Chương 4
Sau khi Phan tử chém bay ba người, những kẻ còn lại lập tức bỏ chạy. Hắn liếc nhìn tôi, dựa lưng vào tường thở dốc rồi nói: “Vương bát khâu là thương nhân, loại chuyện này không chuyên nghiệp. Muốn chơi tàn nhẫn thì phải dựa vào người chuyên nghiệp, chứ dựa vào loại người này thì không được.”
Tôi cười khổ, hỏi hắn có nặng lắm không rồi tiến lại đỡ hắn. Hắn lắc đầu, bảo tôi đừng lại gần: “Đại lão bản đỡ tiểu nhị bị chém, đó chính là xuống dốc. Ta không sao.” Nói rồi hắn chỉ sang bên kia đường. Tôi phát hiện mấy người kia chưa chạy xa, “Bọn họ khẳng định còn một nửa tiền chưa nhận, thế nào cũng phải lộng chết chúng ta mới được. Còn muốn tìm cơ hội đánh lén.”
“Vậy giờ phải làm sao?” Tôi nhìn sang hướng đó, “Ngươi như vậy sẽ mất máu mà sốc.”
“Sẽ không. Lão tử thất cái gì đều sẽ sốc, chính là sẽ không mất máu mà sốc.” Phan tử nói. Hắn đứng lên, tôi nhìn thấy sau lưng hắn trên tường toàn là vết máu. “Đi, chúng ta đuổi theo bọn chúng đi.”
Đi được vài bước, hắn đột nhiên dừng lại. Tôi phát hiện sắc mặt hắn đau đớn, nhưng hắn chỉ nhíu mày, không nói gì.
Chúng tôi một trước một sau hướng về phía mấy tên tiểu nhị kia. Phan tử vung khảm đao, thanh đao quệt trên vách tường, từng nhát từng nhát chém xuống. Đây là cách đe dọa thấp nhất trong ẩu đả, trước kia loại chuyện này nhất định không cần hắn ra tay. Nhưng bây giờ, chỉ còn hai chúng tôi.
Đám ô hợp chính là đám ô hợp. Mấy tên tiểu quỷ kia bị Phan tử dọa cho liên tục lùi về phía đại lộ bên cạnh. Máu của hắn làm ướt đẫm quần áo. Hắn buông đao, thấy mấy tên kia không chạy trốn mà đứng thẳng nhìn chúng tôi, hiển nhiên là thấy bộ dáng của Phan tử, biết hắn sớm muộn gì cũng ngã xuống.
Chúng tôi đứng ven đường chờ xe taxi, nhưng đưa mắt nhìn quanh, tôi thầm kêu không ổn. Đoạn đường này muốn bắt được xe còn khó hơn cả ở Hàng Châu.
кyhuyen.ⓒom. Bỗng nhiên tôi cảm thấy đây là chuyện bi thảm nhất trên thế giới. Chúng tôi bị người khác chém, sau đó chúng tôi hư trương thanh thế, chống đỡ được bên đại lộ, lại không đánh được xe. Cũng không biết có phải vì Phan tử cầm đao không.
Nhìn thấy Phan tử dựa vào gốc cây, thể lực sắp cạn, tôi vô cùng lo âu. Nghĩ đến lời hắn nói lúc nãy, đây là thủ đoạn không chuyên nghiệp. Chẳng lẽ tam thúc không còn nữa, chúng tôi sẽ bị loại thủ đoạn không chuyên nghiệp này bức đến như vậy sao?
Mấy người kia dần dần tiến lại gần. Phan tử siết chặt khảm đao, liếc nhìn tôi, vẻ bất đắc dĩ. Tôi bỗng rất muốn gọi điện báo cảnh sát, nhưng trong chớp mắt đó, tôi bỗng nhớ đến lời hắn nói:
“Có một số việc ngươi là khiêng không được.”
Tôi vẫn cho rằng cái gọi là “khiêng không được” là đến từ áp lực từ các phương diện lớn. Không ngờ, “khiêng không được” lại là cái dạng này. Trần trụi, không có mỹ cảm, mắt thấy bạn tốt sắp không xong, còn phải giả vờ trấn định, không thể chạy trốn, không thể tìm kiếm sự giúp đỡ khác, chỉ có thể chết dưới quy tắc trò chơi của bọn họ.
Nắm tay tôi siết chặt trong túi, nghĩ nếu Phan tử không xong, tôi nên làm gì bây giờ, có nên tiếp nhận khảm đao của hắn và tiếp tục không?
Lúc này, tôi bỗng thấy mấy tên kia reo hò, rồi từ bên kia đường lại có mười mấy người lao tới, tất cả đều cầm khảm đao.
Hai bên vừa nhìn nhau, lập tức đều nhìn về phía chúng tôi. Người dẫn đầu phất tay, nhanh chóng ép lại gần. Lòng tôi chợt lạnh, hóa ra còn có người!
Phan tử đột nhiên đứng thẳng, mắng: “Nha a, là nam thành tiểu thợ giày. Vương bát khâu tin tức rất linh thông, biết ta cùng hắn ăn tết. Tam gia, ngươi dựa dựa, đừng làm dơ quần áo.” Nói rồi vỗ khảm đao lên gốc cây, bước về phía bọn họ.
Nhưng đi chưa được mấy bước, đối phương lại dừng lại, đều nhìn về phía sau tôi. Thấy sắc mặt họ xấu hổ, Phan tử cũng cảm thấy kỳ quái, dừng lại quay đầu lại.
кyhuyen.ⓒom. Tôi quay đầu nhìn, phía sau tôi ven đường có mấy chiếc xe, cửa xe lần lượt mở ra. Rất nhiều người bước xuống. Hoắc tú tú đi đầu, ăn mặc trang phục nhàn nhã, nhảy nhót đi tới, nắm tay tôi nói: “Tam thúc, đã lâu không gặp, còn nhớ rõ ta sao?”
Chưa đợi tôi nói chuyện, tôi thấy bên kia tiểu hoa mặc tây trang cùng áo sơmi phấn hồng đặc trưng, vừa phát tin nhắn vừa đi tới trước mặt tôi. Anh ta không ngẩng đầu, phát xong tin nhắn mới nhìn đối phương, nói: “Đưa tam gia đi ‘chỗ cũ’, gặp được vương bát khâu, trực tiếp đánh chết, tính ta.”