Chương 82: Nhập ma (7)

Đột nhiên, hai dải lông mày trắng cực dài của lão tăng không gió mà bay, không phải vẻ phiêu diêu thoát tục của tiên nhân, mà là một sự bạo liệt vô cớ. Ánh mắt lão trở nên hung tàn, bàn tay gầy gộc dùng lực vò nát mái tóc thiếu nữ, quát lớn: - Thế gian này làm gì có đạo lý để nói? - Ta là Tài Quyết Đại Thần Quan, từng ngồi trên Mặc Ngọc Thần Tọa; ta là Đại Tế Giả của Ma Tông, có thể chọn lựa tông chủ; ta là hộ pháp sơn môn của Phật Tông, có thể ra lệnh cho vạn tăng. Đời này của ta phong quang kiêu ngạo biết bao, lật tay úp tay đều có phong ba bão táp. Ta muốn thành phật liền thành phật, muốn thành ma liền thành ma, lấy đâu ra đạo lý để nói? - Ngươi nhìn cái thế gian bẩn thỉu này xem, không biết có bao nhiêu lũ ngu xuẩn sống như lợn, lẽ nào ngươi không thấy không khí mình hít thở cũng bẩn thỉu hôi thối sao? Đội trên đầu một cái nắp trời già nua im lặng bao năm, lẽ nào ngươi không thấy hít thở cực kỳ khó chịu? Người sống giữa trời đất, lẽ đương nhiên là phải ăn thịt, ăn lợn ăn chó ăn gà, ăn cả thiên địa này, làm gì có đạo lý để nói!" Ninh Khuyết bỗng nhiên lên tiếng: ⓚyhuyen.com- Nhưng trong đó không bao gồm việc ăn thịt người. Lão tăng trở lại im lặng. Không biết qua bao lâu, khí tức từ bi lại quay về trên thân thể, lão trầm ngâm nói chậm rãi: - Đúng vậy, thế giới này chung quy vẫn có một chút đạo lý, chỉ là độ cao của đạo lý không giống nhau mà thôi. Theo ta thấy, cách thức ngươi và ta tồn tại ở thế giới này chính là tập hợp các phương pháp nhận thức của bản thân về thế giới. Năm đó sau một đêm mưa đắng bên nấm mồ, ta đã luôn khổ sở tìm kiếm phương pháp nhận thức bản nguyên của thế giới chân thực, cuối cùng muốn thay đổi cách tồn tại của chính mình, thậm chí xa xỉ muốn thay đổi cả thế giới này, tìm lại cái thế giới đã vĩnh viễn không thể quay về kia. - Ngộ đạo biện luận ở Lạn Kha Tự, chưởng giáo Tây Lăng Thần Điện khen ta diệu ngôn như sen, mời ta thay mặt chính đạo Trung Nguyên nhập Ma Tông làm nội gián. Thế nhưng hắn không biết rằng, thực ra ta từ ngày sinh ra đã là người của ma đạo. Gương mặt già nua gầy gộc của lão tăng lộ ra nụ cười như trẻ thơ, đôi môi mở ra không thấy răng, nhìn lại càng giống một đứa trẻ sơ sinh vừa chào đời, mang lại một cảm giác thuần khiết tiên thiên, ngay cả nụ cười nhạo cũng ngây thơ đến vậy. - Ta chỉ truy cầu sức mạnh, tìm kiếm phương pháp thay đổi thế giới, không hề quan tâm đến sự phân biệt đạo ma, cũng chẳng màng ai thắng ai bại. Ta sở dĩ bằng lòng đến Ma Tông là vì muốn xem quyển Thiên Thư đã thất lạc kia.
ⓚyhuyen.com - Thế nhưng quyển chữ Minh không nằm trong sơn môn Ma Tông. Đám người Ma Tông trốn trong núi sâu, lũ trưởng lão ẩn nấp ở các nước Trung Nguyên như lũ chuột, lại thích châm ngòi thổi gió như mấy mụ đàn bà cũng khiến ta chán ghét, vì vậy ta lại rời đi.
ⓚyhuyen.comGương mặt lão tăng hiện lên một tia giễu cợt và chán ghét cực độ, giống như một phụ nhân ngoài chợ nhìn nhà hàng xóm bán giấm pha thêm hai bát nước, tràn ngập sự kiêu ngạo và khinh miệt hiển nhiên. - Ta đến Đại Hà Quốc của Nam Tấn, đến Nguyệt Luân Quốc, cuối cùng ta đi về phía Tây, tiến vào nơi không thể biết xa xôi kia. Ở tòa Huyền Không Tự đó, cuối cùng ta đã nghe được thủ tọa giảng kinh, nhìn thấy những luồng phật quang thanh khiết, nghe thấy những lời phật ngôn chấn động tâm can. Thế nhưng qua vài năm, ta cuối cùng phát hiện đám đại hòa thượng ở Huyền Không Tự cũng chỉ là lũ tục vật, cái gọi là phật ngôn chỉ là cố huyền hư ảo, chẳng khác gì thầy bói xem tướng trên đường phố Tống Quốc. Điều đáng ghét hơn là Phật Tông chỉ biết khổ tu bản thân, đối mặt với mệnh luân chuyển dời chỉ biết hèn mọn chờ đợi, như thế làm sao có thể đến được bến bờ bên kia? Lông mày trắng của lão tăng bay lên rồi lại rũ xuống, ánh mắt đầy vẻ bất mãn, giống như một thư sinh trẻ tuổi chặn kiệu tể tướng giữa đường để thống thiết hô hào quốc triều không yên phải chấn hưng thế nào. Rõ ràng, cảm quan của lão năm xưa đối với Huyền Không Tự tốt hơn nhiều so với sơn môn Ma Tông, nhưng vẫn vô cùng tức giận vì sự "không cầu tiến" của đối phương. - Cuối cùng ta từ hoang nguyên trở về, chính thức nhận lời mời của chưởng giáo âm thầm gia nhập Tây Lăng Thần Điện, lại có tâm phúc trong Ma Tông giúp đỡ giết chết hai tên trưởng lão ngu ngốc vô cùng, nhờ đó mới công khai thân phận, ngồi lên Mặc Ngọc Thần Tọa của Tài Quyết Ti. Ninh Khuyết và Mạc Sơn Sơn vẫn im lặng lắng nghe, đến lúc này rốt cuộc không nhịn được hỏi: - Ngươi đã là người của Ma tông, tại sao phải giúp Tây Lăng Thần Điện giết trưởng lão của chính mình? - Không làm vậy sao có thể khiến Hạo Thiên Đạo Môn tin tưởng? Không làm vậy thì cái quan nát kia sao có thể cho một truyền nhân Huyền Không Tự như ta xem mấy quyển sách nát mà họ coi là báu vật trấn phái? Chỉ là cái đạo quan nát kia bủn xỉn đến cực điểm, ta đã làm bao nhiêu việc cho Hạo Thiên Đạo Môn như vậy mà cũng chỉ cho ta xem quyển chữ Nhật và quyển chữ Sa. Lão tăng thần tình lạnh lùng nói: - Dù chỉ xem hai quyển Thiên Thư nhưng quả thực chúng không phải vật phàm tục. Ta vốn tưởng cuối cùng đã tìm được một nơi đúng đắn để có cơ hội nhận thức thế giới thực sự, nhưng không ngờ ở trên Đào Sơn một thời gian mới phát hiện Tây Lăng Thần Điện toàn là một lũ ngu xuẩn khiếp nhược nhát gan.
ⓚyhuyen.com Lão bỗng cúi đầu nhìn xuống, thấy ánh mắt Diệp Hồng Ngư đã bị ngọn lửa phẫn nộ chiếm giữ. Biết là do mình sỉ nhục Tây Lăng Thần Điện khiến thiếu nữ này tức giận, lão không khỏi cười nhạo: - Đứa trẻ tội nghiệp, lẽ nào những lời này không đúng sao? Ức vạn giáo đồ Hạo Thiên trên đời chỉ biết có thần điện mà không biết Tri Thủ Quan. Mấy gã ngồi trong những tòa bạch điện trên Đào Sơn kia nếu có chút dũng khí, chút khí cốt thì nên biết mình cần làm gì, nhưng họ đã làm thế nào? Nhìn thì cao cao tại thượng, kết quả lại mẹ kiếp bị một cái đạo quan nát chỉ tay năm ngón. Nghĩ đến tà áo xanh trong cái đạo quan nát kia, thần tình lão tăng hơi khựng lại, rồi mỉa mai nói: - Đều là một lũ chó, cái quan nát đó thì sao chứ? Chung quy cũng chẳng phải là chó do Hạo Thiên nuôi sao! Ha ha... đều là chó! Tiếng cười ngạo mạn chói tai phát ra từ đôi môi khô khốc còn vương máu. Hai đạo lông mày trắng của lão tăng bay múa như đang nhảy múa, hào tình lồng lộng như một hiệp khách trẻ tuổi mang kiếm đi khắp thôn dã tìm nơi bất bình. Tiếng cười lớn hơi khàn nhưng đầy hào khí vang vọng trong căn phòng tối tăm tĩnh mịch. Ninh Khuyết ngơ ngẩn nhìn lão tăng đang ngửa tới ngửa lui trên núi xương trắng như thể có thể ngã xuống bất cứ lúc nào, cảm nhận ý vị cuồng phóng truyền đạt rõ ràng trong tiếng cười, không khỏi thầm nghĩ người này năm xưa có tư cách làm bạn với tiểu sư thúc quả thực cũng có vài phần lý do. - Hành tẩu giữa thế gian bao năm, tìm kiếm bao năm, nhưng vẫn thấy khắp nơi toàn là lũ chó chạy, vạn sinh như lợn. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy vị Quang Minh Đại Thần Quan khai sáng Ma Tông năm xưa có chút thú vị, vì vậy ta quay lại Ma Tông. Lão tăng đạm mạc nói: - Nhưng không ngờ bao năm trôi qua, Ma Tông vẫn là cái dáng vẻ bẩn thỉu như năm nào. Cái tên phế vật ngồi vị trí tông chủ ngày càng già nua hồ đồ, không ngờ vì không nỡ bỏ nữ nhi của mình mà muốn phế bỏ truyền thừa thánh nữ Ma Tông. Những kẻ còn lại thì chìm đắm trong khoái cảm giết chóc vô vị, chẳng khác gì lũ dã thú nhàm chán. - Đúng lúc này, cuối cùng ta đã phát hiện một tia hi vọng trong sơn môn. Đó là một tiểu hài nhi, ta nhìn thấy trên người nó khả năng phục hưng Ma Tông, thay đổi cả thế giới. Nhưng thật đáng tiếc, để lập uy khi quay về sơn môn ta đã giết phụ thân nó, nên nó căn bản không tin bất kỳ lời nào ta nói. Ta mang về bao nhiêu công pháp thần diệu từ thánh địa phật-đạo, nó nhất quyết không học, lại cứ đòi đi học cái thứ Nhị Thập Tam Niên Thiền không có chút hi vọng thành công nào! Lão tăng hồi tưởng chuyện cũ, tức giận hét lên: - Hi vọng duy nhất lại tan vỡ, ta phải làm sao đây? Cuối cùng ta nghĩ ra một cách, ta muốn thế giới này hủy diệt, Ma Tông, Phật Môn, Đạo Gia tất cả đều hủy diệt, để thiên địa trở lại tĩnh lặng, rồi từ đống tro tàn mọc ra mầm non mới, như thế mới có thể thành sự! Ninh Khuyết nhìn lão tăng gần như điên loạn, bỗng hỏi: - Ngươi rốt cuộc muốn thế giới này biến thành dáng vẻ gì? Hay ngươi chỉ là chướng mắt với thế giới này nên muốn nó hủy diệt? Lão tăng dần thu lại vẻ giận dữ, trở lại bình tĩnh, nói: - Ngươi ngay cả dáng vẻ của thế giới này còn chưa thấy rõ, lấy tư cách gì mà thảo luận với ta về việc cải tạo thế giới? Ninh Khuyết im lặng một lát rồi nói: - Ngươi đã đi khắp thiên hạ tìm kiếm phương pháp thay đổi thế giới, tại sao từ đầu đến cuối không đến thư viện? Ta nghĩ thư viện năm đó chắc hẳn không kém cạnh những nơi ngươi từng học đâu. Lão tăng im lặng rất lâu rồi nói: - Thư viện đã có một kẻ tên là Kha Hạo Nhiên rồi. Ninh Khuyết nhìn chằm chằm vào mắt lão: - Cho nên căn bản không phải là thay đổi thế giới. Ngươi chỉ là đố kỵ với tiểu sư thúc nhà ta. ngươi muốn mình trở nên mạnh mẽ hơn, muốn chiến thắng hắn, kết quả ngươi luôn không làm được, cho đến cuối cùng ngươi rơi vào tuyệt vọng, nên dứt khoát muốn cả thế giới phải chôn cùng ngươi. Lão tăng hơi ngẩn ra, sau đó như nghe thấy chuyện nực cười nhất thế gian, ha ha cười lớn, bàn tay rảnh rỗi không ngừng xoa cái bụng hóp, nói: - Ta lại đi đố kỵ với một tên điên? Ninh Khuyết không cười, bình thản nhìn lão nói: - Bản thân ngươi chính là một kẻ điên. Lão tăng im lặng, rồi khẽ thở dài: - Ngươi nói đúng, thực sự vẫn có chút đố kỵ. Một kẻ như ta phật pháp vô ngại, đạo ma kiêm tu, đến Huyền Không Tự có thể thành đại đức, ở Đào Sơn có thể làm thần tọa, lại còn là Đại Tế Giả quyền bính nặng nhất Ma Tông, thực sự không có quá nhiều tư cách để khiêm tốn. Ta luôn tưởng mình là nhân vật tuyệt thế ngàn năm mới xuất hiện một lần, nhưng ai mà ngờ được lại gặp phải một kẻ còn không thể tin nổi hơn cả ta. Lão tăng cảm thán: - Ta từng học Liên Hoa Ấn của Huyền Không Tự, diệu cảnh tự ngộ như là thiên bẩm. Ta từng học Phiền Lung Trận của Đào Sơn, phất tay tán ngón liền giam cầm tất cả trên đời. Toàn bộ công pháp của thất môn nhị thập bát lưu phái Ma Tông không gì ta không tinh thông, thậm chí cả Thao Thiết Đại Pháp đã đứt đoạn truyền thừa từ lâu cũng được ta ngộ ra lần nữa. Ta còn từng xem hai quyển Thiên Thư để ngộ ra thần ý của Hạo Thiên, nếu không phải không muốn làm chó thì có thể Thiên Khải bất cứ lúc nào. Ngươi nói người như ta có phải thiên tài tu hành không? Mỗi câu nghe được, tim Ninh Khuyết lại run lên một cái. Nghĩ kỹ lại đời này hắn chưa từng thấy tu hành giả nào cường hãn như vậy, ngay cả Nhan Sắt đại sư và nhị sư huynh dường như cũng còn kém xa. Nhân vật như vậy không phải thiên tài tu hành thì ai là thiên tài? Hắn thành thật nói: - Thực sự là vạn pháp thông suốt, ngươi quả thực là một người rất đáng nể. Lão tăng tự giễu: - Vậy ngươi có biết Kha Hạo Nhiên biết bao nhiêu công pháp không? Ninh Khuyết trầm mặc. Lão tăng chậm rãi lắc đầu: - Hắn chỉ biết duy nhất một loại. Ninh Khuyết kinh ngạc: - Một loại? Lão tăng bình thản nói: - Kha Hạo Nhiên chỉ biết dùng kiếm. Từ thanh kiếm bằng mảnh gỗ như trẻ con đánh nhau thuở ban đầu, đến thanh kiếm một nhát phá mấy động trời cuối cùng, tất cả đều là Hạo Nhiên Kiếm của hắn. Ninh Khuyết nhìn những vết kiếm ngân loang lổ trên bốn bức tường đá xung quanh, không hiểu nổi nếu tiểu sư thúc chỉ biết Hạo Nhiên Kiếm, vậy sao có thể bố trí đạo Phiền Lung Trận mạnh mẽ thế này để nhốt chết hạng nhân vật như Liên Sinh suốt mấy chục năm? Lão tăng dường như nhận ra sự nghi hoặc trong lòng hắn và Mạc Sơn Sơn, mỉm cười nói: - Ngươi nói ta là vạn pháp thông suốt chân chính, vậy ta nói cho ngươi biết, Kha Hạo Nhiên mới chính là 'nhất pháp thông vạn pháp thông' chân chính. Đời này hắn chỉ biết dùng kiếm, nhưng lại có thể biến kiếm ý thành tất cả đạo pháp trên đời, Phiền Lung trong căn phòng này chính là như vậy. Một thanh kiếm biến hóa thành vạn thiên đạo pháp trên đời! Ninh Khuyết chấn động không nói nên lời, nghĩ thầm cảnh giới này mình phải tu luyện bao nhiêu năm mới có thể chạm tới? Lão tăng cười nói: - Gặp phải hạng người như vậy, thực sự rất bất lực. - Kha Hạo Nhiên sinh ra không đẹp bằng ta, con lừa hắn cưỡi sao sánh được với thần tuấn của tọa kỵ của ta. Chân hắn hay ra mồ hôi nên hễ cởi giày là thối, thế mà lại cứ thích ngồi xuống là móc chân. Tính tình hắn cũng chẳng tốt đẹp gì, chỉ vì một bát thịt kho tàu mà dám mắng nhau với Phu Tử suốt ba ngày ba đêm. Một người như vậy, thế mà thế nhân lại chỉ nhìn thấy hắn. Khi đi cùng hắn, trong mắt thế nhân chỉ có hắn. Dù ta có làm bao nhiêu chuyện kinh thiên động địa, trong mắt thế nhân vẫn chỉ có hắn. Nụ cười lão tăng hơi đắng chát, đưa tay trái kết một ấn Đơn Liên Hoa trước ngực, giống như cưng chiều trẻ con mà nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu Diệp Hồng Ngư, nói tiếp: - Ta muốn làm những chuyện kinh thiên động địa, thực sự có lý do là đố kỵ với hắn, nhưng căn bản vẫn là vì ta muốn tìm ra một con đường dẫn đến bờ bên kia, mà bất luận là chuyện gì, hắn cũng luôn đứng chặn trước mặt ta, cho nên ta buộc phải nghĩ ra một cách để hắn phải chết. - Nhưng âm mưu ngươi dệt ra vẫn bị hắn nhìn thấu. Ninh Khuyết nói. Lão tăng cảm thán: - Lúc đó suýt bị Vệ Quang Minh nhìn ra dấu vết, ta đành lánh sang Ma Tông, không ngờ Kha Hạo Nhiên nhìn thấu chuyện ở Lạn Kha Tự nên cũng đuổi tới. Lúc đó ta không hề để tâm, luôn nghĩ tập hợp toàn lực Ma Tông chắc chắn giết được hắn, thậm chí còn có chút hân hoan chờ đón cái chết của hắn. - Trước đó ta chưa từng giao đấu với Kha Hạo Nhiên. Ta biết hắn rất mạnh, nhưng ta luôn nghĩ dù ngươi là thiên hạ đệ nhất cường giả thì đã sao? Thế nhưng cuối cùng ta vẫn không ngờ hắn lại mạnh đến thế. Lão tăng lạnh lùng nói: - Vì hắn mạnh, nên hắn thắng. Đạo lý này người Ma Tông chúng ta rất dễ chấp nhận. Ta thua hắn cũng có thể chấp nhận, thậm chí hắn một kiếm giết ta, ta cũng chẳng có lời oán thán nào. Nhưng hắn không nên... không giết ta. - Hắn không nên không giết ta! Gò má gầy hóp của lão tăng bỗng vặn vẹo hẳn đi, đôi mắt thâm sâu như phun ra lửa quỷ đầy oán độc. Giọng nói khàn đặc như vọng về từ minh giới, thê lương hét lên: - Hắn hủy đi tu vi cả đời của ta, ném ta vào căn phòng u tối này, dùng đạo Phiền Lung mà ta đắc ý nhất để phong tỏa toàn bộ thiên địa nguyên khí, trấn áp ta như một con yêu quái ở nơi suốt đời không thấy trời xanh này! Bắt ta phải chịu đựng sự cô độc và tuyệt vọng vĩnh hằng! - Có ai có thể nhịn nổi sự cô độc tách biệt với thế gian mấy chục năm không? Ngươi có biết cảm giác ngày ngày nhìn tia sáng lọt vào từ bên ngoài điện, đếm từng ngày mà mãi không thấy điểm cuối nó tuyệt vọng thế nào không? Ngươi có biết mấy chục năm chỉ có thể nhìn bốn bức tường này là hình phạt đáng sợ đến mức nào không? Ngươi có biết một người ở một mình quá lâu, ngay cả sự yên tĩnh cũng biến thành sự tra tấn khủng khiếp nhất không? Lão tăng oán độc chằm chằm nhìn vào mặt Ninh Khuyết, như thể nhìn vào khuôn mặt của người năm đó. Nhịp thở của lão vì kích động mà trở nên dồn dập lạ thường, giọng nói càng thêm thê lương âm hiểm, hệt như tâm tình của lão lúc đó và cả lúc này. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị