Chương 436: Săn đuổi ( thượng )

Chương 413: Săn đuổi ( thượng ) “Ách, Fuck !” Tiếng nói đau đớn của thiếu nữ vang vọng trong một mảnh náo động, sau đó tiếng súng ồn ào và dư âm của vụ nổ liền cùng nhau biến mất bởi vì cánh cửa thép cấp bậc quân sự đã đóng lại. Trong tầm nhìn của Rebecca, khắp nơi đều là bóng mờ màu đỏ như bị xé rách xen lẫn với từng dòng dữ liệu màu đen, đây là biểu hiện rõ ràng nhất khi Relic gặp trục trặc. Tiếng ho dữ dội đi kèm với hai chân run rẩy một cách bất lực, Rebecca đặt tay lên miệng, sau đó vẻ mặt nàng có chút khó coi vì phát hiện vết máu đang rỉ ra. ḱyhuyen.ⓒomChuyện gì xảy ra ? Rebecca cảm giác kể từ khi va phải Song Bird, vấn đề trên Relic của mình tựa hồ bị nhấn xuống nút tăng tốc cực nhanh, có lẽ chỉ Song Bird mới biết nguyên nhân thực sự khi nàng xâm nhập sâu vào mình. “Fuck… ngươi sao rồi ?” Cơ thể Johnny lấp lóe như bị lag rồi dựa vào tường, trông hắn rất sốt ruột, đi qua đi lại mấy bước — “Ta cảm thấy Relic hình như bị mở ra một loại hạn chế nào đó…” Rebecca nức nở một cách đau đớn, “Johnny…? Fuck, thật tốt khi gặp lại ngươi, ta cứ tưởng ngươi đã chết cùng với tấm chip này rồi !”
ḱyhuyen.ⓒom Johnny không nói gì, chỉ lẳng lặng cúi đầu như đang tìm thuốc lá trên người, lúc này phía sau liền truyền đến tiếng bước chân.
ḱyhuyen.ⓒomCánh tay của Rebecca bị đỡ lấy, “Có sao không ? Lính đánh thuê?” Không thể không nói, xương cốt của Myers vẫn rất cứng rắn, rõ ràng trên người nữ nhân này không có món Cyberware nào đặc biệt mạnh mẽ, nhưng lại có thể cứng rắn chịu đựng được áp lực từ Sandevistan… Không chỉ vậy còn chạy bán sống bán chết cùng mình, trốn vào đây theo lối thoát duy nhất. Rebecca có chút bướng bỉnh mà nhẹ nhàng gạt tay Myers ra, loạng choạng đứng dậy hít mấy hơi mới bình tĩnh lại. “Thật không nghĩ tới ngươi còn có chút tài bắn súng và lòng can đảm.” Rebecca liếc nhìn khẩu súng trường trong tay Myers, “Nhưng xem ra ngươi bị quốc vương của Dogtown đùa bỡn ?” Rebecca đều nhìn rõ tình huống Myers bị quân đội tinh nhuệ của Dogtown khống chế, đương nhiên biết binh sĩ Dogtown muốn download thứ gì đó vào não Myers. Hơn nữa con đường bọn họ chạy trốn lúc này cũng là do Myers lựa chọn, bởi vì nàng đã thử rất nhiều cách mới mở được cánh cửa sắt này ra, theo giọng điệu hoảng loạn của Myers thì — “Washington không có quyền hạn về thứ chết tiệt này…” Nhưng may mắn thay trời không tuyệt đường người, con đường chạy trốn duy nhất của Myers có hiệu quả, xem ra là người của nàng bắt đầu phát huy tác dụng.
ḱyhuyen.ⓒom Cho nên Rebecca liền cảm thấy thoải mái hơn mấy phần khi nghĩ đến đây. Chỉ là Johnny rất biết cách làm người khác mất hứng… “Nhãi con, sao ta cảm thấy tìm NUSA thì cũng không khác gì mấy với công ty a ? Nói không chừng chúng ta còn phải hợp tác một đoạn thời gian nữa !” Rebecca liếc ánh mắt khinh bỉ về phía Rockerboy, không biết rốt cuộc nên nghĩ gì về hắn. Hai người, không đúng, chính xác hơn là hai ý thức đều ngầm tránh né chuyện phải tiếp nhận phẫu thuật trong tương lai, ai sống sót tựa hồ là việc được mặc định ngay từ đầu. Ít nhất Rebecca muốn bản thân sống khỏe mạnh. Myers nhìn chằm chằm vào con đường tối đen phía trước, Rebecca cũng chú ý đến môi trường xung quanh và cảm thấy nó quen thuộc đến khó hiểu, đập vào mắt là những bức tường màu xám trắng bằng bê tông được thiết kế dày đặc để chống cháy nổ, phía xa là đường hầm sâu thẳm như không có điểm cuối. Cynosure… Rebecca lặng lẽ nhìn qua Myers, tổng thống NUSA bây giờ xem ra cũng rơi vào trạng thái mê mang không rõ. “Thực sự có thể rời khỏi Night City bằng đường này sao ?” Myers không hổ là tổng thống NUSA, tố chất tâm lý cực kỳ vững vàng, chỉ thở dài một hơi rồi ôm súng đi tiếp về phía trước, vừa đi vừa trả lời: “Không hài tử, nơi đây không có con đường nào nối đến Night City.” Myers không hiểu sao lại thể hiện ra ý định muốn đi đầu, như thể nơi đây căn bản không có gì đáng sợ đối với nàng… Rebecca nhạy bén nhận ra một loạt chi tiết này. Hai năm trôi qua sớm đã để một cô nương đần đần chỉ biết bắn súng hiểu ra quy tắc để thích nghi với nơi đây. Xem ra Myers còn có kế hoạch gì đó, chỉ là không biết có làm ảnh hưởng đến Lâm Dược không ? Thế giới bên ngoài bây giờ chắc chắn đã có thay đổi lớn, dù Rebecca không hiểu rất nhiều thứ, nhưng nàng biết nữ nhân trước mắt là… tổng thống của một quốc gia. Nói nàng không có chút tâm cơ nào, trẻ con trên đầu đường Night City cũng sẽ không tin. “Ai sai ngươi đến, lính đánh thuê?” Myers nhẹ nhàng hỏi một câu. Rebecca đã nghĩ sẵn đáp án trước khi tìm thấy Myers, “Có một Netrunner tên là Song Bird kết nối với ta thông qua một con chip… Nàng nói tổng thống NUSA sắp xong đời, ta còn tưởng là cuộc gọi lừa đảo đâu.” “Cuộc gọi ?” Vẻ mặt Myers tràn đầy nghi ngờ. Rebecca nhún vai, “Đại loại vậy, nói chung nàng liền xuất hiện trước mắt ta giống như cuộc gọi 3D… Con chip trong đầu ta tựa hồ có thể kết nối đến chỗ nàng.” Myers khẽ nhíu mày, “Vậy cô nương kia đâu?” Rebecca lắc đầu, “Đã mất kết nối trước khi ta tìm thấy ngươi, bây giờ không biết gì cả —” Đột nhiên Myers đang đi không ngừng liền dừng bước lại, “Ngươi là người của công ty ở Pacifica đúng không?” Rebecca nhìn xem Myers đang quan sát kỹ mình một cách yên tĩnh ở phía trước… Nữ nhân này thật sự có chút thói xấu. Rebecca vốn còn định bỏ qua chủ đề này đâu, không nghĩ tới nàng lại là người chủ động nhắc đến trước… Đôi khi muốn che đậy bằng một lời nói dối thì sẽ cần hàng nghìn lời nói dối khác theo sau, Rebecca thậm chí có chút mệt mỏi trong lòng. “Đúng thế, ta không chỉ là người của Dreamer, trước đây còn là một thành viên của đội ngũ công ty dưới trướng Lin, nếu không phải Song Bird tìm thấy ta… Ta căn bản không biết thứ trong đầu mình đã là vô phương cứu chữa.” Bây giờ đằng sau Rebecca tựa hồ hiện ra một bóng hình tiểu nhân mờ ảo đang nở nụ cười gian xảo. Để tên khốn Lâm Dược biết không nên cứ nói mình là đồ đần, thấy chưa ?! Diễn xuất đẳng cấp thế giới, mẹ nó y như ngôi sao Braindance ! Myers như có điều suy nghĩ, “Khó trách, nhìn ngươi lắp nhiều Cyberware cao cấp như thế, mấy kẻ trên đường phố dù có nhiều tiền hơn nữa thì cũng không thể cầm tới thứ tốt tương tự — làm tốt lắm lính đánh thuê.” “Ta phải cảm ơn ngươi vì đã cứu mạng của ta và những người NUSA mong đợi dân chủ, mặc dù ta có lẽ sắp không phải là một trong số họ nữa rồi.” Rebecca nhận ra sự cay đắng của Myers sau khi nghe lời này. Dù sao lấy tình hình bây giờ thì cũng phải đi về phía trước, nói chuyện với tổng thống NUSA vẫn là một trải nghiệm độc nhất vô nhị a. “Làm sao ? Ta cứ tưởng tổng thống NUSA là muốn gì có nấy, người có quyền thế nhất, có lẽ… tài sản ?” “Với địa vị như thế, chẳng lẽ ở nơi xó xỉnh như Dogtown lại thiếu người muốn liều mạng để cứu ngươi ra sao ?” Myers cười lạnh một tiếng, “Khi ngươi nắm chắc xích chó vào trong tay thì mấy con chó dữ kia đều sẽ ngoan ngoãn nghe lời, nhưng một khi ngươi mê man hoặc hơi mất cảnh giác… ngươi cũng biết kết cục tiếp đó là thế nào.” Rebecca cảm thấy đám chính khách này tuyệt đối là có bệnh. Bình thường khi nữ thị trưởng Night City nói chuyện trên TV thì mình đã chẳng hiểu gì rồi, bây giờ vị tổng thống này lại còn nói chuyện bí hiểm hơn. “Nói thế này đi hài tử, chúng ta bây giờ đang đi về phía Dogtown.” Rebecca giả vờ mình rất kinh ngạc, “Ngươi nói gì ??? Còn mẹ nó muốn chạy về Dogtown đúng không, là sợ Thượng Tá không bắt giữ ngươi đủ nhanh sao ?” “Đó là đội đặc nhiệm của Barghest!” “Mẹ nó ta liều mạng tới bảo vệ ngươi không phải là vì cái này !” Ánh mắt Myers lộ ra sắc bén, “Vậy là vì cái gì? Tiền ? Cuộc sống giàu sang ?” Rebecca cúi thấp đầu, “Ngô… Đều không phải, trên thực tế ta là vì sống sót, Song Bird nói tới bảo vệ ngươi thì sẽ có cơ hội sống tiếp… Xem ra ngươi không biết chuyện này?” Myers là một con cáo già trong chính trường, có lẽ ngay từ đầu liền không đặt tên lính đánh thuê của công ty trước mặt vào phạm vi phải cân nhắc. “Đi thôi, vừa đi vừa nói.” “Song Bird tên thật là Song So Mi, là nhân viên tình báo trưởng của Cục FIA thuộc NUSA, nhưng nàng muốn giết ta.” Rebecca lập tức có chút không rõ nên không dám đáp lời, những thứ mà con mụ già trước mặt nói ra đều là lời kịch lừa người của nàng mới đúng… “Giết ngươi ? Sao lại thế ? Rõ ràng nàng đều liên hệ ta đến cứu ngươi, có lẽ chỉ gặp vấn đề gì thôi ?” Myers im lặng một lúc. “Đứa bé kia lựa chọn phản bội một số thứ, nhưng không sao… Nàng tìm ngươi tới khả năng cao là muốn dùng tay ngươi để xử lý ta.” “Nhưng may mắn là ngươi đã cứu ta, cho nên ta có thể giúp ngươi cầm lại mạng sống của mình.” Rebecca nhíu mày. Thôi, dù sao Myers cũng nói ra yêu cầu Rebecca muốn, tránh cho nàng phải tự mình đề xuất. “Nhưng trước hết ta phải giải trình được với Washington đã, lính đánh thuê.” “Công nghệ trị liệu của NUSA có thể kéo ngươi trở về từ bất kỳ lằn ranh sinh tử nào, bao gồm cả kết tinh công nghệ của Arasaka trong đầu ngươi…” Rebecca nuốt nước bọt một cái. Myers nói câu này bằng giọng điệu không thể nghi ngờ, hơn nữa còn tiết lộ những điều có thể liên quan đến bí mật một cách thẳng thừng như thế, không nghi ngờ gì là rất dễ chiếm được thiện cảm của người khác. Nếu là Lin thì chắc chắn sẽ không dễ dàng tin tưởng Myers chỉ bằng dăm ba câu, nhưng trong mắt Rebecca, Myers không nghi ngờ gì liền đang khoác lên một lớp hào quang đáng tin cậy có thể trao đổi lợi ích. “Cho nên bây giờ ta muốn vớt lại mạng nhỏ của mình… Vậy liền phải chạy trốn cùng ngươi tới Dogtown sao ?” “Mặc dù không có lựa chọn nào khác, nhưng ta cũng không biết chúng ta nên làm thế nào để có thể thoát khỏi Dogtown a.” Nghe tiếng lầm bầm của cô nương trẻ tuổi bên cạnh… Myers chỉ nhẹ giọng đáp lại: “Thông tin, thứ chúng ta thiếu nhất bây giờ chính là thông tin, những kẻ thù của ta ở NUSA trong lúc nhất thời cũng khó mà hủy bỏ quyền lợi của ta thông qua pháp luật được.” “Đầu tiên, ta cần phải thông báo cho Washington biết ta vẫn còn sống.” “Thứ hai, chúng ta phải đi lên trên xem nên chạy từ đâu, cứ cắm đầu mà chui xuống dưới đất rồi nghĩ rằng có thể chạy trốn từ Badlands để ôm lấy tự do… Quá ngây thơ a, nói không chừng bên ngoài đều là vòng vây của công ty.” Rebecca suy nghĩ kỹ lại thì hình như đúng là như thế, dù sao không phải tất cả công ty đều sẽ nhường như Dreamer, có rất nhiều nhà muốn Myers hoặc cái đầu trên cổ nàng. “Đi lên mặt đất Dogtown để thăm dò tình hình, nghe có vẻ không tệ.” Myers cũng gật đầu sau khi nghe Rebecca nói, “Chỉ có thể kéo dài một tháng, còn phải là dưới điều kiện Washington biết ta còn sống…” “Đến lúc đó sẽ có người chịu trách nhiệm đến đón ngươi, ta cũng sẽ giữ lời hứa của mình và để đội ngũ y tế hàng đầu của Washington đến xử lý con chip trên cổ ngươi.” Rebecca bĩu môi thầm nhủ trong lòng: “Tại sao cảm thấy tên chính khác này hình như rất hiểu Relic ?” Rất nhanh, hai người đi đến trước một cánh cửa có dán biển cảnh báo màu đỏ tươi, đầu lâu trên đó càng thêm rợn người trong môi trường tối tăm như bây giờ. Nó giống như đang cảnh báo có gì đó bên trong. Ngô… Mắt Myers sáng lên dường như đang upload tin tức, cánh cửa phát ra một tiếng vang nhẹ, Rebecca thu lại lời cự tuyệt rời đi bằng con đường này. Theo lý mà nói, tổng thống NUSA đương nhiên có quyền điều khiển cơ sở dưới lòng đất của Militech. Nhưng dưới ánh mắt mong chờ và như được giải thoát của Myers, cánh cửa đột nhiên phát ra tiếng động tương tự như bị lag, chỉ mở ra khe hở vừa đủ để một bàn tay lọt qua… “Đáng chết, mạng lag, mẹ nó lại kẹt rồi, đều là một đám khốn nạn chỉ biết ăn không ngồi rồi trên internet.” Myers điên cuồng nện xuống nút bên cạnh, hoàn toàn phớt lờ lời cảnh báo 'Cẩn thận' được ghi chú ngay trên đó. Đây là con đường duy nhất dẫn xuống sông ngầm từ phía tây Dogtown, Myers thử một lúc thấy không có kết quả đành ngó qua khe hở xem có gì không, phát hiện bên trong có nút mở cửa khẩn cấp… Hai người không biết là, ở hành lang phía sau, chiếc camera giám sát vốn không có ai điều khiển giờ đây lại đang nhấp nháy những dòng dữ liệu đỏ đen tựa như sóng âm, nó từ từ xoay đầu lại, con mắt đằng sau ống kính tựa hồ chưa từng rời mắt khỏi họ một giây nào. “Giúp một tay!” Myers phát hiện cánh tay chỉ có thể thò vào một nửa, đương nhiên nàng gọi Rebecca tới không phải để làm việc này, dù sao Gorilla Arm của Rebecca còn thô to hơn cánh tay mình nhiều lắm. Rebecca thò tay vào khe cửa, nếm thử để cho khe hở của cánh cửa gấp khúc này lớn hơn một chút nữa. “Đáng chết !” Sắc mặt Rebecca đỏ bừng, bàn tay máy nắm chặt vào khe hở giữa khung và cánh cửa thép chống cháy nổ, nhưng nó không hề nhúc nhích tí nào. “Chỉ thiếu chút nữa thôi…” Myers cố gắng duỗi tay phải vào trong— Ngón tay sắp chạm vào chốt mở khẩn cấp. Đùng đùng đùng… “Ta nói Tổng thống đại nhân, còn có tâm trạng nhảy múa sao ? Mẹ nó ta vốn dĩ là không đủ sức!” Rebecca tức giận không thôi. Myers nói nhỏ: “Có thứ gì khác !” Rebecca không dám buông lỏng, ai biết cánh cửa có kẹp đứt cánh tay của Myers hay không, ở đây cũng không có Ripperdoc a. “Mẹ kiếp, cái gì vậy ?” Cảm giác chấn động đùng đùng dưới chân ngày càng mạnh mẽ hơn ! Myers liều mạng trợn mắt nhìn vào bên trong, ngoại trừ một số đường nét lờ mờ ra thì không nhìn thấy gì cả… “Cái gì…?” Myers cảm giác tới độ lạnh lẽo của nút bấm trên ngón tay. “Myers!” “Fuck !” Tiếng hét của Rebecca truyền đến từ bên cạnh, cảm giác rợn người đó ngày càng mạnh… đến mức Myers vừa nghe thấy tiếng Rebecca liền lập tức lựa chọn nhìn lên phía trên khe cửa. Một loạt Optic cơ khí màu đỏ cứ thế nhìn chằm chằm xuống dưới, khe cửa nhỏ hẹp chỉ cho phép người ta thoáng thấy được một phần nhỏ của nỗi kinh hoàng đó: những con ngươi điện tử đen ngòm giữa một biển mắt màu đỏ. Myers rút tay ra theo bản năng. Bùm ! Cánh cửa chấn động mạnh một cái, Rebecca cũng vội vàng rút hai tay ra khỏi, bên trong tựa hồ có cỗ máy công thành hạng nặng đang tấn công dữ dội vào cánh cửa của cơ sở quân sự đủ sức chống lại bom hạt nhân!!! “Thứ đó là gì?!” Rebecca nghe thấy tiếng động kinh khủng kia liền muốn nắm lấy tay Myers rồi lập tức rút lui về đường cũ. Chỉ là cô nương này vừa mới quay người, liền nhìn thấy một vật đen thui đang treo trên trần nhà của hành lang rộng lớn phía sau — Hình dáng của nó tương đương với ô tô nhỏ ở bên ngoài, module nhận dạng trí năng trên lưng phát ra ánh sáng giống như đèn pha, màu sắc bên trong đỏ rực như máu… Đây là Cerberus sao ? Rebecca không quá chắc chắn, Cerberus lớn hơn thứ này nhiều… Quan trọng là không có một tiếng động! Rebecca và Myers đi dọc đường cũng không hề phát hiện trên trần nhà có thể treo một thứ như thế ! Nó giống như ác ma đã nhắm trúng con mồi, chậm rãi bò về phía trước… Toàn bộ quá trình chỉ có tiếng sột soạt làm cho người rợn cả tóc gáy. “Xoạt…” Một hồi tạp âm hỗn loạn. Kèm theo tiếng đùng đùng dữ dội phía sau hai người, thứ đó phát ra một hồi âm thanh. “Con đĩ già Myers, ta tìm thấy ngươi rồi.” “Hắc hắc…” …… ……
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị