Dọn sạch tủ lạnh, thu thập xong tài liệu, cũng đã là đêm khuya.
Vốn dĩ phải lên giường ngủ, nhưng Chúc Giác lại mở mắt, nhìn lên chiếc đèn bàn đặt trên bàn cạnh giường, rồi đưa cuốn tàn thư thu được từ sào huyệt của người mặt chuột lên bàn.
Không ngoài dự đoán, cuốn sách thiếu trang này vẫn gây ra những ảnh hưởng kỳ lạ lên tinh thần. Ban đầu Chúc Giác còn đoán không biết có phải vì lúc ấy ở quá gần sào huyệt người mặt chuột nên mới xảy ra tình trạng này không, nhưng hiện tại xem ra, đúng là quyển sách này có vấn đề.
Tại sao một cuốn sách lại tạo ra hiệu quả như thế? Do chất liệu của nó?
Đầu ngón tay vuốt ve trang giấy, Chúc Giác ngoái đầu nhìn về phía bóng tối chưa được ánh đèn chiếu tới. Những bóng đen khó có thể diễn tả kia vẫn tồn tại.
So với việc tinh thần bị tổn thương do đột biến hoàn toàn, kích thích tinh thần ở cường độ này đối với Chúc Giác cũng không đáng kể. Hắn chỉ liếc mắt xác nhận sự biến đổi trên tinh thần rồi không thèm bận tâm nữa.
Dù không hiểu rõ lắm về các phương pháp phân biệt chất liệu giấy khác nhau, nhưng nhìn chung hắn vẫn biết sự khác biệt giữa giấy làm từ da người hay da động vật với giấy làm từ thực vật thông thường.
Cuốn tàn thư này không được làm từ da, cũng không giống như một loại tài liệu đặc biệt nào. Chỉ nhìn qua màu ố vàng của trang giấy và những vết răng cưa tổn hại bên cạnh, có lẽ nó đã có vài năm tuổi.
Nếu không phải do chất liệu sách gây ra sự công kích tinh thần, vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất: nội dung trên sách có vấn đề.
кyhuyen.Com. Khởi động Thanh Điểu, mở giao diện internet.
Hệ thống nhận diện động tác và giọng nói của Thanh Điểu, khi Chúc Giác đưa ngón tay lên hàng chữ trên sách, đôi mắt nó liền chuyển sang, miệng nói ra hai chữ "Phiên dịch", rồi bắt đầu kiểm tra phía trên, sau đó trực tiếp chiếu kết quả lên đoạn chữ trên trang giấy.
"Liên lạc... Liên lạc thuật?"
Chúc Giác sờ sờ cái mũi, không biết có phải ảo giác không, nhưng khi hắn bắt đầu lý giải nội dung trên quyển sách này, những bóng đen xung quanh dường như trở nên nồng đậm hơn trong khoảnh khắc ấy.
Mấy trang tàn này ghi lại một nghi thức tương tự, không có chú ngữ đặc thù nào, chỉ có một dấu ấn kỳ lạ.
"Yêu cầu chuẩn bị một ít lễ vật cho những sinh vật ô uế này, chúng có một chút trí tuệ. Nếu chúng tồn tại gần đó, phát hiện có người định dùng dấu ấn này để liên lạc, chúng sẽ đến. Người liên lạc cần phải trả một cái giá lớn để có được quyền khống chế chúng... Bản thân nghi thức này đã là một điều kiện vô cùng hà khắc."
Nội dung trên trang giấy chỉ có vậy. Sau khi đọc xong, Chúc Giác theo bản năng nhíu mày.
"Trên này ghi lại một thuật liên lạc, xét về nội dung thì hiển nhiên cũng có thể coi là thuật triệu hồi, có một chút trí tuệ... Chẳng lẽ chính là người mặt chuột?"
Chúc Giác cho rằng suy đoán của mình hẳn là đúng, không khỏi thấy hối hận vì lúc ấy không chú ý riêng tình hình sào huyệt.
Hắn muốn nhìn thấy cái gì?
кyhuyen.Com. Có lẽ là một vài bộ hài cốt người, hoặc có lẽ là một dấu ấn đặc biệt tồn tại nơi nào đó.
Dù vậy, vẫn có một điều có thể khẳng định: những quái vật này xuất hiện không phải do môi trường đột biến trước mắt, cũng không thể nào là do hóa chất rò rỉ gây ra hậu quả nghiêm trọng.
Chúng đã tồn tại từ lâu.
Trăm năm trước?
Hay là... ngàn năm, vạn năm?
"Liên quan gì đến ta... Hắc! Nước bắn tung tóe ~ sảng khoái!"
Chu môi, Chúc Giác đóng sách lại, sau đó kéo ghế, toàn thân như một con cá chép vùng vẫy nhảy lên giường, khiến ván giường kêu răng rắc.
---
Do video đang trong giai đoạn hậu kỳ xử lý, mà giai đoạn này Chúc Giác không giúp được gì, nên mấy ngày nay hắn toàn ở nhà nghỉ ngơi.
Rảnh rỗi, lại có thời gian, đương nhiên phải tìm chút hoạt động giải trí cho bản thân.
кyhuyen.Com. Là một người từ thời đại cũ bước vào hiện tại, điều Chúc Giác muốn thử nhất đương nhiên là trò chơi của thời đại này.
Thực tế ảo mô phỏng, những tác phẩm vượt thời đại, hắn đương nhiên muốn thử, nhưng sau khi xem qua một vòng, phát hiện trò chơi của thời đại này có rất nhiều hạn chế. Một số trò chơi đứng đầu hiện nay phần lớn yêu cầu kết nối sóng não, đây là để phòng ngừa môi trường trò chơi quá chân thực gây tổn thương tinh thần cho người chơi.
Mà trạng thái tinh thần của Chúc Giác nhìn bề ngoài thì rất bình thường... hoặc có thể nói đa số thời gian là bình thường, nhưng thi thoảng cảm giác đói khát của con quái vật trong cơ thể bỗng nhiên xuất hiện, dù chỉ trong chốc lát, phỏng chừng cũng có thể khiến dụng cụ đo giá trị sắc tướng trực tiếp vỡ tan.
Khi đó không phải chỉ cần thoát khỏi trò chơi là xong, chưa chắc đã kịp tháo mũ giáp xuống, cảnh sát đã ập đến, một đội cảnh sát sẵn sàng đưa hắn đi kiểm tra toàn thân.
Thế thì làm sao?
Còn có thể làm sao, lặng lẽ đóng lại giao diện official trang của những trò chơi nhìn qua có vẻ thú vị. Thực tế ảo mô phỏng không được, vậy thì thử hoạt động giải trí hiện thực một chút?
Quyết định hỏi Ngô Đồng một chút.
Ngủ không tỉnh 123: "Cậu thấy người như tớ lúc rảnh rỗi thì nên làm gì?"
Bên kia, Ngô Đồng đang phá bỏ bộ phận bảo vệ tinh thần đặc chế của cảnh sát vừa nhận được, thấy tin nhắn Chúc Giác gửi qua, liền dừng tay trả lời.
Ngô Đồng : "Chơi game đi, gần đây có một game tên 《Hoang Dã Đại Phiêu Khách 12》, nghe nói có thể trải nghiệm xã hội hoang dã vài trăm năm trước, cậu muốn chơi thì tôi có cabin game, mũ giáp cũng có, đều là loại tốt nhất, gần đây tôi khẳng định không có thời gian chơi, không muốn cho cậu mượn?"
Ngủ không tỉnh 123: "Tớ không chơi game... Có hoạt động hiện thực một chút không?"
Chúc Giác chép miệng, không tiện nói thật lý do với hắn, đành giả vờ là một thanh niên tốt không chơi game.
Bên kia Ngô Đồng lại thẳng thắn, trong lòng nghĩ cũng phải, một người lợi hại như vậy, bình thường chắc chắn coi trọng rèn luyện thân thể, lấy đâu ra thời gian chơi mấy trò này.
Ngô Đồng : "Vậy không bằng đi xem phim?"
Đô đô ~
Chúc Giác đang định trả lời, thì có người khác nhắn tin cho hắn.
Vương Đống: "Vừa rồi trên bảng trật tự đồng hồ thấy cậu thăng cấp thành một bậc tuyến nhân! Tình hình thế nào? Đồng hồ trật tự của cậu có vấn đề à?"
Hai người vì lần gặp mặt trước, không chỉ thêm bạn talk, mà trên đồng hồ trật tự cũng kết bạn với nhau. Kết quả hôm nay Vương Đống vô tình phát hiện khi xem bảng thành tích của mình thấy chức vụ của Chúc Giác đã thăng hai cấp, mà mới chỉ qua vài ngày!
Ngủ không tỉnh 123: "Không sao, may mắn xử lý quái vật trong danh sách thứ nhất, sau đó công tích liền lên tới một bậc tuyến nhân."
Vương Đống: "Quái vật trong danh sách thứ nhất, may mắn xử lý?"
Ngủ không tỉnh 123: "Ừm..."
Vương Đống: "Tối cùng nhau uống một chén? Tâm sự chuyện quái vật, tôi đến giờ vẫn chưa gặp con nào, cậu thì hay rồi, mới vài ngày không gặp đã xử lý một con, đúng là người với người sao mà so bì được."
Chúc Giác cũng không sửa lại lời nói sai của Vương Đống, nếu để hắn biết thực tế mình đã xử lý bốn con quái vật, e rằng đã chạy tới đây rồi.