Hạ Tuân quỳ gối ngoài Cẩn Thân Điện, xung quanh yên tĩnh. Hắn biết, Chu Nguyên Chương đối với hắn là có chút thưởng thức, thế nhưng sau chuyện này, đối với một bậc đại lão bản đặt nặng sự nghiệp như Chu Nguyên Chương mà nói, hình tượng của chính mình trong lòng hắn nhất định rớt xuống ngàn trượng, cho dù lần này hắn không đối với mình có hình phạt gì, chỉ cần hắn còn tại vị một ngày, chính mình trên hoạn lộ cũng rất khó có phát triển gì nữa.
Nhưng hắn không đổi ý, ở kiếp trước, kỳ thật hắn cũng rất cầu tiến, hắn có thể duy trì thành tích ưu tú ở toàn bộ trường cảnh sát, có thể không chút do dự đồng ý khi chọn nằm vùng, cố nhiên là vì có được tư cách tốt hơn mưu cầu chức nghiệp, há chẳng phải là muốn có một phen sự nghiệp lớn? Nhưng sau khi tới thời đại này, rất nhiều thứ trước kia bị hắn coi trọng đều không còn quan trọng nữa.
Trên thế giới này, hắn là một cây lục bình vô căn, hắn cần cảm giác thuộc về, những thứ này là địa vị và quyền lực không thể cho hắn, hắn khao khát không phải là địa vị, quyền lực, tiền bạc, mà là tình thân, người thân, nơi nương tựa của tâm hồn mới là mục tiêu truy cầu cuối cùng của hắn. Hắn không quan tâm Hoàng đế Chu Nguyên Chương, người có thể một lời định sinh tử, có thất vọng hay không, không quan tâm La thiêm sự ưu ái có thừa đối với hắn có thất vọng hay không, hắn chỉ muốn theo đuổi thứ mình muốn theo đuổi.
“Này, có phải ngươi bị phụ hoàng ta đánh bằng roi không?”
Hạ Tuân đang lúc bó tay không biết làm sao, phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nói non nớt, xoay đầu nhìn một cái, vậy mà là Tiểu công chúa An Khánh, bên cạnh đứng Quận chúa Minh Nhi, thần sắc mang theo chút quan tâm.
Hạ Tuân khổ sở nói: “Đúng vậy, bị đánh năm roi.”
Phong hiến quan là Hoàng thượng phái tới, vì Hoàng thượng chấp pháp, bị hắn đánh, tự nhiên cũng coi như là bị Hoàng đế đánh.
Tiểu công chúa An Khánh vừa nghe mặt đầy thất vọng, xoay đầu nói với Minh Nhi: “Tỷ tỷ, chúng ta đến muộn rồi, hắn đã bị đánh rồi.”
⒦yhuyenⓒom
Hạ Tuân nghe mà khẽ giật mình: “Hai người bọn họ... đến làm gì vậy?”
Minh Nhi sờ sờ đầu Tiểu công chúa An Khánh, nói nhỏ với Hạ Tuân: “Sao vậy? Vì thượng triều đến muộn, cho nên bị Hoàng thượng giáo huấn sao?”
Hạ Tuân lắc đầu nói: “Nào có đơn giản như vậy?”
Hắn nhìn vào trong Cẩn Thân Điện, đem chính mình sự tình đơn giản nói cho Từ Minh Nhi nghe, Từ Minh Nhi nhíu lên hàng lông mày thanh tú nói: “Thật hỗn loạn, nghe sao mà phiền phức thế, nàng thích ngươi, vậy hai người bái đường thành thân là được rồi, ca ca của nàng tại sao lại hung dữ như vậy, muốn dẫn nàng đi chứ?”
Hạ Tuân xòe tay, thở dài nói: “Một lời khó nói hết à..., Quận chúa còn nhỏ, có mấy chuyện, đợi ngươi trưởng thành tự nhiên sẽ biết thôi.”
Một bên công chúa An Khánh mút ngón tay nghe hồi lâu, đột nhiên nhảy cẫng lên: “Này, ngươi lại bị phụ hoàng ta đánh thêm một lần nữa được không?”
Hạ Tuân giật mình một cái, vội nói: “Tại sao vậy, công chúa điện hạ.”
Tiểu công chúa đường hoàng nói: “Bởi vì vừa rồi ta chưa nhìn thấy.”
Hạ Tuân dở khóc dở cười nói: “Đánh bằng roi... rất đau đấy ạ.”
“Vậy à...”
⒦yhuyenⓒom
Tiểu công chúa vẻ mặt tiếc rẻ dặn dò hắn: “Vậy lần sau ngươi bị phụ hoàng ta đánh đòn lúc, nhất định nhớ kỹ nói cho ta biết trước, ta còn muốn đến xem.”
Hạ Tuân dở khóc dở cười nói: “Được được được, nhất định, nhất định, lời công chúa điện hạ phân phó, Dương Húc... đã ghi nhớ rồi.”
Từ Minh Nhi ném cho Hạ Tuân một ánh mắt, nói nhỏ: “Ngươi đợi đó, ta đi vào xem xét tình hình mà hành động, nói không chừng có thể giúp ngươi xin một cái nghỉ phép.”
Hạ Tuân đại hỉ, cảm kích nói: “Quận chúa đại ân đại đức, một lần lại một lần tương trợ Dương Húc, Dương Húc cho dù thịt nát xương tan cũng không có gì để báo đáp, chỉ có...”
Từ Minh Nhi che miệng cười nói: “Thôi được rồi, nghe thật buồn nôn, cái miệng dẻo quẹo của ngươi, ai mà tin thì kẻ đó xui xẻo.”
Nàng kéo tay Tiểu công chúa An Khánh, liền đi về phía trong Cẩn Thân Điện...※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※
“Đúng vậy, Hoàng đại gia, ta ở Bắc Bình lúc, đã gặp Bành cô nương, lúc đó bọn họ liền ở cùng nhau, Bành cô nương rất thích hắn, nói đến, Dương Húc này cũng giúp đỡ qua Hoàng đại gia mà, Hoàng đại gia sao không chu toàn việc này, truyền bá ra, cũng là một chuyện tốt mà.”
Chu Nguyên Chương đem bàn tay nhỏ bé của con gái đang vuốt ve râu của mình dời ra, thuận tay lấy xuống ngọc bội bên hông nhét cho nàng chơi, trừng mắt nhìn Từ Minh Nhi nói: “Hừ! Ngươi xem trẫm là Nguyệt lão sao? Còn quản những chuyện nhàn rỗi đó. Hắn là thần tử của trẫm, ăn lộc vua, vì vua giải ưu, đây là chuyện thiên kinh địa nghĩa, trẫm còn phải cảm ơn ân đức của hắn? Vì một nữ nhân, lại dám trì hoãn tảo triều của trẫm, thị vệ như vậy có ích lợi gì, hôm khác trẫm và nương tử của hắn cùng gặp nguy nạn, hắn còn bỏ rơi trẫm, đi cứu nương tử của hắn sao? Vì một nữ nhân, đồ không có triển vọng, thế mà trẫm còn khá thưởng thức hắn!”
⒦yhuyenⓒom“Nữ nhân? Nữ nhân thì sao.”
Từ Minh Nhi nháy nháy mắt nói: “Hoàng đại gia đây không phải là vững vàng ngồi trong đại nội, rất ổn định sao, lại không phải thật sự có nguy hiểm. Nhưng nương tử của người ta sắp bị dẫn đi rồi, chim yến chim én mỗi người một ngả, sơn thủy cách trở xa xôi, nếu lúc này hắn còn không chịu ở lại, vẫn là bận rộn chạy đến đại nội gác cho Hoàng đại gia, Hoàng đại gia, ngươi nói người này có phải là một kẻ ham làm quan bị lợi dục hun đúc không? Người như vậy, chỉ cần cho hắn đủ chỗ tốt, ai cũng có thể mua chuộc hắn rồi, nam nhân không trọng tình không trọng nghĩa, Hoàng đại gia dùng sẽ yên tâm sao?”
“Cái này...”
Chu Nguyên Chương có chút nghẹn lời, đành phải ỷ già bán già nói: “Tiểu nha đầu, ngươi hiểu cái gì? Đại trượng phu chỉ lo công danh không lập, sợ gì không có vợ? Người có tình cảm trai gái, có thể có triển vọng lớn gì chứ?”
Từ Minh Nhi là người thông minh lanh lợi cỡ nào, lập tức nắm lấy câu nói này của hắn, cố làm ra vẻ khinh thường bĩu môi nói: “Câu nói này của Hoàng đại gia, Minh Nhi lại không đồng ý, đại trượng phu đội trời đạp đất, cũng có lúc tình cảm trai gái.”
Chu Nguyên Chương hừ nói: “Có người như vậy sao, ngươi thử nói một người nghe xem, nếu có lý, trẫm liền... theo ngươi tiểu nha đầu này, tha cho hắn một lần.”
Trong mắt Từ Minh Nhi lóe lên một tia giảo hoạt đắc ý, cười ngọt ngào nói: “Đương nhiên có rồi, hắn ấy, hắn lấy thân phận một kẻ áo vải đất Hoài Hữu, tay không đánh hạ thiên hạ, khôi phục giang sơn người Hán, giải cứu ra hán nô tứ đẳng dưới vó sắt Mông nhân; hắn cấm phục sức Mông Cổ, khôi phục y quan người Hán, thôi hành nho gia danh giáo, nhẹ thuế má, siêng năng tiết kiệm, trừng phạt nghiêm khắc tham quan, yêu quý bách tính, bất kể người khác đối với hắn là sợ hãi hay kính trọng, là phỉ báng hay ca tụng, công tích của hắn nhất định phải chói lọi ngàn thu, lưu danh sử sách, hắn chính là Đại Minh khai quốc Hồng Vũ Đại Đế của ta!”
Chu Nguyên Chương đầu tiên là khẽ giật mình, ngay sau đó cười to: “Ha ha ha, ngươi tiểu nha đầu thối này, vì thế tên tiểu tử họ Dương kia thoát tội, lại như vậy nịnh bợ trẫm. Ha ha ha, thế nhân đều nói trẫm tâm ngoan thủ lạt, tay đầy máu tanh, có ai từng nói trẫm có tình cảm trai gái đâu chứ? Cười chết trẫm rồi, ha ha ha ha...”
Từ Minh Nhi nhìn chằm chằm ánh mắt của hắn, nhẹ nhàng nói một câu: “Lục cung vô chủ, Hoàng thượng vì sao không lập Hoàng hậu?”
Chỉ một câu nói nhẹ nhàng này, tiếng cười to của Chu Nguyên Chương im bặt mà dừng, hắn yên lặng nhìn Từ Minh Nhi, lầm bầm lặp lại: “Vì sao không lập Hoàng hậu? Vì sao... không lập Hoàng hậu?”
Thần sắc Chu Nguyên Chương đột nhiên kích động lên: “Vì sao không lập Hoàng hậu? Bởi vì... bởi vì trên trời dưới đất, chỉ có một người, chỉ có một người mới xứng làm hoàng hậu của trẫm! Chỉ có một người..., Tú Anh, Tú Anh, nàng bỏ rơi ta... bỏ rơi ta lâu lắm rồi...”
Bờ môi Chu Nguyên Chương hơi run rẩy, vị kiêu hùng một đời sát phạt quyết đoán, lạnh lùng vô tình này, vậy mà chảy ra hai hàng nước mắt già đục ngầu.
Từ Minh Nhi không nghĩ tới phản ứng của hắn lại mạnh mẽ như vậy, không khỏi âm thầm giật mình một cái, vội vàng quỳ gối nói: “Minh Nhi chạm đến chuyện đau lòng của Hoàng thượng, vạn lần chết cũng không đủ!”
Mã Hoàng hậu, Mã Tú Anh, là nguyên phối phu nhân của Chu Nguyên Chương. Nàng không đẹp, lại là nữ nhân duy nhất mà nam nhân Chu Nguyên Chương, người có thể sở hữu mỹ nữ thiên hạ, kính yêu sâu nặng. Bất kể sang hèn sống chết, nàng đối với Chu Nguyên Chương trước sau không rời không bỏ. Chu Nguyên Chương bị Quách Tử Hưng nghi kỵ, khi bị giam giữ, nàng lén lút đưa đồ ăn cho hắn, bởi vì bị nghĩa phụ Quách Tử Hưng bắt gặp, chỉ đành phải giấu màn thầu vừa ra lò vào trong lòng, để tránh bị nghĩa phụ phát hiện, kết quả làm lồng ngực của mình đều bị bỏng rát. Chu Nguyên Chương và Trần Hữu Lượng tác chiến, khi bị trọng thương, thua trận rớt xuống ngàn trượng, là nàng cõng trượng phu, thoát khỏi hiểm cảnh. Nàng đã cho Chu Nguyên Chương vô số sự giúp đỡ, nhưng chưa bao giờ tác thủ cái gì từ hắn. Từ nhỏ trải qua nhiều gian khổ ma nạn như vậy, tâm của Chu Nguyên Chương sớm đã mài giũa thành như sắt đá, bất kể hoàn cảnh túng quẫn khốn khó đến đâu, bất kể cảnh ngộ tuyệt vọng đến đâu, hắn từ trước đến nay không khóc, bởi vì hắn biết nước mắt không giải quyết được bất kỳ vấn đề gì, nhưng khi hoàng hậu của hắn qua đời, hắn lại khóc lớn, nước mắt già giàn giụa, bởi vì chỉ có khóc lớn, mới có thể phát tiết nỗi không muốn rời xa và đau lòng vô tận trong lòng hắn.
Sống như hạ hoa, chết như đông tuyết.
Đó là nữ nhân được Chu Nguyên Chương kính yêu sâu sắc nhất trong cuộc đời này. Trong thời gian nàng sinh bệnh, Chu Nguyên Chương đích thân bưng nước đút thuốc, sau khi Mã Hoàng hậu bệnh qua đời, Chu Nguyên Chương vốn tiết kiệm không thích xa hoa, dùng lễ tiết long trọng nhất an táng vong thê. Trên thực tế khi Chu Nguyên Chương bệnh qua đời, hắn vì chính mình giao phó hậu sự, vì không quấy rầy bách tính, đặc biệt đề xuất quốc tang ba ngày, mà hắn vì vong thê tổ chức tang lễ, lại là nội ngoại bách quan, tuân theo quy chế ngày đổi tháng, hai mươi bảy ngày mà bỏ. So với chính hắn nhiều hơn hai mươi bốn ngày.
Mưa rơi trời đổ lệ, sấm rền đất than ai. Tây Phương chư Phật tử, cùng tiễn Mã Như Lai. Ai nói Chu Nguyên Chương không có tình, người không dễ động tình như hắn, một khi động tình, tương tự sâu nặng mà mãnh liệt.
Chu Nguyên Chương than thở rất lâu, nhìn thấy Từ Minh Nhi quỳ gối trước mặt, vẻ mặt khẩn trương, liền lau lau nước mắt, nở nụ cười nói: “Trẫm nhớ tới Tú Anh, trong lòng khó chịu, ngươi có tội gì đâu, đứng dậy đi.”
Hắn thở dài thật dài một tiếng, chán nản nói: “Tú Anh rời xa trẫm đã mười lăm năm rồi, có lẽ... không bao lâu, trẫm liền nên đi cùng nàng rồi...”
Từ Minh Nhi âm thầm giật mình, nàng sinh ở vương hầu thế gia, EQ có thể không phát triển đến thế, thế sự không tinh thông đến thế, nhưng chuyện trong cung đình triều đình lại từ nhỏ mưa dầm thấm đất, Hoàng đế chính mình có thể cảm khái như vậy, nàng lại không dám hồ đồ tiếp lời.
Chu Nguyên Chương lại liếc nàng một cái, điềm đạm cười một tiếng, nói: “Hoàng hậu một mực từ huệ, nếu nàng ấy ở đây, chuyện hôm nay, nàng ấy nhất định sẽ khuyên giải trẫm. Thôi vậy, trẫm liền tha cho hắn một lần vậy.”
Từ Minh Nhi nhảy cẫng lên nói: “Hoàng đại gia, người ân chuẩn hắn từ chức đi Thanh Châu rồi.”
“Nào có dễ dàng như vậy.”
Chu Nguyên Chương nghiêm mặt nói: “Phải phạt thì vẫn phải phạt.”
Từ Minh Nhi lo lắng nói: “Hoàng đại gia muốn phạt hắn thế nào?”
Công chúa An Khánh ở trong lòng Chu Nguyên Chương vỗ tay nói: “Đánh đòn hắn! Đánh đòn hắn! Ta muốn nhìn hắn đánh đòn!”
Trong mắt Chu Nguyên Chương lộ ra ý cười trêu tức, dùng khuôn mặt già nua giống như vỏ cây khô kia áp áp vào má mềm mại của con gái, cười nói: “Được, vậy liền đánh cái mông của hắn, đánh hắn năm roi, do tiểu An Khánh của trẫm chịu trách nhiệm đánh!”
(Chưa xong còn tiếp)