Tuổi tác lớn, bối phận cao, luôn là điều đáng được tôn kính. Lão tăng này ngồi khô trên núi xương tự ngôn chuộc tội mấy chục năm, tưởng chừng cũng không phải hạng lão bất tu như Khúc Ny Mã Đề. Ninh Khuyết thu cung ra sau lưng nhưng không bước tới, cách một khoảng hơn mười trượng nhìn lão tăng gầy gò, thần sắc cung kính nói:
- Vãn bối đúng là học sinh thư viện. Sơn môn Ma Tông ứng thiên thời mà mở, nhưng không biết vì sao tiền bối lại nói đống hài cốt đầy đất này đều là tội nghiệt của ngài?
Lão tăng cười khan hai tiếng khô khốc, nói:
- Đây tự nhiên là một câu chuyện khá phức tạp.
Phàm là những khi kỳ ngộ trong thung lũng mà gặp được kỳ nhân, luôn sẽ được nghe một đoạn chuyện xưa kỳ diệu xa xăm. Có lẽ vì trong lòng đã có dự tính trước, phản ứng của Ninh Khuyết rất bình tĩnh, khẽ nói:
ḳyhuyen.com- Xin tiền bối chỉ giáo.
Lão tăng im lặng một lát, thong dong hồi tưởng nói:
- Năm đó khi Kha Điên bắt đầu thay thư viện hành tẩu thiên hạ, hông đeo một thanh thanh cương kiếm bình thường, thế gian không ai dám đương đầu với mũi kiếm của hắn. Khi đó thế lực Ma Tông vẫn còn hưng thịnh, hành sự kiêu ngạo, thị huyết vô đạo, không biết bao nhiêu người vô tội bị người Ma Tông tàn nhẫn sát hại, hai bên gặp nhau tự nhiên là một phen phong vân.
- Trận phong vân đó cực kỳ đẫm máu, những cường giả Ma Tông hoành hành Trung Nguyên lần lượt táng mạng dưới kiếm của Kha Điên. Tây Lăng Thần Điện và đồng đạo chính phái cũng nhân cơ hội này muốn nhổ tận gốc thế lực Ma Tông.
- Kha Điên người này đứng giữa đỉnh cao phong vân, chỉ trời mắng đất, trong mắt không có chút kính sợ nào, những kẻ già nua cổ hủ ở Tây Lăng Thần Điện tự nhiên cũng không thích hắn. Ma Tông bị trận phong vân đó ép đến khốn khổ khôn cùng, bèn nghĩ ra một kế, muốn mượn sự ngăn cách giữa thư viện và thần điện để bày ra một cục diện kích động chiến tranh giữa hai bên.
- Một năm nọ tại đại hội tiết Vu Lan ở Lạn Kha Tự, tu hành giả các nước Trung Nguyên tề tựu đông đủ, lại có vũ điệu Thiều Vũ thướt tha. Ma Tông bèn nhân lúc này máu nhuộm sân trước Lạn Kha Tự, rồi đem tai họa này đổ lên đầu Tài Quyết Ti của thần điện. Đó chính là khởi đầu của câu chuyện.
ḳyhuyen.com
Lão tăng gầy gò như quỷ, khi kể lại đoạn chuyện xưa đầy huyết vũ tinh phong đó, ngữ khí và thần thái lại hòa nhã như gió xuân, chỉ vài ba lời đã lược bỏ đi những hình ảnh tàn khốc của quá khứ.
ḳyhuyen.comNinh Khuyết dìu Mạc Sơn Sơn ngồi tựa vào tường, nhìn lão tăng trên núi xương, nghĩ về câu chuyện xa xăm mà đối phương đang kể, im lặng một lát rồi nói:
- Thủ đoạn gán tội cho người khác thế này vốn dĩ luôn bị xếp vào loại thô thiển vụng về.
Lão tăng kéo động khóe môi rủ xuống, gian nan cười lên, ánh mắt ôn nhuận nhìn hắn, cảm thán nói:
- Ma Tông bên ngoài chắc hẳn đã diệt vong, cho dù có tàn dư thì e rằng cũng giống như chuột chạy qua đường, cho nên đứa trẻ như ngươi đại khái không biết Ma Tông năm đó rốt cuộc có dáng vẻ thế nào, sở hữu sức mạnh khủng khiếp ra sao.
Ninh Khuyết rời khỏi Vị Thành, bắt đầu tiếp xúc với thế giới tu hành đã gần hai năm. Ngoại trừ những người Hoang gặp phải mấy ngày trước, hắn chỉ từng gặp một kiếm sư tu hành công pháp Ma Tông ở cửa đường Bắc Sơn. Hiện giờ trong mắt hắn, danh kiếm sư đó không tính là mạnh, tự nhiên hắn cũng không cảm thấy Ma Tông có gì đáng sợ.
Mí mắt như lá khô của lão tăng chậm rãi rủ xuống, dường như việc hồi tưởng lại khí thế kiêu ngạo của Ma Tông năm xưa cũng là một loại tổn hại đối với tâm cảnh già nua bình thản của lão. Sau đó lão tiếp tục ôn tồn nói:
- Công pháp Ma Tông là thuật trộm trời, người tu hành ma công thân thể tráng kiện, thọ mệnh dài lâu, hơn nữa không có niệm lực dao động, đủ để né tránh sự dòm ngó của tu hành giả. Năm đó người Ma Tông mượn ưu thế này đại cử lẻn vào các nước Trung Nguyên, hoặc đứng ở triều đường thành nguyên lão ba đời, hoặc nổi danh chốn làng quê thành trưởng tộc đại tộc, thế lực đan xen như mạng lưới. Ngay cả cao tầng của Thiên Xu Xử Đường Quốc và Tây Lăng Thần Điện đều có người của Ma Tông.
Lão tăng chậm rãi ngẩng đầu lên, bình thản nhìn hắn nói:
- Nếu không phải kiêng kỵ thư viện và những nơi không thể biết khác, Ma Tông năm đó một khi dốc toàn lực phát động đủ để thay triều đổi đại. Họ không dám nghịch thiên hành sự, nhưng nếu muốn thêu dệt một âm mưu, sao có thể để lại sơ hở gì? Thực tế trận chiến máu nhuộm Lạn Kha Tự năm đó, Ma Tông đã nhẫn nhịn nỗi đau chặt tay, làm lộ diện đại ti tọa ẩn mình trong Tài Quyết Ti của thần điện suốt mấy chục năm, thế thì càng không còn ai không tin nữa.
ḳyhuyen.com
Ninh Khuyết nhíu mày hỏi:
- Máu nhuộm Lạn Kha Tự thì có quan hệ gì với thư viện và tiểu sư thúc?
Lão tăng thở dài một tiếng, trong tiếng thở dài tràn đầy vẻ thowng xót:
- Ma Tông máu nhuộm Lạn Kha Tự trong tiết Vu Lan, bề ngoài là nhằm vào tu hành giả các phái chính đạo, thực tế là nhằm vào sứ thần Đường Quốc. Nhưng Ma Tông muốn khơi dậy cái 'điên ý' của Kha phong tử, cho nên mục tiêu thực sự của họ là những nữ tử đáng thương đến từ Đường Quốc chỉ biết nhảy múa kia.
Nghe đến câu này, tâm tình Ninh Khuyết chợt thắt lại. Hắn từ chỗ nhị sư huynh biết được Giản đại gia có quan hệ cũ với tiểu sư thúc, lúc này tự nhiên liên tưởng: chẳng lẽ những vũ nữ này đến từ Hồng Tụ Chiêu năm đó? Tuy nhiên, Giản đại gia hiện giờ vẫn còn sống sờ sờ ra đó, thỉnh thoảng gặp mình còn xách tai dạy bảo đầy khí thế, vậy năm đó rốt cuộc ai đã chết?
Năm đó Ma Tông đã không tiếc cái giá lớn như vậy để thêu dệt âm mưu, tự nhiên rất rõ ràng giết chết ai mới khiến tiểu sư thúc điên cuồng đến mức bất chấp tất cả xông thẳng lên Đào Sơn. Điều này giống như việc nếu hắn trở về ngõ Lâm bốn mươi bảy bỗng nhiên thấy Tang Tang nằm trong vũng máu, mọi bằng chứng đều chỉ thẳng vào hoàng cung, thì hắn đương nhiên cũng sẽ không chút do dự cầm đao vác tiễn xông thẳng vào cung môn, xông vào ngự thư phòng xé nát bức họa "Hoa khai bỉ ngạn thiên" rồi băm hoàng đế bệ hạ thành ba trăm sáu mươi lăm đoạn...
- Nhưng tiểu sư thúc không xông lên Đào Sơn, mà là một kiếm diệt sơn môn Ma Tông.
Ninh Khuyết nhìn lão tăng gầy gò trong núi xương, nghi hoặc hỏi:
- Ma Tông sắp xếp rốt cuộc sai ở đâu?
Lão tăng im lặng rất lâu, sau đó cười lên. Trong nụ cười già nua khó coi ẩn chứa những ý vị rất phức tạp, có chút cảm thán, có chút chấn động, cũng có chút đắng chát, và cả một chút kiêu ngạo.
- Ma Tông sắp xếp không có bất kỳ vấn đề gì. Lúc đó cả thế giới đều tưởng rằng Tài Quyết Ti của thần điện đã nhuộm máu Lạn Kha Tự. Tuy không thể hiểu nổi, nhưng khi trưởng lão Lạn Kha Tự ẩn cư ở vách núi sau ngọn Ngõa Sơn đều bị ép phải xuất quan, và xác nhận những hung đồ đó đều đến từ Tây Lăng, thì không còn ai nghi ngờ nữa.
Lão tăng lặng lẽ nhìn hắn nói:
- Nhưng Kha Hạo Nhiên không tin.
Ninh Khuyết không hiểu hỏi:
- Vì sao tiểu sư thúc không tin?
Lão tăng nói:
- Loại người như Kha Điên, làm sao dễ gạt như vậy được.
Ninh Khuyết ngẩn ra, lắc đầu nói:
- Lý do này coi như bằng không.
Lão tăng cảm thán nói:
- Năm đó ta cũng từng hỏi hắn một câu hỏi tương tự.
Ninh Khuyết nghiêm túc lắng nghe.
Lão tăng mỉm cười nói:
- Lúc đó ngay trong căn phòng này, hắn nói: 'Họ Kha ta đây làm sao lại dễ gạt như vậy?'
Một thoáng trầm mặc.
- Sau đó thì sao?
Ninh Khuyết hỏi, hắn nghĩ mỗi câu chuyện đều nên có cái "sau đó" và cái "cuối cùng".
Lão tăng hơi kinh dị hỏi:
- Câu chuyện phía sau... chẳng lẽ thế gian ngày nay còn không biết?
Ninh Khuyết nói:
- Người kể chuyện khác nhau, nội dung câu chuyện cũng sẽ có thay đổi.
- Câu chuyện này có một cái kết rất đơn giản.
Lão tăng giọng nói càng trở nên suy nhược, nói:
- Thủ đoạn của Ma Tông không lừa được Kha Điên, hắn tự nhiên đi về phía sơn môn Ma Tông. Tông chủ Ma Tông lúc bấy giờ tự phụ cực cao, cường giả Ma Tông xuất hiện lớp lớp, cũng không quá sợ hãi, thầm nghĩ ngươi đã đến thì giết ngươi là xong. Kha Điên tự nhiên không muốn bị họ giết, thế là hắn giết sạch bọn họ.
Không muốn bị họ giết, thế là giết sạch bọn họ.
Một cách kể đơn giản, một câu chuyện đơn giản, nhưng lại là một đoạn quá khứ kinh thiên động địa bị chôn vùi trong lớp bụi lịch sử. Nói càng đơn giản lại càng khiến người ta kinh tâm động phách. Sau mấy chục năm, chỉ có lão tăng gầy gò như quỷ này, cùng với vô tận hài cốt tràn ngập chính điện Ma tông, mới có thể chứng minh năm đó nơi đây đã xảy ra chuyện gì.
Ninh Khuyết nhìn vào đôi mắt trũng sâu của lão tăng:
- Vậy tại sao ngài phải chuộc tội? Chuyện này có quan hệ gì với ngài?
Lão tăng giơ hai cánh tay gầy như cành củi lên, tăng y trên tay rách rưới, ngón tay khẽ mở kết thành một thủ ấn. Những đốt xương dưới lớp da mười đầu ngón tay hiện rõ mồn một đầy khủng khiếp, tựa như một đôi tay xương xẩu thò ra từ minh giới. Thế nhưng, thủ ấn do đôi tay xương ấy kết thành lại tỏa ra khí tức ấm áp khiến tâm cảnh điềm tĩnh, từ bi như hai đóa hoa sen trắng do Hạo Thiên ban xuống.
Khí tức giữa Bạch Liên thủ ấn của đôi tay xương ấy dị thường mạnh mẽ và thuần khiết nhưng không có chút sát thương nào. Theo khí tức dần tỏa ra, bề mặt của đống hài cốt xương trắng xung quanh lão tăng bỗng sinh ra một lớp hào quang cực kỳ ôn oánh, cứ như thể sắp sống lại vậy.
Ninh Khuyết nhìn chằm chằm vào đôi tay xương trước bụng lão tăng, cảm nhận luồng khí tức đó, chấn động không thốt nên lời — cảnh giới thực lực mà lão tăng để lộ ra quá cao diệu khôn lường, chính là người mạnh nhất mà hắn từng gặp trong đời.
Mạc Sơn Sơn tựa tường mà ngồi, nhìn thủ ấn như hoa sen trắng kết thành từ đôi tay xương gầy gò của lão tăng, bỗng nhiên nhớ tới một câu nói thuở nhỏ nghe lão sư nhắc qua, không khỏi lộ vẻ kinh nghi.
- Phương Tây có sen bỗng dưng rơi xuống thế gian, tự sinh ba mươi hai cánh, mỗi cánh mỗi khác, mỗi cánh là một thế giới.
...
- Chuộc tội, tự nhiên là vì cái tội này là của ta.
- Bởi vì chưa từng có cái âm mưu nào của Ma Tông cả, cái âm mưu này cũng là của ta.
- Ti tọa Tài Quyết Ti là người của Ma Tông, từ nhiều năm trước ta đã biết rồi. Ta cũng biết họ muốn làm gì. Ta không làm gì cả, ta ngồi trên chiếc ghế đen và lạnh lẽo, chống cằm, lặng lẽ nhìn họ làm xong chuyện này, sau đó chuẩn bị tìm một thời cơ thích hợp để đi nói cho Kha Hạo Nhiên.
- Nhưng cuối cùng ta vẫn đánh giá thấp Kha Hạo Nhiên. Không cần ta đưa ra những bằng chứng được bảo quản kỹ lưỡng, hắn đã biết chuyện này là do Ma Tông làm. Như vậy rất tốt, thế là ta vẫn ngồi yên trên chiếc ghế đen và lạnh lẽo đó, chống cằm, lặng lẽ chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng ấy đến.
Lão tăng gầy gò như quỷ, ngồi ngay ngắn giữa đống hài cốt núi xương, tay xương kết Bạch Liên Ấn, ánh mắt dịu dàng từ bi.
Ninh Khuyết trợn tròn mắt, run giọng hỏi:
- Ngươi rốt cuộc là ai? Năm đó ngươi rốt cuộc muốn làm gì?
Đây là lần thứ hai lão tăng nghe thấy câu hỏi này. Lão chậm rãi ngẩng đầu nhìn trời, xích sắt xuyên qua bụng bị kéo động, phát ra tiếng kêu thanh thúy, khiến nỗi đau quay trở lại trên khuôn mặt gầy guộc như quỷ của lão.
Ánh mắt trong đôi mắt trũng sâu nhìn lên trời của lão tăng vẫn ấm áp, những cánh sen trắng kết từ tay xương từng cánh một nở rộ.
- Năm đó ta muốn diệt Ma Tông, ta muốn Kha Hạo Nhiên chết. Chỉ là không ngờ, ta hao phí nửa đời tâm huyết mới biến cả Ma Tông thành một trận phong vân ngập trời vỗ về phía hắn, kết quả hắn vậy mà vẫn không chết.
- Còn ta là ai?
Lão tăng thu hồi ánh mắt, nhìn hai người ôn hòa nói:
- Ta chính là Tài Quyết.
...
- Liên Sinh Thần Tọa?
Phía sau căn phòng bỗng vang lên một giọng nói không thể tin nổi.
Đạo Si Diệp Hồng Ngư y phục rách rưới, không biết đã đến đây từ lúc nào. Nàng nhìn thủ ấn do vị tăng nhân gầy gò như quỷ giữa núi xương kết thành, trên mặt đầy thần sắc không thể tin và niềm vui sướng cuồng nhiệt.
Mạc Sơn Sơn gần như cùng lúc kinh hãi hét lên:
- Liên Sinh đại sư?
----------oOo----------