Chương 324: Chương 324: Hỗn Nguyên câu mệnh - Doanh tạo tiêu kim khố

Biết được Sàn Hà chân nhân không có ở đây, Lâm Đông Lai liền hỏi thăm: "Phúc địa đưa cho Thiêm Trù chân nhân rồi, Thanh Cừ chân nhân chia đi rồi, huynh và ta tới thành Vạn Tiên này rồi, sao cảm giác giống như đang trăn trối hậu sự vậy?" "Hơn nữa chân nhân đi Đông Hải rồi, không kinh doanh khí số trong môn phái nữa sao?" "Những gì chân nhân suy nghĩ chúng ta làm sao biết được? Chỉ nghe theo sắp xếp thôi." Từ Trường Xuân nói: "Lâm sư đệ, hay là ở lại thành Vạn Tiên thêm một thời gian nữa đi, đợi Kim Hà phong chủ thành tựu Tử Phủ chân nhân, như vậy Thanh Mộc môn chúng ta còn có thể ổn định." Nhưng Lâm Đông Lai không nghĩ như vậy. кyhuyen.ⓒomNơi Thái Uyên vạn đảo đã an bài một Liễu Uyên Hồng, Thiêm Trù chân nhân ngồi xếp bằng trong phúc địa không thể xuất thế, chỉ có thể âm thần xuất du. Thanh Cừ chân nhân lập ra ngọn núi khác... Lúc này chính là lúc Thanh Mộc môn quyền lực trống rỗng nhất, cũng là lúc có thể làm được việc lớn nhất. Thanh Cừ chân nhân điên cuồng khiêu khích Bạch Cốt quán, khiêu khích Thái Uyên Bạch gia... đây rõ ràng giống như đang diễn kịch hơn, làm ra vẻ vô cùng bành trướng, nói cho người ngoài biết chúng ta chính là đang mưu đồ Kim Đan, đang tìm phiền phức của các ngươi để gom khí số. Như vậy cho dù Sàn Hà chân nhân không lộ diện, những người này cũng sẽ không phản kháng kịch liệt, chỉ có thể nhịn. Nhưng như vậy sớm muộn cũng sẽ có phản phệ. "Kim Hà phong chủ chắc là trong mấy năm này sẽ đột phá Tử Phủ rồi, Tử Quang chân nhân nói trong vòng mười năm là có thể thấy được là thành hay bại, tới lúc đó tự có thiên địa dị tượng."
кyhuyen.ⓒom Lâm Đông Lai nói: "Nếu Kim Hà phong chủ thành công thì đó là tốt nhất, nếu thất bại lẽ nào chúng ta còn cứ ở mãi nơi này sao? Chỉ sợ lâu ngày cũng chỉ là chó nhà có tang."
кyhuyen.ⓒom"Bất kể thế nào ta đều định quay về một chuyến, không có Sàn Hà chân nhân còn có Thanh Cừ chân nhân, Thiêm Trù chân nhân, hỏi xem ý kiến của hai vị chân nhân bọn họ." "Thời gian này mọi người hãy nỗ lực lên, tranh khí lên." Lâm Đông Lai nói với Hàn Phương Nguyên: "Hãy mở chợ xám lên, kiếm một khoản linh thạch lớn, tới lúc đó nghĩ cách đổi thành linh vật đột phá cấp bậc Tử Phủ." Lại nói với Từ Trường Xuân: "Việc Thụ đan pháp vẫn phải nhờ sư huynh và tiểu Lâm Chi cùng nhau hợp tác, nỗ lực nghiên cứu thêm, sáng tạo ra Tử khí Thụ đan pháp môn, như vậy cho dù ở lâu thành Vạn Tiên thì trong tay cũng có sản nghiệp, không tới mức túng thiếu." "Tử Hà học phủ cấp trung chắc là chuyện trong thời gian này rồi, tới lúc đó học phủ cấp thấp và cấp trung nhất thể, toàn thể sư sinh từ ba ngàn trở lên, xét về thể lượng nào đó cũng không kém hơn số lượng ngoại môn đệ tử của Thanh Mộc môn rồi, tới lúc đó để bảy tiểu tử bọn họ toàn bộ tới đó làm lão sư." "Tới lúc đó ta lại nghĩ cách, mang một khoản vật tư quay về xem có thể góp một phần sức cho tông môn không." Dáng vẻ đầy đảm đương như vậy của Lâm Đông Lai khiến Hàn Phương Nguyên và Từ Trường Xuân cảm thấy có chút hổ thẹn. Lập tức nói: "Được." "Bảy đệ tử nòng cốt đó thì đừng nói những chuyện này." Lâm Đông Lai cân nhắc bảo: "Cái tên Khương Minh Thần đó rất khá, có khí tượng đạo đài thượng thừa, cần phải cẩn thận bồi dục."
кyhuyen.ⓒom Đợi Khương Minh Thần, Liễu Ngọc Chân, Phù Đình Nhạc, Từ Đàn Công, Tưởng Hãn Nhân, Trương Chấn Pháp, Nguyễn Quắc Bình lần lượt tới nơi. Lâm Đông Lai liền cùng Từ Trường Xuân lần lượt khảo hạch tu hành và kỹ nghệ của bọn họ. Lâm Đông Lai ngoại trừ lỗi lỗi (nguyên văn: khôi lỗi - rối) không rành lắm, những thứ khác đều được coi là có dính dáng tới, đặc biệt giỏi về bốn đạo Địa sư, Linh thực, Phù lục, Luyện khí; còn Luyện đan, Bố trận tuy không giỏi lắm nhưng cũng có thủy chuẩn nhị giai hạ phẩm. Những người này có thể trở thành đệ tử nòng cốt cũng là tư chất không kém, lại dùng tiền thật bạc thật học lớp luyện thi nửa năm, thi đỗ Tự Nhiên Học Cung trái lại không khó, dù sao trong thành Vạn Tiên này tu sĩ tuy nhiều nhưng đại đa số tu luyện công pháp đều bị thiến qua (nguyên văn: yêm cát - cắt xén), mỗi năm tu thành đạo đài thượng thừa cũng đều có số lượng nhất định, bọn họ so với thiên tài bình thường có thu nhập vạn linh thạch mỗi tháng cũng không kém. "Các ngươi hãy hảo hảo tu hành, thi đỗ học cung rồi là có thể nghĩ cách tham gia các loại thi đấu, đạt được thứ hạng, Trúc Cơ Đan thượng thừa bên này không thiếu, ngoại trừ Trúc Cơ Đan thượng thừa ta không đưa được cho các ngươi, những linh thạch khác, linh vật hỗ trợ Trúc Cơ ta đều lo hết." "Ngoài ra ta ở trong môn phái chính là truyền công trưởng lão, ở Tự Nhiên Học Cung mỗi tháng cũng dạy một tiết học, các ngươi nếu có vấn đề gì về tu hành cũng có thể tới hỏi ta." Khương Minh Thần nghe xong, cân nhắc nói: "Lâm sư thúc, những thứ khác thì thôi đi, chỉ là trong thành Vạn Tiên này học thứ gì cũng học không hết, hơn nữa học cái gì cũng cần linh thạch, hoàn toàn dựa vào tự học thì căn bản không thắng nổi người khác, chỉ có thể báo lớp luyện thi, khoản linh thạch này không phải là con số nhỏ." Thanh Mộc môn ba mươi năm một thế hệ, Lâm Đông Lai nhập môn Thanh Mộc môn sớm hơn bọn họ bốn năm mươi năm, quả thực là tuổi tác làm sư thúc rồi. "Linh thạch để học tập vẫn phải bỏ ra." Lâm Đông Lai cười bảo: "Chỉ cần các ngươi đều thi đỗ Tự Nhiên Học Cung là có thể tới chợ xám dạy học bồi dưỡng cho những người khác." "Lúc trước ta vừa mới được tuyển thẳng vào viện nghiên cứu Tự Nhiên Học Cung, một tiết học là hai vạn hạ phẩm linh thạch, một tiết dạy hai canh giờ, bây giờ tất nhiên ta đã thành nghiên cứu viên trung cấp, ra ngoài dạy một tiết học giá cả ít nhất phải năm vạn hạ phẩm linh thạch trở lên rồi." "Tới lúc đó các ngươi treo danh hiệu của ta ra ngoài mở lớp luyện thi, tới giúp ta chiêu sinh cho Tử Hà học phủ, những thứ này đều sẽ kiếm lại được, không cần phải lo lắng vì linh thạch." Lập tức Lâm Đông Lai mỗi người cho hai trăm trung phẩm linh thạch. Khi linh thạch cầm trong tay, khí thế của bảy đệ tử nòng cốt này đều cứng cáp hẳn lên. Chỉ là càng thêm ràng buộc sâu sắc với Lâm Đông Lai, thậm chí Lâm Đông Lai có thể thông qua Nhược Thủy thu thập mệnh số của bảy người bọn họ. Sau khi cho linh thạch xong, Lâm Đông Lai liền để bọn họ ở trong phòng nghiên cứu đi theo Thạch Huyền, Trạm Lâm và sáu sinh viên chiêu mộ sau đó đi dạo một vòng tùy ý trong Tự Nhiên Học Cung. "Lâm sư đệ, đệ làm vậy có chút phá hỏng quy củ trong môn phái rồi, sau này chỉ sợ không dễ dẫn dắt bọn họ." Từ Trường Xuân đều có chút hâm mộ rồi. "Bây giờ lại không phải ở trong Thanh Mộc môn." Lâm Đông Lai lắc đầu: "Đi thôi, chúng ta tới chợ xám dạo một chuyến." Cái gọi là chợ xám chính là nơi đồn trú của Ngũ Hành Ma Tông mà Lâm Đông Lai và Long Nữ dùng nước dìm trước đó, dìm chết không biết bao nhiêu trăm ngàn tà tu ma tu, thậm chí còn diễn hóa ra một tôn Bạch Cốt đại sĩ, Bạch Cốt kim cang mới ở đó giảng chính tông Bạch Cốt đạo pháp. Hiện giờ đã trôi qua hơn nửa năm, lại hội tụ không ít tu sĩ ở bên trong, chuyển tu Ngọc Cốt Băng Cơ Chu Nhan Bạch Cốt đạo pháp. Lâm Đông Lai dẫn theo Hàn Phương Nguyên, Từ Trường Xuân tới nơi này, còn có thể mơ hồ nghe thấy tiếng thủy triều, là dư vận của việc Long Nữ vận dụng pháp khí tam giai, ngay cả bên trong phần bị nước biển nhấn chìm vẫn là một vũng nước mặn. "Chính là chỗ này sao?" Dù sao cũng là khu ổ chuột xung quanh nhà máy xử lý rác thải, cho dù Lâm Đông Lai có tâm truyền bá loại Chủng Thụ quyết mới, vẫn là nơi phong thủy quỷ môn của cả tòa thành Vạn Tiên, đại cục diện Vạn Tiên Lai Triều không phải chỉ bằng việc trồng một cái cây là có thể chuyển biến được. Càng huống hồ Long Nữ ở đây sát sinh rất nhiều, bao nhiêu ma tu, tà tu chết đi, đạo hóa tiêu tán của bọn họ cũng không phải là thứ gì chính khí lẫm nhiên cả. "Trong thành Vạn Tiên còn có nơi giấu bẩn chứa thỉu thế này sao?" Nếu không phải Lâm Đông Lai rải khắp cam lộ, tịnh hóa linh phân xung quanh, hạng người như Từ Trường Xuân từ trước tới nay tu hành chỉ hấp thu đan khí, triều dương tử khí tinh thuần nhất, căn bản sẽ không đặt chân tới chỗ này. Hàn Phương Nguyên thì không câu nệ, lúc trước hắn cũng là loại cứng đối cứng với tà tu, ma tu, cho dù có chút tạp khí, ma khí, hắn cũng có thể lấy kiếm ý tránh né trong vòng ba thước quanh thân. "Cái hố lớn kia đừng nhìn, cái vực thẳm đó nói là trấn áp có vực ngoại thần ma, nhưng nghi ngờ trấn áp là một vị chân nhân của Hỗn Nguyên Ngũ Hành tông, trước đó ta chính là như vậy mà bị tông nữ Ngũ Hành Ma Tông đó nhìn trúng." Lâm Đông Lai nói vậy chứ Từ Trường Xuân lại có tâm tư, không biết tại sao hắn luôn cảm thấy ý vị Hỗn Nguyên khế hợp với [Càn Khôn Lò] của hắn, là cơ hội để tấn thăng Kim Đan. Từ trong vết nứt âm dương chui vào bên trong, chỉ thấy khắp nơi xám xịt, ẩm ướt lạnh lẽo, nhất thời có rất nhiều đôi mắt nhìn tới, đôi nào cũng mang theo ác ý. Tôn hài cốt hóa thân mặt trước Bạch Cốt đại sĩ, mặt sau Bạch Cốt kim cang đó từ trên đài sen trắng đứng dậy, triều bái hướng Lâm Đông Lai. Mà xung quanh lão lại có mấy chục hàng trăm tán tu tu trì Bạch Cốt đạo, thấy Lâm Đông Lai cũng không nhịn được mà triều bái. "Sư đệ, đệ ở đây còn độ hóa những ma tu này?" "Rảnh rỗi thì làm thôi, vốn dĩ cũng đã phát nguyện rồi." Tôn hài cốt pháp thân khổng lồ này cao tới vài trượng, cao bằng một tòa lầu, khí tức vừa vặn Trúc Cơ hậu kỳ. Ba người đáp xuống vai lão liền đi tuần thị một vòng quanh hang động ma quỷ này. "Sát mạch!" "Âm mạch!" "Huyết hà!" "Dưỡng thi địa!", "Âm phong động!" Phía dưới thành Vạn Tiên là cả một thế giới dưới lòng đất giống như minh thổ, giống như một mê cung dưới lòng đất vậy, một hang động ma quỷ nối tiếp một hang động ma quỷ, một cái hang nối tiếp một cái hang. Hang động nơi này chỉ là tương đối nông thôi, còn có nơi tương tự vết nứt âm dương là có thể tiến về tầng sâu hơn dưới lòng đất. Nhưng cho dù là vậy Lâm Đông Lai đều cảm khái: "Nơi này dung nạp một Tử Phủ ma cỡ nhỏ cũng không thành vấn đề." "Nơi này tổ chức chợ xám thực sự không có vấn đề gì chứ?" "Không có vấn đề." [Tiêu Kim Khẩu] của Lâm Đông Lai chính là khế hợp với loại nơi này. "Sư huynh, hang âm này có thể dùng cách cục phong thủy trong Thái Âm Quỷ Tiên Sách hơi sửa đổi một chút là có thể hóa làm mộ khố, mộ khố có thể sinh ra tài khí." "Giống như những âm ma, quỷ linh này sư huynh có thể dùng Kim Hà đạo binh pháp luyện hóa; những cương thi, khô lâu này đều có thể chuyển thành Bạch Cốt lực sĩ của ta, lại trồng thêm một số linh thực tịnh hóa linh cơ, thực ra cũng chỉ là trông có vẻ khủng bố chút thôi." Hàn Phương Nguyên xem xong bảo: "Nếu ta tọa trấn nơi này thì nơi nào có thể tu luyện đây?" "Ta sẽ bố trí riêng cho huynh một nơi kiếm trũng, bên này là bãi rác thải, tán tu ở đây dựa vào nhặt rác để sống, trong đó tương đối đáng linh thạch chính là các loại phi kiếm báo phế, thu mua một lô, ở đây bố trí kiếm trũng, làm một cách cục Thái Âm Táng Kiếm có thể nuôi ra kiếm sát." "Được!" Từ Trường Xuân thì lo lắng bảo: "Nơi này sẽ không bị Chấp Pháp điện thành Vạn Tiên bưng chứ." "Ta sẽ để Long Nữ cũng gia nhập vào, quan hệ của nàng thông thiên, ngoài ra các khoản thuế mục cần nộp thì nộp, thực ra cũng mắt nhắm mắt mở thôi, chợ đen, chợ xám trong thành Vạn Tiên cũng không ít." "Nếu đệ đã cân nhắc kỹ như vậy rồi thì cứ bố trí ở đây đi." Lâm Đông Lai nghe xong, lập tức lấy ra cành liễu, thi triển ra [Thảo Mộc Giai Binh]. Với đạo hạnh của Lâm Đông Lai đã không cần thảo mộc trên trăm năm mới có thể điểm hóa rồi. Chỉ thấy một trận thanh phong thổi qua, các loại linh thực thuộc tính âm sinh trưởng trong hang âm địa phủ này toàn bộ hóa hình xuất thế, thành những âm thảm mộc mị, mộc sát khách, mặt xanh tóc biếc, lôi thôi dữ tợn nhưng đều rất nghe lời Lâm Đông Lai. Những Bạch Cốt đại sĩ, Bạch Cốt kim cang đó cũng phân hóa ra rất nhiều Bạch Cốt lực sĩ, khô lâu phu phen bắt đầu doanh tạo nơi này.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị