Chương 35: kỳ quái giả thiết

“Ê! Thằng nhóc này từ nãy giờ cứ cười toe toét bên cạnh, sao hả, mày có ý kiến gì về cách tán tỉnh của tao à?”

Rút tay đang đưa về phía bóng lưng cô gái vừa rời đi, mỹ nam tử bắt đầu cởi từng nút áo sơmi, mãi cho đến nút cao nhất, áo khoác cũng cởi tương tự.

“Tao không có ý kiến, chỉ thấy rất buồn cười......”

Chúc Giác nhìn hắn, lời còn chưa dứt, bỗng nghiêng người sang một bên, một quyền đánh thẳng vào vị trí đầu hắn vừa đứng.

May mà tránh kịp, gió từ quyền đánh bay phăng mái tóc sau gáy Chúc Giác .

“Thú vị, có thể tránh được một quyền của ta, quả nhiên không phải người thường, nhưng nghi ngờ cách tán tỉnh của ta, thì không thể tha thứ!”

Mỹ nam tử đã cởi xong áo, đối mặt với Chúc Giác , trên mặt không còn nụ cười ấm áp như khi đối mặt với cô gái nữa, chỉ còn lại vẻ mặt lạnh lùng đầy sát khí.

“Phải không? Ra là mày cũng có mặt này, nhưng cách tán tỉnh của mày... thực sự rất lởm!”

Nếu vừa rồi tao không tránh nhanh, thì quyền này đã nện thẳng vào mặt. Chúc Giác không phải dạng dễ đối phó, tay trái cầm trường đao bỗng chém xuống một cái, vỏ đao đập mạnh xuống đất, ổn định thân hình, xung quanh xuất hiện vài đường nứt.

ḱyhuyen.Com. “Khí lực cũng không nhỏ nhỉ......”

Chỉ tiện tay chém một cái đã có thể xuyên thủng mặt đường bê tông này. Mỹ nam tử nheo mắt, ánh mắt nhìn Chúc Giác trở nên nghiêm túc hơn.

Hai người đối diện nhau, trong chớp mắt, mỹ nam tử bỗng bùng nổ, lại một quyền oanh về phía Chúc Giác , quyền phong dữ dội.

Chúc Giác không tránh không né, xoay người tung một quyền.

Hai quyền chạm nhau.

Một tiếng nổ lớn vang lên, dưới chân hai người bỗng xuất hiện thêm vài đường nứt.

Đây là đang giảm bớt lực.

“Lực lượng của ngươi, cũng không tồi.”

Đây không phải trào phúng, cần biết rằng lực lượng của Chúc Giác ở trạng thái nhân loại có thể sánh ngang với quái vật đột biến. Người trước mắt rõ ràng không trải qua cải tạo máy móc, nhiều lắm cũng chỉ như Vương Đống, uống vài loại thuốc cường hóa thân thể, hoặc có phương pháp rèn luyện đặc biệt.

Quyền vừa rồi đã dùng 70% lực, đối phương vẫn đứng yên, chứng tỏ hắn còn dư lực.

ḱyhuyen.Com. Nhưng đối phương rõ ràng không nghĩ vậy.

Giọng Chúc Giác còn chưa dứt, thân hình đối phương đã biến mất. Nửa người trên mỹ nam tử như lò xo co lại, hai tay chống đất, đùi phải duỗi ra ngoài, quét ngang về phía hạ bàn Chúc Giác với tốc độ cực nhanh.

Nếu là trước đây, Chúc Giác phản ứng chậm một chút là có thể trúng chiêu này, nhưng nhờ khối thịt tối qua, sự nhanh nhẹn của hắn lại tăng lên.

Trước khi cước quét tới, hai chân hắn đã rời khỏi mặt đất, một cú xoay người nhẹ nhàng như chim ưng, khi tiếp đất đã đứng bên cạnh trường đao.

“Ê, cũng gần đủ rồi, tao không tính đánh nhau sống chết với mày, tao còn phải đi lấy chuyển phát nhanh đây.”

Tay trái chống lên vỏ đao, mở tin nhắn trên di động, mặc kệ đối phương có thấy được hay không, quay sang nói với hắn.

“Cười nhạo kỹ xảo tán tỉnh của tao, giờ muốn chạy?”

Mỹ nam tử vẫn để ý đến việc Chúc Giác cười nhạo.

“Nhưng lời đường mật của mày thực sự không được. Những lời mày vừa nói, nếu nữ nghe được còn tưởng mày đang đùa giỡn với nàng. Nói đi, mày không thực sự đùa giỡn nàng chứ, giống như nói với nàng, lớn lên đẹp trai thì có thể muốn làm gì thì làm à?”

Chúc Giác lúc này cũng không biết nói sao cho phải, hắn nào biết gia hỏa trước mắt này lại có tính tình quái gở như vậy.

ḱyhuyen.Com. “Chẳng lẽ không được sao? Tao chỉ là... Nói tóm lại, mày không nói ra được một câu đường mật khiến người ta tin phục, tao sẽ không thả mày đi!”

Muốn nói lại, hắn vừa rồi thực sự thổ lộ... Chỉ là phản ứng của mỗi đối tượng cũng không khác biệt lắm, hắn chỉ muốn tốt tốt nói chuyện yêu đương một chút!

“Tên mày là gì?”

Chúc Giác nghĩ ngợi, đột nhiên hỏi.

“Kiều Kha.”

Tuy không biết vì sao đối phương hỏi tên mình, hắn vẫn nói.

“Kiếp sau đừng sửa tên được không?”

Chúc Giác đột nhiên rút trường đao, khiêng lên vai, bước nhanh sang bên kia đường.

“Ai? Vì sao.....”

“Bởi vì như vậy tao mới có thể tìm được mày ở kiếp sau.”

Dừng bước, nghiêng đầu nhìn lại, gió nhẹ thổi bay mái tóc đen của Chúc Giác . Gần đây ăn không ít thịt, mặt mày hắn tròn trịa hơn nhiều, lần này, thật có chút khí chất soái ca.

Kiều Kha trầm mặc.

“Lời đường mật, đã hiểu chưa?”

Chúc Giác quay đầu, mím môi cười thầm. Lời này là kiếp trước hắn không biết xem từ đâu, nghĩ là sẽ chấn động Kiều Kha. Đợi đến đầu phố quay lại nhìn, hắn đang ngồi xổm trên đất dùng bút viết gì đó lên tờ giấy.

Trong miệng còn lẩm bẩm.

“Câu hay, thật là câu hay, đây là gặp được cao thủ a....... Ai, bằng hữu...... Người đâu?”

Vừa mới nhớ kỹ lời Chúc Giác nói, đợi hắn đứng lên, còn đâu bóng dáng đối phương, chỉ có thể tiếc nuối nhét tờ giấy vào túi, chậm rãi bước vào ngõ nhỏ.

Đến trước cửa hàng sửa chữa vạn năng, ngoái cổ nhìn người bên trong đang làm việc.

“Sư phó, con đến rồi.”

Cởi nút áo ngoài, đi vào tiệm sửa chữa, từ đống sắt vụn lấy ra thùng dụng cụ của mình.

“Sao con đến muộn vậy, trên đường lại gặp biến thái? Còn bị đánh?”

Phó Anh Hùng chuyển ghế dựa, nhìn thấy Kiều Kha dáng vẻ mặt xám mày tro, hỏi với vẻ mặt bất đắc dĩ.

Đồ đệ mình cái gì cũng tốt, chỉ là có chút đầu óc không xoay chuyển kịp.

“Ai ~ sư phó, sao có thể nói đồ đệ mình là biến thái. Con đó là đang theo đuổi tình yêu. Đến nỗi trên người toàn bụi đất này đều là vừa mới ở đầu phố đánh nhau với một cao thủ mà ra. Hắc, tiểu tử kia thực lực không tồi, lời đường mật cũng không tồi...... Đáng tiếc không có cơ hội kết giao, con còn muốn hỏi thăm một chút.”

Kiều Kha cởi áo khoác, thay quần áo lao động. Quần áo vốn dáng vẻ quê mùa, khi mặc lên người hắn lại toát ra khí chất giỏi giang.

“Cao thủ thực lực rất mạnh..... Có phải là một thanh niên tóc đen, trong tay còn lãnh một thanh trường đao dùng túi tử không?”

“Ồ, cái túi tử nguyên lai là để đựng trường đao à. Sư phó nhận ra hắn? Quả nhiên không hổ là sư phó, nhận ra người quả là khác biệt.”

Bốp ~ một cái tát vỗ vào sau đầu Kiều Kha.

“Con có biết thanh niên kia ngay trước mặt ta tay không đấm chết một con thâm tiềm giả đột biến không? Nếu vừa rồi con chọc giận hắn, giờ ta phải đi nhặt xác cho con biết!”

Phó Anh Hùng cảm thấy sớm muộn gì cũng bị thằng nhóc này chọc tức chết.

“Sư phó đừng nóng giận, về sau con sẽ cẩn thận. Nhưng con thấy con thâm tiềm giả đột biến này cũng chẳng ghê gớm gì, một mình đấu với con, con cũng có thể đấm chết nó..... Con biết sai rồi.”

Kiều Kha còn muốn biện hộ hai câu, thấy sắc mặt sư phó trầm xuống, chỉ có thể ngượng ngùng xin lỗi.

“Hôm nay nhiệm vụ của con là làm một cái hộp máy, có thể phóng trường đao và súng ống kiểu đó. Bản vẽ phác thảo ta đã chuẩn bị xong, tự con đi mua nguyên liệu, tiền mang đủ chứ?”

Nằm dài trên ghế, trong tay cầm đồ ăn vặt Chúc Giác chưa ăn hết, chân bắt chéo.

Có đồ đệ để sai sử thật là tốt.

Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị