Chương 109: Sỉ nhục của thư viện bước lên vũ đài lịch sử
Đường Tiểu Đường nhìn ba người trước mặt, khổ não gãi gãi đầu, cảm thấy thật là phiền phức.
Nàng theo đại ca ở bên ngoài sơn môn nhìn ba người này tiến vào thánh địa, sau đó liền mất đi tung tích của họ, không ngờ lại tình cờ gặp nhau trong thung lũng này. Hơn nữa rõ ràng ba người này đã không còn thù địch lẫn nhau. Nàng tuy tự tin mình không yếu hơn đối phương, nhưng cũng không cho rằng mình mạnh đến mức có thể một mình chống lại Đạo Si, Thư Si cộng thêm đệ tử thân truyền của Phu Tử.
Lúc trước rời khỏi thánh địa, băng qua những lối đi dài dằng dặc và phức tạp, Tiểu Bạch vốn luôn đi theo bên cạnh nàng bỗng nhiên bị lạc. Nàng khổ công tìm kiếm rất lâu, cuối cùng ôm hi vọng may rủi mà xuôi theo dây tời đi xuống. Không ngờ trong sương mù lại nghe thấy có kẻ đang bàn tán chuyện làm sao để giết chết Tiểu Bạch rồi chia nhau ăn thịt. Niềm vui vừa chớm nở lập tức bị cơn giận thay thế, nàng nhất thời nóng đầu, chẳng màng đến việc mình đang ở trên cao mà nhảy xuống, sau đó lại bị Diệp Hồng Ngư đánh lén một chiêu đạo kiếm.
Diệp Hồng Ngư vì một lý do mà nàng tạm thời chưa biết, đã rớt từ cảnh giới Tri Mệnh xuống Động Huyền một cách khó hiểu. Đòn đánh lén đó không thực sự làm nàng bị thương, nhưng cơ thể cường tráng thừa hưởng từ huyết mạch người Hoang của nàng dù kinh người đến đâu thì cũng không phải là đá tảng. Nhảy xuống từ nơi cao như vậy, nội phủ vẫn bị chấn thương, chỉ là bề ngoài tạm thời chưa nhìn ra được.
Đường Tiểu Đường rùng mình một cái, bấy giờ mới hiểu ra sự nguy hiểm của khoảnh khắc trước, suýt chút nữa là nàng đã tự làm mình rơi chết. Nàng thầm nghĩ nếu để ca ca biết mình hồ đồ như vậy, không biết sẽ giận đến mức nào. Theo bản năng, nàng kéo chiếc mũ da thú trên đầu xuống thấp một chút, thè lưỡi sợ hãi, dáng vẻ nhỏ nhắn càng thêm phần đáng yêu:
ḱyhuyen.com- Xem ra các người ở trong thánh địa đã gặp phải rất nhiều chuyện. Thánh địa vốn là thánh địa của chúng ta, đâu phải nơi mà bọn ngoại nhân các người có thể tự tiện xông vào. Ta không bắt nạt các người đang bị thương, các người cũng đừng lấy đông hiếp yếu.
Đường Tiểu Đường cho rằng quyết định vội vàng của mình rất thông minh. Dù sao nàng cũng định đến thành Trường An bái Phu Tử làm thầy, chung quy không thể đánh chết cái tên Ninh Khuyết kia được. Nàng dùng giọng nói trong trẻo còn vương nét trẻ con mà nói:
- Đường lớn thênh thang, mỗi bên một nửa.
Ninh Khuyết đứng sau lưng Diệp Hồng Ngư, chẳng đợi nàng ta lên tiếng đã cướp lời trước:
- Nữ hiệp nói phải, vậy xin cáo biệt tại đây.
Hắn hiểu rất rõ tình trạng thực sự của ba người lúc này. Bị lão tăng ăn thịt người kia giày vò lâu như vậy, quản ngươi là Thư Si hay Đạo Si, bây giờ đều đã yếu đến mức thảm hại, còn muốn liều mạng với một thiếu nữ Ma Tông đang tràn đầy nguyên khí? Chỉ có kẻ ngốc mới đưa ra lựa chọn đó.
ḱyhuyen.com
Thiếu nữ Ma Tông là một tiểu cô nương nhìn rất đáng yêu, nhưng Ninh Khuyết lại muốn cách nàng càng xa càng tốt. Một mặt là mối đe dọa từ thực lực cường hãn của đối phương, quan trọng hơn là vì những câu chuyện và hành động của Liên Sinh đại sư đã khiến sâu trong lòng hắn nảy sinh một nỗi sợ hãi mơ hồ với Ma Tông. Đã nhập ma không có nghĩa là sẽ nảy sinh sự thân cận tự nhiên với người trong Ma Tông, cũng giống như tiểu sư thúc năm đó nhập ma nhưng vẫn đem sơn môn Ma Tông chém cho nát bét đó thôi.
ḱyhuyen.comNhìn Đường Tiểu Đường chuẩn bị mở miệng nói chuyện, tâm trí Ninh Khuyết dần thả lỏng nhưng cơ thể vẫn căng cứng. Tay phải giấu sau lưng theo bản năng siết chặt lại, nhưng hắn quên mất tay phải mình vẫn đang thọc trong cổ họng con chó nhỏ màu trắng kia. Ngón tay vừa siết, con chó nhỏ lập tức đau đớn như bị sét đánh, giãy giụa phát ra một tiếng rên rỉ cực kỳ yếu ớt.
Nghe tiếng kêu yếu ớt thảm khốc, như thể người sắp chết không còn sức gọi người thân kia, Đường Tiểu Đường đang định rời đi bỗng sững lại, rồi mới sực tỉnh hồn. Nàng bực bội đấm đấm vào đầu mình, thầm nghĩ chắc vừa nãy ngã nặng quá nên ngã lú lẫn rồi, suýt nữa thì quên mất mình mạo hiểm nhảy xuống đây để làm gì.
Nàng nhìn ba người, kìm nén cơn giận nói:
- Trả Tiểu Bạch lại cho ta, ta sẽ đi ngay.
Diệp Hồng Ngư quay đầu nhìn Ninh Khuyết một cái với vẻ mặt không cảm xúc, rồi bước sang một bên.
Ninh Khuyết lườm nàng ta một cái, giơ tay phải lên, nhìn Đường Tiểu Đường nói:
- Đây là chó ngươi nuôi à? Thảo nào đáng yêu thế, ta cứ bảo cái thung lũng hẻo lánh này sao lại có một con chó như vậy, hóa ra là thánh khuyển Ma Tông...
Con chó nhỏ bị giơ lên không trung trông rất thảm hại, miệng bị banh ra cực đại, nước dãi lẫn tơ máu không ngừng chảy xuống, bụng hơi phập phồng, nhìn chủ nhân với ánh mắt van nài bất lực, đôi mắt đỏ lên vì giãy giụa.
Đường Tiểu Đường nhìn bộ dạng của nó, đâu còn nghe lọt tai những lời nịnh nọt lộ liễu của Ninh Khuyết nữa. Đôi mắt trong trẻo lộ ra sự phẫn nộ vô tận, rồi cũng dần dần đỏ lên.
ḱyhuyen.com
...
Một luồng gió mạnh nổi lên, một tiếng va chạm cực kỳ nặng nề vang lên, bụi bặm dần lắng xuống.
Đường Tiểu Đường trừng mắt nhìn Ninh Khuyết đang tựa nửa người vào vách đá nhẵn thín trong thung lũng, giận dữ hét lên:
- Ta phải giết ngươi!
Cánh tay Ninh Khuyết đau đến mức không nhấc lên nổi, không biết xương cốt bên trong bị tiểu cô nương này đấm một quyền gãy thành bao nhiêu khúc. Đến lúc này hắn cuối cùng đã tin lời của Diệp Hồng Ngư, yêu nữ Ma Tông này quả thực quá khủng khiếp.
Máu tươi chảy xuống từ khóe môi, hắn nhìn Đường Tiểu Đường, giọng hơi khàn nói:
- Ta đã nhường ngươi một chiêu, chuyện này coi như huề. Nếu ngươi còn muốn đánh, đừng trách ta không khách sáo. Đại Minh Tông ghê gớm lắm sao? Ta đây là truyền nhân của Phu Tử đấy.
Rõ ràng, cái danh hiệu đệ tử thân truyền của Phu Tử đối với một thiếu nữ Ma Tông đang thịnh nộ tuyệt đối không có tác dụng lớn như đối với người của Thần Điện hay Phật Tông. Đường Tiểu Đường căn bản không có phản ứng gì.
Mạc Sơn Sơn đứng cạnh Ninh Khuyết, lặng lẽ nhìn tiểu cô nương đang dần tiến lại gần.
Diệp Hồng Ngư mỉm cười liếc nhìn Ninh Khuyết một cái, rồi đứng ra xa hơn một chút.
Ninh Khuyết nhìn Mạc Sơn Sơn, lắc đầu nói:
- Ngươi đã thành ra thế này rồi, giữ sức chút đi.
Mạc Sơn Sơn khẽ nói:
- Chẳng lẽ trơ mắt nhìn ngươi vì một con chó mà bị người ta đánh chết sao?
- Loại người như ta sao có thể bị một tiểu cô nương đánh chết tươi được? Cách chết đó chưa bao giờ nằm trong phạm vi cân nhắc của ta.
Ninh Khuyết vịn vách đá đứng dậy, tay vẫn nắm chặt con chó nhỏ thảm thương kia, nhìn Đường Tiểu Đường nghiêm túc nói:
- Nếu ngươi dám bước tới một bước nữa, ta sẽ bóp chết con chó rách này của ngươi.
Sắc mặt Đường Tiểu Đường khẽ biến, dừng bước, giận dữ nói:
- Người đâu mà vô sỉ thế hả?
Ninh Khuyết nhìn nàng nghiêm túc đáp:
- Theo ta thấy, ngươi thừa lúc ta bị thương mà bắt nạt ta còn vô sỉ hơn.
- Hơn nữa ngươi thực sự không phải là đối thủ của chúng ta đâu, Đạo Si đang ở đây. Nếu trước kia ngươi đánh không lại nàng ta, chẳng lẽ bây giờ đánh lại chắc? Ngươi đừng vội phản bác, hãy suy nghĩ thật kỹ càng, cẩn trọng đi. Đúng vậy, nàng ta hiện tại quả thực khá thảm khi từ cảnh giới Tri Mệnh rớt về Động Huyền, nhưng lúc ngươi thua nàng ta, nàng ta cũng chỉ là Động Huyền thôi.
Đường Tiểu Đường khẽ nhíu mày, cảm thấy lời Ninh Khuyết nói dường như có chút lý lẽ, nhưng lại dường như chẳng có lý lẽ gì.
Ninh Khuyết nhìn thần sắc của nàng, bổ sung thêm:
- Hơn nữa, dù sao nàng ta cũng từng dừng chân ở cảnh giới Tri Mệnh một thời gian, có kinh nghiệm của đại tu hành giả. Kinh nghiệm đối với chiến đấu là rất quan trọng, ta nghĩ ngươi chắc chưa có loại kinh nghiệm này đâu nhỉ?
Đường Tiểu Đường lắc đầu, thật thà trả lời:
- Đại Minh Tông chúng ta không phân chia ngũ cảnh như Đạo Môn, nhưng thực lực cảnh giới hiện tại của ta đúng là chưa đạt tới mức Tri Mệnh mà các ngươi nói.
Ma Tông không phân chia ngũ cảnh... Ninh Khuyết hơi ngẩn ra, thầm nghĩ vậy sau này cuộc đời mình chẳng phải sẽ khá tồi tệ sao, rất dễ bị người ta phát hiện ra chuyện nhập ma? Hắn nhíu mày, quyết định xử lý xong vấn đề trước mắt cái đã.
- Dù sao đi nữa, ngươi đánh không lại Đạo Si, ba người chúng ta cùng xông lên, ngươi càng không đánh lại.
Mạc Sơn Sơn đứng bên cạnh hắn mỉm cười nói:
- Ta là thực sự không còn sức để đánh nữa rồi.
Diệp Hồng Ngư ở phía xa thần tình lạnh lùng nói:
- Nếu thực sự phải liều mạng thì cũng liều được, nhưng tại sao ta phải liều mạng?
Ninh Khuyết rất bực mình, thầm nghĩ lúc này có cần phải thành thật thế không? Nhưng nhìn thái độ của Mạc Sơn Sơn và Diệp Hồng Ngư thì biết, tiếp theo chắc sẽ không có nguy hiểm thực sự nào, thế là hắn nhìn thiếu nữ Ma Tông chân thành nói:
- Làm người ấy mà, quan trọng nhất là phải vui vẻ. Cơn giận của ngươi ta có thể hiểu, nhưng nỗi oan ức của ta cũng mong ngươi thông cảm.
Hắn nói tiếp:
- Con chó này của ngươi tuy có chịu chút kinh hãi, nhưng ta đảm bảo nó không mất một miếng thịt nào. Bây giờ ta thả nó xuống trả lại cho ngươi, hi vọng ngươi đừng nổi nóng lần nữa, được không?
Đường Tiểu Đường nhìn cái thứ nhỏ xíu đang thoi thóp trên tay hắn, đâu còn quản được nhiều như vậy, vội vàng gật đầu.
Ninh Khuyết dùng lực rút tay ra khỏi miệng con chó nhỏ, đưa qua.
Đường Tiểu Đường vui mừng ôm lấy Tiểu Bạch, không ngừng vuốt ve bộ lông trắng của nó để an ủi. Tiểu Bạch uể oải cọ cọ vào má nàng, rồi vùi đầu vào lồng ngực vừa mới phát dục hơi mềm mại của thiếu nữ.
Ninh Khuyết lùi lại vài bước, tán thưởng nói:
- Đúng là một con cún con đáng yêu.
Đường Tiểu Đường nghiêm túc giải thích:
- Tiểu Bạch là Tuyết Lang (sói tuyết), không phải cún con.
Ninh Khuyết vỡ lẽ:
- Hóa ra là một con sói trắng nhỏ.
Ngay lúc đó, con sói trắng nhỏ trong lòng thiếu nữ Ma Tông thế mà lại lén lút ngẩng đầu nhìn hắn một cái, ánh mắt cực kỳ hung ác, dường như đang nói sau này có cơ hội nhất định phải cắn chết Ninh Khuyết.
"Đúng là đồ sói con." Ninh Khuyết hậm hực nghĩ thầm trong bụng, sau này có cơ hội nhất định phải ném con sói con này vào núi sau thư viện, cho nó nếm thử mùi vị bị con ngỗng trắng lớn của nhị sư huynh giáo dục.
...
Trước khi rời đi, Đường Tiểu Đường nói với ba người:
- Rời khỏi thánh địa tuy chỉ có con đường này, nhưng thung lũng này là do tiền hiền Minh Tông chúng ta dùng sức người khai tạc ra, nên có đặt mấy chỗ mê trận. Gần đây thiên thời nhiều sương mù, lúc các ngươi đi ra ngoài hãy cẩn thận một chút, nếu lạc đường chưa chắc đã ra ngoài được đâu.
Mạc Sơn Sơn bình thản thi lễ, nói:
- Đa tạ cô nương đã nhắc nhở.
Nếu là trước kia, gặp phải tàn dư Ma Tông, đặc biệt là một yêu nữ quan trọng như vậy, thiếu nữ Phù sư chắc chắn sẽ không chút do dự mà khai chiến sinh tử với đối phương. Thế nhưng từ phía nam Đại Hà Quốc đến phía bắc hoang nguyên, đi cùng Ninh Khuyết bấy lâu, đặc biệt là sau khi trải qua chuyện của Liên Sinh đại sư, nàng đã có nhiều nhận thức mới về sự phân chia đạo ma, tự nhiên cũng không còn nhìn nhận thế sự như trước kia nữa.
Đường Tiểu Đường nói:
- Không cần khách sáo, ta cũng chỉ muốn làm cho tâm trạng của cái tên này tệ đi một chút thôi.
"Cái tên" tự nhiên là chỉ Ninh Khuyết, hắn mỉm cười nói:
- Hay là chúng ta cùng đi?
Đường Tiểu Đường nhìn hắn đầy đắc ý:
- Các người luôn mồm nói Đại Minh Tông chúng ta là Ma Tông, đạo ma thế bất lưỡng lập, sao lúc này lại muốn ta dẫn các người đi? Ta chính là muốn ngươi cầu xin ta đó, ngươi cầu xin ta đi?
Ninh Khuyết đại nghĩa lẫm nhiên nói:
- Nói gì thế, thư viện ta luôn chú trọng dung nạp và tiếp thu, sự phân biệt đạo ma dưới góc nhìn của thư viện chỉ là sự khác biệt về quan niệm mà thôi, còn bản thân ta thì trước nay vẫn luôn rất kính trọng phong thái của các tiền bối Minh Tông.
Sau đó hắn thu lại thần sắc, nghiêm túc nói:
- Đường cô nương, dẫn chúng ta cùng đi đi, ta cầu xin ngươi đấy.
----------oOo----------