Chương 597: Mặt trời ( Một )
“Tổng bộ NetWatch ở Châu Âu đã đệ trình báo cáo về an ninh phòng thủ mạng của NUSA vào năm giờ trước. Báo cáo cho biết NUSA có năng lực kiểm soát các sự cố tại khu mạng Bắc Mỹ nghi ngờ là do AI rò rỉ gây nên ——”
“Hiện tại, ngoại trừ báo cáo về tai nạn giao thông khiến 3 người bị thương vì hệ thống giao thông Washington bị ảnh hưởng, hết thảy trật tự vẫn vận hành bình thường, nhưng trái lại Night City thì sao?”
“Ngay tại 30 phút trước, đài của chúng ta đã tích cực liên lạc với người phụ trách chính thức của Tòa thị chính Night City là Thị trưởng Jefferson, nhân viên văn phòng Thị trưởng cho biết hiện tại tổ chức công cộng ứng phó trường hợp khẩn cấp như NCPD và NCFD đang dốc toàn lực để duy trì trật tự, tình hình còn nằm trong tầm kiểm soát.”
“Nhưng độ tin cậy của thông tin này là hoàn toàn không đủ, NetWatch đánh giá số lượng thương vong do ảnh hưởng từ internet tại Night City hiện còn đang tiếp tục lên cao. Hành vi đặt cược tất cả vào công ty D.R.A.R của Tòa thị chính không thể nghi ngờ là là ‘vô trách nhiệm’ và ‘ngu muội’. Liệu công ty Dreamer của Night City có thể tái hiện kỳ tích quét sạch tất cả AI như thời kỳ chiến tranh mạng hay không ?”
ⓚyhuyen.ⓒom“Người phát ngôn quốc phòng NUSA tuyên bố rằng, Liên minh các Bang Tự do mà đại diện là Night City hiện đang rơi vào tình trạng mà tập đoàn phi pháp như Arasaka Yorinobu không thể kiểm soát được. Lực lượng an ninh mạng liên hợp giữa Châu Âu và NUSA sẽ tiếp tục phát huy tinh thần tự do dân chủ, giải cứu người dân bi ai trên vùng đất khủng hoảng nhân đạo, hành động theo dự kiến sẽ bắt đầu đúng hạn sau ba ngày nữa.”
Phát thanh viên của News 54 đọc máy móc theo bản thảo, thế nhưng bản tin này đối với cư dân của Night City mà nói thì lại là cuộc khủng hoảng diệt chủng không chút nhân tính.
Internet vốn đã lung lay sắp đổ lập tức bùng nổ dư luận và lời chửi rủa ngất trời ——
Ba ngày ?
Đùa cái quái gì thế ?
Nếu nơi này có thể cầm cự qua ba ngày, vậy lưu lại cho bọn họ chỉ còn là tài sản và vùng đất trống rỗng của những kẻ nghèo khổ đã bị quét sạch, đây là một kiểu thanh trừng nhắm vào cư dân Night City…
ⓚyhuyen.ⓒom
Trong phòng họp, Emma vừa thoát khỏi trạng thái kết nối mạng có sắc mặt hơi tiều tụy, hiện giờ đồng minh trong Night City đều giữ vững vị trí của mình, Kang Tao không còn rảnh rỗi để bận tâm đến Dogtown nữa, ánh mắt của Từ Như Quân bị thu hút bởi quân đội NUSA đang tiến công vào Free State —— Lùi một vạn bước mà nói, Từ Như Quân không tính sổ sách thì đã là hết tình hết nghĩa rồi.
ⓚyhuyen.ⓒomKhông ai lường trước được Lin lại giấu giếm chuyện lớn đến thế.
Có lẽ để qua mặt chương trình AI ngoài tường như Người bù nhìn, chuyện này chỉ có thể để mỗi Lin biết được, nếu thông tin rò rỉ một chút nào…
Tiến thoái lưỡng nan, đây hẳn là tình cảnh mà Lin phải đối mặt khi đưa ra lựa chọn.
“Một lũ chó đẻ !”
Jackie thở dốc nặng nề, Badlands hiện giờ là khu vực chịu ảnh hưởng ít nhất từ internet, lượng lớn cư dân đang tràn vào Badlands, trong khi người Heywood lại làm ngược lại mà tiến vào Night City.
“Cho nên nói bọn chúng định lấy đi tất cả rồi còn muốn đổ bô ỉa lên đầu chúng ta ? Lin đâu ?”
Lời nói của Jackie không nhận được bất kỳ phản hồi nào, chỉ có Emma đang nhìn màn hình báo đầy lỗi error và đội ngũ quyết sách trầm mặc không nói của Dreamer.
Ánh mắt nhìn chằm chằm vào màn hình của Emma hơi chuyển động, nàng nhìn về phía cửa sổ sát đất bên cạnh phòng họp, lúc này Pacifica vốn bình yên và an tĩnh đã trở thành lò lửa, khu dân cư được xây dựng với sự giúp đỡ tận tâm của Zhirafa bốc khói đen khắp nơi, tất cả lực lượng phòng vệ mà Dreamer có thể điều động đều đi ra tiến hành cứu trợ ——
Chỉ có thể dựa vào sức người, bất kỳ máy móc nào có thể kết nối vào internet đều cực kỳ nguy hiểm, ngay khi tỉnh lại, Emma liền hạ lệnh tiêu hủy module điều khiển hạch tâm của máy móc.
ⓚyhuyen.ⓒom
Đại hán Heywood tràn đầy vẻ lo lắng, tại sao Emma lại giống như đơ ra vào thời điểm mấu chốt này vậy ?
Hắn bất đắc dĩ đứng dậy huơ huơ tay trước mặt nàng, nhưng thứ nhận được chỉ là một cái liếc mắt hờ hững ——
“Fuck !”
Jackie không hiểu ra sao, đứng ngồi không yên.
Dường như cảm thấy Emma cũng “chẳng rặn ra” được lời nào nữa, Jackie đứng dậy định đưa tất cả mọi người lấp đầy vào Heywood trước đã.
“Tiểu thư Emma, Thị trưởng Jefferson đã gọi cho ngài nhiều lần…”
Cấp dưới nếm thử báo cáo với Emma.
“Pacifica, tại sao lại là nơi này ?”
Emma ôm trán cười khẽ vài tiếng, trong phòng họp vốn yên tĩnh, tiếng cười này khiến mọi người ngơ ngác nhìn nhau.
“Chủ tịch, Dogtown bắt đầu phản công, bộ đội tiền tuyến đang ngăn cản —— chúng ta có cần để bộ đội duy trì trật tự ở Pacifica tiếp không ?”
Suzuki phong trần mệt mỏi, vết thương trên mặt chỉ mới được đính lại bằng đường khâu máy, rõ ràng vẫn chưa nhận ra vị sếp không mấy ổn định của mình có vấn đề…
“Mẹ kiếp Châu Âu, NUSA…”
Cơ thể Emma run rẩy, giống như một đứa trẻ hay được chiều chuộng bị cướp mất tất cả món đồ chơi mà mình yêu thích, răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng ken két.
“Cái này…”
Mặc dù cao tầng của Dreamer chưa từng bị liên lụy khi Emma phát điên, nhưng dáng vẻ hiện tại của nàng thực sự khiến người ta rất bất an.
Suzuki cau mày thật sâu, vào thời buổi rối loạn bây giờ, tâm trí của Emma rõ ràng đã bị kích động bởi trạng thái hư hại của Pacifica ——
Nhưng hắn vẫn kiên nhẫn chờ đợi, Suzuki chỉ biết một điều, dù cho người phụ nữ có trạng thái không ổn định này đưa ra quyết sách không thể nào hiểu nổi, hắn vẫn sẽ tuân thủ chấp hành, bởi vì để cho Emma đưa ra quyết định vốn dĩ chính là ý của Lin.
“Đây là món quà tốt nhất của ta, đều bị lũ khốn nạn ngu xuẩn chết tiệt này phá hủy !”
Emma giống như phát điên đột nhiên hất văng đồ đạc trên bàn xuống đất, người phụ trách các bộ phận của Dreamer có mặt ở đây đều cảm thấy lạnh toát cả người, vội vàng đứng dậy, còn Suzuki thì chỉ hơi lùi lại để né tránh tài liệu rơi vãi, sau đó cúi người bắt đầu nhặt đồ lại chỗ cũ.
Hơi thở của nữ nhân này ở hiện tại giống hệt như dã thú đói khát, từng tiếng sột soạt phát ra từ trong cổ họng…
Điên rồi.
Chỉ sợ có khả năng cao Emma sẽ đưa ra quyết sách san phẳng cả Dogtown, dù sao nàng cũng là kẻ dám sử dụng vũ khí sinh hóa trên Badlands.
Cảm giác ngột ngạt u ám này kéo dài suốt mấy phút, ngay cả Jackie vốn định rời đi cũng phải đứng nguyên tại chỗ chờ đợi, tránh để Emma làm ra hành động gì không lý trí.
Ngón tay thon dài của Emma bấu chặt vào những tờ giấy cứng, đốt ngón tay rõ ràng và trắng bệch, nàng cúi thấp người, trên mặt là nụ cười độc ác nghiến răng nghiến lợi.
“Rút vốn về hết đi, bộ phận an ninh của Dreamer tiếp quản đường biên giới, để vật tư tiến vào từ biển —— Phân phát theo khu vực.”
Tựa hồ không ai ngờ tới Emma ở trong trạng thái này lại có thể nói ra lời lẽ đầy logic và chặt chẽ như vậy, cao tầng phụ trách an ninh sững sờ một chút rồi mới vội vàng gật đầu, “Nhưng vật tư này…”
Emma xua xua tay, dường như không còn sức để nói tiếp, “Miễn phí, ai cũng có phần… Rút chuỗi vốn tài chính ở Châu Âu về.”
“Cái gì?!”
Người phụ trách hệ thống y tế giá rẻ ở Châu Âu đột nhiên đứng bật dậy ——
“Nếu rút hết về vậy tất cả mọi thứ ở Warsaw đều sẽ trở thành sản nghiệp không rễ, ngài đang làm gì vậy ?”
Tuy nhiên ngay khi người phụ trách nói ra câu này thì hắn liền hối hận, tất cả những người có mặt đều cúi đầu, còn Suzuki thì nhìn chằm chằm vào đối phương bằng ánh mắt lo âu.
Đối phương rõ ràng người tài ba khi mở rộng thị trường và kinh doanh, nhưng không phải là một cấp dưới biết tuân lệnh.
“Nghe cho rõ.”
Emma bước ba bước thành hai, thân hình thon dài cao ráo vào lúc này chẳng khác gì dã thú ở trong mắt người phụ trách, đôi mắt mỹ lệ của nàng tràn đầy vẻ cố chấp, đôi môi đỏ rực như vừa ăn thịt người, “Con mẹ nó ta căn bản không quan tâm đến cái gọi là thị trường Châu Âu, cũng không quan tâm các ngươi xử lý nghiệp vụ và làm ra thành tích tốt đến cỡ nào, Pacifica là thứ mà ta quan tâm nhất, nếu làm hỏng chuyện này thì ta không ngại rút xương cụt của ngươi ra đâu.”
“Còn cả Heywood nữa, dừng hết toàn bộ tài chính lại, cung cấp cho hai khu vực này !”
Emma gằn từng chữ một.
“Rõ… rõ.”
Người phụ trách vội vàng gật đầu.
Jackie sửng sốt hồi lâu, vẻ mặt dịu đi một chút.
“Kết nối với Jefferson.”
Emma giống như thay đổi thành một nhân cách khác, biểu lộ bây giờ trên mặt chỉ còn dã tâm và hưng phấn.
“Tiểu thư Emma, ta muốn gửi lời chào chân thành nhất, hiện tại Châu Âu đã triệu tập đại hội công ty sớm hơn dự kiến, một nửa trong số 37 đại biểu công ty lựa chọn liên minh để can thiệp vào cục diện Bắc Mỹ, nhưng… Châu Âu không hoàn toàn là ngu xuẩn, có người hiểu đạo lý ăn hết con cá này còn có con tiếp theo ——”
“Cho nên ngươi phải mang vũ khí ở thời kỳ Chiến tranh Mạng ra rồi, cục diện ở Night City đã mất kiểm soát.”
Jefferson ngồi trên ghế sofa, Elizabeth phía sau ấn bả vai hắn, sắc mặt tràn đầy lo lắng.
Emma lại nói toạc ra chân tướng, “NCPD hiện tại chỉ sợ không còn nằm dưới sự kiểm soát của các ngươi nữa rồi nhỉ ? Để ta đoán xem… Militech ?”
Jefferson giống như gà trống bị bóp cổ, lời nói bông đùa trong lúc nước sôi lửa bỏng này khiến hắn rất phẫn nộ.
“Tiểu thư Emma, ta căn bản không quan tâm ổ cớm thổ phỉ tư nhân hóa kia có thể làm gì, ta cam tâm tình nguyện ngồi ở vị trí này để mặc cho các người xoay vòng đều là vì thành quả quản lý ở Pacifica và Heywood —— Đúng ! Không sai, ta sẵn sàng làm phế vật là bởi vì ta cảm thấy mọi thứ đều đang trở nên tốt đẹp hơn !”
“Nhưng mẹ nó chuyện ở Dogtown lại không thể đụng vào ! Động cơ năng lượng hạt nhân ——”
Emma đột nhiên lạnh lùng ngắt lời: “Căn bản không tồn tại cái gọi là vũ khí mạng, Lin… hắn chính là vũ khí, ngươi có hiểu lời của ta nói không ?”
Jefferson lẩm bẩm: “Cái gì…?”
Elizabeth cũng bịt miệng lại, dường như còn đang nếm thử tiêu hóa tin tức kinh người này…
“Vậy… Arasaka đâu ?”
Jefferson không bỏ cuộc.
Emma đưa tay ra, Suzuki bên cạnh đưa một cái máy tính bảng cho nàng.
“Yorinobu hiện đang thất bại liên tiếp trong trật tự tài chính ở Châu Âu, hắn rất khó đánh thắng Saburo. Nghĩ đến chỗ tệ nhất, chúng ta chỉ có thể làm tốt việc của mình rồi tận lực chờ đợi —— Các tổ chức lớn nhỏ ở Night City và những kẻ đứng sau ngươi bây giờ chỉ sợ đang hóng gió biển ở Hy Lạp a ?”
Emma nói trúng tim đen.
Jefferson xuất thân từ gia tộc chính trị tiêu chuẩn của NUSA, lợi ích mà hắn đại diện tuyệt đối là tầng lớp tinh anh đó, hắn có tâm, nhưng bất lực trong việc thay đổi thuộc tính của những người ủng hộ phía sau.
“Ta…”
“Ta để cho ngân hàng Night City đóng băng một bộ phận tài chính.”
Jefferson thốt ra câu nói rất có khí phách.
Hắn xoa trán, bởi vì hắn dự cảm được thế cục mất kiểm soát, hắn phải làm gì đó cho Night City… Dù cho sau này có thể không gánh nổi khi bị thanh toán, nhưng Jefferson không quản được nhiều như vậy nữa.
Khóe miệng Emma nhếch lên.
Lin nhìn người luôn chuẩn, Jefferson có xu hướng buông quyền thậm chí không động tâm tư khi mọi thứ ở Pacifica và Heywood đều tốt đẹp, lương tri là thứ vô cùng quý giá ở Night City, chỉ cần có một tia thôi là đủ rồi.
“Rất tốt, vậy thì cứ giữ lấy, để chúng ta phòng ngự chuyện ở Dogtown, việc ngươi cần làm rất đơn giản, Jefferson —— hãy mang khí thế trên đài diễn thuyết của ngươi ra, gây hấn với NUSA là được.”
Thế nhưng Elizabeth lại thất thanh gầm lên, “Ngươi đây là muốn hắn đi vào chỗ chết !”
Jefferson vào thời điểm này chỉ cần bị NUSA và thế lực khác bắt giữ thì hậu quả sẽ rất nguy hiểm, càng không nói đến việc đi công kích thẳng vào mặt NUSA.
Nhưng Emma chỉ xoay xoay ngón tay bên cạnh đầu, nụ cười giống như không có bất kì nhiệt độ nào, “Còn nhớ lần nói chuyện đầu tiên của chúng ta không Jefferson ? Ta từng nói ngươi có thể làm “Dreamer” nếu hợp tác với chúng ta, nhưng rủi ro của quá trình này còn nguy hiểm hơn nhiều so với việc quỳ liếm con đĩ Myers.”
“Tự bảo vệ bản thân trước đi, ngoài ra ta sẽ tìm thêm tiểu đội tinh nhuệ tới bảo vệ ngươi, mặt khác nếu số tiền đó mà lọt ra một tia nào, vậy ta sẽ đổi phương thức khác.”
“Lin không phải là Corpo, nhưng ta lại là hàng chính hiệu.”
Điện thoại cúp máy.
Đám người vốn nhìn nhau ngơ ngác trong phòng họp lập tức trở nên bận rộn, tất cả đều đi thực hiện nhiệm vụ của mình, chỉ còn lại Jackie và Suzuki.
“Suzuki, để Sasha giữ vững hệ thống công cộng trong internet, tính cả Kiwi nữa, sau đó ——”
Jackie xòe tay, vẻ mặt có chút mong đợi.
Emma chậm rãi ngồi xuống ghế, “Đợi, đợi tin của Lin và V, người Heywood chỉ cần canh giữ ruộng lúa mạch cho tốt, chúng ta đã tốn cái giá rất lớn để gỡ bỏ virus chết tiệt trên quả bom kia.”
Khi mọi người rời đi, tầm mắt Emma liền dừng lại ở tủ rượu bên cạnh, nàng không chút kiêng dè khui một chai rượu mạnh rồi rót vào cổ họng.
Đây là lần đầu tiên nàng kiềm chế được xúc động muốn dồn hết toàn lực vào Dogtown, chỉ áp dụng tư thế phòng thủ bị động, ngay cả nàng cũng không biết tại sao mình lại làm vậy, nói thật Emma không quá quan tâm cư dân và lũ cặn bã của thành phố này có sống nổi hay không, nhưng đây là thứ Lin muốn, vậy là đủ rồi.
Nàng nhìn bản đồ quân sự mà toàn bộ Dreamer chỉ có Suzuki và mình biết, Hansen của Dogtown nhận thấy có cơ hội phản công đã đẩy tiền tuyến đến vị trí cách đây chưa đầy 10km, nhưng Emma không có bất kỳ ý định dời chỗ nào, nàng chỉ ngắm nhìn ánh lửa đằng xa chậm rãi di chuyển về phía mình giống như ngày bình thường, kiên nhẫn chờ đợi người mình muốn đợi ——
Về điểm ấy, Suzuki không có bất kỳ ngăn cản nào.
Tất cả mọi người ở Dreamer cần một niềm tin, ví dụ như vị… Chủ tịch hiện vẫn đang ở trong tòa nhà công ty tại Pacifica.
“Ba ngày.”
Emma nhấm nháp vị cay nồng của rượu mạnh, ánh nắng khúc xạ ngoài cửa sổ là rực rỡ như vậy, phảng phất đang báo hiệu một kết quả tốt đẹp.
Vút !
Cửa sổ sát đất trước mặt đột nhiên xuất hiện một lỗ hổng bất quy tắc, ngay sau đó liền là luồng khí ập đến !
Lớp kính nhanh chóng rạn nứt, cảnh tượng ngoài cửa sổ trở nên mơ hồ, nhân viên an ninh nghe thấy động tĩnh cấp tốc xông vào chắn trước mặt Emma, mà Emma khi quay đầu lại thì trên mặt đã xuất hiện một vệt đỏ… Mang theo cảm giác bỏng rát.
Ngón tay Emma dính lấy máu của chính mình, nàng thò lưỡi nhẹ nhàng liếm qua.
“Ngô… Mặt trời thật đẹp.”
……
-----------------
“Cư dân Dogtown, màn kịch Copro cắn xé nhau đã kết thúc, bọn chúng coi nơi này của chúng ta là đấu trường, đều chết sạch cả rồi ha ha !”
“Bây giờ là lúc để mặt trời Pacifica hong khô những vết nấm mốc của chúng ta, nếu muốn lấy được thứ gì đó, vậy đừng có mà đeo vòng đầu Braindance để thẩm du nữa ! Hành động đi, cầm vũ khí lên, ngươi cũng có thể có đãi ngộ của Barghest.”
“Lấy được bất kỳ cái gì ở Pacifica đều tính là của các ngươi, đây là Thượng Tá Hansen, over and out.”
Những chiếc loa rách nát khắp nơi ở Dogtown truyền ra giọng nói hưng phấn của Hansen, sóng âm len lỏi từ gạch vụn và phế tích, lan tỏa một đường vào trong đường cống ngầm…
Mà lúc này ở dưới lòng đất, luồng âm thanh kia bắt đầu trở nên mỏng manh và tan biến vào bầu không khí ô uế.
Công trình còn sót lại từ ngày xưa của Militech không biết bị vùi lấp bao nhiêu cái, những nơi có thể tiến vào đều bị hỗn loạn và nguy hiểm chiếm đóng lần nữa.
Mùi rỉ sét nồng nặc, mùi hăng của chất lỏng làm mát, ánh sáng khẩn cấp mờ ảo hắt vẫy từng đạo bóng đen lay động lên bức tường chứa đầy ống dẫn và dây cáp, cắt đứt lối đi thành từng mảnh mê cung không rõ.
Hai bóng người tiến về phía trước, bước chân nhẹ đến mức không thể nghe thấy.
Lin và V.
Lâm Dược bây giờ muốn tìm ra cổng kết nối vật lý trực tiếp, ổn định và không bị ảnh hưởng bởi bên ngoài là một việc rất khó khăn, cho nên nơi tràn đầy ký ức bất an này đành phải đảm nhận nhiệm vụ khẩn cấp trước mắt. Bất quá mấy kẻ ngoài tường và Hansen đều hiểu đạo lý này, cho nên việc hai người đối kháng với đội quân có số lượng người sống và robot không biết bao nhiêu đã là chuyện chắc chắn như đinh đóng cột.
Bất quá cũng may là AI tựa hồ cũng không định tha cho cả Barghest.
Tất cả đều rơi vào hỗn loạn.
“Hừ… Nghe có vẻ Thượng Tá đang rất đắc ý.”
V vuốt vuốt dao nhỏ trong tay, giọng nói có chút nghiền ngẫm.
Lâm Dược quét nhìn cấu trúc phía trước, “Reed xuất hiện ngược lại giúp ta không phải đích thân đi giải quyết Hansen, chỉ là không ngờ đối phương thực sự sẽ xé toạc một lỗ hổng lớn như vậy trên tường, mạng chó của Hansen không đủ để đổi với tính mạng của cư dân Pacifica và Night City.”
V nheo mắt, rõ ràng nàng cũng rất căm ghét tên cướp chuyên nghiệp và tham lam như Hansen.
“Tiết kiệm thể lực đi V, lát nữa ngươi phải một mình chờ đợi viện trợ đấy.”
Lâm Dược đưa tay ra hiệu phía trước có địch nhận.
Vận may của họ rõ ràng không tệ, đợt chống cự đầu tiên là đến từ lũ chó con của Thượng Tá Hansen.
Binh sĩ sơn đầy hình vẽ Graffiti chó sủa bậy đi đến đâu cũng phun sơn huỳnh quang lên kiến trúc xung quanh.
Cơ hồ không có bất kỳ lời kêu gọi đầu hàng nào, ngay khi tiểu đội Barghest trang bị tận răng vọt ra từ góc rẽ, ngọn lửa từ vũ khí động năng lập tức thắp sáng lối đi nhỏ hẹp này, ý đồ chiến thuật rất rõ ràng ——
Đám người này có lẽ không biết mình đang ngăn cản Lin.
Ý tứ của cấp trên đơn giản đến mức chỉ có một đầu: thấy người là nổ súng.
Binh sĩ bên kia chắc hẳn chỉ nghĩ là đang dọn dẹp lũ tép riu tiến vào Dogtown, thậm chí bọn hắn còn không biết là mình đang bảo vệ nơi này, cho rằng mục đích chính là để ngăn chặn bất kỳ kẻ xâm nhập nào muốn sử dụng các đường ống ngầm để đến Pacifica…
Đạn của vũ khí động năng bay loạn xạ khắp nơi với uy lực không giảm và quỹ đạo ưa thích thay đổi.
Lin có thể không quan tâm, nhưng độ chịu đựng của làn da V rốt cuộc vẫn có giới hạn, hỏa lực như vậy đủ để chặn đứng kẻ xâm nhập bình thường, thậm chí là V ở đây một lúc lâu.
Nhưng rất tiếc, đây là Lâm Dược.
Kẻ thù công khai số một bị treo thưởng ở Night City thậm là Châu Âu, MaxTac đều là món khai vị của hắn, nguyên nhân lớn nhất khiến Hansen phải trốn dưới lòng đất.
Lâm Dược chỉ dùng một tay chắn trước trán để tránh Optic bị ảnh hưởng bởi làn đạn như mưa, tia lửa bùng lên trên người dày đặc đến mức giống như cả người đang bốc cháy, đôi mắt kia phun trào ánh sáng xanh đỏ, động tác hơi lùi lại là dấu hiệu trước khi săn mồi.
Cánh tay đen kịt mang theo tốc độ của sao băng, Lâm Dược cần tầm nhìn rõ ràng để khóa chặt tất cả lũ rác rưởi xung quanh, hắn không định làm rùm beng khiến cấu trúc nơi này trở nên mất ổn định, thậm chí còn phải cẩn thận từng chút một đối với xác chết của bọn chúng.
Vút!
Lực bùng nổ cực mạnh của đôi chân hất văng viên đạn động năng đang định nảy lên gần đó, tốc độ gần như mang tính khái niệm này khiến hắn né tránh thoải mái giữa làn đạn, vài tên Barghest còn sử dụng Tech Weapon và Smart Weapon, nhưng tốc độ này nhanh đến mức hệ thống nhắm bắn của vũ khí cũng không cách nào theo kịp.
“Cái quái gì thế này ?!”
Bất kỳ ai cũng sẽ sợ hãi khi đối mặt với địch nhân như một bóng ma dám nhìn chằm chằm vào đạn của súng máy động năng.
Tuy nhiên chưa đợi tay súng máy cúi đầu thay đạn, sức mạnh man rợ của Cyberware liền tách rời cơ thể và đầu của hắn, Lâm Dược lười sử dụng cách giải quyết khiến xác chết mang theo động năng mạnh mẽ, từ “tháo dỡ” là thích hợp nhất cho tình cảnh bây giờ.
Loại Cyberware thuần sức mạnh như Gorilla Arm vào lúc này lại mang theo một loại kình đạo khéo léo, cổ tay chặt xuống, trảo ngã, vũ khí của kẻ địch, khớp nối Cyberware cho đến các điểm mấu chốt trên giáp trụ đều bị phá hoại một cách chuẩn xác bằng bạo lực.
Thủ đoạn chí mạng có hiệu suất cao, sau đó…
Lâm Dược dừng lại.
Tiểu đội súng máy động năng ngáng đường đã biến mất, chỉ còn lại Barghest đột kích lẻ tẻ trốn sau công sự che chắn đang gào thét kinh hoàng, bọn chúng vội vàng thay đạn, đôi chân mềm nhũn bò lùi trên mặt đất, mọi chi tiết đều được Lâm Dược thu hết vào mắt.
Lòng bàn tay mở ra, dòng lũ dữ liệu đánh sập linh hồn và nhân cách, khiến Cyberware tan chảy trong lửa đỏ chính là thần phạt thực sự giáng xuống.
Sau cuộc tàn sát, chỉ còn lại từng bộ thi thể nằm la liệt, xung quanh quẩn quanh một lớp “Graffiti” kỹ thuật số có màu đỏ đen xen kẽ không tan và không ngừng nhấp nháy…
“Black Wall vẫn còn cảm ứng.”
Sử dụng chương trình con của Black Wall để tấn công tại tiết điểm rò rỉ không phải là ý hay, nhưng Lâm Dược đang dùng cách này để định vị vấn đề của Black Wall, phải biết rằng chỉ cần sơ suất một chút là có thể bị Rogue AI xâm nhập nhắm vào… cũng chỉ có hắn mới dám làm vậy.
Bọn họ hiện tại, chỉ cầu để cho địch nhân sợ hãi, chỉ cầu một chữ “nhanh”.
Mà trong lúc Lâm Dược bị buộc phải nghỉ ngơi để điều chỉnh nhiệt độ Cyberware, người tiếp quản chiến trường chính là V.
Nàng không cần xâm nhập sâu vào internet hỗn loạn, chỉ dựa vào sự hiểu biết về hiệp nghị cơ sở và băng tần liên lạc tại trang bị đối phương là có thể tiến hành gây nhiễu chiến tranh điện tử một cách cục bộ và nhanh chóng.
Liên lạc nội bộ của tiểu đội Barghest nào đó xuất hiện tạp âm trong tích tắc, hoặc nhận diện địch ta của tháp pháo tự động xuất hiện rối loạn ngắn ngủi, đó chính là dấu hiệu cho thấy nàng tiến đến.
Tiềm năng của truyền kỳ sẽ không phát sinh thay đổi bởi vì môi trường khác nhau.
Xè xè xè ——
Optic của ba tên lính Barghest xung quanh đồng thời nhấp nháy mảng màu hỗn loạn, trên kính ngắm chiến thuật phun trào mã lỗi một cách cuồng loạn: 【 Module thị giác bị quấy nhiễu 】 【 Kết nối bị ngắt 】 【Đang điều chỉnh lại…】
“Mẹ kiếp cái gì th ——”
Lời còn chưa dứt.
V vọt ra từ trong bóng tối.
Động tác của nàng hoàn toàn khác với thẩm mỹ bạo lực của Lâm Dược: chuẩn xác, tao nhã, chí mạng.
Dao nhỏ cơ hồ không phát ra tiếng động khi lướt qua không khí, chỉ đến lúc cắt vào kim loại và xương cốt thì mới phát ra tiếng ken két chói tai.
Một dao, cổ họng đứt lìa; xoay tay cắt thêm một cái, điểm kết nối của Cyberware cột sống liền bắn ra tia lửa điện xanh trắng!
Binh sĩ thứ ba định giơ súng bắn trả, nhưng chân của V đã quét trúng đầu gối hắn —— không phải đá nát, mà là lợi dụng module chấn động tích hợp bên ngoài bắp chân để giải phóng một luồng sóng xung kích định hướng !
Rắc.
Xương bánh chè cùng với khớp thủy lực bên dưới biến dạng cùng một lúc, binh sĩ kêu thảm ngã xuống đất, mũi dao của V ấn thẳng vào giữa trán hắn.
“Lối đi tầng dưới ở đâu ?” Nàng hỏi, giọng nói bình thản như đang hỏi thời tiết.
“Địt… mẹ mày…” Lời chửi rủa của binh sĩ bị chặn lại bởi âm thanh mũi dao ấn vào xương sọ.
V không dùng lực, chỉ dùng nhiệt độ đoản mạch từ Quick Hack xuyên qua da thịt, thiêu đốt xương sọ kim loại bên dưới da đầu binh sĩ…
Mùi khét lẹt trộn lẫn với mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa.
“Hỏi lại lần nữa.” Nàng nói, “Lối đi tầng dưới được đổi tới chỗ nào ?”
“Khu B… B-7… Phòng điều khiển chính…” Binh sĩ rặn ra vài chữ từ kẽ răng, “Tha cho ta, ta còn biết nơi đó… chỉ có… chỉ có máy móc thôi ——”
V gật đầu, lưỡi dao cứa ngang.
Lâm Dược đứng giữa mấy lối vào đã sụp đổ, Oracle Optic co lại nhỏ như mũi kim, từng luồng sáng dữ liệu màu xanh lam lan tràn lên đồng tử —— đó là đặc trưng của trạng thái Overclock.
Optic còn lại liền giống như than nung đỏ, cụm ống kính siêu nhỏ bên trong đang lấy nét với tốc độ cao, rà quét và dựng lại mô hình từ mọi chi tiết xung quanh.
“Khắp nơi đều là dấu vết của dữ liệu, nghiêm trọng hơn dự tính.” Hắn buông tay, hít sâu một hơi, mùi rỉ sét và mùi ozone nồng nặc trong không khí khiến hắn cau mày, “ICE của đám binh sĩ này đều bị thứ ‘ngoài tường’ xâm nhập vào. Không phải AI hoàn chỉnh, là mảnh vỡ…… giống như virus.”
“Chẳng trách càng xuống dưới thì người của Hansen càng im hơi lặng tiếng.”
“Có thể qua được không ?” V hỏi.
“Được.” Lâm Dược cử động đôi bàn tay đen kịt, năm ngón tay mở ra rồi nắm chặt, thanh thủy lực ở khớp phát ra âm thanh xì xì nhẹ, “Nhưng phía sau rất nguy hiểm, phải bảo vệ tốt chính mình.”
V khẽ gật đầu.
“Cười gì thế ?”
Lâm Dược có chút khó hiểu.
V vén tóc, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước, “Vì thú vị, cảm giác này khiến ta an tâm hơn là ngồi nghe tin tức về ngươi trong Arasaka Tower.”
Lâm Dược hơi khựng lại, âm thầm tính toán lộ trình.
Vừa dứt lời, từ sâu trong lối đi liền truyền đến âm thanh nặng nề khi kim loại va chạm.
Đùng. Đùng. Đùng.
Không phải tiếng bước chân.
Là một thứ gì đó to lớn hơn, nặng nề hơn đang di chuyển.
“Cerberus ?” V nhướn mày.
“Không giống.” Optic của Lâm Dược khóa chặt về hướng nguồn âm thanh, module tầm nhiệt và theo dõi chuyển động đồng thời kích hoạt, cấp tốc nhìn thấu và đánh dấu ra cấu trúc cách đó 50 mét, “Là một loại đơn vị tác chiến được chắp vá lại…… Giống với khái niệm lần trước của Voodoo Boys ở Pacifica. AI lại đào đống đồ cũ nát lên.”
Ở góc rẽ của lối đi, bóng tối xuất hiện trước thực thể.
Đó là cấu trúc kim loại cao khoảng hai mét năm, bốn đạo chân máy có phần khớp xoay ngược chống đỡ lấy thân hình tròn dẹt, mặt trước trang bị súng máy xoay gắn trên bốn bệ, hai bên còn có lưỡi cưa có thể kéo dài thu ngắn.
Vỏ ngoài của nó rỉ sét loang lổ, sơn hình vẽ Graffiti chó sủa đặc trưng của Dogtown, điều kỳ lạ là trên phần đầu lại là một tên binh sĩ Barghest đang cúi mặt xuống với đôi mắt đỏ ngầu.
Xem ra đây là vật cải tạo lấy Robot của Dogtown làm chủ thể.
Hansen hiện tại còn có thể chạy ra ngoài chiếm địa bàn, xem ra vẫn chưa biết ổ chính của mình sắp tiêu đời rồi…
Ngay khi hai người nhìn chằm chằm vào vật kia, máy chỉ thị năng lượng của hệ thống vũ khí liền sáng lên ánh đỏ chói mắt —— Nạp năng lượng hoàn tất.
V lao thẳng ra ngoài mà không nói một lời, Lâm Dược đứng tại chỗ, hơi quay đầu lại khi nghe thấy tiếng động kịch liệt bên tai, từng mảnh kim loại trồi lên từ lối đi đổ sập giống côn trùng ngọ nguậy đang tràn ra như thủy triều.
Hồi lâu sau, một tiếng lẩm bẩm vang lên.
“Gu thẩm mỹ của AI kém đến thế sao ? Không có chút khái niệm mỹ học nào à ?”
……
……