Chương 1000: Khí vận chi thành

Chương 1000: Khí Vận Chi Thành

Vào đông tuy lạnh, huyện nha lại vô cùng náo nhiệt.

Trong đại viện nha môn đặt một chiếc nồi to, thịt ngựa trong nồi nấu sôi sùng sục, hơn phân nửa người trong huyện thành đều tụ tập đến đây, cười nói vui vẻ chờ tân hoàng đăng cơ, sau đó đại xá thiên hạ, ăn canh ăn thịt.

Chính đường huyện nha, Vệ Hữu Tài mặt mày hồng hào, phảng phất trẻ ra một tuổi, được hai vị huynh đệ cùng tám nông phu vây quanh hộ tống lên chính đường, đi tới trước đại vị.

Vệ Hữu Tài chỉnh sửa lại long bào cà sa, tùy tay xắn hai ống tay áo lên, lúc này mới cảm thấy thoải mái, sau đó bước tới đại vị, chậm rãi ngồi xuống.

Ngồi vào ghế xong, Vệ Hữu Tài bên này vặn vặn, bên kia nhúc nhích, dùng mông cảm nhận cả mặt ghế, rồi như suy tư gì đó, nói: “Ghế này không nóng cũng không lạnh, cũng chẳng cộm lưng... Đây là ghế không có chủ sao?”

Lão Lục đầu trọc nói: “Thiên hạ trục lộc, kẻ có đức... à nhầm, kẻ có tài thì được! Đại ca, hôm nay người nên thân đăng đại bảo, chúng ta lấy quốc hiệu gì cho hay? Phú Quý nhỉ?”

Lão Bát mắng: “Đó là quốc hiệu sao? Niên hiệu cũng không phải nữa! Lục ca huynh đừng động não nữa, vốn dĩ đã không có đồ vật thì nó sẽ không nảy sinh đâu! Đừng dong dài, đại ca đã thượng vị rồi, mau hành lễ bái kiến đi! Còn nhớ trong sách dạy thế nào không? Tối qua ta đã dạy huynh rồi đấy.”

“Nhớ rõ!”

⒦yhuyen. Thế là hai người quỳ xuống đất bái kiến, miệng hô: “Ngô hoàng vạn tuế...”

Vệ Hữu Tài bật dậy như lò xo từ trên long ỷ, vọt sang một bên, thân thủ linh hoạt dù vóc dáng mập mạp.

Lão Lục Lão Bát có chút ngơ ngác, không hiểu chuyện gì xảy ra.

Vệ Hữu Tài nhìn thoáng qua long ỷ, thở dài: “Mông ta không hợp với chiếc ghế này, bị cộm, xem ra vẫn là ghế mây cũ thoải mái nhất. Thôi, long ỷ cũng đã ngồi qua, coi như đại xá thiên hạ, ăn thịt thôi!”

Vừa nghe được ăn thịt, nông dân khắp thành đều hoan hô nhảy múa.

Nông dân đâu có ngốc, chơi đùa với các ngươi nửa ngày trời, chẳng phải cũng chỉ vì bát canh thịt sao?

Lúc này thịt ngựa rất nhiều, nên canh thịt đậm đà tươi ngon, có thể nhìn thấy từng miếng thịt vụn. Một bát canh nóng xuống bụng, rất nhiều nông dân từ khi có ký ức đến giờ luôn chịu đói bỗng khóc rống lên tại chỗ, nhờ vậy Vệ Hữu Tài lại như trẻ thêm một tuổi.

Lão Bát vẫn có chút không cam lòng, hỏi: “Đại ca, huynh thật sự không ngồi nữa sao?”

“Không ngồi.”

“Vậy được, ta chém nó làm củi lửa! Đại ca không ngồi, ai cũng đừng hòng ngồi!”

⒦yhuyen. “Không sao đâu, cứ để nó ở đó, ai thích thì cứ ngồi!”

...

Bên ngoài Bảo Thành huyện, xuất hiện đại đội phản quân, vây chặt huyện thành đến mức chật như nêm cối. Đồng thời một cánh quân tinh nhuệ chừng mấy vạn người vòng ra sau thành, chặn đứng đường viện binh của quan quân.

Lục Kiến Đức toàn thân khoác dày chồn cừu, sắc mặt tái nhợt, nhìn cửa thành mở rộng của huyện thành, chần chờ một lát mới cất bước tiến vào.

Bá tánh trong thành ai nấy đều hoan hỉ, mặt mày hồng hào, đang dọn dẹp đường phố, sửa sang nhà cửa. Trong thành vương vấn mùi thịt thơm nồng, nhà nào nhà nấy trong nồi trong chén đều còn dư hương.

Có vài dân chúng liếc nhìn Lục Kiến Đức một cái, có người lo làm việc riêng, cũng có kẻ trực tiếp nhổ toẹt bãi đàm xuống đất.

Một viên tướng dưới trướng Lục Kiến Đức nén không nổi cơn giận, tiến lên vung đao chém kẻ vừa nhổ đàm đứt làm hai đoạn! Máu nóng bắn đầy mặt đất, văng tung tóe lên người viên pháp tướng kia. Mười mấy bá tánh xung quanh chứng kiến cảnh ấy, mỗi người đều phẫn nộ nhổ thêm một bãi đàm!

Viên pháp tướng hung hãn giận dữ, vung đao chém liền bảy tám người. Ai nấy đều lặng lẽ nhìn hắn, trong mắt chỉ có thù hận chứ tuyệt nhiên không chút sợ hãi. Khi chém đến người thứ mười, tay viên pháp tướng bỗng run lên, quay đầu gọi một tiếng: “Đại ca...”

Hắn nào biết, lúc này sắc mặt mình còn trắng bệch hơn cả Lục Kiến Đức.

Lục Kiến Đức rốt cuộc mở miệng: “Tạm thời đừng đụng vào đồ đạc nơi này, lát nữa hãy tính.”

⒦yhuyen. Một lát sau, hắn tiến vào huyện nha, liền thấy chính đường đã được bài trí thành triều đình, cùng chiếc ghế sơn vàng được gọi là long ỷ ở phía trên. Triều đình này bài trí còn đơn sơ hơn cả gánh hát rong, trên mặt đất vương vãi đầy dầu mỡ canh thịt.

Trong đường không thắp đèn dầu, tỏ ra đặc biệt âm trầm rét lạnh, chỉ có chiếc long ỷ kia là hơi phát ra ánh sáng mờ ảo.

Lục Kiến Đức định thần nhìn kỹ, long ỷ thực ra chưa hoàn thiện, chỉ là chiếc ghế quan bình thường. Vì cố điêu khắc hai đầu rồng lên tay vịn mà làm hỏng mất phần gỗ tốt nhất.

Lục Kiến Đức bước đến trước long ỷ, chẳng hiểu sao bỗng nảy sinh ý muốn ngồi thử. Thế là trước ánh mắt kinh ngạc của chư tướng, hắn ngồi xuống, rồi khẽ cựa mình.

Chiếc ghế này hơi ấm, giống như vừa có người ngồi. Lục Kiến Đức cảm thấy tim đập nhanh hơn, hơi thở dồn dập khiến mồ hôi túa ra từng lớp. Hắn chợt thấy mấy bá tánh đang thập thò ngoài cửa nha môn, lập tức ra lệnh cho thủ hạ áp giải họ vào.

Lục Kiến Đức liếc mắt một cái liền nhận ra đây đều là nông dân bình thường, bèn hỏi: “Mấy ngày trước ai ở chốn này, bọn họ đâu rồi?”

Một nông dân trung niên đáp: “Ân công là vị lão gia thiện tâm, ăn uống cùng chúng tôi, còn dạy chúng tôi rất nhiều đạo lý. Tiếc là chúng tôi ngu dốt, học không được bao nhiêu, chỉ nhớ mang máng vài điều. Nhưng ngài ấy nói sớm nghe đạo tối chết cũng cam, nghĩa là buổi sáng ngộ được đại đạo, dù tối đến phải chết cũng không hối tiếc.”

Lục Kiến Đức khẽ nhíu mày, đây là nông phu sao? Nhưng nhìn dáng vẻ y, bất kể vết chai trong lòng bàn tay hay những vết nứt nẻ do giá rét trên mu bàn tay, đều chứng minh đây đích thị là một nông phu chân chất nhất.

Hắn đang trầm tư suy nghĩ, một viên tướng khác có vết sẹo đao trên mặt hung hãn lao tới, vung tay chụp xuống, tức khắc đánh nát gã nông phu kia thành một than máu đen!

Hắn lau vết máu tươi trên tay vào vạt áo, nói: “Đại ca, lũ chân đất này dám giả thần giả quỷ ở đây, đúng là tìm chết! Chết dưới tay ta, hồn phi phách tán, đến luân hồi cũng đừng mơ tưởng, muôn đời không ngóc đầu dậy được! Nếu bọn chúng muốn chết, ta sẽ đồ sát cả thành này, xem bọn chúng còn giở trò gì được nữa!”

Viên tướng ban nãy giết người đến mỏi tay vội can ngăn: “Chậm đã! Nơi này trong thành tà môn lắm!”

Tướng sẹo mặt cười lạnh: “Ngươi đúng là phế vật nhát gan! Tiên nhân cần chính là cõi vô nhân, dọc đường chúng ta kéo đến đây đã giết thẳng tay mấy ngàn vạn mạng, chưa kể vụ chiêm xuân sắp tới còn bao kẻ đói chết. Chuyện lớn như vậy đã trải qua, giờ giết vài tên mà mặt mày đã dọa trắng bệch? Thật vô dụng, ăn phân cũng chẳng giành được miếng nóng. Cút sang một bên, đừng cản trở con đường trường sinh của các huynh đệ!”

Nghe đến hai chữ "trường sinh", Lục Kiến Đức rốt cuộc đưa ra quyết đoán, nói: “Ván cờ hư hư thực thực này cũng có chút thú vị, đáng tiếc không gặp được kẻ bày trận. Ha hả, hắn muốn đánh cờ, nhưng ta càng không nhập cục của hắn.

Truyền lệnh, đồ sát dân trong thành.”

Qua giờ ngọ, đại quân phản quân rút lui, chỉ để lại một tòa thành trống vắng. Trên thành quạ đen bay rợp trời, lượn vòng không dứt.

Trên con đường lớn ngoài thành, bỗng xuất hiện một vị thiếu niên. Cậu ta một bước mười dặm, vài bước đã đến ngoại vi Bảo Thành huyện, nhìn thấy hắc khí tràn ngập không tan trong thành, sắc mặt đại biến.

Cậu đạp không một bước, lơ lửng giữa không trung, phóng tầm mắt nhìn xuống trong thành. Giờ phút này khắp nơi trong thành đều là thi thể, tất cả đều trợn tròn mắt, đờ đẫn nhìn thẳng về phía cậu.

Sắc mặt thiếu niên lại biến đổi, thần thức khủng bố bao trùm toàn thành, lúc này mới phát hiện bá tánh trong thành sớm đã chết sạch, chỉ là trước khi nhắm mắt xuôi tay, ánh mắt mọi người đều hướng về phương vị này, mà cậu lại vừa khéo bước đến đúng phương vị ấy.

Nhìn dấu vết trong thành, hẳn là đã bị phản quân tàn sát. Cảnh tượng này cậu đã thấy nhiều, nhưng chẳng hiểu sao giờ phút này lại cảm thấy tâm thần bất an.

Trong mắt thiếu niên nổi lên ánh sáng màu tím đen, đồng tử tựa như hai vực sâu không đáy, dùng ánh mắt ấy nhìn lại vào trong thành. Liền thấy khắp nơi trong thành đều là oan hồn, rõ ràng đã trúng ác độc pháp thuật, dẫn đến vĩnh viễn không được siêu thoát luân hồi.

Thế nhưng những oan hồn này tuy có chút thống khổ, lại không hề có oán khí hận thù, ngược lại rất nhiều hồn phách tràn ngập niềm vui sướng, tĩnh lặng chờ đợi khoảnh khắc hoàn toàn tan thành mây khói. Trong số những oan hồn ấy, cư nhiên còn vương vấn một tia thanh quang nhàn nhạt.

Sắc mặt thiếu niên dần dần chuyển sang màu xanh, càng lúc càng khó coi.

Bá tánh khắp thành đều ăn no mặc ấm, khai tuệ biết chữ, hơn nữa tâm nguyện đã trọn, ý niệm thông suốt, thấy chết không sờn. Mấy điều kể trên, mỗi một điều đạt tới đều có thể sinh ra người mang khí vận, vậy mà người ở cái huyện nhỏ xa xôi này lại hội tụ đủ tất cả, không cần nghĩ cũng biết, ắt hẳn đều là người mang khí vận.

Chuyện đó cũng đành thôi, trong thành vậy mà còn không ít người khai ngộ chí lý, liên kết Thiên Đạo! Thiếu niên không biết bọn họ khai ngộ rốt cuộc là thiên địa chí lý gì, thậm chí còn có chút tò mò, đạo lý gì mà có thể lĩnh ngộ dễ dàng như vậy? Đến cả nông dân cũng nghe hiểu được sao?

Giờ phút này thiếu niên vừa kinh vừa giận, một tòa thành trì khí vận, thủ hạ vậy mà dâng tặng cho người khác!!!

Ly rượu độc này, chính mình đã uống cạn sạch sẽ, không lãng phí một giọt nào.

Thiếu niên đột nhiên kêu lên một tiếng, hai dòng nước mũi từ trong mũi chảy xuống.

Giờ khắc này, hắn rốt cuộc hiểu ra, phe cánh của mình cũng không phải là vô địch thiên hạ. Đã có người chướng mắt, bắt đầu ra tay phản kích.

......

Sáng sớm, Lục công chúa phủng một phong công văn, tung tăng nhảy nhót đi đến trước mặt Vệ Uyên, đặt công văn xuống. Vệ Uyên nói: "Bảo nàng mỗi ngày chọn lọc công văn quan trọng, hôm nay sao chỉ lấy tới đúng một phong?"

"Ta chỉ cảm thấy phong này thuận mắt."

Vệ Uyên nảy sinh hứng thú, nhận lấy công văn, mở ra đọc kỹ. Trong công văn giới thiệu một loại đạo cơ hoàn toàn mới do triều đình chủ trương đẩy mạnh, đồng thời ban thêm pháp tướng. Nhưng yêu cầu trong vòng mười ngày phải tổ chức một lần đạo cơ đại điển lâm thời, lại yêu cầu Vệ Uyên tự mình chủ trì, toàn lực quảng bá.

Vệ Uyên nhìn hoàng lịch trên bàn, hiện giờ đang là đầu tháng ba.

Hắn lại đọc kỹ tân đạo cơ cùng pháp tướng được ban thêm. Tên tân pháp tướng là:

Vạn Vật Sinh.

(Hết chương)

Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị