Đối với người tu hành, phá cảnh là một việc cực kỳ gian nan. Những ngày qua, Long Khánh hoàng tử trên vách tuyết, hay Ninh Khuyết bên bờ hồ Đại Minh, đều phải trải qua bao năm khổ tu, đợi chờ thiên thời mới có thể đột phá. Nhưng đôi khi, phá cảnh cũng là chuyện rất đơn giản, chẳng hạn như Ninh Khuyết năm xưa, từ lúc Sơ Ngộ Cảm Tri đến Bất Hoặc đều nhất khí thành tựu, dường như hoàn toàn không cảm thấy sự ngăn trở giữa ba tầng cảnh giới này.
Thiếu nữ Đạo Môn mặc váy đỏ phá cảnh cũng vô cùng đơn giản. Gió tuyết ngưng tụ thành một dải quấn quanh eo thon, cỏ xanh hoa đào trên vách đá như nở như tàn, khi sinh cơ ngưng tụ lúc có lúc không, nàng liền trở thành đại tu hành giả Tri Mệnh Cảnh.
Ai cũng biết, cảnh giới của Đạo Si Diệp Hồng Ngư vốn trên cả Long Khánh hoàng tử. Long Khánh đã chạm đến ngưỡng cửa Tri Mệnh, huống chi là nàng. Từ lâu, đôi chân nàng đã dẫm lên ngưỡng cửa đó, chỉ là chẳng rõ vì nguyên cớ gì mà chưa chịu bước qua. Thế nên lúc trước khi Long Khánh sắp nhập Tri Mệnh, nàng không hề có nửa điểm ghen tị hay kiêng dè.
Bởi vì chỉ cần muốn vào Tri Mệnh, nàng có thể vào bất cứ lúc nào.
Sâu trong thung lũng xanh biếc bùng lên một luồng dao động thiên địa khí tức mãnh liệt, trong đó xen lẫn phù ý khiến người ta phải kinh tâm động phách.
ⓚyhuyen.comDiệp Hồng Ngư lơ lửng trên vách tuyết, đôi mắt nhắm nghiền, dải lụa đỏ trên váy tung bay về bốn phía không trung. Trên gương mặt xinh đẹp viết đầy sự tĩnh lặng, tựa như căn bản không chú ý đến động tĩnh phương xa. Tuy nhiên, gió tuyết quanh thân nàng đột ngột trở nên cuồng dại, thổi dải váy đỏ bay phần phật.
Gần như ngay lúc luồng khí tức mãnh liệt sâu trong thung lũng bạo trướng, một sợi dây buộc tóc đỏ tươi trước người nàng "xoẹt" một tiếng, vỡ tan thành muôn vàn cánh bướm. Đạo vết tích mũi tên vô hình vô tướng không thể cản phá kia xuyên qua giữa những cánh bướm máu, lướt qua vai nàng, bay xéo lên bầu trời xa thẳm rồi mất dạng.
Mũi tên bắn tới từ thung lũng xanh biếc tuy không xuyên thấu được thân thể nàng, nhưng vẫn làm bị thương bả vai. Máu tươi đỏ thẫm chảy dọc xuống từ bờ vai trắng nõn. Khi những sợi dây đứt như cánh bướm máu rơi xuống vách tuyết, những giọt máu cũng đã chảy đến tay trái nàng, men theo đầu ngón tay tí tách rơi xuống.
Giọt máu chưa kịp chạm đất đã được một bàn tay trắng muốt như ngọc hứng lấy.
Diệp Hồng Ngư mở mắt, trong con ngươi không có chút cảm xúc nào. Nàng nhìn về phía sâu trong thung lũng, chợt tung người nhảy xuống vách tuyết, dẫm lên những mỏm đá nhô ra, nương theo đà gió lướt vào rừng cây lá rộng rậm rạp.
Vào rừng xanh, cành nhỏ cùng dải áo khiêu vũ, lá non khẽ chạm mặt, thân thể nàng dường như hòa làm một với lá rừng và không khí xung quanh, trở thành một phần của thiên địa tự nhiên. Nếu không dùng mắt thường mà chỉ bằng cảm tri, căn bản không thể phát hiện ra sự hiện diện của nàng. Cứ thế, nàng theo gió rừng lặng lẽ trôi về phía sâu trong thung lũng.
ⓚyhuyen.com
...
ⓚyhuyen.comNinh Khuyết phán đoán cực nhanh, ngay lập tức hắn đoán ra kẻ vừa phá cảnh trên vách tuyết chính là Đạo Si. Đã hủy hoại Long Khánh hoàng tử, lẽ nào giờ lại phải hủy luôn một niềm hi vọng khác của Tây Lăng Thần Điện? Bất luận một người có ý chí kiên định đến đâu khi đối mặt với tình huống bộc phát này hẳn cũng sẽ có chút phân vân, nhưng phản ứng của hắn còn nhanh hơn cả phán đoán, không chút do dự thi triển Nguyên Thập Tam Tiễn lần nữa, động tác dường như còn nhanh hơn cả suy nghĩ.
Giết một cũng là giết, giết hai cũng là giết, loại chuyện này xưa nay chẳng có gì phải khách khí. Huống chi hắn đã hủy hoại Long Khánh, Đạo Si lại đột nhiên phá cảnh vào lúc này, ngọn gió thổi qua thung lũng trong khoảnh khắc đó, chỉ cần hít nhẹ một hơi cũng ngửi thấy mùi hung hiểm cực lớn ẩn giấu bên trong.
Chỉ tiếc là lần bắn phù tiễn thứ hai không đạt được hiệu quả như mũi đầu tiên. Lúc này trạng thái tinh thần và thể chất của hắn không còn sung mãn như lúc vừa phá cảnh. Quan trọng hơn là, hắn có nằm mơ cũng không ngờ tốc độ phá cảnh của Đạo Si lại nhanh đến thế. Trước sự ứng phó nhanh độc của mình mà nàng vẫn có thể phá cảnh trước một bước!
Vai phải truyền đến cơn đau xé rách rõ rệt, dao động niệm lực do thi triển phù trong thức hải khiến hắn hơi choáng váng. Nhưng Ninh Khuyết biết mình tàn nhẫn thế nào, cơ thể mình lì lợm ra sao. Hắn tin chắc mình còn có thể bắn thêm nhiều lần nữa. Thế nên hắn không nản chí, vẫn giương cung sắt, ngón tay kẹp phù tiễn, mặt không cảm xúc bình tĩnh nhắm vào nơi phương xa.
Quầng sáng trên vách tuyết đột nhiên thu liễm, tan vào thiên địa. Thấp thoáng có thể thấy rừng xanh phía xa chuyển động ngược gió, lá rộng loạn lạc, thỉnh thoảng có một bóng áo đỏ rực lướt qua. Cách một khoảng xa như vậy, mắt thường chỉ thỉnh thoảng mới thấy, không cách nào xác định vị trí đối phương trong thức hải, làm sao mà nhắm?
Bàn tay đang giữ cung ổn định của Ninh Khuyết khẽ run lên. Hắn biết cục diện hiện tại vô cùng tồi tệ, nhưng hắn chỉ cho phép mình hoảng hốt trong tích tắc, rồi nhanh chóng đưa ra quyết định: khoác ngược cung sắt ra sau lưng, xách ống tên, xoay người chạy thục mạng xuống dưới đồng cỏ, đồng thời hét lớn:
- Chạy mau!
Vừa một khắc trước còn bình tĩnh hiên ngang kéo cung chờ đợi, khắc sau đã như con thỏ chật vật chạy trốn. Ngón tay đang không ngừng búng tính toán của Mạc Sơn Sơn chợt khựng lại. Nhìn bóng lưng cái gã đã chạy xuống dưới đồng cỏ, nàng khó hiểu ngơ ngẩn hỏi:
- Chẳng phải ngươi nói muốn giết người ở đây sao?
ⓚyhuyen.com
Ninh Khuyết không thèm quay đầu lại, gấp gáp hô:
- Bà nương kia quá hung tàn, giết không chết nàng thì chỉ có nước bị nàng giết, rút mau!
...
Tang Tang là mệnh của Ninh Khuyết. Mà Tang Tang là một đứa bé tội nghiệp từ nhỏ bị bỏ rơi, sống sót trong đống xác chết, mắc bệnh hàn chứng bẩm sinh lại bị Ninh Khuyết sai bảo như trâu như ngựa bao nhiêu năm... Điều này gián tiếp chứng minh... Mệnh của Ninh Khuyết rất khổ.
Hắn khó khăn lắm mới mượn cái hẹn phá cảnh để tránh được huyết quang chi tai, kéo giãn khoảng cách đôi bên, dùng một tiễn hủy đi nhân sinh của Long Khánh hoàng tử. Vốn tưởng sau đó sẽ là non xanh nước biếc, chỉ đợi sơn môn Ma Tông mở ra là lấy Thiên Thư, nhặt bảo vật, tìm đạo khí tức thân cận kia rồi vinh quang nam quy. Nào ngờ ngay sau đó lại đón lấy một kẻ địch mạnh mẽ hơn.
Vào vùng tuyết sơn hoang nguyên chắc chắn sẽ gặp phải kẻ địch mạnh, trong đó bao gồm cả Tây Lăng Thần Điện. Đối với những chuyện này Ninh Khuyết đã có suy tính kỹ lưỡng, có kế hoạch chu toàn. Hắn mang theo Thư Si, xách theo Nguyên Thập Tam Tiễn, cầm theo túi gấm, tự tin đối mặt với bất cứ tình huống nào cũng có năng lực ứng phó. Thế nhưng, làm sao hắn ngờ được Long Khánh chưa kịp phá cảnh thì Đạo Si trên vách tuyết đã bắt đầu phá cảnh theo, hơn nữa thực sự "biến thân" thành công trở thành một đại tu hành giả khủng khiếp!
Trường Giang sóng sau xô sóng trước, lớp sau còn nhanh hơn lớp trước, thực sự kinh khủng không đỡ nổi. Giống như vừa đánh đứa trẻ ranh thì phụ huynh vô lý tìm tới, vừa dọn dẹp xong du côn thì đại ca xã hội đen xuất hiện, vừa bắt nạt xong công tử nhà giàu thì người chị lạnh lùng kiêu ngạo kế thừa gia sản khổng lồ của nó tìm đến đòi nợ. Mệnh hắn thực sự quá khổ rồi.
...
Giữa các đỉnh núi, thanh cự đao màu đỏ trong tay Đường Tiểu Đường "choảng" một tiếng rơi xuống đất. Tiểu cô nương đưa tay bịt chặt miệng nhỏ, nhìn nơi khí tức khởi phát ở phương xa, nhớ lại lời ca ca lúc trước, đôi mắt lộ ra vẻ không thể tin nổi và cực kỳ phiền muộn lo âu, khổ sở nói:
- Bà nương điên đó cứ thế mà phá cảnh vào Tri Mệnh sao?
- Thế thì sau này gặp lại chẳng đánh thắng nổi nàng ta nữa, thật đáng ghét.
Thiếu nữ người Hoang chợt chú ý tới động tĩnh trên đỉnh núi đối diện, nhìn bóng lưng đạo bào đơn độc rời đi, kinh ngạc nói:
- Sao hắn lại bỏ đi như vậy? Muội muội hắn thành đại tu hành giả, hắn lại chẳng có phản ứng gì? Lẽ nào không muốn đi giúp nàng sao?
Đường nhìn theo đạo sĩ đang đi xa dần trên con đường núi đối diện, nhìn cái vẻ tiêu điều cô độc cực kỳ không hài hòa với thiên địa lưu lộ trên người hắn, nghĩ đến thiếu niên đạo sĩ kiêu ngạo tự phụ mười bốn năm trước, đôi lông mày đậm như gai sắt dần nhíu lại, nói:
- Một kẻ đã khám phá ra tử quan, tự nhiên sẽ không để ý đến những thứ như người thân.
Đạo sĩ bước xuống đỉnh núi so với năm đó còn mạnh hơn, Đường không quan tâm. Tuy hắn không biết đối phương dùng cách nào để phá tử quan, nhưng hắn biết kẻ đã bước vào cảnh giới đó, tâm niệm đối với sự vật xung quanh thường sẽ nhạt nhòa đi rất nhiều, còn đạo tâm trong lồng ngực sẽ tiếp tục kiêu ngạo theo một phương thức mới, tự nhiên sẽ không dễ dàng nuốt lời.
Hắn nhìn về thung lũng xanh biếc đằng xa, im lặng hồi lâu rồi nói:
- Đạo Si thực sự rất giỏi. Không biết ở độ tuổi nhỏ như vậy, làm sao nàng ta có thể kìm nén được sự cám dỗ của việc phá cảnh, cưỡng ép phong tỏa cảnh giới của mình ở trong Động Huyền Cảnh suốt thời gian dài như thế? Lẽ nào việc đuổi kịp bóng lưng cô độc của đại ca lại quan trọng với nàng ta đến vậy sao?
Đường Tiểu Đường nghe không hiểu, kinh ngạc khó hiểu hỏi:
- Cưỡng ép phong tỏa cảnh giới? Nàng ta làm vậy để làm gì?
- Tu hành có lúc giống như leo núi, có lúc giống như dùng gáo múc nước hồ, có lúc giống như dùng đá lấp biển. Cái quan trọng là nghị lực và ý chí, nhưng bước cuối cùng, gáo cuối cùng, viên đá cuối cùng đại diện cho cơ duyên mới là quan trọng nhất.
Đường nói:
- Cơ duyên phá cảnh khác nhau, thu hoạch tất sẽ khác nhau. Đạo Si vốn đã đi đến bước cuối, leo núi chỉ thiếu một bước, cạn hồ chỉ thiếu một gáo, lấp biển chỉ thiếu một viên đá, nhưng nàng ta không hoàn thành khâu cuối cùng này. Nàng ta dùng nghị lực cực lớn để kháng cự lại sự cám dỗ trở thành đại tu hành giả Tri Mệnh, cưỡng ép bản thân dừng lại ở Động Huyền Cảnh, minh tưởng bồi niệm, tu hành vạn môn đạo pháp, chỉ để chờ đợi cơ duyên cuối cùng kia.
Đường Tiểu Đường hỏi:
- Hôm nay nàng ta bỗng nhiên phá cảnh nhập Tri Mệnh, chẳng lẽ cơ duyên đã đến?
- Cái gọi là đạo pháp tự nhiên, chỗ diệu nhất của cơ duyên Đạo Môn chính là thuận theo tự nhiên, không cầu mà được. Hôm nay trên vách tuyết, Long Khánh bị hủy, Đạo Si tất nhiên sẽ nộ. Mà Ninh Khuyết và Thư Si đang ở cùng một chỗ, nếu nàng muốn phát tiết cơn giận để giết hai người này, thì cần phải vào Tri Mệnh. Sự 'cần thiết' này chính là tự nhiên, cho nên nàng tự nhiên mà phá cảnh vào Tri Mệnh.
Đường quay đầu lại, nhìn muội muội bé nhỏ với ánh mắt thương mến, nói:
- Ta không ngờ muội muội của Diệp lại là nữ tử như thế. Nghị lực tu đạo và sự theo đuổi thực lực cường đại của nàng ta đã gần như điên cuồng. Thảo nào thế gian gọi nàng là Đạo Si. Đường Đường, nếu ngươi không thể trưởng thành nhanh chóng, ngươi sẽ vĩnh viễn không phải là đối thủ của nàng ta.
Đường Tiểu Đường bị dại ca đánh giá không bằng Diệp Hồng Ngư, nhưng cũng chẳng có vẻ gì là thẹn quá hóa giận, đáng yêu thè đầu lưỡi, đắc ý nói:
- Nếu ta đến thành Trường An bái Phu Tử làm lão sư, ta không tin là không đánh thắng được nàng ta.
Đường im lặng một lúc rồi gật đầu, nói:
- Lời này cũng không sai.
Đường Tiểu Đường chợt nhớ ra một chuyện, nhìn về phía xa nhíu mày nói:
- Ca, nếu ta bái Phu Tử làm lão sư, Ninh Khuyết coi như là sư huynh của ta. Lúc này chúng ta có nên đi cứu hắn không?
Đường đứng dậy, nói:
- Đạo Si tuy giỏi, nhưng ngươi đừng quên, cái tên Ninh Khuyết kia là Thiên Hạ Hành Tẩu của Thư Viện. Đệ tử thân truyền của Phu Tử đâu có dễ chết như vậy?
Nói xong câu này, hắn bỗng rơi vào im lặng, phóng tầm mắt nhìn ra bốn phía đỉnh núi tuyết hoang lương. Ngọn gió lạnh trên đỉnh núi không ngừng thổi quét vào lồng ngực cứng như sắt của hắn. Hắn không nhìn thấy gì, nhưng dường như lại thấy được thứ mình muốn thấy.
Đường Tiểu Đường bên cạnh tò mò hỏi:
- Ca, Thiên Thư rốt cuộc có ở trong sơn môn không?
Đường chậm rãi lắc đầu:
- Lão sư chưa từng nói cho ta.
Đường Tiểu Đường cảm thán:
- Cũng không biết tông chủ bao giờ mới tái xuất nhân gian. Ve sầu hai mươi ba năm... Lẽ nào thực sự phải đợi đủ hai mươi ba năm?
Đường im lặng một lát rồi nói:
- Hai mươi ba năm, sắp đến rồi.
Đúng lúc này, trên con đường núi tự nhiên giữa các đỉnh núi đối diện bỗng vọng lại tiếng hát đứt quãng. Vị hành tẩu của Tri Thủ Quan đơn độc ấy, bước đi giữa thiên địa cô tịch, hát một khúc đạo ca đơn độc mang ý nghĩa khó hiểu.
- Tiễn sắt vách sầu khai hoa, Cá béo trên thớt nảy mầm, Biển khơi lấp đầy sỏi đá, Ta nằm chuồng ngựa, người ở đầu dây...
----------oOo----------