Chương 405: Black Dream ( thượng )
Ngang tài ngang sức ?
Không… Myers vẫn luôn nghĩ mình nắm chắc phần thắng.
Nếu nàng chết thì mọi thứ sẽ biến mất không còn gì cả, công ty ở Pacifica, Arasaka, Dogtown, v.v. đều hy mọng mình sống, đây là nhận thức rõ ràng nhất của Myers; nàng biết tất cả kế hoạch khẩn cấp của đám người trong Nhà Trắng chính là để tránh cho cuộc chiến này nổ ra…
Chiến tranh là một từ đồng nghĩa khác của lợi ích, nhưng còn phải xem chiến tranh do bên nào phát động.
⒦yhuyen.ⓒomRõ ràng, điều Myers cần xem xét tiếp theo không phải là bảo vệ bản thân như thế nào, hay đừng để bản thân rơi vào tay công ty hoặc bị Solo cấp cao chém đầu —
Nàng đang suy nghĩ nên dùng cách gì để mở ra chiến tranh.
Myers tin tưởng Lucas đến mức dù cho hắn đã chết, nàng vẫn nghĩ 【 Black Dream 】chính là lá át chủ bài cuối cùng mà Lucas giữ lại cho mình.
“Cho nên ngươi lựa chọn đồng ý ?”
Nụ cười của Myers hơi lộ ra đắc ý, có lẽ việc dễ dàng điều khiển người phía dưới ở vị trí của nàng chính là một điều rất có cảm giác thành tựu.
Morgan · Blackhand không nói đồng ý, cũng không nói từ chối, mà là lặng lẽ nhìn thanh tiến độ của dòng chữ 【 FIA đang upload 】 hiển thị trên Optic…
⒦yhuyen.ⓒom
Blackhand thu được một “chén cơm vàng” trong thời chiến.
⒦yhuyen.ⓒomNói thật, nếu là ở hai năm trước, Morgan nhất định sẽ dốc hết toàn lực vì lời hứa hẹn này, nhưng bây giờ đi…
“Hừ hừ, thưa Tổng Thống, ta muốn biết —— Nếu ngài biết kẻ ở Pacifica vẫn còn sống, vậy ta cho rằng cũng nên điều chỉnh lại một chút về kế hoạch nhà an toàn a.”
Mặc dù không muốn nói, nhưng nếu Myers gặp vấn đề ở Pacifica thì vẫn rất phiền phức.
Nói thực ra —
Nữ nhân này điên rồi.
Morgan biết tình hình của Song So Mi, trước đây khi tin tức về Relic của Arasaka nổ ra thì cả thế giới đều huyên náo xôn xao, Morgan khi đó liền tiếp nhận mệnh lệnh từ tổng bộ Militech để cầm Relic về…
Hiện tại xem ra việc bỏ qua Relic vào lúc đó chính là một quyết định vô cùng đúng đắn.
Morgan luôn có thể đọc ra một loại cảm giác tương đồng với số phận của mình từ cô nương bị giam cầm trong lồng chim đó, không có cuộc sống, không ai nhớ đến, sống giống như một người hoàn toàn không tồn tại trên thế gian.
Mất đi thể xác rốt cuộc là cảm giác gì, Morgan Blackhand không thể tưởng tượng ra, nhưng hắn và cô nương tên Song Bird từng có giao lưu, tự nhiên biết đối phương trông như thế nào.
⒦yhuyen.ⓒom
Quá thảm.
Morgan không biết cảm giác phải nằm trong một nơi giống như quan tài và có đường ống cắm đầy lên người là cực hình kiểu gì.
Hiện tại…
Myers tự cho là nắm chắc phần thắng đã bắt đầu lên kế hoạch đưa cô nương làm vật chứa Relic có tên là Rebecca vào những ý tưởng cho tương lai.
Thật lòng mà nói, Morgan Blackhand có thể rất dễ dàng nhìn thấu ra nhiều thứ, bao gồm cả cuộc đời mình, nhưng hắn lại không thể nhìn thấu tên kia.
Morgan là người đầu tiên biết việc Lin còn sống.
Hắn có vô số cơ hội cầm Relic thoát khỏi Konpeki Plaza, nhưng mà… luôn có một linh cảm ngăn cản hắn, có lẽ Relic rơi vào tay đối phương thì mới là cách tốt nhất để ngăn chặn người giàu có chết đi sống lại.
Mấy năm trôi qua, Morgan Blackhand thường xuyên cảm thấy hối hận vì quyết định này.
Con người sẽ thay đổi.
Công nghệ quan trọng như vậy… hắn thật sự có thể giống như trước kia sao?
Nhưng khi tin tức về Relic biến mất trên mặt đất như đã chết đi, ngay cả chuyên gia tình báo mạnh như Morgan cũng không nhận được bất kỳ tin tức nào… lúc đó hắn mới yên tâm.
Morgan Blackhand tựa hồ nếm trải ra hương vị từ một số hành động mà Lin từng làm…
Trực giác mách bảo hắn rằng Myers đang tự tìm đường chết… hơn nữa còn là kiểu chết rất thảm.
“Trông ngươi như mất hồn vậy ? Morgan ?”
Myers phát hiện bản sao của Solo tiền nhiệm đứng một bên với vẻ mặt rất âm trầm, nụ cười trên mặt nàng càng rõ ràng hơn, xem ra quả thực rất khó tái tạo phong thái của thời đại cũ.
Kỹ thuật nhân bản có thể đạt đến mức độ hoàn thiện đến thế ngoài công lao của Francis · Young ra, còn có yếu tố quan trọng khác chính là mô phỏng toàn bộ quá trình trưởng thành và quỹ đạo cuộc đời của đối tượng cần sao chép.
Nói cách khác…
Bản thân sinh vật nhân bản liền có khuyết tật không thể tránh khỏi về mặt gen, Morgan Blackhand bây giờ mặc dù đã trải qua việc cấy ghép trí nhớ từ Biotechnica được tối ưu hóa qua Soul Killer, nhưng vẫn phải biết rằng kết cục của thế hệ nhân bản đầu tiên tồi tệ đến mức nào.
【 Sau khi con gái của Francis · Young (Biotechnica) thành công trưởng thành từ quá trình nhân bản, nàng vẫn chỉ là một bản sao có ngoại hình giống với con gái đã mất của mình ——】
Một nhà khoa học mất đi người thân yêu nhất sẽ điên cuồng đến mức nào ?
Thế là con gái hắn liền kế thừa trí nhớ được chỉnh sửa qua Soul Killer đời đầu, tức là đứa con gái trong lòng Francis.
Hậu quả chính là hắn tạo ra một sinh vật có tuổi thọ ngắn ngủi, tồn tại những vấn đề cực kỳ nghiêm trọng trên mọi phương diện, từ khả năng hành động cho đến năng lực sinh tồn trong xã hội…
Mặc dù 60-70 mươi năm trôi qua, phương pháp cấy ghép trí nhớ hiện giờ tiến bộ hơn nhiều, nhưng tỷ lệ thành công của kỹ thuật bí mật do Militech và Biotechnica hợp tác lại này vẫn thấp đến mức làm cho người giận sôi.
Tỷ lệ sống sót chưa đến 1% đã trở thành một trạng thái bình thường.
Có lẽ ở cấp độ này, Morgan là may mắn, ít nhất hắn không phải là những thứ bị bỏ đi kia.
Mặc dù trong đầu hắn là bãi chiến trường, nơi ký ức không rõ có phải là của bản thân và một số thôi thúc mơ hồ muốn trỗi dậy khác đang không ngừng giằng xé, nhưng Morgan chỉ có thể sống như thế, giả vờ mình là Solo truyền kỳ phục tùng công ty.
Myers bây giờ xem như tin lời Lucas nói.
Tính cách của Morgan và Solo truyền kỳ thực sự trước đây khác xa nhau, thậm chí có thể tính là hai người —— trong mắt Myers có chút thất vọng, nếu đoàn đội của mình đủ mạnh mẽ, có lẽ sẽ không bị ràng buộc như thế trong Nhà Trắng a.
Vì sao lại có người không muốn sống chứ ?
Vì sao Song Bird lại muốn chết đâu ?
Myers cho rằng sống sót đã là điều xa xỉ rồi, chỉ có đầy bụng không hiểu.
“Thưa Tổng Thống, chúng ta không thể ở lại đây nữa.”
Nghĩ đi nghĩ lại, Morgan dù biết Lin có thể đang thực hiện âm mưu và kế hoạch thông qua Rebecca, nhưng Myers vẫn còn ở đây suy nghĩ cách nên sử dụng Rebecca thế nào —
Hắn chỉ có thể cứng rắn đưa ra lời khuyên cho Myers.
Vẻ mặt Morgan mờ mịt không rõ, “Ngài tựa hồ bỏ qua một vấn đề quan trọng, nếu Relic quan trọng như vậy, vì sao lại vội vàng chạy đến chỗ ngài một mình ? Song Bird cũng treo trên người tên kia… Ngài phải cẩn thận Lin a.”
Nói đến thế thôi.
Morgan Blackhand hoàn toàn không có hứng thú với chiến tranh, điều hắn muốn làm chỉ là để con mụ điên này tránh xa việc tự tìm đường chết hơn một chút, đương nhiên hắn biết mình cũng khó có thể thay đổi được gì.
Khi Myers giơ tay lên, Morgan cũng không định khuyên tiếp nữa.
Hắn chỉ muốn biết hàng nhái như Black Dream định chống lại Solo của công ty kia như thế nào…
Rất khó tin tưởng, Morgan chưa bao giờ thấy đội ngũ nào có lực ngưng tụ mạnh mẽ đến vậy.
Đêm đã khuya.
Ác mộng đã đến.
Myers nhanh chóng đi qua một chỗ chất đầy thùng sơn ở một bên, theo một bộ máy quét bên dưới thùng rác tiến hành xác minh, nàng và Morgan cùng nhau đi vào “nhà an toàn”.
Đây là những gì nàng chuẩn bị trong lồng chim… trước khi sự kiện này xảy ra.
Toàn bộ nhà an toàn dưới lòng đất nối thẳng đến Dogtown, Myers cho rằng đó là kế hoạch hoàn hảo không tì vết ——
“Rebecca ?!”
Giọng Song Bird trở nên vội vã và chói tai.
Lúc này, trong tầng lầu chất đầy vật liệu xây dựng đổ nát, đôi mắt Rebecca biến thành dữ tợn, Gorilla Arm vận chuyển hết tốc lực, binh sĩ cầm súng bắn phía trước nhắm khá chuẩn…
Chỉ tiếc là Rebecca ngăn một tay trước trán, gầm nhẹ kích hoạt Sandevistan tạo ra từng đạo tàn ảnh, kèm theo một loạt tia lửa phun trào như khi dây điện bị chẻ đôi —
Rầm !
Binh lính mặc bọc thép hạng nặng được trang bị đầy đủ ngay lập tức bị cú đấm mạnh mẽ nện vào vách tường, bức tường bê tông cốt thép với độ dày tiêu chuẩn bây giờ bị đập thủng ra lỗ hổng đáng sợ, mép tường lập tức lan tràn những vết nứt như mạng nhện !
“Fuck, Song So Mi, không giúp đỡ thì thôi, hiện tại còn không ngừng gây áp lực cho ta đúng không ?!”
Rebecca thở hổn hển, liếc nhìn binh sĩ bị Gorilla Arm đập đến biến dạng xung quanh, mạch máu trên huyệt thái dương giật giật liên hồi.
“Myers muốn bỏ chạy !”
“Chạy ?”
Rebecca khẽ nói: “Nàng chạy trốn không phải là chuyện tốt sao ?”
Tốc độ của cô nương này không chậm, quỷ mới biết Myers đã mang theo bao nhiêu người trên Space Force One —
“Lin đang truy tung ! Chỉ có ta mới có thể chỉ dẫn Myers tìm ra con đường chính xác !”
Trong lúc nói chuyện, phía sau liền truyền đến một tiếng nổ chói tai.
Rebecca phản ứng cực nhanh, lập tức kéo ra tàn ảnh để tránh né.
Công kích tywf Projectile Launch System bị tránh thoát, Guts để dưới áo da nhỏ của Rebecca không lưu tình chút nào, lực giật lớn khiến hai tay đều giơ lên khá nhiều.
Tên lính cuối cùng còn đang cố gắng bắn phát thứ hai liền bị một phát súng shotgun đính vào tường…
Rebecca cúi đầu lao nhanh về phía trước không còn quan tâm đến bất cứ điều gì nữa.
Bây giờ.
Đồng đội của mình thủ vững trên chiến trường Pacifica nhằm đối mặt với đám chó dữ của Thượng Tá Hansen ở Dogtown, tất cả bọn hắn đều có một mục tiêu cuối cùng, loại bỏ khối u ác tính như Dogtown khỏi bản đồ của Pacifica.
Suzuki hơi cúi xuống thân hình cao lớn của mình, vẫn nắm chặt Katana trong tay, tiểu đội tinh nhuệ bị ép phải chia thành hai phần giờ đây đã bị tiêu diệt một nửa.
“Bùm !”
Suzuki thở hổn hển, trên mặt đầy vết máu và trầy xước, không thèm nhìn vũ khí trong tay, mà là vung sang một bên…
Kèm theo Cyberware và một mảng chất lỏng màu trắng sữa bắn tung tóe —
“Đúng là một lũ khốn nạn coi thường người khác.”
Trên internet.
Đám Netrunner mặt mày dữ tợn chứng kiến cả bầu trời khu mạng bị bao phủ bởi luồng dữ liệu mang hình dạng tên lửa đang đổ ập vào hàng rào của Pacifica như cơn mưa sao băng dày đặc, lúc này kẻ vốn tự xưng là người bảo vệ trong internet như NetWatch lại im hơi lặng tiếng.
Sasha và Kiwi nhìn từng đợt tấn công dày đặc bị bức tường bên ngoài Data Fortress của công ty chặn lại, theo mỗi lần tấn công bằng dữ liệu, mảnh vỡ liền rơi xuống giống như hạt bụi huỳnh quang, đó là bào tử dữ liệu của Brendan.
Mà ở trên Black Wall, nữ nhân toàn thân đỏ đậm như một vị thần đang di chuyển nhanh chóng… những con Rogue AI không thể xâm nhập vào do thuật toán hai chiều của Black Wall thấy thế đều tránh đi như tránh rắn rết.
Điểm trung chuyển dữ liệu rất rõ ràng.
Dù cho đám tàn binh bại tướng dưới tay mình ở Washington đã trở nên thông minh hơn, nhưng Alt vẫn tìm ra manh mối.
Lấy công làm thủ là chiến lược thành công nhất mà Alt học được, nàng ngày càng giống Lin ở điểm này.
Khi nữ nhân xuất hiện tại tiết điểm dữ liệu rồi nhìn xuống nơi sản xuất ra từng quả “tên lửa đạn dữ liệu” dày đặc ở đây, nàng chỉ từ từ duỗi một tay ra, úp lòng bàn tay xuống nhắm ngay vào quả cầu ánh sáng.
Đợt tấn công trên mạng tựa hồ bị nhấn nút tạm dừng ngay lập tức.
Cột sáng xuyên qua Cyberspace trong nháy mắt làm tan rã lớp ICE bên ngoài quả cầu ánh sáng, Netrunner vẫn đang phụ trách hoạt động của ICE và tấn công dữ liệu bên trong có chút hoang mang…
“Chuyện gì xảy ra ?!”
“Mẹ kiếp, đám người ở Washington sửa chữa hiệp nghị mà không thông báo gì cho chúng ta sao ?!”
Ba tên Netrunner bây giờ chỉ có thể nhanh chóng tìm cách tổ chức lại tấn công trên giao diện chương trình, nhưng có một người khá nhạy bén đã nhận ra một luồng dữ liệu bất thường…
Hiệp nghị bị buộc phải mở ra sao ?
Netrunner đầu đầy mồ hôi đang cúi xuống chỉ lo vấn đề dữ liệu lúc này mới phản ứng lại, chợt ngẩng đầu lên!
Phía trên, nữ nhân đang nhìn xuống mọi thứ giống như một vật thể khổng lồ duy nhất có thể tồn tại trong Cyberspace, tay nàng tùy ý buông thõng, trên mặt không có ngũ quan…
“Ừng ực…”
“Rogue… AI…?”
Ngón tay của Alt khẽ động, ba hình người nhỏ bé đến cực điểm bây giờ giống như đang bị rút ra linh hồn, từng tia sáng mảnh mai rút một thứ gì đó từ hình tượng Cyberspace của ba người vào trong cơ thể Alt.
Sát nhập và thôn tính dữ liệu, đặc điểm tiêu chuẩn của AI.
Khi Alt từ từ quay người, góc nhìn nhanh chóng lùi lại, ở trước mặt nàng là những ngôi sao dày đặc như dải ngân hà vũ trụ.
Những kẻ ở Washington không thể nghi ngờ là thiên tài, nhưng mà nơi đây cũng có thiên tài –– hơn nữa là thiên tài của thời đại cũ.
……
“Không thể dừng lại…”
Cú đấm của Rebecca ngày càng mạnh, những con Robot an ninh vây kín từng lớp quanh khu vườn hoang tàn giữa trung tâm tòa tháp lúc này đang ở trạng thái kích hoạt hoàn toàn !
“Không thể dừng lại!”
Tiếng gầm thét xen lẫn với âm thanh khủng khiếp khi các bộ phận máy móc bị đập nát, đôi mắt đỏ như máu đang quan sát Rebecca từ trong Cyberspace của Song Bird có chút đờ đẫn…
Như thể đã nhớ ra thứ gì đó.
Đây là khao khát được sống tiếp ——
“Song Bird !”
“Song Bird ! Fuck ! Mau hỗ trợ !”
Chẳng mấy chốc thì tiếng kêu gấp gáp của Rebecca liền vang lên, suy nghĩ của Song Bird lập tức bị cắt ngang !
“Mẹ nó ngươi có phải là Netrunner không?!”
Đôi mắt của Song Bird càng thêm đỏ rực, hoàn toàn không chú ý dữ liệu màu xanh lam như mạch máu trong Cyberspace đang lan tràn vào lồng giam ý thức của nàng…
Rebecca lúc này phải đối mặt với từng đường dây đỏ dày đặc, ICE và Cyberware của nàng đã tự động triệt tiêu mấy loại như Cyberware Malfunction hay Reboot Optics ––
Nếu phải phân tâm đối phó với lũ mặc vỏ sắt này…
Xùy ! Bùm !
Ngay khi Rebecca vội vàng đối phó, mặt đất xuất hiện rung chuyển dữ dội, bên ngoài cửa sổ không còn kính của khu vườn trong nhà lóe lên một luồng sáng chói mắt.
“Tên kia điên rồi!”
Chỉ có Rebecca biết đây chắc chắn không phải quyết định do Lâm Dược đưa ra, Emma… điều này giống hệt phong cách của nàng.
Dreamer muốn đẩy nhanh tốc độ… Phương thức tấn công không phân biệt này là để quân đội ngoại vi của Dreamer nhanh chóng tiến vào, xem ra Lin đã trải đường xong.
“Fuck…”
Vẻ mặt Rebecca biến đổi.
Nàng bây giờ muốn nắm lấy cổ áo tên khốn Lin để hỏi hắn vì sao, rốt cuộc mình có đáng giá khiến hắn làm như vậy không.
Phải biết rằng…
Đây là chiến tranh sẽ khiến người ta phải hy sinh a !
Song Bird cuối cùng cũng phát lực dưới sự thúc giục của Rebecca, những tên Netrunner ẩn nấp trong tòa nhà khác lúc này bị tạm thời làm chậm tiến độ do ăn phải quá tải của Song Bird (còn phải phân tâm đối phó với Washington) –––
Đối với Rebecca mà nói là đủ rồi.
“Nếu để Myers đi thẳng vào Dogtown từ dưới lòng đất của Pacifica, Thượng Tá hay Lin đều có thể thắng, nhưng tuyệt đối không phải chúng ta.”
Rebecca gật đầu, một tay nắm chặt Guts kẹp chặt báng súng dưới nách, tay còn lại cầm khẩu Smart SMG Shingen mình yêu thích nhất để nhắm vào máy móc rồi bắn phá.
Guts phá giáp, Shingen tấn công chính xác.
Nhìn qua liền biết Rebecca có trình độ điêu luyện khi sử dụng súng ống.
“Bắn hay lắm !”
Song Bird không kìm được mà phải thốt lên thành lời, dù nàng cũng không chắc đây có phải là lời từ bản ngã của mình không.
Rebecca thu hồi vũ khí với họng súng nóng bỏng, kiêu ngạo mà lộ ra vẻ mặt vô địch thiên hạ.
Nàng lặng lẽ chờ khói bụi tan đi, trong lòng cảm giác nhẹ nhõm sau khi thấy đám Robot chiến đấu kia đang nằm co giật trên mặt đất…
“Đi thôi.”
Rebecca lẩm bẩm một tiếng.
Vừa nhấc chân lên, nàng tựa hồ phát giác ra một làn sóng vô hình đã lướt qua não mình…
【 Phát hiện mối đe dọa từ EMP 】
Rebecca ngay lập tức nằm sấp xuống đất như bị tắt đi hệ thống hành động.
Một bóng người bước ra từ trong bóng tối, khuôn mặt đó trắng bệch một cách phi tự nhiên, ăn mặc đúng chuẩn theo phong cách Kitsch lòe loẹt, giống như Doll thường đứng trên đầu đường…
……
……