Cảm giác kín đáo trong cơ thể không khiến Ninh Khuyết chú ý quá nhiều, hắn thậm chí còn tưởng rằng luồng ấm áp đó đến từ Mạc Sơn Sơn sau lưng. Hắn chỉ lặng lẽ nhìn những vết kiếm loang lổ giữa những phiến đá xanh trên mái nhà, nghĩ về phong thái tiêu sái của tiểu sư thúc khi vung vẩy kiếm ý năm xưa, rồi nghĩ đến sự bất lực chờ chết của mình lúc này, cảm thấy có chút hổ thẹn và mất mặt.
Tuyệt vọng chờ chết là một việc rất khổ sở, người ta thường chọn cách im lặng trong hoàn cảnh này. Lúc này Liên Sinh đại sư không còn nói chuyện, Ninh Khuyết tự nhiên cũng chẳng còn hứng thú mở miệng, căn phòng trong ma điện trở nên tĩnh mịch.
Môi trường yên tĩnh tuyệt đối, đúng như hồi ức oán độc của Liên Sinh đại sư lúc trước, kéo dài lâu thực sự rất khủng khiếp. Không có tiếng gió, không có tiếng hoa cỏ, Ninh Khuyết thậm chí lờ mờ nghe thấy tiếng phổi mình đang co giãn, nghe thấy tiếng tóc mình cọ xát vào nhau, thấy thật kỳ diệu mà cũng thật đáng sợ.
Nếu không phải có thể cảm nhận rõ ràng thân thể mềm mại ấm áp của Mạc Sơn Sơn, có lẽ hắn thực sự sẽ nghĩ mình đã đến minh giới.
Mạc Sơn Sơn suy yếu tựa vào vai hắn, tiều tụy hỏi:
ḱyhuyen.com- Chúng ta sắp chết rồi sao?
Ninh Khuyết im lặng một lát rồi đáp:
- Hình như là vậy.
Mạc Sơn Sơn khẽ nhíu đôi lông mày lá liễu, nói:
- Tại sao không thể an ủi ta một chút?
Ninh Khuyết đau đớn ho hai tiếng, tự giễu cười nói:
ḱyhuyen.com
- Nếu có thể chết một cách nhanh gọn, thực ra cũng tính là một sự an ủi rồi.
ḱyhuyen.comMạc Sơn Sơn hiểu ý câu nói này. Lát nữa nếu bị Liên Sinh đại sư trực tiếp giết chết thì còn thanh thản, nếu như Diệp Hồng Ngư trân trân nhìn mình bị ăn thịt, đó mới là nỗi sợ hãi lớn nhất nhân gian.
Nghĩ đến đây, khuôn mặt xinh đẹp của thiếu nữ đột nhiên trở nên trắng bệch, hàng lông mi dài và thưa khẽ run rẩy, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường chỉ đỏ. Sau một hồi im lặng dài, nàng nhìn vào đôi lông mày đang nhíu chặt vì đau đớn của Ninh Khuyết, giọng nói run rẩy nhẹ nhàng:
- Ở Vương đình ta đã nói, ta thích chữ của ngươi.
Ninh Khuyết không biết tại sao Thư Si lúc này lại nhắc đến chuyện đó. Hắn hơi ngẩn ra, rồi cười an ủi:
- Ta biết chữ của mình đẹp mà. Nếu muốn xem, ta ra ngoài sẽ viết tặng ngươi mấy ngàn chữ.
Mạc Sơn Sơn mỉm cười:
- Ta còn nói thích cả con đại hắc mã của ngươi nữa.
Ninh Khuyết ngẩn người, cười khổ:
- Cái tên nghịch ngợm đó thực sự không nỡ tặng người khác đâu.
ḱyhuyen.com
- Ta không cần đại hắc mã.
Mạc Sơn Sơn khẽ cắn môi dưới, dường như đã hạ quyết tâm, nhẹ giọng nói:
- Ta thực sự thích chữ của ngươi, cũng thích cả con ngựa đen đó, nhưng điều ta muốn nói với ngươi nhất lại là một chuyện khác.
- Ta thích ngươi.
Câu tỏ tình này trực tiếp biến Ninh Khuyết thành một khúc gỗ. Hắn nhìn khuôn mặt tiều tụy nhưng vẫn xinh đẹp ngay sát gang tấc, ngửi thấy mùi hương thiếu nữ nhàn nhạt nơi đầu mũi, im lặng rất lâu, suy nghĩ xem nên trả lời thế nào.
Đây là lần đầu tiên trong cả hai kiếp người hắn được người khác giới tỏ tình. Đây là một trong những lời êm tai nhất mà hắn nghe được trong cả hai kiếp. Dù thật đáng tiếc khi nó diễn ra trong sơn môn Ma Tông u ám, vào khoảnh khắc cái chết sắp cận kề, nhưng nó vẫn êm đềm như tiếng cành liễu bên hồ khẽ cọ vào nhau. Cái hồ đó có phải là Mặc Trì dưới chân Mặc Kiền Sơn không?
Thiếu nữ bên vai dù tính tình, dung mạo hay cảnh giới tu hành đều là hạng nhất thế gian, danh vang thiên hạ. Không biết bao nhiêu nam tử trẻ tuổi thầm thương trộm nhớ nhưng tự ti không dám ngỏ lời. Trong mắt Ninh Khuyết, ngoại trừ việc đôi mắt không tốt nên dễ bị hiểu lầm là thanh cao lạnh lùng ra, Mạc Sơn Sơn không hề có một khuyết điểm nào.
Luận về môn phái, gia thế hay bối cảnh chính trị, Đường Quốc và Đại Hà Quốc đời đời giao hảo, Phu Tử và hoàng đế chắc chắn sẽ vui vẻ ủng hộ, đây là đôi lứa xứng đôi là lẽ đương nhiên. Luận về sở thích, hai người có thể coi là đồng đạo chí hướng, nếu thực sự ở bên nhau, sau này đêm dài ngoài chuyện khuê phòng ra còn có thể cùng nhau múa bút thưởng trà, chẳng phải tuyệt diệu sao?
Quan trọng nhất là có thích không? Đương nhiên là thích. Sự yêu thích của nam nhân đôi khi rất phức tạp, nhưng phần lớn thời gian lại rất đơn giản. Một nữ tử đáng để yêu thích như Mạc Sơn Sơn, lẽ đương nhiên phải được yêu thích, Ninh Khuyết cũng vậy.
Chỉ là mắt thấy sắp chết trong sơn môn Ma Tông, vậy mà vẫn có tâm trí nghĩ lâu như vậy, nhiều chuyện như vậy, đến khi tỉnh hồn lại hắn cũng suýt bật cười, nhưng trong lòng cứ cảm thấy có gì đó không đúng.
Cảm thụ này rất kỳ lạ. Trước cái chết, bất kỳ bối cảnh hay thế tục nào cũng không quan trọng, và hắn tự vấn lòng mình quả thực rất yêu quý thiếu nữ thuần khiết như thư mặc này, nhưng hắn lại càng cảnh giác với sự "không đúng" trong lòng kia. Nó giống như trước khi nhập ma phải bước ra bước ngoặt quan trọng vậy, đằng sau cái đẹp đẽ tuyệt vời luôn kèm theo một nỗi sợ hãi cực đại.
Nỗi sợ hãi đó là gì? Bản thân Ninh Khuyết không biết. Hắn nhìn thiếu nữ bên vai, lúng túng nói:
- Sơn Sơn sư muội, ta rất yêu quý tính tình, dung mạo và cả cách hành sự của ngươi. Theo lý mà nói thì lúc này rồi, ta không nên...
Trên mặt Mạc Sơn Sơn không có vẻ e thẹn thường thấy của thiếu nữ sau khi tỏ tình, chỉ có một sự ôn hòa và tĩnh lặng. Nàng biết tại sao Ninh Khuyết do dự, thậm chí còn rõ hơn cả bản thân hắn, nàng không khỏi khẽ thở dài trong lòng.
Nàng dịu dàng tựa vào lòng hắn, thầm thì:
- Về một số phương diện, ngươi thực sự rất hồ đồ. Ta chỉ là không muốn đến lúc chết mà ngươi vẫn không biết tâm ý của ta, chứ không phải vội vã muốn nghe lời an ủi từ ngươi. Vào lúc này, bất kỳ lời nào ngươi nói đều không được tính và cũng không công bằng. Ta chỉ là thông báo cho ngươi chuyện này thôi.
Ninh Khuyết định phản bác xem mình hồ đồ chỗ nào, nhưng nghĩ lại đúng là lúc này mình có chút hồ đồ thật.
Tại sao không thể thuận theo tâm ý thực sự mà ôm cô gái này vào lòng, nói với nàng rằng ta cũng thích nàng, rồi âu yếm một phen để bù đắp nuối tiếc hai kiếp trước cái chết? Rốt cuộc mình đang sợ cái gì?
Nhưng hắn cảm nhận được tình ý của Mạc Sơn Sơn, lòng tràn đầy ấm áp cảm động, khẽ nói:
- Vậy ta biết rồi.
Mạc Sơn Sơn mỉm cười mãn nguyện, chậm rãi nhắm mắt, tựa vào ngực hắn:
- Vậy là đủ rồi.
Trong căn phòng ma điện u ám lặng lẽ, ở giữa núi xương khô, lão tăng như quỷ nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên đỉnh đầu thiếu nữ xinh đẹp đầy máu, lạnh lẽo như mùa đông. Thế nhưng ở một góc khác của căn phòng, có hai người trẻ tuổi sắp đón nhận cái chết đang nhẹ nhàng ôm lấy nhau, thì thầm như những con vật nhỏ, ấm áp như mùa xuân.
Bức tranh máu me tàn khốc mà cũng thật đẹp đẽ này khiến người ta vừa kinh hãi vừa rung động.
...
Cảm giác tốt đẹp không thể làm thế giới này thực sự tốt đẹp lên. Nhìn thì ấm áp như xuân, nhưng thực tế khi bóng tối bao trùm ngọn núi bên ngoài, ánh sáng trong phòng càng tối, nhiệt độ càng thấp. Mạc Sơn Sơn suy yếu ngất đi trong lòng Ninh Khuyết, Ninh Khuyết bị thương nặng cũng cảm thấy hơi ấm cơ thể đang dần biến mất.
Lờ mờ nhớ lại luồng ấm áp lúc trước, hắn theo bản năng ngẩng đầu lên, nhìn về phía những phiến đá xanh trên mái nhà. Đột nhiên hắn phát hiện những vết kiếm loang lổ trên đá không hề biến mất theo bóng đêm, mà bắt đầu tỏa ra những ngọn lửa u u.
Tiểu sư thúc năm đó kiếm chém chư vị cường giả Ma Tông, máu nhuộm lên kiếm rồi văng lên tường đá, cuối cùng biến thành ma trơ sao? Nhưng Ninh Khuyết nhớ rõ lửa ma trơ phải là thứ do xác thối để lại, và không thể duy trì lâu như vậy.
Hắn nheo mắt nhìn những vết kiếm trên trần nhà ngày càng rõ nét, dần dần nhìn đến xuất thần. Một lần nữa theo thói quen dùng Vĩnh Tự Bát Pháp để giải, lại quên mất thương thế trên người, cũng quên cả ho khan.
Những vết kiếm loang lổ tỏa ra hỏa diễm u u bắt đầu phân rã thành những sợi sáng chằng chịt, rồi xoay chuyển trong tầm mắt hắn, giống như đang nằm trên thảo nguyên nhìn lên bầu trời sao lấp lánh, đẹp đẽ và bình yên.
Đột nhiên, Ninh Khuyết cảm thấy trong cơ thể có thêm một tia ấm áp. Lần này hắn không để mặc cảm giác đó trôi đi, nhưng cũng không dồn quá nhiều sự chú ý vào, chỉ tỉ mỉ cảm nhận và tận hưởng nó.
Vết kiếm trên trần đá xoay chuyển theo một quy luật nào đó trong tầm mắt, luồng ấm áp kia dường như tương ứng với nó, cũng bắt đầu xoay chuyển trong cơ thể hắn, từ cổ tay lên đến cổ, đi đến đâu là cảm giác ôn nhuận dễ chịu đến đó.
Ninh Khuyết lúc này thần tư có chút hốt hoảng, theo bản năng đuổi theo luồng ấm áp kia để xua đi cái lạnh trên người. Tương ứng, ánh mắt hắn cũng di chuyển chậm rãi theo những vết kiếm, những dấu vết đó dần dần khắc sâu vào thức hải của hắn.
Những vết kiếm đó đi vào mắt hắn, đi vào cơ thể hắn, biến thành luồng khí ấm áp, đi qua cổ tay và các khớp xương, đi vào ngũ phủ lục tạng, biến thành một sự tồn tại hữu hình, lạnh lùng thúc giục hắn đứng dậy. Kiếm ý ẩn chứa trong những dấu vết đó kiêu ngạo đến nhường nào, sao có thể cho phép tuyệt vọng và đầu hàng trước cái chết?
Thế là, Ninh Khuyết đứng dậy.
Hắn ngửa đầu lặng lẽ nhìn những vết kiếm trên mái nhà, giống như chính hắn cũng không biết mình đã đứng dậy.
Mạc Sơn Sơn giật mình tỉnh dậy, kinh ngạc nhìn hắn đứng trước mặt, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Ninh Khuyết ngửa đầu lặng lẽ nhìn vết kiếm, không biết đã nhìn bao lâu, đồng tử dần dần trở nên đen thẫm, nhưng lại trong suốt như pha lê, nhìn vào bên trong cư nhiên giống như thấy một vực thẳm vô tận.
"Xoảng" một tiếng, hắn chậm rãi rút thanh phác đao sau lưng ra.
Hắn nhìn một vết kiếm xéo về phía trước trên mái nhà, chân phải bước lên một bước.
Hắn nhìn một vết kiếm ngắn ngủn vụng về nơi góc phòng, đầu gối trái quỵ xuống thật mạnh.
Hắn nhìn một vết kiếm mềm mại tròn trịa trên bức tường đối diện, đột nhiên xoay người, rồi vung đao chém ra.
Lưỡi đao rung lên ong ong, không khí giữa lưỡi đao rẽ ra, trong căn phòng u tĩnh bỗng nổi lên kình phong dữ dội.
...
Không biết từ lúc nào, lão tăng đã tỉnh dậy, lãnh đạm nhìn về phía đó. Sau khi dùng Thao Thiết đại pháp hút liên tiếp hai phần máu thịt tinh thuần của Đạo Si, đôi má lão đã dần đầy đặn, sinh cơ trong cơ thể gầy gộc đã trở nên vô cùng vượng thịnh.
Ninh Khuyết lúc này đang múa đao nơi góc phòng. Hắn chuyên chú nhìn những vết kiếm loang lổ trên tường và mái nhà, không ngừng vung vẩy thanh phác đao trong tay, hoàn toàn không nhận ra những sự vật xung quanh, dường như đã rơi vào trạng thái minh tưởng sâu thẳm.
Lão tăng cảm nhận được khí tức trong những vết kiếm trên bốn bức tường đang dần dần trôi đi, rồi rót vào cơ thể trẻ tuổi kia. Đôi mắt lãnh đạm đột nhiên trở nên cuồng nhiệt và oán độc, lão rít lên thê lương:
- Ngươi đã chết rồi! Thanh kiếm nát ngươi để lại lẽ nào còn muốn sống lại lần nữa sao?
Gò má vừa mới đầy đặn của lão tăng đột nhiên hóp lại. Bàn tay phải như móng quỷ cành khô từ xa chỉ thẳng vào Ninh Khuyết đang xuất thần, nhìn dáng vẻ tựa hồ không tiếc hao tổn tinh huyết cũng phải giết chết đối phương ngay lập tức.
Mạc Sơn Sơn phản ứng nhanh nhất, gượng dậy thân thể suy yếu, đưa tay ra sau lưng nắm chặt lấy mấy món vật cứng.
Diệp Hồng Ngư vốn luôn cúi đầu im lặng dưới lòng bàn tay khô héo của lão tăng, tưởng như đã chết từ lâu, bỗng nhiên ngẩng đầu lên. Đôi tay chống trên xương vụn khẽ run rẩy, trong đôi mắt lạnh lẽo trào dâng một ý vị quyết tuyệt, xả thân đầy hung dữ.
----------oOo----------