“Cảm ơn quý khách đã mua sản phẩm của Tập đoàn Máy móc Vạn Phàm. Hàng hóa đã được giao, trong vòng bảy ngày nếu có lỗi sẽ được đổi trả.”
Trước cửa là một chiếc xe tải nhỏ gần như giống hệt của Tập đoàn Máy móc Vạn Phàm, chỉ khác bimã số.
“Đã rõ.”
Xách theo hai hộp lớn nhỏ, Chúc Giác nhìn vào túi bên cạnh đựng đầy nguyên liệu nấu ăn: nào thịt, cánh gà, đùi gà cắt sẵn, ở tầng trên cùng còn có cả màn thầu, bánh bí đỏ và đậu hũ phiến.
Có cần thay thế công cụ đi bộ hay không bỗng trở thành một vấn đề rất quan trọng.
Chúc Giác nhớ rằng cửa hàng trực tuyến hẳn là có bán loại này, nếu Tập đoàn Máy móc Vạn Phàm có bán xe máy, thì hai nhà kia chắc cũng không bỏ qua thị trường này.
Xách bao lớn bao nhỏ lên sân thượng, anh phân một phần nguyên liệu vào mặt bàn.
Vô tình liếc thấy tin nhắn trên điện thoại.
[Người thừa kế cá quái]: “Đây là ảnh chụp hôm nay.”
ḳyhuyen.Com. Phía dưới là bức ảnh con quái nhân anh từng gặp trên sân thượng, so với trước thì tình trạng của hắn xem ra nghiêm trọng hơn nhiều, hơn nửa đầu đã biến thành hình dáng cá quái.
Chúc Giác đặt cho hắn biệt danh “người thừa kế cá quái” cũng có đạo lý.
[Người thừa kế cá quái]: “Bằng hữu, ngươi tìm được biện pháp sao? Ta sắp chịu đựng không nổi!”
[Ngủ không tỉnh 123]: “Ta bảo ngươi thử khống chế quái vật trong cơ thể, xem ra ngươi thất bại. Tuy rằng ta rất muốn nói cho ngươi biết ta có cách cứu ngươi, nhưng hiện thực là ta ngay cả bản thân cũng không cứu nổi. Tình trạng của ngươi hiện giờ... tự cầu đa phúc.”
Chúc Giác nào có cách cứu hắn. Chính phủ bận rộn lâu như vậy vẫn chỉ dừng lại ở việc truy lùng khắp nơi, hiển nhiên cũng chưa nghiên cứu ra phương pháp chuyển hóa ngược đột biến thể trở về nhân loại.
“Thời gian đột biến không quá ba ngày, toàn bộ quá trình hoàn toàn biến đổi trong vòng một tháng, cá nhân lại còn giữ được lý trí, thật sự rất kỳ quái... Xem ra cần tìm thời gian gặp hắn một lần.”
Người kia trước mắt còn lý trí, không có gì bất ngờ sẽ rất nhanh biến mất, cuối cùng trở thành đột biến thể hoàn toàn.
Như vậy, hắn cũng không còn tồn tại tất yếu.
Hiện thực tàn khốc, cùng những thứ hắc ám khủng bố vô hình đấu tranh, thất bại, ý nghĩa không thể vãn hồi điên cuồng.
Tử vong thành đối với bọn họ mà nói là sự giải thoát tốt nhất.
ḳyhuyen.Com. Bên kia máy truyền tin không hề có hồi âm, Chúc Giác đợi một lát cũng không thèm để ý, ngược lại mở chức năng truy tìm trên đồng hồ trật tự, kéo xuống một đoạn mã định vị nhỏ gửi đi, chỉ cần đối phương nhận được mà không xóa, vị trí sẽ bị đồng hồ định vị.
Trên thực tế muốn xóa cũng không dễ dàng, đây chính là phần mềm do chính phủ ban hành, những chiếc điện thoại bình thường trừ phi bị phá hủy hoàn toàn, nếu chỉ xóa bỏ tập tin bề ngoài cũng chẳng có tác dụng gì.
Nhìn vị trí hiển thị trên màn hình, đối phương vẫn dừng lại ở nhà anh.
Cũng phải, với bộ dạng này, nếu hắn dám ra ngoài, không đến vài phút đã bị bắt vào đồn cảnh sát.
Đến lúc đó kết cục sợ rằng không đơn giản là cái chết.
“Chúc Giác , em tới!”
Bên kia sân thượng, Cố Bạch Quả đang vẫy tay về phía này.
Vừa rồi lúc mua nguyên liệu, Chúc Giác đã liên hệ với cô, mời cô cùng ăn BBQ, người sau vừa vặn ở nhà, mới ra mắt trong đoàn thể, cũng không có nhiều hoạt động để tham gia.
“Từ từ, chậm một chút thôi.”
Thấy Cố Bạch Quả có dấu hiệu lùi lại lấy đà nhảy sang, Chúc Giác vội vàng ném chiếc rương vừa chuẩn bị mở ra vào trong nhà, phần bảo hộ còn lại trực tiếp đeo lên tay.
ḳyhuyen.Com. “Vừa rồi anh ném cái gì vào thế?”
Chờ Chúc Giác quay người lại, Cố Bạch Quả đã nhảy sang sân thượng bên này.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy không tay, bên trong là áo sơ mi trắng, chân đi đôi dép lê nhung thỏ, trong tay còn cầm con thỏ máy màu hồng phấn hôm trước.
Mặt ngửa lên trời, thuần khiết vô cùng.
“Chỉ là cái rương thôi, không cần để ý. Mặc ít thế, không lạnh sao?”
Chúc Giác tùy tiện tìm cớ để chuyển chủ đề.
“Không sao đâu, hôm nay là ngày nắng. Bất quá xem dự báo thời tiết, ngày mai sẽ chuyển lạnh, còn có mưa to ba ngày liền. Hơn nữa nhìn này, em đi dép lê, chân không lạnh là được. Bất quá ảnh hưởng đến việc nhảy xa, vừa rồi nhảy sang sân thượng suýt chút nữa ngã, ha ha ~”
Cô ngồi xuống chiếc ghế trước mặt Chúc Giác , kể lại trạng thái lúc nhảy, trên mặt hoàn toàn không có vẻ sợ hãi.
“Đợi lát nữa anh tìm người đập thông hai bên vách sân thượng, làm một cái thông đạo, chỉ hơn một mét, không lâu là xong.”
Chúc Giác nghe xong mà đổ mồ hôi thay cô, anh nhóm lại than đá, để chúng từ từ cháy hồng.
“Anh mua nhiều đồ chay thế, là mua cho em sao?”
Nhìn một hộp đồ chay, Cố Bạch Quả ngạc nhiên vui mừng, hai tay chống cằm.
“Đương nhiên, mời thần tượng cùng ăn cơm trưa, sao có thể không chuẩn bị.”
Chúc Giác rộng rãi thừa nhận, giúp mở từng hộp đồ ăn trên bàn.
“Cái vòng tay của anh nhìn quái lạ, mua ở đâu thế?”
Lúc lấy đồ, Cố Bạch Quả chú ý đến chiếc vòng tay trái của Chúc Giác , cổ tay máy màu bạc trắng, ở giữa khảm một viên tinh thể năng lượng trông như đá quý, mang một vẻ đẹp kỳ lạ, muốn không chú ý cũng khó.
“Cái này... Là đồ do Cục Cảnh sát phát, dùng để đỡ đạn.”
“Thật không? Không phải đang đùa em đấy chứ? Một cái vòng tay sao có thể đỡ đạn.”
Một tay cầm đũa chỉ vào Chúc Giác , Cố Bạch Quả bĩu môi, trong mắt tràn đầy ý cười.
“Đương nhiên không lừa em, nó có thể kích hoạt lá chắn bằng khẩu hình, từ từ mà xem.”
Cầm cuốn sổ hướng dẫn bên cạnh, anh làm theo thao tác trong sách, kích hoạt chiếc vòng tay bằng khẩu hình, một quả cầu ánh sáng xuất hiện trên bàn. Chúc Giác nghĩ khẩu hình không thể quá đơn giản, nếu không dễ vô tình kích hoạt, nên quyết định dùng động tác bắn tơ của Spider-Man trong kiếp trước.
Chờ đèn xanh trên vòng tay sáng lên, anh đột nhiên xoay người, hướng về phía khoảng trống bên cạnh làm động tác kích hoạt. Giây tiếp theo, tinh thể năng lượng trên vòng tay phun ra một luồng năng lượng, tạo thành một vòng bảo hộ cao bằng người anh.
“Oa ~ lợi hại quá!”
Cố Bạch Quả vỗ tay tán thưởng, nhìn chiếc vòng tay của Chúc Giác , trong mắt tràn đầy hâm mộ, nhưng miệng lại không nhắc gì.
“Ha ha, cũng thường thôi.”
Anh đương nhiên chú ý đến ánh mắt yêu thích của Cố Bạch Quả, nhưng không nói gì. Anh đã xem qua tài liệu trên trang web, sau chiếc vòng chính là sinh nhật của Cố Bạch Quả.
Than đá đỏ rực, làm ấm cả khu vực hai người ngồi. Chúc Giác phụ trách lấy đồ ăn ra, đặt lên vỉ sắt, Cố Bạch Quả phụ trách quét xi-rô và rắc gia vị.
Chỉ chốc lát sau, trên sân thượng đã vang lên tiếng hát của Cố Bạch Quả.