần bí bí kỳ quái trong hậu sơn, làm gì có lấy nửa phần dáng vẻ của thế ngoại cao nhân? Mạc Sơn Sơn nhìn hắn hỏi: - Biết những chuyện này rồi, đã có tự tin chưa? Ninh Khuyết sực tỉnh, mừng rỡ nói: - Ta chính là Thiên Hạ Hành Tẩu của thư viện, luận về lai lịch, luận về khí chất, luận về phong thái, đều mạnh hơn hẳn tên Long Khánh hoàng tử Tây Lăng thần tử kia, ta còn gì mà không có tự tin giẫm chết hắn? Mạc Sơn Sơn không ngờ lòng tin của hắn lại bắt nguồn từ đây, không khỏi lặng im, một lát sau khẽ nói: - Vào thời khắc phá cảnh, ngoài nguyện vọng và lòng tin, còn cần có cơ duyên. Năm ta mười bốn tuổi, nhận được một quyển giáo điển do đích thân lão sư viết, xem được nửa đêm liền thấu hiểu huyền ý thiên địa, hi vọng ngươi có thể sớm tìm được cơ duyên của mình. Ninh Khuyết nhớ lại lời dạy bảo của Hoàng Dương đại sư dành cho mình trên Vạn Nhạn Tháp, gật gật đầu. Tuy nhiên, chuyện cơ duyên này là thứ có thể gặp mà không thể cầu, giống như cơn mưa mùa hè năm đó, nếu rơi sớm một chút hoặc muộn một chút, e rằng hắn đều không thể nhập phù đạo. Giống như nước hồ tràn qua đê Dương Liễu, nước trong hồ nhất định phải đầy, nhưng nếu muốn nó tràn qua con đê dài mà không biến thành lũ lụt, thì cần phải có những đạo lý khác. Ninh Khuyết không phải là người Đường điển hình, cũng không phải là tu hành giả điển hình. Hắn không giỏi ngồi luận đạo hay minh tâm ngộ đạo, sự tu hành của hắn cũng giống như sự sinh tồn của hắn vậy, luôn tràn ngập hương vị kiên nghị, mạnh mẽ và tàn nhẫn. Khổ sở minh tưởng tồn niệm từ nhỏ là như vậy, sau khi vào thư viện nôn ra máu leo lên Cựu Thư lâu cũng là như vậy. Về sau hiểu được đạo lý "nhân sinh như đề, các chủng si", hắn vẫn giữ thói quen dùng cách giải đề để tu hành, chỉ là không còn khổ sở như trước nữa thôi. Thấy ngưỡng cửa Động Huyền thoắt ẩn thoắt hiện dưới đáy hồ trong vắt, hắn một lần nữa bắt đầu sự tu hành của mình. Chẳng biết phá thế nào, vậy thì nhìn cho thấu. Hắn ngắm nhìn sắc nước phản chiếu ánh hồ, nhìn khói rạng buổi hoàng hôn, nhìn bầu trời đêm đầy sao lấp lánh in bóng xuống mặt nước. Hắn bẻ một cành dương liễu, lục tìm từ trong hành lý ra một cái lưỡi câu, móc lên vài sợi thịt khô do nữ người Hoang nhân tặng, thả vào mặt hồ phẳng lặng, làm xao động những điểm sao lấp lánh, đánh thức lũ cá đang lấy đêm tối làm chăn dưới hòn đá trong hồ, bắt đầu câu cá. Cành dương liễu bên bờ hồ Đại Minh, có lẽ nhờ được thiên địa khí tức dẫn dắt bởi đại trận sơn môn Ma Tông tôi luyện ngàn năm, nên cực kỳ dẻo dai, rất thích hợp để câu cá. Cành dương liễu trên mặt hồ lúc chìm lúc nổi, không lâu sau, trong nước có con cá nuốt mồi thịt, bị mắc câu. Hắn không giật cần, chỉ lặng lẽ cầm cành dương liễu, giống như đang cầm thứ quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Con cá cố sức vùng vẫy thoát khỏi lưỡi câu, mang theo một vệt máu cực nhạt, tiếng quẫy nước bạch bạch đầy kinh hoàng rồi trốn mất. Đầu cành dương liễu không mồi cũng chẳng còn lưỡi câu, lặng lẽ rủ xuống trong nước. Ninh Khuyết cứ thế ngồi trên tảng đá bên hồ mùa đông, ngồi suốt một đêm. Đối với hắn lúc này, con cá trong hồ cũng giống như cơ duyên cần có khi phá cảnh. Người tình nguyện thì mắc câu, nếu không nguyện, chẳng cưỡng cầu. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị