Chương 17: Động
Bàn tay nhỏ bé ấy, năm ngón tay đều thon dài như nhau, cánh tay cực kỳ gầy guộc, đúng như lời Phan tử miêu tả, giống hệt như đúc, vô cùng đáng sợ. Gã béo ra hiệu cho ta đừng cử động, còn ta thực ra chẳng thấy quá sợ hãi. Nếu một người phải đối mặt với quá nhiều chuyện bất ngờ, ngược lại sẽ trở nên bình tĩnh hơn. Lúc này, ta lại cảm thấy như đang bị trêu đùa dai. Bỗng thấy vô cùng phiền chán, chỉ muốn một tay túm lấy bàn tay kia, cắn cho một miếng thật mạnh.
Đương nhiên lý trí vẫn khiến ta đứng yên tại chỗ. Gã béo dùng thương của Phan tử, định chọc vào bả vai ta, nhưng cánh tay kia mới vừa vươn tới, đã như một con rắn, quấn chặt lấy thương, trực tiếp kéo ngược ra sau. Gã béo nào chịu buông tay, cái mông to rung lên, giằng co với cánh tay kia.
Ta vội vàng chạy tới hỗ trợ. Một mình gã béo đã rất vất vả, huống chi có thêm ta. Thế nhưng chúng ta chỉ có thể đánh ngang cơ với cánh tay nhỏ bé kia. Thấy sắp không chống đỡ nổi, Phan tử giơ tay ném cho gã béo con dao găm. Gã béo chửi thề một câu, dùng dao nhỏ cắt từ dưới lên, lột phăng một mảng da trên cánh tay kia. Cánh tay đứt lìa bỗng buông ra, điên cuồng vung vẩy rồi chui tọt vào bóng đêm. Động tác ấy khiến ta thấy chẳng khác gì một con rắn. Lần này, cả ta và gã béo đều kiệt sức, ngã vật ra đất, bốn chi đều duỗi thẳng lên trời.
Gã béo lồm cồm bò dậy, đuổi theo nhìn thì thấy hóa ra nơi đó có một khe nứt rất sâu. Hắn dùng sức đẩy vào, tuy bên trong còn rộng rãi, nhưng lối vào quá nhỏ, thân hình hắn căn bản không thể chui lọt. Hắn thất vọng phất tay, tức giận dùng tay bẻ những tảng đá. Không ngờ, bức tường đá này nhìn qua có vẻ rắn chắc, lại dễ dàng bị hắn bẻ gãy. Hắn vội nói: “Nhìn đi, hóa ra nơi này có một cái động lớn!”
Chúng ta ghé mắt nhìn. Gã béo liếc nhanh vào trong, quả nhiên bên trong là một thế giới khác. Động tối om, không biết dẫn tới nơi nào. Thật không ngờ, chỗ tường đá tối đen ấy lại giấu một con đường ngầm nhỏ bé như vậy. Khó trách lần trước những thi thể kia có thể xuất quỷ nhập thần.
Phan tử sờ lên mặt ngoài động, khó hiểu nói: “Nhìn dáng vẻ là do con người đào ra. Chẳng lẽ là để cho những thi thể kia có đường hoạt động?”
“Ý ngươi là bọn chúng ở bên trong?” Gã béo vốn định chui vào xem thử, nghe Phan tử nói vậy, liền thôi không dám mạo hiểm nữa. Phan tử nhỏ giọng: “Không cần sợ. Vừa rồi, khi tiểu ca kia xử lý miệng vết thương cho ta, ta đã bôi máu hắn lên tay mình. Nhìn này,” hắn chỉ vào một mảng máu khô trên tay, “Các ngươi dùng chút nước bọt chấm lên mặt mình, đảm bảo có tác dụng!”
Ta không nhịn được bật cười: “Ngươi đúng là vô sỉ, người ta ít nhất còn cứu mạng ngươi mà!”
kyhuyen.ⓒom. Phan tử ngượng ngùng cười: “Lúc đó cũng không biết vì sao, nhìn thấy máu hắn rơi xuống đất, cứ thấy tiếc quá, không muốn lãng phí.”
Gã béo nghe không hiểu chúng ta đang nói gì, hỏi: “Sao? Máu của tiểu huynh đệ kia lợi hại vậy?”
Chúng ta cùng gật đầu, kể lại tình hình trong động thi cho gã béo nghe. Gã béo lập tức tỏ ra vô cùng hứng thú với mảng máu trên tay Phan tử, tán thưởng: “Thảo nào mà hay vậy! Sau này ta đi đảo đấu, cũng có thể uy phong hơn một chút. Mẹ nó, nếu ai dám thổi tắt nến của ta, ta bắt hắn quỳ gối trên nắp quan tài.” Nói xong, dường như hận không thể xẻo luôn mảng máu ấy xuống.
Phan tử nói với ta: “Lỗ nhỏ này không biết do ai tạo ra, không rõ mục đích là gì. Bất quá nếu chúng ta không ra được khỏi mê cung đá, ta nghĩ nơi này cũng là một hy vọng. Hay là chúng ta đi vào xem thử?”
Ta nhìn lối vào nhỏ hẹp, gió âm u thổi từng trận, chỉ chứa vừa một người, cảm thấy hơi rờn rợn khi bước vào. Nhưng nếu không hành động, chúng ta chỉ có thể chờ chết tại chỗ. Thế là gật đầu tỏ ý đồng ý.
Gã béo cởi thắt lưng, buộc vào chân mình, nói với Phan tử: “Ngươi cứ giữ chặt sợi dây này, ta đi trước mở đường.”
Nói xong, không nói hai lời, hắn chui vào động trước. Phan tử nắm chặt dây thắt lưng, cũng theo sau. Ta nhìn bóng dáng hai người biến mất trong bóng tối, nuốt nước bọt, kêu một tiếng “Trời phù hộ”, rồi cũng liều mình chui vào.
Gã béo bò phía trước cực kỳ chậm chạp. Có chỗ hắn gần như không lọt, nhất định phải hít một hơi, rút bớt mỡ, mới có thể qua được. Phan tử ở phía sau bị kéo cũng vất vả, lại còn đối mặt trực tiếp với cái mông to tướng của hắn, không nhịn được nhắc: “Ngàn vạn lần đừng có đánh rắm đấy nhé.”
Gã béo thở hổn hển phía trước, chẳng còn sức mà đáp lại. Thấy hắn như vậy, ta biết hắn quả thực đã kiệt sức. Cứ thế, chúng ta như ba con sâu, bò từng chút một. Không biết đã bò bao lâu, bỗng gã béo khẽ kêu lên: “Có ánh sáng!”
Tốc độ bỗng tăng nhanh. Phan tử bị kéo mạnh, miệng vết thương đau đớn, kêu “Kiềm chế điểm!” Gã béo bò cực nhanh, với thân hình như vậy mà có thể bò ra khỏi cái động này với tốc độ ấy quả là kỳ tích. Ta thấy ánh sáng càng lúc càng rõ, nghĩ thầm chẳng lẽ chúng ta thực sự gặp may, cái lỗ nhỏ này lại thông lên mặt đất?
kyhuyen.ⓒom. Cuối cùng, gã béo là người đầu tiên chui ra. Vừa ra khỏi, ta liền nghe thấy tiếng hét kinh hãi của hắn: “Ta thao!!! Rốt cuộc đây là chỗ quỷ quái gì?”