Chương 109: Thanh trừ bệnh căn

Non nửa tháng không gặp, Từ Đan Phi càng thêm phong tình vạn chủng. Thiếu phụ ngự tỷ này đối với sườn xám tình hữu độc chung, hôm nay mặc một bộ sườn xám vải voan màu xanh nhạt, phong cách cổ điển trang nhã kết hợp từ cổ đứng, khuy cài và xẻ tà, lặng lẽ khiến thiếu phụ này trở nên thận trọng có chừng mực, trong từng cử chỉ, điệu bộ đều mang theo sự ưu nhã, đôi mắt đẹp trông mong, cười duyên dáng, phong tình kéo dài. Một búi tóc xanh búi gọn sau đầu, dùng một cây ngọc trâm màu trắng cài lại, càng hiển lộ vẻ thành thục tao nhã. Nàng đứng ở cửa biệt thự, như một đóa thanh liên nở rộ trong thời thịnh thế, quý phái mà không yêu mị, quyến rũ đến cực điểm. "Đan tỷ." Tô Minh nhìn thấy một thân ảnh kia, nhịp tim cũng không khỏi chậm lại nửa nhịp. Sườn xám loại y phục này thể hiện rõ nhất vẻ đẹp đường cong của nữ nhân phương Đông, nhưng vẻ đẹp ưu nhã quyến rũ kia muốn trở nên càng thêm dài lâu, vậy thì còn cần phải có nền tảng văn hóa thuần hậu. Mà Từ Đan Phi bất kể là gia giáo hay tư thái đều cực tốt, không nghi ngờ gì chính là loại nữ nhân rất thích hợp mặc sườn xám. "Ngươi cuối cùng cũng tới rồi." Từ Đan Phi nhìn thấy chàng trai trước mắt với khí chất càng ngày càng trầm ổn, trong lòng cũng có chút rạo rực, không khỏi nói, "Ngươi nếu không đến nữa ta cũng không biết làm sao an ủi Tiểu Đồng rồi, cả ngày đều nhắc tới ngươi, tai của ta cũng sắp nổi kén rồi." "Ha ha, không có cách nào, người lớn lên đẹp trai chính là được hoan nghênh." Tô Minh cười hì hì nói, lời còn chưa nói xong, một thân ảnh nhỏ bé từ trong cửa vọt tới ôm vào lòng hắn, giòn tan kêu lên, "Ca ca, ca ca..." Tô Minh một cái ôm Tiểu Hân Đồng vào lòng, nhìn gương mặt phấn điêu ngọc trác kia, Tô Minh nhéo nhéo, nói một cách cưng chiều, "Tiểu Đồng, có nhớ ca ca không?" "Nhớ." Tiểu Hân Đồng nhào vào lòng Tô Minh, thân mật cọ cọ mặt hắn, nhu thuận nói, "Ca ca, mụ mụ nói huynh bị những cô gái khác mê hoặc, không cần Đồng Đồng nữa rồi." ḳyhuyen.ⓒom "..." Từ Đan Phi trợn trắng mắt, nàng khi nào nói qua như vậy? "Làm sao có khả năng? Đồng Đồng ngoan như vậy, đáng yêu như vậy, nữ hài tử nào so ra mà vượt Đồng Đồng của chúng ta?" Tô Minh nhéo nhéo cái mũi của Tiểu Đồng, cười nói. "Hì hì, ta liền biết ca ca sẽ không không cần Đồng Đồng mà." Tiểu Hân Đồng vui vẻ, ghé vào tai của Tô Minh, nhỏ giọng nói, "Mụ mụ khi ngủ mơ luôn gọi tên ca ca đó, huynh đừng nói cho mụ mụ là ta nói với huynh nha, hì hì." "A?" Tô Minh ngoài ý muốn nhìn Từ Đan Phi một cái, mặt Từ Đan Phi đã giống như vải đỏ, vờ như không nghe thấy, nói, "Vào đi." Tô Minh nhìn bóng lưng của nàng, vai cõng gầy gò, eo thon mảnh khảnh, mông cong vểnh, giữa chỗ xẻ tà ẩn hiện đôi chân dài trắng như tuyết không tì vết, Tô Minh cảm thấy một luồng hỏa diễm mơ hồ từ đáy lòng dấy lên. "Bản thân khi nào lại trở nên mãnh liệt như vậy?" Tô Minh nhíu nhíu mày, hắn ép tà hỏa xuống, hắn cảm thấy mấy ngày nay càng ngày càng khó khống chế. "Uống nước trước đi." Từ Đan Phi rót chén nước cho Tô Minh, dáng người của nàng cực kỳ tốt, bất kể từ phương hướng nào nhìn qua cũng đều là ba trăm sáu mươi độ không góc chết, sự thành thục và tao nhã trong từng cử chỉ, điệu bộ, giống như móng vuốt mèo vậy trêu chọc trái tim Tô Minh, khiến hắn miệng khô lưỡi khô. "Ồ, Quế dì đâu rồi?" Tô Minh nhìn Từ Đan Phi bận rộn rót nước, rửa hoa quả, hỏi. "Gia đình có việc nên đã từ chức rồi, nàng giới thiệu một người mới đến, tay chân không được sạch sẽ cho lắm, hôm qua đã bị ta từ chối rồi." Từ Đan Phi nói, "Thật ra không dùng bảo mẫu cũng tốt, có nhiều không gian tư nhân hơn." "Cái kia ngược lại là." Tô Minh rất tán đồng, sau đó cười hỏi, "Đan tỷ, có biết ba tô mì cần bỏ bao nhiêu muối không?"
ḳyhuyen.ⓒom Từ Đan Phi ngẩn người, chợt khuôn mặt ửng hồng, hàm răng ngọc cắn môi đỏ, sẵng giọng, "Ngươi người này, còn biết nói chuyện phiếm nữa không đây." "Mụ mụ nấu đồ ăn, khó ăn!" Tiểu Hân Đồng nhíu nhíu cái mũi nhỏ xinh, bổ sung, "Ca ca làm, ăn ngon!" "Tiểu hỗn đản, thế mà bỏ đá xuống giếng, mụ mụ yêu thương ngươi vô ích rồi." Từ Đan Phi giận nói, làm bộ làm tịch muốn tới bắt nàng. "Ông ngoại nói, phải làm một hài tử thành thật." Tiểu Hân Đồng nói một cách nghiêm túc, xoay người chạy tới phía Tô Minh, cười khanh khách nói, "Ca ca cứu mạng..." Đùa giỡn một phen, Tô Minh bắt đầu châm kim cho Tiểu Hân Đồng, hắn dùng Tạo Hóa Chân Khí bảo vệ đại não của Tiểu Đồng, từng luồng chân khí không ngừng xông thẳng vào cục máu đông, cục máu đông vốn đã dần dần thu nhỏ chỉ còn lại một phần năm so với ban đầu, rất nhanh đã bị hắn thanh trừ sạch sẽ. Tô Minh mát xa đầu cho Tiểu Hân Đồng, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng đặt lên huyệt vị trên hộp sọ của Tiểu Đồng, như gõ bàn phím, có tiết tấu rất mạnh, trên mặt Tô Minh lộ ra vẻ vui mừng, từ đó về sau Tiểu Hân Đồng sẽ có cuộc sống như một hài tử bình thường, không còn bị tật bệnh làm phiền nữa. "Được rồi, cục máu đông trong não Tiểu Đồng đã hoàn toàn thanh trừ sạch sẽ rồi, sau này nàng sẽ không còn tái phát nữa." Tô Minh cẩn thận đặt Tiểu Hân Đồng đang ngủ say lên trên giường, nhìn Từ Đan Phi đang có chút nóng lòng ở bên cạnh, cười nói, "May mắn không làm nhục mệnh!" "Cảm ơn ngươi!" Nghe được lời Tô Minh nói, Từ Đan Phi cũng nhịn không được nữa, nhào vào lòng Tô Minh khóc nức nở.
ḳyhuyen.ⓒomHai năm trước trận tai nạn xe hơi kia khiến gia đình hoàn chỉnh của nàng tan vỡ, trượng phu thảm tử, nữ nhi trọng bệnh, về sau nữ nhi tuy rằng miễn cưỡng giữ được mạng nhỏ, nhưng lại có biến chứng nghiêm trọng, bệnh động kinh thường xuyên tái phát, khiến nàng ngày đêm lo lắng, chỉ sợ sau một khắc sẽ đột nhiên mất đi nữ nhi duy nhất. Nỗi lo lắng, vất vả và bi thống suốt hai năm qua, đè ép nàng đến mức không thở nổi, Từ Đan Phi khóc đến lâm ly. Nàng không có ai để tâm sự, chỉ có thể yên lặng chịu đựng. Bây giờ cuối cùng cũng đã qua rồi! Hết thảy đều là thanh niên trước mắt ban tặng! "Được rồi, đều qua rồi." Tô Minh vỗ vỗ lưng trắng của Từ Đan Phi, an ủi, "Hết thảy đều sẽ tốt đẹp trở lại." Cơ thể của nàng mang theo hương thơm như lan như xạ, Tô Minh một đoàn tà hỏa thiêu đốt. Hai người đang muốn tiếp tục bàn bạc, đột nhiên cửa lầu một bị đẩy ra, còn có tiếng người nói chuyện. "Tiểu thư, tiểu tiểu thư..." Một giọng nói lớn gọi hai tiếng. Làm Tô Minh và Từ Đan Phi hai người trốn ở sau cánh cửa phòng, Từ Đan Phi đỏ mặt nói, "Là Trương mụ." "Là ai?" Tô Minh nghi hoặc. "Bảo mẫu do Quế dì giới thiệu, đã bị ta từ chối rồi." Từ Đan Phi nhíu nhíu mày, đỏ mặt nói, "Có lẽ có đồ quên mang đi rồi."
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị